Chương 253: Sự Thật Không Có Hình Dạng

Ren nghiến chặt răng, đôi vai khẽ run lên, cảm xúc tưởng chừng đã ngủ quên suốt bao lâu giờ lại trồi dậy như dòng dung nham bị dồn nén.

Một cơn sóng ngầm giận dữ âm ỉ, cổ xưa, nhưng vẫn rực cháy như thể nó chỉ mới vừa bùng lên ngày hôm qua.

Cậu không hét.

Không lớn tiếng.

Nhưng từng từ bật ra khỏi miệng lại như từng nhát kiếm cắt thẳng vào khoảng không giữa hai người.

“Điều gì.

khiến ngươi nghĩ ta sẽ hợp tác với ngươi.

một lần nữa?

Ren ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Copper.

Đôi mắt xanh lam của cậu lúc này lạnh như băng giá, không còn chút gì của kẻ từng mơ mộng tin vào công lý hay sự tha thứ.

“Sau khi ngươi đã làm như vậy với ta.

Copper hơi khựng lại.

Nét mặt hắn thoáng động.

Nhưng chỉ thoáng thôi.

Ngay lập tức, hắn lấy lại sự bình thản, một kiểu bình thản pha lẫn mệt mỏi, như thể những lời buộc tội đó.

hắn đã nghe trong đầu hàng trăm lần.

“Có vẻ như tôi đã lầm, ” Copper chậm rãi nói, giọng nhẹ hơn, gần như thừa nhận.

“Cậu thay đổi rồi.

Nhiều thứ trước đây tôi không cảm nhận được.

giờ thì có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ren không đáp.

Cậu chỉ đứng đó, chờ đợi một lời giải thích đủ để lý trí ngừng lắc đầu.

“Tôi không đáng tin.

” Copper nói tiếp, như thể đang tự buộc tội chính mình.

“Nhưng nếu là cậu.

cậu sẽ làm khác tôi sao?

Khi đối mặt với một lựa chọn duy nhất để sống sót, khi cả thế giới này là một cơn ác mộng không hồi kết.

Cậu sẽ chiến đấu vì những người chưa từng quan tâm đến cậu?

Hay sẽ chọn con đường mà tôi đã đi?

Giọng hắn không to, nhưng đều đặn và sắc như lưỡi dao mổ xẻ.

“Tôi không ép cậu tham gia cuộc tấn công hầm ngục lần đó, ” hắn nói, ánh mắt cụp xuống, “Tôi không hề lên kế hoạch cho điều đó.

Mục tiêu của tôi là Tarek và đám đàn em thối nát của hắn.

Chúng đáng phải chết.

Cậu biết mà.

Một vết nứt hiện lên trong biểu cảm của hắn.

Đôi mắt Copper nhíu lại khi nhắc đến cái tên kia.

Tarek.

Như thể chính tên đó đã để lại một dấu răng sâu hoắm trong tâm trí hắn mà thời gian không thể xóa nhòa.

“Cậu hiểu rõ như tôi, ” hắn thì thầm, “Chúng ta giống nhau.

Cả hai đều là sản phẩm của cái xã hội rệu rã ngoài kia.

Và chính lũ khốn đó.

đã biến chúng ta thành thế này.

Ren không phản bác.

Cậu chỉ thở gấp hơn.

Cơn giận không còn bùng cháy nữa mà lắng xuống, dày đặc như khói mù bao phủ lấy tâm trí cậu.

“Tôi biết rất rõ về Tarek.

” Copper nói, giọng dần méo đi.

“Tôi biết chúng đã làm gì.

Tôi biết bao nhiêu sinh mạng đã bị đẩy vào chỗ chết vì trò đùa độc ác của bọn chúng ngoài đời thật.

Cậu nghĩ tôi không nhớ sao?

Mỗi đêm tôi ngủ.

đều là thấy gương mặt họ.

Một khoảng lặng nặng nề.

“Cậu.

nằm ngoài kế hoạch.

” Copper hạ giọng.

“Việc cậu tham gia.

hay đúng hơn là bị cuốn vào.

là điều tôi không bao giờ muốn.

Tôi xin lỗi.

Ren vẫn không trả lời ngay.

Cậu nhìn người thanh niên trước mặt.

Cả hai đứng lặng trong bóng tối của tầng hầm sâu, nơi ánh sáng từ trên cao đã biến mất từ lâu, và chỉ còn lại thứ ánh sáng lạnh lẽo phát ra từ những phiến đá ẩm mốc.

Bóng của quá khứ.

và cả bóng của những điều chưa đến.

như thể đang rình rập từng nhịp thở, từng bước chân.

“Hơn hết.

cậu không muốn biết thật sao?

Copper phá vỡ không khí bằng một câu nói úp mở, vang lên như thể hắn đang tự hỏi chính mình.

“Biết.

một cái nhìn khác.

về thế giới này.

Rồi hắn im lặng.

Không thêm một lời.

Ren hơi sững lại.

Cậu chưa từng chuẩn bị tâm lý cho điều đó.

Không phải vì cậu chưa từng tự hỏi, mà bởi mỗi lần tự hỏi.

đều dẫn đến một cảm giác mơ hồ đến đáng sợ.

Như một cánh cửa đã bị khóa kín từ trước cả khi ý niệm đầu tiên về nó hình thành.

Một giấc mơ lặp đi lặp lại, không mở đầu.

và cũng chẳng có kết thúc.

Giống như chính thế giới này.

Cậu ngước nhìn Copper.

Hắn vẫn đứng yên đó, tay đặt nhẹ trên vỏ kiếm, ánh mắt giấu sau hàng mi rủ xuống như kẻ đang trầm ngâm trước vực sâu.

Không còn vẻ tự tin dẻo miệng, không còn nụ cười nửa miệng dễ dãi mà Ren từng biết.

“Về thế giới này?

Ren cất giọng, thấp và khàn, như thể sợ làm vỡ một điều gì đó đang lơ lửng giữa họ.

Tim cậu.

lại đập nhanh hơn.

Nhưng Copper không trả lời.

Câu nói của hắn như viên đá ném xuống mặt hồ đã đóng băng, không vỡ tan, chỉ để lại một vết nứt dài lan rộng trong im lặng.

“Sao ngươi lại dừng lại?

Ren hỏi tiếp, lần này là thực sự.

“Nếu định nói gì.

thì nói cho hết đi.

Copper vẫn giữ im lặng thêm một nhịp.

Rồi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng và trong đến kỳ lạ, bình thản đến mức đáng ngờ.

“Vì có những thứ.

” hắn nói, ngắt từng chữ, giọng đều như gió thổi qua lưỡi kiếm chưa tuốt ra khỏi vỏ, “.

chỉ khi chính mắt nhìn thấy.

mới đủ để tin.

Một cơn gió lạnh rít qua hành lang đá phía sau.

Ren bất giác rùng mình.

Không phải vì gió.

Mà bởi cảm giác rờn rợn đang luồn sâu vào lồng ngực, như thể thứ hắn sắp nói tới.

không phải là một bí mật.

Mà là một tai họa đã chực chờ từ rất lâu.

Copper khẽ mỉm cười.

Không phải nụ cười của một kẻ biết điều gì đó.

Cũng chẳng phải nụ cười trêu chọc hay giễu cợt.

Đó là nụ cười của kẻ từng nhìn thấy vực sâu.

và đang thử xem người khác có dám nhìn theo hay không.

“Cậu nghĩ.

” hắn thì thầm, “.

vì sao chúng ta lại chết thật khi bị giết ở đây?

“Không phải… Nerve Gear sẽ thiêu cháy não người dùng khi nhân vật trong trò chơi tử vong sao?

Ren lẩm bẩm, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bóng người đang đứng đối diện trong thứ ánh sáng nhạt lịm của tầng hầm.

Giọng cậu không lớn, nhưng ở nơi không có tiếng vang nào khác, từng từ vẫn rơi xuống như đá đập vào mặt nước yên.

Copper không đáp lại ngay lập tức.

Chỉ là một nụ cười.

Mơ hồ.

Gằn nhẹ nơi khóe môi, như thể hắn vừa nghe một câu chuyện cổ tích từ một đứa trẻ không hiểu rằng lửa có thể giết người.

Rồi, trong khoảnh khắc mà bóng tối tưởng chừng đã nuốt trọn nụ cười ấy, hắn lên tiếng, đều đều và khẽ khàng, như một câu thần chú bị cấm đọc.

“Cậu thực sự tin vào điều đó sao.

Ren khẽ nheo mắt.

“Cậu tin rằng, chỉ vì một bản thông báo.

rằng một thiết bị đội trên đầu, gắn sát não, có thể giết chết người chơi bằng sóng điện tử… thì tất cả chúng ta đều đang đối mặt với cái chết thật, như thể đó là sự thật duy nhất tồn tại?

Copper nhích một bước lại gần.

Hơi thở của hắn như tan vào làn sương lạnh mờ mịt giữa hai người.

“Hãy thử nghĩ lại, Ren.

Một thiết bị như vậy, một quả bom nguy hiểm như vậy lại có thể lặng lẽ vượt qua hàng loạt rào kiểm định y tế, luật an toàn, các hội đồng đạo đức, và cả hệ thống truyền thông thế giới?

“Tại sao không có lấy một dòng tin tức chính thống nào phản đối?

Không một lời cảnh báo, không một bác sĩ nào lên tiếng?

Mười ngàn chiếc được bán ra, và người ta chỉ.

chấp nhận?

Ren không nói gì.

Cậu đã từng thắc mắc điều đó.

Nhưng chưa bao giờ đủ lâu để đào sâu đến tận cùng.

Copper nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên trong bóng tối.

“Hay bởi vì, ai đó đã muốn chúng ta tin như vậy?

“Một lời đe dọa ẩn dưới lớp ngụy trang của một luật lệ.

Một câu chuyện được dựng sẵn.

và chúng ta ngoan ngoãn bước vào như lũ cừu tin vào hàng rào điện vô hình.

Giọng hắn trầm xuống, gần như thì thầm:

“Thế giới này, Ren à.

không phải được dựng nên để chúng ta chơi.

“Mà là để chúng ta tin.

Không gian lại chìm vào tĩnh lặng, như thể mọi âm thanh đều bị hút vào một lỗ trống mù mịt nào đó trong sâu thẳm tầng hầm.

Ren nhìn hắn.

Trong khoảnh khắc đó, cậu không biết mình đang nhìn một người sống… hay một cái gì đó khác, một người từng chết, hay một kẻ chưa từng được sinh ra trong thế giới thật.

“Vậy…” cuối cùng, Ren lên tiếng, “Ý ngươi là gì?

Copper không trả lời ngay.

Hắn chỉ quay người, bóng lưng hòa vào bóng tối, chỉ còn lại giọng nói lửng lơ như sương mù:

“Có những cái chết là thật.

Có những cái chết là giả.

Nhưng có một kiểu chết tệ hơn cả hai…”

“…là khi cậu không biết mình đã chết từ lúc nào.

Ren sững người.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cậu chưa từng nghĩ sâu đến thế.

Hoặc đúng hơn… cậu cố tình không nghĩ.

Vì nếu thật sự bắt đầu truy vấn những thứ như thế, thì chẳng có giới hạn nào cho nỗi nghi ngờ.

Và khi những cánh cửa ấy mở ra, sẽ chẳng còn thứ gì gọi là bình thường nữa.

“Không phải… là vì Kayaba đã thao túng mọi thứ sao?

Ren lên tiếng, giọng cậu nhỏ đi, như thể chính mình cũng không dám tin vào điều mình nói nữa.

Copper chỉ bật cười.

Không to, không giễu cợt, chỉ là một tiếng thở có âm, như thể hắn đã đợi câu hỏi đó từ lâu lắm rồi.

“Phải, ” hắn đáp, chậm rãi, từng chữ như tan ra trong bóng tối.

“Đó là câu trả lời.

mà ai cũng muốn tin.

Kayaba Akihiko, thiên tài, kẻ sáng tạo, tên điên mang vương miện thần thánh.

Hắn ngẩng mặt nhìn lên trần đá mù mịt, như thể hình bóng của Kayaba đang lơ lửng đâu đó trên cao.

“…một người đàn ông đơn độc đã tạo ra cơn ác mộng vĩ đại nhất của thời đại.

Thật là một câu chuyện tuyệt vời.

” Copper nhếch môi, nhưng chẳng có gì giống một nụ cười.

Rồi ánh mắt hắn cụp xuống, rơi vào bóng đen đang quét qua dưới chân mình.

“Nhưng nếu tôi nói.

Kayaba cũng không thể một mình sáng tạo ra thứ như thế này thì sao?

Ren khựng lại.

Lồng ngực như bị thít lại.

Cổ họng khô khốc đến mức không thốt được bất kỳ từ nào.

Một giây.

Rồi hai giây.

Không ai nói gì.

Nhưng chính khoảng lặng ấy lại đáng sợ hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Ren nhìn vào mắt Copper, hy vọng tìm thấy một tia mỉa mai, một dấu hiệu rằng hắn đang đùa.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ là sự trống rỗng.

im lặng, tĩnh như mặt nước vừa nuốt trọn viên đá.

Copper mỉm cười, lần này thật sự mỉm cười.

Nhẹ.

Lạnh.

Và hoàn toàn không cần giải thích gì thêm.

Bởi vì…

Đó chính là câu trả lời.

Và cũng là lời đe dọa đáng sợ nhất:

Mọi thứ còn sâu hơn những gì cậu dám hình dung.

“Vậy… cái chết thì sao?

Ren hỏi, giọng nghẹn lại.

“Không lẽ… tất cả chỉ là giả?

Copper hơi nghiêng đầu, ánh sáng hắt lên nửa khuôn mặt hắn như vẽ ra một thứ mặt nạ nửa thực nửa ảo.

“Không.

” Hắn đáp, không một chút do dự.

“Cái chết là thật.

Rồi hắn khẽ cười, một nụ cười mỏng như tơ nhện.

“Nhưng định nghĩa thật.

thì không phải ai cũng hiểu giống nhau.

Ren nhíu mày.

Copper lại tiếp, giọng hắn trầm xuống, như thể đang lật giở một bí mật cấm kỵ:

“Đã có những kẻ cố thử.

Không ít.

Họ đặt cược vào giả thuyết ‘đây chỉ là trò lừa của Kayaba’.

họ để bản thân chết thử.

và rồi biến mất mãi mãi, như thể chưa từng tồn tại.

“Cũng có những người.

nhận ra mình không đủ can đảm để đi đến cùng.

Một khoảng lặng ngắn trôi qua, rồi Copper hạ mắt nhìn Ren, lần đầu tiên trong cả đoạn hội thoại, giọng hắn trở nên gần như.

dịu dàng:

“Nên tôi nói thế này, chỉ một lần thôi, hãy trân trọng tính mạng của mình.

“Không phải vì cái chết đáng sợ.

Mà vì có những điều.

còn tồi tệ hơn cả cái chết.

Hắn quay lưng, bước vào bóng tối dày đặc đang chờ sẵn.

Tiếng bước chân vang lên từng nhịp, không vội vã, không do dự.

Trước khi biến mất hoàn toàn, Copper dừng lại và để lại một câu, như một lời gọi mời, hay một lời cảnh báo cuối cùng:

“Cậu có thể quay lại.

hoặc đi cùng tôi.

(Ps:

thực ra nhân vật Copper này, mình tham khảo trực tiếp từ một vài nhân vật trong vài cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, gán thêm một chút sở thích hay ăn nói lấp lửng của bản thân, và tất nhiên bê nguyên phần ngoại hình.

mình hằng mơ ước vào.

chúc mọi người một ngày tốt lành.

Bye~ hôm nay một chương, ngày mai ba chương.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập