Chương 255: Bốn thanh kiếm vỡ nát.

Ren thở dài.

Một trận chiến chớp nhoáng, gần như không có gì bất ngờ.

Cậu biết điều đó ngay từ lúc rút kiếm.

Với trang bị cậu sở hữu, chúng thuộc hạng gần như tốt nhất trong toàn bộ tầng thứ nhất, và cấp độ hiện tại đã vượt xa mức khuyến nghị để đối đầu với một con mini boss như thế, kết cục là điều không thể khác.

Một chiến thắng nhanh chóng.

Và có phần.

trống rỗng.

Ren lặng lẽ nhìn vào chỗ con Kobold vừa gục ngã, nơi ánh sáng hệ thống đã lịm tắt.

Thanh kiếm trong tay vẫn còn ấm nóng vì nhát chém cuối cùng.

Không phải là vì cậu đã quá mạnh, chỉ là.

cậu đang ở nơi an toàn nhất trên cái thế giới này.

Ngoài ra kỹ năng tấn công cũng đã cải thiện nhiều.

Hệ thống kỹ năng trong Sword Art Online sở hữu với số lượng gần như vô hạn.

Và Ren, dù chỉ mới bắt đầu, đã chạm được đến những nhánh đầu tiên trong đó.

Kỹ năng bổ sung, cậu đã thử qua một vài:

từ ẩn nấp, tìm kiếm, đến nhóm lửa và nấu ăn.

Những thứ tưởng chừng không quan trọng, nhưng lại là nền tảng sống sót ở một nơi mà mỗi sai lầm đều phải trả giá bằng mạng sống.

Kỹ năng vũ khí thì lại là một câu chuyện khác.

Cốt lõi của hệ thống chiến đấu.

Trái tim của mọi thứ trong trò chơi này.

Chúng không hiển thị cấp độ rõ ràng như một thanh chỉ số.

Thay vào đó, mọi thứ đều dựa trên cảm giác.

Khi Ren sử dụng kiếm, vũ khí chính của cậu, từng nhát chém, từng lần va chạm, từng con quái bị hạ gục.

tất cả tích lũy vào thứ gọi là Weapon Mastery.

Mỗi lần đạt tới mức thành thạo nhất định, hệ thống sẽ âm thầm mở khóa một Sword Arc mới, một kiếm kỹ, một chiêu thức, một đòn đánh mang dáng hình của chính người sử dụng.

Và sát thương hoặc độ trễ trong từng Sword arc có thể được cải thiện.

người chơi có thể thấy nó.

bằng cảm giác.

Không hiện level của kỹ năng tấn công như các trò chơi cùng thể loại, người chơi có thể cảm nhận sự thay đổi bằng việc thực chiến.

Sword arc hay các kỹ năng sẽ tăng dần dựa vào số lần sử dụng, số quái vật đã tiêu diệt, và sức mạnh của từng con quái bị tiêu diệt.

Khi lần đầu tiên trang bị vũ khí, người chơi sẽ học được một kỹ năng cơ bản của vũ khí mà mình đang sử dụng.

ở mức cơ bản.

Nó được gọi tùy theo dạng vũ khí như:

Axe Arc, Spear Arc, Dagger Arc.

mỗi loại vũ khí có một hệ kỹ năng riêng.

Và tất cả.

đều xoay quanh hệ thống trụ cột của trò chơi này.

Weapon Mastery.

Ngoài hai dạng kỹ năng trên còn nhiều chi nhanh khác.

Ren từng nghĩ rằng chỉ cần chăm chỉ luyện tập và giết quái, cậu sẽ ngày càng mạnh hơn.

Nhưng cậu cũng nhận ra.

Từ cấp độ 2 của Weapon mastery trở đi, con đường không còn đơn giản nữa.

Không chỉ là số lượng kinh nghiệm tăng lên mười lần.

Mà còn là.

sự thách thức đến từ chính cậu.

"Tiếc là không rơi trang bị."

Ren lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại nơi cái xác ảo vừa biến mất, chỉ để lại vài đồng Cor và chút điểm kinh nghiệm ít ỏi.

Không có gì hơn.

Lần thứ mười?

Hay mười lăm?

Cậu không còn đếm nữa.

Dù vậy, mỗi lần nhìn xuống, mỗi lần thấy ô loot trống trơn, vẫn là cái cảm giác cũ lặp lại, như thể cả thế giới đang cố thì thầm vào tai cậu:

“Không phải lần này.

Ren thở ra, nửa như buồn cười, nửa như bất lực.

Người khác, chỉ cần bước ra khỏi thị trấn, đánh vài con quái lẻ là đã có thể nhặt được một thanh kiếm đồng, hoặc sắt, một mảnh giáp da, hay thậm chí là một chiếc nhẫn hiếm.

Còn cậu?

Đếm trên một bàn tay vẫn còn dư ngón.

Đó là số lần cậu từng nhặt được vật phẩm trong suốt cả tháng trời chiến đấu liên tục.

Đúng, vẫn có trang bị.

Nhưng.

ai mà không muốn nhiều hơn chứ.

không dùng được thì cậu có thể bán chúng để kiếm tiền.

Ren cúi nhìn đôi giày da màu đen bạc phủ lớp bụi mờ.

Bộ giáp da làm từ da lông chất lượng tốt của mấy con sói, bây giờ trông có vẻ mỏng manh và yếu ớt.

Cậu đưa tay gạt vài hạt sáng còn sót lại sau trận đấu.

‘Chẳng lẽ.

ai đó đang nhắm vào mình à?

Một ý nghĩ thoáng qua, nửa đùa nửa thật.

Nhưng rồi Ren lặng lẽ nuốt nó vào trong.

Cậu biết hệ thống không sống.

Không có ý chí.

Không có hận thù.

Nhưng.

đôi khi, cậu không chắc nữa.

Vì nếu mọi thứ trong thế giới này đều được lập trình, đều có quy luật.

thì tại sao chỉ riêng mình cậu lại cứ như một hạt bụi bị phần mềm cố tình lãng quên?

‘Hay do mình đen đủi?

’ Ren tự hỏi, không lớn tiếng, chỉ là một tiếng thở ra nhỏ như bụi đá bị cuốn bay trong hầm ngục lạnh lẽo.

Cậu không tin vào may rủi, nhưng.

nếu mọi thứ đều có quy luật, thì tại sao cảm giác vô hình bị từ chối lại cứ bám theo cậu như một cái bóng?

Cậu ngẩng đầu lên, định tiếp tục bước đi, nhưng ánh mắt của cậu vô thức dừng lại nơi bóng lưng của Copper, người đang đi phía trước.

Gã đang làm gì đó.

lạ.

Không rõ ràng.

Nhưng đủ để Ren nhận ra.

Hai hàng lông mày của Copper, vốn lúc nào cũng giãn ra với vẻ tự tin thường thấy, giờ đây hơi nhíu lại, tạo nên một nếp gấp mảnh trên trán.

Bàn tay phải của hắn, lúc thì khẽ chạm vào chuôi kiếm, lúc lại buông ra, như thể đang cân nhắc điều gì đó không nói thành lời.

Ren nheo mắt.

Gã đang cảnh giác?

Với gì?

Không có quái vật.

Không có âm thanh bất thường.

Không có gì ngoài sự im lặng kéo dài của một tầng hầm đã bị chinh phục đến cạn kiệt tài nguyên.

Thế nhưng Copper lại thỉnh thoảng liếc nhìn quanh, ánh mắt xoáy sâu vào từng khe đá như đang dò tìm một dấu vết vô hình nào đó.

Ren đột nhiên cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.

Phải chăng.

hắn biết điều gì đó mà cậu không biết?

Hay là.

hắn đang giấu điều gì đó?

Dù là gì đi nữa, không khí trong hầm ngục bỗng chốc trở nên dày đặc hơn, như thể mỗi bước chân sắp tới sẽ không còn chỉ là để đi tiếp.

mà là để tiến gần đến một sự thật mà Ren không chắc mình đã sẵn sàng đối mặt.

Copper quay đầu lại nhìn Ren, nở một nụ cười nhẹ, thứ nụ cười mà không ai phân biệt được là thương cảm hay chế giễu.

“Tôi xin lỗi, ” hắn nói, giọng đều như thể chỉ đang thuật lại một điều tất yếu, “nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Ren khựng lại.

Lông mày nhíu chặt.

Câu nói ấy.

có gì đó rất sai.

Rất quen thuộc.

Như thể.

cậu đã từng nghe ai đó nói nó, ở một nơi khác, vào một thời khắc quyết định mà mọi thứ bắt đầu rơi xuống vực thẳm.

Copper lặng lẽ lướt qua giao diện hệ thống, rồi rút ra một thứ từ kho đồ của hắn.

Một vật hình trụ thon dài, cũ kỹ, đã mòn đi ở phần chạm tay.

Ren trừng mắt.

“Khoan đã.

ngươi định làm gì với thứ đó?

cậu hỏi, giọng trầm xuống, gần như là cảnh báo.

Trong tay Copper.

là một chuôi kiếm.

Không phải một thanh kiếm hoàn chỉnh, mà là một mảnh vỡ, phần cán vẫn còn đính lấy một đoạn thân kiếm gãy ngang, lởm chởm như thể đã bị bẻ gãy bởi một thứ gì đó cứng hơn cả thép.

Ren cảm thấy cả người căng cứng.

Nó giống với hai vật phẩm mà cậu đã cất kỹ trong kho đồ từ rất lâu, quá lâu đến mức bản thân cậu cũng đã quên mất lý do vì sao lại giữ chúng.

Hai thanh kiếm gãy.

Hai mảnh vỡ như những bí ẩn chưa từng hé lộ.

Không một lời giải thích, Copper tiến tới bức tường đá phủ đầy rêu đọng, nơi góc sâu nhất trên con đường cả hai đang đứng của hầm ngục.

Tại đó.

có một hốc lõm vừa đủ để tra khớp phần cán của thanh kiếm gãy.

Copper không do dự, đâm thanh kiếm gãy vào hốc đá ngay lập tức, nhẹ nhàng như thể vừa vặn một chiếc chìa khóa.

“Dừng lại!

” Ren hét lên, nhưng không kịp.

Tiếng kim loại khớp vào đá vang lên khô khốc.

Ngay lập tức, một chuỗi thông báo hệ thống hiện lên, từng dòng lướt qua như thể thế giới đang hít vào một hơi dài trước cơn chuyển động.

[Bốn thanh kiếm vỡ nát.

Chìa khóa đã được tập hợp đủ.

[Điều kiện phù hợp.

[Điều kiện phù hợp.

[Điều kiện phù hợp.

[Điều kiện phù hợp.

[Cưỡng chế thu hồi vật phẩm.

[Item đã thu thập.

điều kiện đã đủ.

Bỗng, kho đồ của Ren bất ngờ bật lên, kéo theo đó là hai vật phẩm biến mất khỏi túi ngay trước mặt của cậu.

Ren nuốt khan.

Cậu chờ đợi một thứ gì đó sẽ xảy ra, một cánh cửa mở, một cơn rung chuyển, một đợt quái tràn ra, một thứ gì đó, bất cứ điều gì.

Nhưng không.

Không có gì xảy ra.

Không có ánh sáng.

Không có âm thanh.

Chỉ có sự im lặng, rợn ngợp, dày đặc, và kéo dài đến mức gần như ép bẹp mọi cảm giác.

Ren hít một hơi thật sâu.

Đôi mắt vẫn không rời khỏi nơi vừa xảy ra sự kiện kỳ lạ.

“…Copper.

” Cậu cất tiếng.

Lần này không có phẫn nộ, không có khinh miệt, chỉ còn sự cảnh giác tuyệt đối.

“Ngươi vừa đánh thức cái quái gì vậy?

Copper im lặng.

Nhưng lần này, nụ cười của hắn không còn.

Chỉ còn lại ánh mắt, ánh mắt nhuốm màu mệt mỏi, lạnh lẽo, như thể hắn đã vượt qua quá nhiều giới hạn mà người thường có thể chịu đựng.

Nó không còn soi chiếu sự tự tin, mà là… sự chấp nhận.

Ánh sáng từ giao diện hệ thống lơ lửng giữa không gian, chiếu lên gương mặt hắn một lớp màu trắng xám như tro bụi, thứ ánh sáng không sưởi ấm được bất cứ điều gì.

Và rồi, hắn trả lời, bằng một câu khiến cái lạnh trong lòng Ren trở nên thật đến nghẹt thở:

“Cậu sẽ không thích câu trả lời đâu… nhưng rồi, sớm muộn gì, cậu cũng sẽ phải biết.

Giọng hắn không cao, không thấp, không buồn bã cũng chẳng mỉa mai.

Chỉ như một thực thể xa xăm đang nói về một quy luật tất yếu, một điều gì đó không thể tránh khỏi.

Ren chưa kịp phản ứng, thì hắn nói tiếp:

“Tôi cũng chỉ định thử thôi… Không ngờ cậu lại là người giữ hai phần còn lại.

Một nhịp tim như bị kéo chậm lại.

Ren cảm thấy da gáy mình tê dại.

“Tôi đã dõi theo cậu… từ cái ngày cậu đụng độ với con quái vật bên ngoài Thị Trấn Khởi Đầu… và nhận được Broken Oath.

Ren lặng người.

Hắn.

hắn biết.

“.

Ngươi đã theo dõi ta từ lúc đó?

Ren hỏi, giọng khàn đặc, pha trộn giữa nghi ngờ và căng thẳng.

Tay cậu siết lấy chuôi kiếm theo phản xạ, không rõ là để phòng vệ hay giữ cho bản thân không run rẩy.

Copper khẽ gật đầu rồi lại lắc đầu, như thể chuyện đó là điều bình thường.

“Tôi không phải người duy nhất đâu.

Cậu không nghĩ mình là một nhân tố.

bất thường sao?

“Thứ mà cậu cầm trong tay không được phân loại theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, không phải vật phẩm thường hay vật phẩm nhiệm vụ, cũng chẳng phải trang bị hay vũ khí.

Broken Oath, Shattered Faith.

chúng là một phần của những thứ bí ẩn trên thế gian này.

Ren thở gấp.

Không khí trong lòng hầm ngục như đặc quánh lại.

Những bức tường đá dường như đang co rút.

Không phải vì không gian chật hẹp, mà vì những lời nói của Copper đang mở ra một khoảng trống vô hình:

một vực sâu dưới sự thật mà cậu chưa từng dám nhìn xuống.

Copper bước lại gần bức tường, đặt tay lên nơi mà chuôi kiếm vừa được cắm vào.

“Hệ thống không phản hồi.

Có thể vì nó vẫn còn thiếu.

Hoặc… vì nó đang thức tỉnh thứ gì đó chưa từng được phép tồn tại lần thứ hai.

Hắn quay lại, lần này ánh mắt không còn lạnh lẽo, mà nghiêm trọng.

“Ren.

Chúng ta không chỉ là những người chơi đơn thuần.

Mà là một thứ gì đó sâu xa hơn.

“Tôi đã tìm thấy vài thông tin khả nghi từ bản thử nghiệm, thế giới này.

đang giấu một bí mật gì đó, những kẻ tạo ra nơi này.

đang giấu điều gì đó.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập