Chương 260: Những Kẻ Bị Lãng Quên Trong Lòng Đất

Họ vẫn bước đi.

Từng bước chân, từng hơi thở khô khốc, từng cái liếc ra sau lưng, lặp đi lặp lại như một bản nhạc ma quái bị nguyền rủa, chẳng bao giờ đến được đoạn kết.

Mỗi giây trôi qua đều nặng như đá đè lên ngực.

Như thể thời gian ở nơi này không còn là dòng chảy, mà là một thứ chất lỏng lạnh lẽo, nhỏ từng giọt xuống thẳng vào ý chí của họ, như axit tinh thần ăn mòn mọi mảnh vụn cuối cùng của hy vọng.

Ren không còn đếm nổi bao nhiêu lần mình siết lấy chuôi kiếm, không phải để sẵn sàng chiến đấu, mà chỉ để chắc rằng mình vẫn còn tồn tại.

Không phải vì sợ hãi quái vật.

Mà là sợ chính cái cảm giác… bị nghiền nát từ từ bởi sự im lặng kéo dài đến tuyệt đối.

Họ đã thôi nói chuyện.

Không phải vì không có điều gì để nói.

Mà bởi vì.

ai cũng sợ.

Rằng nếu mở miệng, thứ bật ra sẽ không còn là lời nữa.

mà là tiếng thét.

Tiếng thét của hoảng loạn đã bị dồn nén quá lâu trong tim.

Cứ thế, từng khoảnh khắc trôi qua trong mê cung trở thành một loại tra tấn âm thầm.

Nó có thể tôi luyện một con người thành thép.

Nhưng cũng có thể nghiền nát linh hồn yếu đuối bằng chính sự tĩnh mịch và trì trệ của nó.

Và không ai trong họ.

biết chắc mình thuộc về bên nào.

Chỉ còn lại đôi chân cứng đờ vẫn bước, như thể bị điều khiển bởi một bản năng mù quáng.

Chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt của những ngọn rêu phát sáng dính trên trần đá của mê cung không lối thoát, yếu ớt như một tia hy vọng không đủ sức gọi tên hy vọng.

Cả hai vẫn bước đi.

Không phải vì muốn sống sót.

Mà như thể… đang bị ép phải sống sót, chỉ để rồi cuối cùng.

phải chứng kiến thứ gì đó còn khủng khiếp hơn cái chết.

Sau quãng thời gian tưởng như vô tận, hành lang chật hẹp cuối cùng cũng thay đổi.

Lối đi bắt đầu mở rộng, từng chút một, ban đầu chỉ là vài tấc, rồi vài mét, cho đến khi không gian xung quanh họ như phình to ra một cách kỳ dị.

Không còn là đường hầm nữa… mà là một đại sảnh khổng lồ, cao vút, rộng đến mức tiếng bước chân của họ dội đi mà không có hồi âm.

Ren ngẩng đầu.

Cậu không thấy trần.

Chỉ thấy bóng tối, đặc quánh như một tấm màn đang treo lơ lửng trên đầu, che khuất mọi thứ phía trên.

Nhưng thứ khiến cậu rợn người lại là những cột trụ.

Hàng chục, hàng trăm cột đá đen vươn lên như xương sống của một con quái vật cổ đại.

Chúng đứng sừng sững, không một vết nứt, không một dấu vết thời gian.

Mỗi cột đều lớn tới mức bốn, năm người trưởng thành cũng không ôm xuể.

“Thứ này.

không phải đá thông thường.

” Copper lẩm bẩm, mắt ánh lên một tia hoài nghi.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt một cột trụ, lạnh ngắt, nhẵn nhụi và.

như đang thở.

Ren cau mày.

Cảm giác này.

quen thuộc.

Cậu nhớ ra.

Chất liệu đá này, đúng là thứ từng dùng để xây nên Cung điện Sắt Đen, tòa kiến trúc bí ẩn của Thị Trấn Khởi Đầu.

“Không thể nào…” Ren lẩm bẩm.

Họ nhìn quanh.

Không có gì chuyển động.

Không có tiếng gió.

Không có tiếng bước chân thứ ba.

Không có tiếng xương va nhau.

Không có tiếng gầm.

Không có máu.

Không có chiến đấu.

Chỉ là… trống rỗng.

Cả hai cứ thế tiếp tục tiến bước, đi thêm rất xa.

Rất xa.

Nhưng điều kỳ lạ là, không một con quái vật nào xuất hiện.

Không một cái bóng lướt ngang.

Không một dấu vết sự sống.

Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lên mọi thứ, im lặng đến mức cả hai bắt đầu thấy bất an.

“Ren.

” Copper khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm xuống.

Ừm

“Cậu có thấy.

cái gì đó không đúng không?

Ren gật đầu.

“Tôi bắt đầu ước là mình nghe thấy thứ gì đó.

Bất kỳ thứ gì.

Sự yên lặng, hóa ra lại đáng sợ hơn cả tiếng gào thét.

Nó dồn nén, kéo dài, như một khối áp lực vô hình đè nặng lên từng tế bào trong cơ thể.

Ren siết chặt chuôi kiếm, dù không có gì xuất hiện, trái tim cậu vẫn không ngừng thúc giục phải cảnh giác.

Có điều gì đó đang chờ.

Có điều gì đó.

đang nín thở cùng họ.

Và rồi, đúng như linh cảm mách bảo.

Một âm thanh rít lên.

Như tiếng kim loại xé không khí, chói tai và lạnh buốt đến tận xương tủy.

Cả hai chưa kịp phản ứng, chưa kịp quay đầu thì từ phía bên phải, một lưỡi hái khổng lồ đen kịt xé gió lao tới như một tia chớp.

Nhanh

Quá nhanh.

Nhanh đến mức ánh sáng phản chiếu trên lưỡi thép chỉ kịp lóe lên trong nháy mắt trước khi bóng tối nuốt chửng lại.

Ren thậm chí còn không kịp rút kiếm.

Copper cũng không kịp niệm bất kỳ thao tác nào.

Nó tới ngay cổ họ.

Một đòn tử thần, không hề có tín hiệu báo trước.

Soạt

Một làn sóng khí lạnh xộc thẳng qua mặt Ren, khiến toàn thân cậu cứng đờ.

Nhưng rồi.

Ầm

Một tiếng va chạm chát chúa vang lên, nổ tung như tiếng sấm bị bóp nghẹt trong lồng ngực.

Lưỡi hái.

dừng lại.

Chỉ cách cổ Ren và Copper chưa đầy một gang tay, nó đứng yên giữa không trung, rung nhẹ, rồi giật lùi trở lại như bị đẩy bật ra bởi một thứ gì đó vô hình.

Một bức tường.

Không phải tường đá.

Không phải kỹ năng phòng thủ.

Mà là.

một bức tường ánh sáng mỏng như tơ, trong suốt gần như không tồn tại.

nhưng vẫn ngăn cản được đòn đánh chí mạng ấy.

Copper thở mạnh một hơi, mồ hôi rịn trên thái dương.

Hắn quay sang Ren, mắt mở lớn.

“Cái đó.

Ren không trả lời.

Cậu chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi bóng tối đang chuyển động.

Một thứ gì đó vừa lướt qua, như một cơn gió lạnh mang theo tiếng lách cách rùng mình.

Và từ sâu trong không gian đen ngòm ấy, thứ vừa tấn công họ.

đang quay lại.

Chậm rãi.

Có nhịp.

Như đang chơi đùa với con mồi đã sập bẫy.

Cả hai lập tức lùi xa khỏi khu vực vừa bị tấn công, từng bước chân như giẫm lên sợi dây mỏng manh giữa sống và chết.

Ren quay đầu lại, đôi mắt căng lên vì thứ đang hiện ra từ màn đêm đặc quánh.

Một hình thù lơ lửng giữa không trung, không chân, không chuyển động nhiều, nhưng áp lực nó tỏa ra đủ để bóp nghẹt cả không khí trong phổi.

Một bộ xương khổng lồ.

Không.

Một tử thần.

Toàn thân nó phủ trong một tấm áo choàng đen rách tả tơi như từng bị thời gian và lửa địa ngục thiêu đốt.

Mặt trong của áo là một màu đỏ sẫm, như máu đã khô lại sau hàng trăm năm.

Lưỡi hái.

Một lưỡi hái khổng lồ, dài gần bằng cả cơ thể nó, sắc bén đến mức tưởng chừng có thể cắt đôi cả bóng tối.

Thứ vũ khí mà đáng ra chỉ tồn tại trong những cơn ác mộng.

Khuôn mặt nó.

nếu có thể gọi là mặt, là một cái hốc sâu, tối om, không có da thịt.

Chỉ có hai con mắt lồi đỏ rực, đỏ đến mức không thể là hiệu ứng ánh sáng.

Nó.

nhìn họ.

Không chớp.

Không cảm xúc.

Một dòng chữ hệ thống nhấp nháy dữ dội trên không trung:

Fatal Scythe – Lv.

90

[Loại Boss:

Tử thần cổ đại]

Ren cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

Không có thanh HP.

Không có chỉ số hiển thị sát thương.

Không có mô tả hành vi.

Chỉ có sự hiện diện.

Nhưng lạ lùng thay, con quái vật đó… không tiếp tục lao đến.

Nó chỉ đứng đó, lơ lửng giữa bóng tối như một cơn ác mộng chưa trọn vẹn.

Tĩnh lặng.

Không tiến thêm.

Không lùi lại.

Như thể.

bị ràng buộc bởi một giới hạn vô hình nào đó trong khu vực mà nó cai trị.

Một vùng cấm.

Một lời cảnh cáo.

Ren nuốt khan.

Cậu dường như nghe thấy nhịp tim mình vang dội trong đầu như tiếng trống tử.

“Chúng ta.

không được phép chạm vào lãnh địa của nó.

” Copper thì thầm, giọng hắn khàn đi.

Cả hai chỉ có thể lùi thêm một bước, rồi một bước nữa.

Không dám quay lưng lại.

Vì họ biết…

Thứ đó vẫn đang nhìn.

Không dám mạo hiểm bước sâu hơn vào lãnh địa của tử thần, cả hai lập tức quay lại, cố lần theo dấu vết đường cũ.

Dù bóng tối nuốt lấy mọi thứ phía sau, họ vẫn chạy, một cách vô vọng, hy vọng rằng mình chưa đi quá xa để quay về.

Nhưng rồi.

Mặt đất dưới chân rung lên.

Một rung động nhỏ, rồi lớn dần.

Ren khựng lại nửa giây, bản năng lên tiếng trước cả suy nghĩ.

Cậu xoay người, mắt trợn lớn.

Từ hành lang phía trước, tiếng xương va vào đá, tiếng bước chân khô khốc rền vang như trống trận.

Rồi chúng hiện ra.

Không chỉ một.

Không chỉ mười.

Cả một đàn, một dòng lũ cốt binh tràn qua những ngã rẽ như nước vỡ đê, từng bộ xương trắng hếu, gãy gập, tay cầm vũ khí gỉ sét, mắt đỏ rực rọi sáng trong bóng tối.

Copper văng tục.

“Chết tiệt… Chúng đã đuổi kịp!

Ren siết chặt kiếm, đầu óc quay cuồng tìm hướng thoát.

Nhưng không có lối nào.

Phía sau.

Fatal Scythe vẫn đứng lặng như bóng ma giữ cổng địa ngục.

Phía trước.

đám cốt binh lấp kín mọi hành lang.

Hai bên.

đá đen.

Tường trơn.

Không lối đi.

Không còn đường.

“Chúng ta bị dồn rồi.

” Copper nói, giọng hắn trầm và nén chặt.

Ren thở dốc.

Mỗi nhịp tim như bị siết lại trong lồng ngực.

Họ đã quá chậm.

Không còn cách nào khác ngoài phó mặc mạng sống cho số phận hoặc chiến đấu để tìm đường ra.

Ren vừa giơ kiếm lên thủ thế thì.

ẦM

Mặt đất rung chuyển, lần này không chỉ là tiếng bước chân.

Một cơn chấn động nổ ra như thể có thứ gì đó đang trồi lên từ lòng đất.

Những bức tường đá đen rền vang như gào thét.

Một vài cốt binh phía trước khựng lại, rồi bất ngờ bị thổi bay như cọng rơm gặp bão.

“Cái quái gì.

Ren chưa kịp thốt hết lời thì mặt đất nứt ra, từ vết nứt đó, một thứ khổng lồ như rắn như rết trồi lên, trườn cuộn trong ánh sáng lập lòe của hầm ngục.

Nó không có da thịt, toàn bộ cơ thể là xương người, hàng trăm, có lẽ hàng ngàn bộ xương gắn kết bằng một thứ năng lượng hắc ám nào đó, từng đốt sống như gắn liền với nhau trong một cấu trúc quái dị, vừa trườn vừa nghiến ken két như một bản giao hưởng của địa ngục.

Chiếc đầu của nó là một hộp sọ khổng lồ, có tới ba hốc mắt đỏ rực như bếp lửa cháy âm ỉ.

Hàm răng nhọn hoắt lách cách mỗi khi nó mở miệng, để lộ hàng chục lớp xương chồng lên nhau như lưỡi cưa.

Đám cốt binh bị nuốt chửng.

Không phải ẩn dụ.

Chúng thực sự bị nuốt sống.

Một con rết xương người ăn thịt chính đồng loại của nó, nghiền nát từng bộ khung xương bằng chính những đoạn xương bén ngót mọc tua tủa trên người nó.

Copper tái mặt.

“Thứ này… không có trong bản thử nghiệm…”

Ren không nói gì.

Không còn gì để nói.

Mắt cậu mở to khi con quái vật uốn mình, xoay toàn bộ thân thể dài ngoằng như một cơn lốc xương, quét qua cả hành lang trong một chuyển động duy nhất.

Và rồi.

Nó nhìn thấy họ.

Ba hốc mắt đỏ bừng lên như lửa địa ngục.

Cái đầu rết nghiêng xuống, phát ra một tiếng gầm ghê rợn, nửa người nửa quỷ, vọng lại trong từng khe đá như giọng hát rạn vỡ của tử thần.

“Chạy.

” Copper thì thầm, nhưng giọng hắn lúc này không còn là mệnh lệnh.

Mà là… lời cầu nguyện.

Nhưng mà chạy đi đâu bây giờ?

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập