Cả hai lao vào con đường hẹp phía sau bức tường đá, nơi ánh sáng cuối cùng phía sau lưng tan biến như một ngọn lửa bị gió thổi tắt.
Tiếng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh, từng nhịp đập loạn xạ phản chiếu trong những vách tường khép kín, tạo nên một bản nhạc méo mó như thể không chỉ có hai người đang chạy… mà còn hàng chục, hàng trăm cái bóng vô hình đang dõi theo, chạy cùng, hoặc rình rập.
Không khí trở nên đặc quánh.
Mỗi lần hít thở, Ren cảm thấy như đang nuốt vào một thứ gì đó nặng trĩu và âm ẩm, như sương mù ngấm mùi rêu mốc và máu đã khô từ rất lâu.
Hành lang càng lúc càng thu hẹp, tường đá hai bên không chỉ siết lại mà dường như còn… nghiêng nhẹ vào trong, tạo cảm giác như thế chính không gian cũng đang cố nuốt chửng họ.
Những ngọn đèn ma thuật ven tường vẫn hiện hữu, nhưng ánh sáng mờ đục của chúng như bị ai đó dùng tay vuốt qua, để lại những vệt loang lổ, mờ ảo.
Rồi từng ngọn một tắt ngấm.
Ren không dừng bước, nhưng lòng bắt đầu dấy lên một cảm giác gai lạnh.
Có gì đó lệch lạc đang chờ ở phía trước.
“Chúng ta đang đi đâu?
cậu cất tiếng, khô khốc như lời nói bị hút mất âm trong không khí đặc quánh.
Không một lời đáp.
Copper chỉ lặng lẽ rút ra một viên đá phát sáng từ trong túi đồ, loại đá phát quang hiếm dùng để dò đường trong các khu vực nhiễu loạn ánh sáng.
Ánh sáng nhạt từ viên đá chạm tới bức tường đá phía trước.
và chiếu sáng ba ngả đường khác nhau, chia đều như thể đang chờ đợi người chọn lối.
“Không thể nào, ” Copper khẽ rít lên.
“Tôi nhớ rõ nơi này chỉ có một lối đi…”
Họ rẽ trái, theo bản năng.
Nhưng chưa đi được bao lâu, một ngã ba khác hiện ra.
Rồi đến một ngã tư.
Rồi một hành lang dài, cong và chậm chạp mở ra thành một căn phòng tròn, nơi năm cánh cửa tối om đang đợi họ như những cái miệng mở rộng, sẵn sàng nuốt trọn bất kỳ kẻ nào dám bước vào.
Ren siết chặt tay cầm kiếm.
Mồ hôi chảy ngược xuống sống lưng.
“Chúng ta… đang bị dẫn vào mê cung.
Copper không phủ nhận.
Hắn dừng lại, ánh sáng từ viên đá lập lòe trong mắt hắn khiến gương mặt trở nên sắc lạnh và tối sầm.
“Không phải mê cung bình thường đâu, ” hắn nói khẽ, “Đây là…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì…
Bức tường phía sau họ, nơi hai người vừa đi qua, đột ngột biến mất.
Không có tiếng động.
Không có hiệu ứng.
Không có cảnh báo hệ thống.
Chỉ đơn giản là một mảng tường trơn nhẵn hoàn hảo như chưa từng tồn tại lối đi nào ở đó.
Ren đứng chết lặng.
Tim đập như trống trận, từng nhịp máu rền rĩ dội thẳng vào màng tai, khiến cả thế giới xung quanh dường như chỉ còn âm thanh đó, đơn độc, nặng nề, báo hiệu điềm chẳng lành.
Rồi, trong bóng tối đang dần siết lại như một cái bẫy vô hình, giọng Copper vang lên.
Trầm khàn, nghiến lại qua kẽ răng:
“Chết tiệt.
Ren giật mình.
Không phải vì lời nguyền rủa ấy, mà vì ai vừa nói nó.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp Copper, cậu mới nghe hắn chửi thề thật sự.
Không phải kiểu mỉa mai chơi chữ, không phải nửa cười nửa đùa.
Mà là một tiếng chửi thốt ra từ nỗi sợ thật sự.
Và điều đó khiến mọi thứ trở nên… tồi tệ hơn.
“Tôi… tôi nghĩ tôi biết nơi quái quỷ nào đây rồi…” Copper khẽ nói, ánh mắt dán chặt vào khoảng tối phía trước, như thể nếu nhìn đủ lâu, hắn sẽ thấy lại được ký ức đã chôn vùi.
Ren nín thở, bước chậm lại theo hắn.
Nhưng trước khi cậu kịp hỏi, Copper đã lên tiếng trước, như thể đoán trước được mọi thứ.
“Chúng ta đang ở tầng sâu nhất.
của hầm ngục.
Giọng hắn khàn đặc, ánh sáng từ viên đá trong tay phản chiếu lên những đường nét trên khuôn mặt căng cứng vì áp lực.
“Mê cung ngầm khổng lồ… nằm ngay bên dưới Thị trấn Khởi Đầu.
Ren mở to mắt.
Bên dưới Thị trấn Khởi Đầu?
Việc xuất hiện một hầm ngục bên dưới đã đủ quá đáng ở nơi.
Nơi mà ai cũng nghĩ chỉ là vùng đất an toàn, nơi người chơi có thể nghỉ ngơi, nơi khởi điểm, và cũng là nơi duy nhất tưởng như không bao giờ đe dọa tính mạng họ.
Và ngay bên dưới nó… sâu hơn cả hầm ngục.
lại là cái thứ này?
Copper rít qua kẽ răng, “Từ bao giờ cơ chứ… Chết tiệt.
Chết tiệt thật.
Hắn bắt đầu lặp lại, từng bước chân trở nên gấp gáp, như thể chỉ cần đứng yên thêm một phút là mê cung sẽ nuốt chửng họ cả về thể xác lẫn lý trí.
Ren siết chặt chuôi kiếm theo bản năng.
Một cơn lạnh lan dần từ gáy xuống tận cột sống, và cậu chợt hiểu, lần này, họ không chỉ đơn thuần lạc đường.
“Đi thôi.
Chúng ta không có thời gian để giải thích.
Copper nói gấp, giọng trầm xuống như một lưỡi dao lướt qua cổ.
Không đợi Ren phản ứng, hắn đã chọn đại một trong những lối đi phía trước, rồi lập tức rảo bước, bóng lưng nhanh chóng hòa vào màn sương mờ nhạt trong hành lang đá.
“Cậu có kỹ năng ẩn thân chứ?
giọng Copper lại vang lên, gần như thì thầm trong gió.
“Nếu có thì dùng ngay đi.
Còn không… hãy giữ im lặng tuyệt đối.
Và tốt nhất, tắt đá phát sáng đi.
Ren không nói gì.
Cậu chỉ cúi đầu, hít một hơi sâu rồi để cơ thể mình tan vào bóng tối, như thể chính cậu chưa từng tồn tại.
Không tiếng động.
Không hơi thở.
Không dấu vết.
Một cái nhíu mày thoáng qua gương mặt Copper khi hắn liếc qua sau lưng và không thấy gì ngoài một khoảng đen mịt mùng.
Ngay cả với kỹ năng tìm kiếm đã lên đến cấp thành thạo, hắn vẫn không thể dễ dàng lần ra vị trí cụ thể của Ren.
‘Tốt hơn mình nghĩ.
’ Copper thầm nhận xét.
Nhưng rồi chính hắn cũng khẽ thở dài.
Một tiếng thở mỏng như sương.
Vì hắn biết rõ, so với những thứ đang lang thang dưới mê cung này, kỹ năng ẩn thân dù xuất sắc đến đâu cũng chỉ như một đứa trẻ chơi trò trốn tìm trước mặt quái vật cổ đại.
‘Cầu mong chúng chưa chú ý đến chúng ta…’
Dù chính hắn cũng không tin vào điều đó nữa.
“Tôi sẽ nói rõ hơn.
về vị trí và hoàn cảnh hiện tại của chúng ta.
Copper cất giọng, không lớn, nhưng rơi vào không gian yên tĩnh này lại tựa như tiếng gõ tang u uẩn.
Hắn không quay lại, vẫn bước đi đều đặn trong bóng tối lạnh lẽo, tiếng chân vang vọng như kim đồng hồ đếm ngược.
“Không có nhiều từ để mô tả đâu, nhưng cậu nên hiểu một điều:
nơi này.
rất, rất, rất nguy hiểm đối với những kẻ như chúng ta.
Ren không đáp, chỉ lặng lẽ bước theo.
“Level trung bình của lũ quái vật ở tầng sâu này.
khoảng 50.
Hắn dừng lại, để câu nói có thời gian ngấm vào máu.
“Chỉ cần đụng phải một con thôi.
cũng đủ để biến cả hai chúng ta thành số liệu thống kê trên giao diện hệ thống.
Bóng tối như siết chặt lại.
Ren nuốt khan.
“Kỹ năng ẩn thân cũng vô dụng nếu khoảng cách quá gần.
Chúng cảm nhận được nhiệt, chuyển động, cả tiếng thở của cậu khi cậu nghĩ mình đang im lặng.
Lần đầu tiên, giọng Copper chùng xuống, không còn sự châm biếm, không đùa giỡn, không giấu giếm gì cả.
Chỉ còn lại sự thật.
Trần trụi.
“Chúng ta không còn đang chạy trốn nữa, Ren ạ.
Hắn dừng lại hẳn, quay đầu nhìn Ren, ánh sáng nhạt từ viên đá phát sáng phản chiếu trong mắt hắn một màu không rõ là tro hay máu.
“Chúng ta chỉ đang thử xem mình.
còn sống được bao lâu nữa thôi.
“Khi tôi vô tình bước vào nơi này… trong bản Beta test, ” Copper thì thầm, giọng trầm xuống như bị chính ký ức đè nặng.
“Đừng hỏi vì sao tôi lại dám xuống dưới này khi đám quái mạnh mẽ như vậy, vì khi đó các Beta tester có thể hồi sinh sau mỗi lần chết.
“Tôi không để ý nhiều thứ khi xuống mê cung này, vì lúc đó mọi thứ vẫn còn hỗn độn, chưa có gì được cố định cả.
Lỗi kỹ thuật thì nhiều vô kể…lúc đó tôi đã nghĩ có thể nhà phát hành chưa hoàn thiện khu vực này, có lẽ họ sẽ làm xong nó trong bản chính thức.
Hắn khẽ cười, một âm thanh khô khốc không có chút vui vẻ.
“Nhưng giờ nghĩ lại… có lẽ… đó không phải là lỗi.
Ren chưa kịp hỏi thì Copper đột ngột dừng lại.
Đôi mắt hắn mở to trong bóng tối.
Hắn xoay người, lao ngược trở lại như một bóng mờ.
Không cần lời giải thích, Ren lập tức xoay người đuổi theo, từng bước chân đập mạnh vào nền đá như những nhịp trống thúc giục.
Từ phía hành lang họ vừa định bước vào, một đốm sáng nhỏ lóe lên trong bóng tối đặc quánh như mực.
Rồi biến mất.
Ren nhận ra nó.
Ánh sáng đỏ nhạt, kèm theo hiệu ứng ma mị như một đốm lửa vừa bùng rồi tắt, hiệu ứng spawn quái vật.
Một sinh vật đã xuất hiện.
Dù chưa thấy hình dạng, cậu vẫn cảm nhận được một thứ gì đó không ổn.
Không khí xung quanh như lặng đi.
Không còn tiếng bước chân, không còn tiếng gió, chỉ còn nhịp tim trong lồng ngực.
Thứ gì đó đang đứng giữa bóng tối.
Và rất may, nó vẫn chưa nhận ra họ.
Chưa
Cả hai tiếp tục tiến bước, lặng lẽ như những chiếc bóng trôi dạt trong lòng đất.
Không một lời nào được thốt ra.
Không một hơi thở nào vượt quá mức cần thiết.
Từng bước đi giờ đây không chỉ mang theo sự dè chừng, mà còn là cảm giác bất lực đang dần len lỏi vào tận sâu trong lòng ngực.
Mọi thứ.
dường như đang quay lưng lại với họ.
Những lối đi cụt đột ngột xuất hiện như bẫy giăng sẵn.
Những hành lang dài dẫn tới nơi quái vật canh giữ.
Và có những đoạn, chỉ cần chậm một nhịp thôi là đã bị phát hiện.
Cả hai đã phải dừng lại hơn một lần, dán sát vào tường, nín thở chờ đợi bóng dáng khổng lồ nào đó lướt qua.
Ren cảm thấy như đang đi trên sợi chỉ mảnh giữa sống và chết.
Bản đồ không hoạt động.
Giao diện mini-map không thể mở.
Không một đánh dấu, không một hướng dẫn.
Pha lê dịch chuyển.
vô dụng.
Chúng không bị “chặn sử dụng” theo cách hệ thống thông báo thường thấy.
Chúng đơn giản là không phản hồi.
Khi kích hoạt, hiệu ứng vẫn hiện lên, nhưng rồi… tan biến, như thể chính thế giới này đang từ chối phép màu đó.
Ren không biết đã bao lâu trôi qua.
Có thể là vài tiếng.
Cũng có thể chỉ chưa tới ba mươi mấy phút.
Thời gian ở đây giống như bị kéo dài ra, méo mó và mờ nhòe trong bóng tối dày đặc.
Mỗi lần quay đầu lại, Ren có cảm giác như chính mình vừa rời khỏi một giấc mộng, một giấc mộng mà chỉ có tiếng bước chân lẻ loi, ánh sáng lờ mờ, và cảm giác đang bị một thứ gì đó… theo dõi.
“Không thể cứ đi mãi thế này được, ” Ren khẽ nói, giọng cậu khô khốc như vừa bị chính không khí nơi đây vắt cạn.
Copper không quay lại, chỉ lẩm bẩm một câu gần như nuốt vào gió:
“.
Tôi biết.
Nhưng đó cũng là tất cả.
là tất cả những gì mà họ có thể thực hiện trong vô vọng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập