“Vũ Trụ cấu định là quy luật của thế gian.
” Giọng Copper vang lên trầm thấp, hòa vào tiếng vọng của căn phòng đá âm u như thể không phải hắn đang nói, mà là chính bức tường đang kể lại một ký ức đã ngủ quên hàng vạn năm.
“Sáng Tạo.
dựng lên những vì sao và các sinh mệnh sống.
” Bàn tay bọc trong giáp kim loại khẽ vuốt qua một hình chạm, một vầng sáng tỏa rạng giữa màn đêm, vẽ thành hàng triệu đường thẳng như sao rơi.
“Cảm Xúc.
ban cho chúng linh hồn, để biết yêu, biết giận, biết đau và biết hy sinh.
” Một bức họa khác, nứt nẻ và mờ nhòe, phác họa những dáng hình người quỳ gối, tay chạm vào tim, xung quanh là vô số ký hiệu như những ngọn lửa nhỏ rực cháy.
“Và Hòa Bình Của Vực Sâu…” Copper dừng lại một nhịp.
Ngón tay hắn ngừng lại trước một bức họa gần như bị xóa nhòa, chỉ còn vết khắc mờ như vết rạch của móng vuốt.
“…Chỉ yên lặng quan sát.
Không tạo ra, không trao tặng gì cả.
Chỉ.
thu lượm.
“Lặng lẽ thu lạp những linh hồn lạc lối về bên mình.
Ren bất giác rùng mình.
Cậu nhìn theo những hình ảnh vỡ vụn.
Càng nhìn, cậu càng cảm thấy một điều gì đó không đúng.
Những bức họa này.
không đơn thuần là tượng trưng.
Chúng sống.
Chúng nhớ.
Và trong sự yên lặng ấy, Ren có cảm giác như một ánh mắt không tên vẫn dõi theo cậu qua từng nét khắc đá.
“Ngươi.
tin những thứ này thật sao?
Ren hỏi, giọng khàn khàn.
“Không quan trọng ta tin hay không.
” Copper đáp, vẫn không nhìn cậu.
“Vấn đề là.
có những thứ vẫn tồn tại.
dù ngươi có tin hay không.
“Nhưng… khi những sinh linh được tạo ra bắt đầu sở hữu lòng tham, ” Copper cất giọng, không cao, không gấp, nhưng đủ để những âm tiết của hắn vang lên như vọng lại từ chính bức tường đá.
“Khi chúng bắt đầu quên mất điều gì đã sinh ra mình.
khi ánh mắt ngẩng cao không còn là để cảm tạ, mà là để so sánh, để thách thức, để chiếm đoạt.
Hắn chạm tay lên một phần tường khác, nơi đó khắc họa những sinh vật hình người nhỏ bé, tập trung dưới chân của những thực thể khổng lồ đang tỏa sáng.
Một bức vẽ khác, các sinh linh đó giương vũ khí, kéo thành từng đợt sóng trào, tấn công vào chính ánh sáng từ trời cao.
“Khi chúng không còn thỏa mãn với việc được sống.
mà bắt đầu đòi quyền ban sự sống.
Không còn thỏa mãn với việc được chiếu sáng.
mà muốn trở thành ngọn lửa duy nhất.
Copper di chuyển sang một bức tường khác.
Bước chân hắn nặng nề, như thể mang theo cả tiếng thở dài của lịch sử đã ngủ quên.
“Ba trong bốn Đấng đã rời khỏi thế gian này.
” Giọng hắn dội lại giữa căn phòng tối, mang theo âm sắc của một bản cáo trạng cổ xưa.
“Không phải vì phẫn nộ, mà vì thất vọng.
Không phải vì yếu đuối, mà vì lựa chọn.
Trên bức vách giờ đây là ba hình thể khổng lồ, trống rỗng, bị che phủ bởi những dải sương mờ.
Không có khuôn mặt, không có tên, chỉ có một thứ tồn tại mờ nhạt đang rút khỏi thế giới, nhường lại không gian cho một điều gì đó khác đang sinh sôi phía dưới.
“Họ để lại thân xác, những thân xác thần thánh không linh hồn, ngự trị giữa bầu trời tàn úa.
Không còn là Đấng ban phát, mà là lời cảnh báo bằng sự im lặng.
Ren lặng người.
Trong mắt cậu, những hình ảnh kia giờ không còn là ký hiệu trên đá.
Chúng sống, như thể cả căn phòng này đang thì thầm lại lịch sử của một thời đại chưa từng được viết vào sách.
“Còn kẻ thứ tư.
” Giọng Copper giờ chỉ còn là tiếng thì thầm, như sợ rằng nếu nói to hơn, thực thể ấy sẽ nghe thấy.
“.
không rời đi.
Không lên tiếng.
Không cứu rỗi.
Chỉ đứng đó, từ sâu trong vực thẳm, mở rộng lòng để đón lấy những gì còn sót lại.
Những linh hồn vỡ nát.
Những khát vọng lạc đường.
Những tiếng gọi bị lãng quên.
Ren nuốt khan.
Trên vách đá là một hình khối đen, không mang hình dáng gì rõ ràng, chỉ là một bóng tối sâu thẳm tách biệt với toàn bộ bức họa.
Nhưng từ nó.
tỏa ra một cảm giác lạnh đến tận xương.
“Nó không có tên.
Không có hình.
Không có tiếng nói.
Chỉ là vực thẳm… luôn hiện diện sau lưng của những kẻ tưởng mình đang tiến về phía trước.
Copper nói đến đây bỗng dừng lại.
Ánh mắt hắn hướng về Ren, thật chậm, như thể có điều gì đang dao động nơi đáy lòng, một điều mà chính hắn cũng không chắc mình có nên để lộ ra hay không.
Nhưng rồi… ánh nhìn ấy vụt tắt, hắn quay đi, trở lại với vách đá thô ráp đang khắc lên những vết tích mịt mờ của lịch sử.
“Những sinh linh ngu muội.
” Giọng hắn khẽ cất lên, không còn vẻ giễu cợt thường thấy, mà trở nên.
trầm lắng, như một bản cáo trạng lạnh lùng.
những kẻ dám ngồi lên ngai vàng thần thánh.
Dám nhìn thẳng vào thứ quyền năng lẽ ra chỉ có thể được chiêm ngưỡng.
Cậu nhìn lên bức vẽ tiếp theo:
một sinh vật hình người, ngồi trên ngai đá giữa trời.
Ánh sáng từ bốn phía hội tụ về nó, nhưng không còn vẻ thuần khiết như trước.
Từng tia sáng ấy giờ mang sắc đen, như bị vấy bẩn.
Copper lại tiếp tục.
“Chúng chạm được vào quyền năng ấy.
Chúng nghĩ mình đã chiến thắng cả định mệnh, rằng không gì còn có thể khiến chúng sợ hãi.
Nhưng chính lúc đó… thứ cuối cùng trong chúng bị tước đoạt.
Hắn chỉ tay vào một hình ảnh nằm sâu trong góc, những thân thể vặn vẹo, không còn mặt mũi rõ ràng, bị xích vào một vòng tròn ánh sáng, trong khi từ tim chúng mọc ra những sợi dây, kết nối vào một thực thể đen kịt bên ngoài bức tranh.
“Linh hồn.
Chúng đã đánh mất linh hồn.
Giọng hắn hạ thấp đến mức gần như thì thầm, từng chữ dội vào trong tim Ren như tiếng gõ gõ vào một cánh cửa bị khoá kín.
“Bất tử.
Đúng vậy.
Chúng bất tử.
Nhưng không thể mơ.
Không thể khóc.
Không thể chết.
Chúng chỉ tồn tại.
Trơ lì.
Bị giam cầm vĩnh viễn trong chính thân xác của mình, như những cỗ máy cười mỉa vào luật lệ sinh tử.
Một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng Ren.
Đây không còn là những bức vẽ nữa.
Đây là.
một lời cảnh báo.
Một quá khứ có thật, hoặc một tương lai đang đến gần.
Cậu khẽ lùi lại một bước, bất giác.
Nhưng Copper vẫn đứng đó, lưng thẳng, tay đặt lên tường đá như thể đang kết nối với nó.
“Có một số thứ.
không thể bị chiếm hữu.
Bởi vì cái giá để nắm giữ nó.
là chính bản thân ngươi và cả những hậu duệ của ngươi.
Ren nghe thấy tiếng tim mình đập phập phồng không yên trong lồng ngực, những câu hỏi giờ đây đã bị lãng quên, cậu chỉ yên lặng và tiếp tục nghe những lời Copper sắp sửa nói.
Có những thứ không phải là để hiểu, Ren à, ” Copper nói, giọng hắn khẽ đến mức gần như hòa vào đá lạnh.
“Mà là để kính sợ.
Bàn tay hắn rời khỏi vách tường, như thể vừa buông bỏ một phần ký ức nào đó không thể nói thành lời.
Copper khẽ xoay người, đôi mắt hắn ánh lên một màu đen kịt, không còn là ánh nhìn của một con người, mà như một hố sâu nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại trong căn phòng tù túng này.
“Chúng không để lại kho báu, ” hắn lên tiếng, giọng trầm đến mức gần như hòa vào đá.
“Cũng chẳng phải công nghệ hay tri thức cao siêu.
Thứ duy nhất còn sót lại.
là một vết nứt.
Hắn ngẩng lên, ánh mắt không nhìn Ren mà như xuyên qua cậu, nhìn về phía một nơi xa xăm không thuộc về hiện thực.
“Một vết nứt.
giữa thế giới này.
và cái gì đó khác.
Câu cuối cùng được hắn nói rất khẽ, nhưng trong tai Ren, nó vang vọng như tiếng chuông chậm rãi của một nghi thức cấm kỵ.
“Khác”.
cái từ ấy không giống một vật phẩm, hay một thực thể nào đó.
Nó như một.
một thứ đồng điệu.
Một nơi sống.
Trước những suy nghĩ kinh khủng đang dần lấn át lý trí còn chút tỉnh táo.
Copper hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra như thể đang từ bỏ điều gì rất nặng nề.
Khi hắn quay lại nhìn Ren, ánh mắt đó không còn là vẻ điềm tĩnh thường ngày nữa.
Trong đáy mắt, có một vết nứt mờ nhạt, giống như chính đôi mắt hắn cũng từng nhìn thấy điều không nên thấy.
“Chúng ta phải rời khỏi đây, ” hắn nói, khẽ nhưng dứt khoát.
“Cánh cửa đó.
sẽ không trụ được lâu nữa.
Ren quay đầu.
Lúc đầu cậu không cảm nhận được gì.
Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng rung khẽ lan dọc theo mặt đất.
Cậu nhìn về phía cánh cửa kim loại.
Một âm thanh.
Rất nhỏ.
Như tiếng rít từ một bản lề gỉ sét.
Rồi lớn hơn.
Một tiếng đập.
Lại một tiếng nữa.
Từng nhịp, như nhịp đập trái tim, không phải của cậu, mà của thứ gì đó đang đập từ bên kia cánh cửa.
Một tiếng rền rĩ lan dọc theo vách đá như thể chính lòng đất đang thở gấp.
Ren quay phắt lại, và lần này, cậu cảm nhận rõ ràng, từng đợt chấn động lan qua mặt đất, lan lên lòng bàn chân, rồi thấm dần vào ngực như nhịp tim thứ hai, không phải của mình.
Cánh cửa đang rung chuyển.
Không còn ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ các đường khắc ma thuật nữa.
Thay vào đó, là từng tia sáng đỏ sẫm bắt đầu rò rỉ từ các kẽ nứt như máu mực.
Từng nhịp, từng nhịp, cửa bị đập mạnh từ bên ngoài.
Kim loại cong lên như đang bị uốn bởi một lực không thuộc về thế giới này.
Ren bước lùi một bước.
Copper không còn bước nữa.
Hắn lao tới, dứt khoát và lạnh lùng, như thể mọi cảm xúc vừa rồi đã bị dập tắt hoàn toàn.
Bàn tay bọc giáp của hắn chộp lấy cổ áo choàng của Ren, kéo giật cậu về phía lối hẹp khuất sau bức tường đá.
“Đi.
” Giọng hắn trầm xuống, không còn lẩn khuất ẩn ý, không còn đùa cợt hay quanh co.
“Nếu còn ở lại… chúng ta sẽ không chỉ chết.
Ren hơi khựng lại, nhưng không phản kháng.
Trong ánh mắt của Copper lúc này có một điều gì đó khiến mọi câu hỏi đều trở nên vô nghĩa, sự cấp bách thuần túy, không cần giải thích.
Cậu liếc nhìn về phía sau.
Cánh cửa kim loại vẫn chưa sụp, nhưng… nó rung lên, từng hồi chậm và nặng như tiếng trống chôn dưới đất.
Những đường rãnh ánh sáng trên bề mặt bắt đầu rạn nứt, tỏa ra từng tia lóe nhỏ như máu ma thuật rỉ ra từ vết thương cổ xưa.
Chỉ đến lúc đó, Ren mới thật sự hiểu.
Cánh cửa không thể ngăn được lũ cốt binh, nhưng rõ ràng từ đầu không hề có hiện tượng nào như thế này.
Và giờ, nó sắp không ngăn được nữa.
“Chết trong game thì sẽ mất mạng.
” Copper nói, không quay đầu lại.
“Nhưng nếu bị nó chạm vào… cậu sẽ không còn là chính mình.
Dù sống sót cũng chẳng khác gì… đã chết.
Ren nghiến răng, rồi gật đầu.
Không còn lựa chọn nào nữa.
Hai người họ lao vào hành lang phía sau, bỏ lại sau lưng cánh cửa đang rạn vỡ và tiếng vọng rùng rợn như đến từ nơi chưa từng có tên trong hệ thống.
(Phewwww, mình bắt đầu mở rộng mọi thứ dần lờn hơn và đi xa hơn so với nguyên tác, mong là mình có thể hoàn thành được việc này, mình hoàn thanh chương này, chương 258 vào khoảng 12h trưa ngày hôm nay, đánh dấu chuỗi hai ngày không ngủ tiếp tục, thật là tồi tệ, mình sẽ để chương đăng theo lịch trên hệ thống, cảm ơn mọi người đã ủng hộ.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập