Cả hai quay đầu bỏ chạy, tiếng bước chân vang vọng giữa mê cung tối đen như tiếng trống báo tử, dội vào từng ngóc ngách như đang gọi mời lưỡi hái của tử thần.
Nhưng chạy đi đâu?
Trước mặt là ngõ cụt.
Phía sau là cơn ác mộng với hàng trăm cái đầu, lũ cốt binh tràn ngập như thủy triều, còn con rết khổng lồ thì rít gào, cuộn thân thể đầy gai nhọn như lũ lụt đập vỡ từng bức tường đá.
Cả mê cung giờ đây giống như một sinh vật sống đang co lại, từng lớp từng lớp quây kín họ bằng những lối đi biến dạng, bị xé toạc và biến mất trong nháy mắt.
Không có lối thoát.
Nhưng đứng yên là chết.
Và đôi khi, giữa sự sống và hư vô, chỉ còn lại một bước chân tuyệt vọng để chống lại tất cả.
“Đi, Ren!
” Copper rít lên, giọng hắn như một nhát chém lạnh băng xé tan màn sương tuyệt vọng.
“Dụ nó đi sâu hơn vào trong!
Phía sau, có những nhánh rẽ!
Chúng ta có thể.
làm nó rối!
“Cấu trúc ở đó phức tạp.
Một thứ khổng lồ như vậy sẽ bị giới hạn chuyển động!
Không chờ đợi phản ứng, Copper đã quay ngoắt, lao ngược về phía hành lang cũ, bóng áo choàng quét qua trong làn khói bụi mờ mịt.
Ren cắn chặt răng.
Không có thời gian nghĩ ngợi.
Cậu phóng theo sau, từng bước chân như giáng thẳng vào lồng ngực, vào từng mạch máu đang gào thét vì quá sức.
Bỏ trốn.
Không còn cách nào khác.
Mê cung rung chuyển.
Tường đá rít lên, như tiếng than khóc của hàng nghìn linh hồn bị nhốt lại qua từng thế kỷ.
Mỗi khúc cua trở nên lạ lẫm, dù họ vừa đi qua nó không lâu.
Hành lang đen đặc như mực nuốt lấy ánh sáng từ viên đá phát quang duy nhất, khiến cả thế giới chỉ còn lại hơi thở dốc, nhịp tim điên cuồng và tiếng đuổi bắt rền vang phía sau.
Trái.
Phải.
Lại trái.
Rồi rẽ xuống một con dốc gấp.
Ren không biết Copper đang đi theo ký ức hay một bản năng điên cuồng, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng.
Hai bóng người nhỏ bé lao qua những hành lang ngoằn ngoèo như mạch máu của con quái vật đang sống.
Tiếng xương lách cách và tiếng gầm kim loại của con rết khổng lồ dội theo sau lưng họ như tiếng cười man rợ của địa ngục.
Ren thở hồng hộc, mồ hôi thấm đẫm vào cổ áo, mỗi bước chân nện xuống nền đá là một lần trái tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Phía sau, thứ sinh vật tạo thành từ hàng trăm bộ xương người gào thét, thân thể nó uốn lượn giữa những lối hẹp như một cơn lũ biết nghĩ.
“Trái!
Ngay lối này!
” Copper hét lên, và cả hai ngoặt gấp, lướt qua một hành lang nhỏ hẹp tới mức tường hai bên sượt ngang vai.
Đám cốt binh không chậm trễ.
Chúng tràn đến như nước vỡ đê, nhưng khi vào tới nơi, chúng bắt đầu va vào nhau, chen chúc và kẹt lại ở các khúc ngoặt.
Kế hoạch đang có tác dụng.
Ren ngoái lại.
“Nó chậm lại rồi!
Chúng không thể quay đầu nhanh trong mấy hành lang này!
Copper gật đầu, vừa chạy vừa rút ra vài quả bom khói, ném ra phía sau để làm chậm bước truy đuổi.
Họ cứ thế, dắt lũ quái qua từng khúc cua hẹp, những cầu thang gãy, từng dãy hành lang dốc đứng như trượt xuống ruột trái đất.
“Chúng ta chỉ cần đưa nó sâu hơn.
rồi tìm đường quay ngược trở lại!
Nhưng.
ngay khi hy vọng vừa nhen lên, tiếng nổ vang trời vọng tới từ phía sau.
Ren quay phắt lại.
Một phần tường nơi họ vừa đi qua bị phá nát, từng khối đá lớn bay tung trong không khí như cỏ rác.
Con rết đã đâm xuyên thẳng qua tường.
Nó không cần đường đi.
Nó phá tường để mở đường.
Copper lặng người trong nửa giây.
“Không thể nào.
nó đang.
phá vỡ mê cung.
Như một con dao xuyên thủng lớp tường làm bằng giấy, con quái vật không còn bị giới hạn bởi lối đi chật hẹp nữa.
Nó gào lên một tiếng chói tai khiến lũ cốt binh cũng rối loạn trong khoảnh khắc.
rồi chúng lại tiếp tục lao theo sau nó, như thể bản thân đã trở thành tay chân của một trí tuệ duy nhất.
“Mọi lối rẽ… không còn nghĩa lý gì nữa.
” Ren thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu.
Cả hai lại lao đi, lần này không còn chiến thuật, không còn kế hoạch.
Chỉ là trốn chạy.
Chạy qua từng căn phòng vỡ vụn, từng bức tường đang sụp đổ sau lưng, từng ngọn đèn ma thuật vụt tắt như sự sống rút khỏi cơ thể.
Không còn gì giữ chân lũ quái vật.
Không còn gì dẫn dắt được chúng.
Chúng không bị mê cung lừa.
Chúng xé nát nó.
Và Ren hiểu, kế hoạch dụ chúng đi xa hơn.
giờ đã thất bại.
Cảm giác mệt mỏi tích tụ qua từng giây cuối cùng cũng vượt ngưỡng chịu đựng, nó ập tới như một cơn sóng thần, nghiền nát mọi ý chí đang gắng gượng.
Đôi chân Ren nặng như bị đổ chì, mỗi bước chạy là một lần cơ bắp gào thét.
Phổi cậu như bốc cháy, từng hơi thở rít qua cuống họng đều đau buốt, lồng ngực phập phồng không theo nhịp.
Cứ sau mỗi tiếng đổ sập vọng lại từ phía sau, trái tim Ren lại nhói lên một nhịp, sợ.
chỉ là yếu tố nhỏ, hơn hết vì nhận ra, bức tường đổ xuống đồng nghĩa với việc… lũ quái vật trong mê cung có thể đã tìm được đường đến đây.
Nhưng Ren không còn sức để nghĩ sâu thêm.
Giờ không phải lúc để suy luận hay tính toán.
Cậu chỉ biết phải chạy.
Chạy khỏi cơn ác mộng đang cào xé sau lưng.
Cậu liếc sang bên.
Copper vẫn chạy sát bên cạnh.
Gương mặt hắn trắng bệch, không còn chút máu, mồ hôi đổ thành từng vệt dọc má và thái dương.
Hắn thở dốc không thành tiếng, như thể từng nhịp hít vào đã trở thành một cực hình.
Đôi mắt, đôi mắt tưởng như lúc nào cũng ung dung và đầy toan tính, giờ đây cũng đã hơi co lại, lấp lánh ánh mệt mỏi, nhưng vẫn còn.
một chút điềm tĩnh.
Dù chỉ là chút cuối cùng.
Ren nhận ra.
Họ đã vượt quá giới hạn.
Cơ thể cả hai đang rạn vỡ từ bên trong.
Nhưng không ai lên tiếng.
Không ai than phiền.
Bởi lẽ, nếu ngừng lại, dù chỉ một giây.
Lũ quái vật phía sau sẽ không để họ đứng dậy lần nữa.
Bóng tối trước mặt dường như co lại thành một bức màn đặc quánh, chờ nuốt chửng họ chỉ sau một cái chớp mắt.
Ren vấp phải một viên đá nhô lên từ nền gạch nứt nẻ, cú giật khiến cả thân người loạng choạng như sắp đổ sụp.
Nhưng không, cậu nghiến răng, gượng đứng dậy, chân run như thể mỗi bước nữa là đổ nhào.
Hơi thở cậu đứt quãng, mỗi lần hít vào là một vết rạch bỏng rát ngang phổi.
Tiếng rầm rập từ phía sau như bão sấm cuộn qua lòng đất, không chỉ là tiếng bước chân.
Đó là âm thanh của cấu trúc đổ vỡ, của thế giới sụp đổ từng mảng, từng lớp, dưới bánh xe nghiền nát của một thứ gì đó không thuộc về trật tự.
Copper ngoái nhìn.
Chỉ thoáng thôi.
Gương mặt hắn đẫm mồ hôi, tóc dính sát trán.
“Chúng không cần đuổi kịp.
” Giọng hắn khàn đặc.
“Chúng chỉ cần.
đợi chúng ta kiệt sức.
Ren không nói gì.
Cậu chỉ siết chặt chuôi kiếm, vô thức.
như thể đang bấu lấy thực tại duy nhất còn sót lại trong cơn ác mộng này.
Và rồi.
Một khúc quanh hiện ra.
Cả hai rẽ gấp.
Nhưng, không phải là lối thoát.
Một tiếng gầm khét chát chúa vang lên, như kim loại bị cào vào đá.
Không khí đột ngột bị xé toạc.
ẦM
Bức tường trước mặt nổ tung.
Một cái đầu xương khổng lồ, rỗng hoác với đôi hốc mắt đỏ như lửa địa ngục, lao xuyên qua, húc thẳng vào hành lang.
Đá vụn văng tung tóe.
Những thanh xương to như cột trụ rít qua trong không khí.
Từ bóng tối, nó tràn ra, con rết xương, cơ thể dài bất tận, uốn éo như luồng hắc ám có xương sống, từng đốt khớp kêu răng rắc như tiếng gãy vụn của những linh hồn bị giày xéo.
Đằng sau nó, hàng trăm cốt binh tràn ra như dòng lũ trắng.
Chúng đã đuổi kịp.
“Quay lại thôi, Ren.
Chúng ta hết đường rồi.
Copper nói, giọng khô khốc như đá nứt.
Hắn nhìn vào con đường cuối cùng còn lại trong mê cung, một lối đi duy nhất chưa bị chặn, giờ đã bị bịt kín bởi thân thể khổng lồ của con rết xương.
Ánh mắt hắn chùng xuống đắng chát.
Không do dự, hắn lao thẳng về phía một bức tường bị đục thủng trước đó.
Không một tiếng động, từng bước chân hắn lướt đi nhẹ nhàng đến mức tưởng như không chạm đất.
Cơ thể ấy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi như lẫn vào bóng tối, trượt qua những bộ xương đang gào thét mà không để lại dấu vết.
Ren không kịp nghĩ.
Cậu chỉ siết chặt kiếm, nghiến răng và bắn hết tốc lực.
Không còn lựa chọn nào khác.
Một bước.
Hai bước.
Rồi như cơn gió, cậu phóng mình qua hành lang nứt vỡ, lao vào biển tay chân xương xẩu đang cố bám lấy cậu.
Những ngón tay trắng nhợt như những cành khô đan thành mạng lưới tử thần.
Nhưng Ren.
không để bị chạm tới.
Cậu lướt đi như một vũ công trên sàn diễn tận thế, từng bước tránh né làn sóng xương cốt, như đang khiêu vũ với chính cái chết.
Mũi chân sượt qua những khe nứt, đầu gối uốn mình né khỏi một thanh xương vung tới, thân người xoay nghiêng để luồn qua khe hẹp giữa hai cốt binh đang sáp lại.
Một cú bật mạnh.
Một cú lộn người thoát khỏi bàn tay đã gần chạm vạt áo choàng.
không thể tượng tượng được nếu bị chúng kéo vào, kết cục của cậu sẽ ra sao.
nhưng chắc chắn không có điều gì là tốt đẹp
Cậu thoát ra.
Ren vọt qua vòng vây ngay đúng khoảnh khắc cơn lũ cốt binh ập tới như thác đổ, nuốt chửng toàn bộ đoạn hành lang phía sau.
Một tích tắc chậm hơn thôi, cậu đã bị nghiền nát giữa những mảnh xương rít lên như tiếng cào cửa địa ngục.
Cả hai không dừng lại.
Họ không thể thở được.
nhưng vẫn chạy.
Vì phía sau, cái chết vẫn còn đuổi theo.
Ren
Giọng Copper khản đặc, từng chữ phát ra như bị cào rách từ cuống họng khô cháy.
“Nếu cậu còn có thể tin tôi.
tôi có một kế hoạch.
Nếu thành công.
có lẽ, chúng ta sẽ sống sót.
Ren quay sang nhìn hắn, chỉ một thoáng.
Ánh mắt cậu không có giận dữ, cũng chẳng phải nghi ngờ, chỉ là một sự lặng im trĩu nặng, như thể nội tâm đang bị xé làm đôi giữa bản năng sống còn và nỗi ám ảnh chưa bao giờ nguôi về quá khứ.
Cậu không trả lời.
Nhưng đôi lông mày nhíu nhẹ.
Chỉ một cái nhíu mày, cũng đủ để thay cho lời chấp thuận.
Ren biết rõ:
cậu không còn lựa chọn nào khác.
Tin tưởng một Beta tester lắm mưu nhiều kế, người có nhiều kinh nghiệm với thế giới này hơn.
điều đó vẫn còn khả thi hơn là dựa vào bản năng liều mạng trong mê cung chết chóc này.
Dù vậy, trong lòng cậu vẫn nhói lên một nỗi chối bỏ thầm lặng.
Tin hắn… nhưng không quên rằng hắn không đáng tin.
Từng lời nói, từng bước chân của Copper, ngay cả trong lúc cận kề cái chết, vẫn có gì đó ẩn giấu.
Ren biết.
Cậu luôn biết.
Và cậu không phải kẻ ngây thơ để quên đi những điều đó chỉ vì họ đang cùng nhau chạy trốn.
nếu đây là canh bạc cuối cùng, thì ít nhất.
cậu sẽ đặt cược một phần niềm tin, còn lại, cứ giữ chặt chuôi kiếm trong tay.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập