“Chúng ta sẽ quay lại… chỗ tên Tử Thần.
Giọng Copper gần như đứt đoạn, ngắt quãng từng nhịp bởi hơi thở dồn dập.
Mỗi chữ phát ra như đang rạch thẳng vào không khí đặc quánh.
Ren khựng lại nửa nhịp.
Đôi chân vẫn chạy, nhưng ánh mắt cậu chao đảo.
“Ngươi điên rồi sao…?
Cậu không nói thành lời, nhưng câu hỏi ấy cứ đập loạn trong tâm trí.
Tuy nhiên, Ren cũng biết, thời gian để thắc mắc không còn.
Vì ngay khoảnh khắc ấy, ánh sáng triệu hồi quái vật lại lóe lên ngay phía trước.
Những vòng tròn phép nhấp nháy trên nền đá, xoáy sâu vào bóng tối như những vết thương mở miệng.
Ren nghiến răng, không chần chừ.
Cậu lao thẳng qua vùng ánh sáng trước khi đám quái vật kịp thành hình.
Cát bụi và những mảnh ánh sáng nổ tung dưới gót chân cậu.
Tiếng rống, tiếng va chạm, tiếng gào thét khàn khàn của lũ xương xẩu lại bùng lên phía sau như một cơn sóng thần chết chóc.
Ngay khi những con quái vật vừa xuất hiện, những con ếch ăn xác, khổng lồ và nhớp nháp, chúng lập tức bị nuốt chửng trong biển xương đuổi theo sau lưng hai người.
Không còn ai đứng lại.
Không còn sự sống nào có thể cản bước những gì đang tới.
Ren và Copper tiếp tục chạy, như đâm thẳng vào cuống họng của một con quái vật khổng lồ.
Chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng tưởng chừng dài như vĩnh cửu, cuối cùng họ đã quay trở lại hành lang rộng lớn, nơi mà Fatal Scythe đang lặng lẽ chờ ở cuối đường.
Tiếng bước chân vang lên nặng nề, mỗi nhịp như rơi vào tim.
Họ không còn thở nữa.
Chỉ còn tiếng máu đập trong đầu, tiếng xương rạn dưới gót chân.
Biển xương trắng xóa giờ đây không còn bị giam cầm bởi những hành lang chật hẹp của mê cung.
Khi tiến vào khu hành lang khổng lồ, nơi không gian mở toang như hang động của quỷ thần, đám quái vật cuối cùng đã hiện rõ nguyên dạng.
Không còn là những tiếng lách cách rời rạc.
Mà là một đoàn quân địa ngục.
Những bộ xương chồng chất, bò, trườn, lết và nhảy trên đầu nhau như một dòng thác thịt chết tràn về.
Chúng cuộn lại như sóng thần giữa đại dương vô định, không có mắt, không có tim, không biết mệt.
Và rồi.
ẦM
Biển xương nổ tung.
Từ phía sau, một thân hình rết khổng lồ bằng xương người lao đến như cơn thịnh nộ cổ xưa vừa được giải thoát.
Những chiếc chân sắc như giáo nhọn xé tan từng đợt quái vật cản lối.
Mỗi cú va đập là một trận động đất, mỗi lần chạm đất là một tiếng nổ xé lòng.
Không gì có thể cản được nó.
Đám cốt binh bị hất văng như cỏ dại trước bão.
Chúng kêu lên chói tai, tan xác dưới trọng lượng và sự hung hãn của thứ quái vật mà chính chúng cũng không thể điều khiển.
Ren cảm thấy từng chiếc răng trong miệng rung lên bởi chấn động.
Tiếng gầm gào của con rết xé nát không khí, vang dội như tiếng còi tàu hỏa từ địa ngục.
Nó tiếp tục đuổi đến với tốc độ còn nhanh hơn nữa.
không.
nó đang lao đến.
Thân hình khổng lồ của nó trườn như sóng thần, uốn lượn giữa đại sảnh đá đen, thẳng hướng về hai sinh vật nhỏ bé đang kiệt sức chạy phía trước.
Ren và Copper.
Hai bóng dáng lạc lõng trong một thế giới không dành cho họ.
Nhưng họ vẫn chạy.
Chạy như thể bản thân đang tồn tại ở ranh giới giữa sự sống và nỗi tuyệt vọng nguyên thủy.
Vì phía sau… không còn là biển xương.
Mà là tử thần đang cưỡi lên chính biển xương ấy, nghiền nát tất cả để nuốt lấy hai kẻ cuối cùng.
Rồi một cơn gió rít lên như tiếng thét của thần chết.
Nó cuộn lại thành một dải áp lực khủng khiếp, xoáy tung không khí trong đại sảnh và xé toạc màn đêm như một lưỡi dao vô hình.
Không khí nổ tung.
Một khe nứt dài ngoằng bị xé ra ngay giữa luồng gió, cuốn theo bụi đá và những mảnh xương vỡ vụn.
“Tránh ra!
” Copper gầm lên như sấm.
Không đợi phản hồi, hắn nhào người sang bên trái, lăn tròn như một cái bóng lao vụt trong không gian hỗn loạn.
Ren không nghĩ gì.
Cậu phản xạ theo bản năng, nhảy thẳng sang phía bên phải, cơ thể căng cứng trong không trung chỉ trong một giây ngắn ngủi.
…rồi đất sụp.
Con rết xương lao vút tới như một con tàu tốc hành mất kiểm soát, xé toạc mặt sàn đá đen, chia cắt hai người thành hai bờ của một vực gãy.
Luồng gió áp suất do nó tạo ra đánh bật không khí, thổi tung máu và mồ hôi trên khuôn mặt của Ren.
Cậu đập mạnh xuống nền, lăn lộn một vòng trên mặt đất lạnh ngắt đang rung lên như phát sốt.
Đầu óc quay cuồng, một bên má trầy xước va vào phiến đá nhô ra, thị lực loang loáng mờ đi trong giây lát.
Mùi máu sắt tanh thoảng qua.
Tai cậu ù đi một nhịp.
Tiếng kim loại nghiến vào đá vang vọng như tiếng rên xiết của chính mê cung.
Con quái vật, khối xác sống dài ngoằng như rắn thần cổ xưa, trượt qua một đoạn dài, những chiếc chân xương to như cột trụ cào rít lên nền đá để phanh lại, tạo thành hàng trăm vết rạch sâu hút.
Nó dừng lại.
Không phải vì mệt.
Mà vì nó đang.
xoay người.
“Chạy!
Chạy!
” Copper gào lên như một tiếng còi báo động cuối cùng, gắt gỏng, tuyệt vọng, không còn chút bình tĩnh nào như trước.
Ren nghiến răng, đôi chân như tan ra dưới sức nặng của mệt mỏi và nỗi sợ, cố gắng lấy lại thăng bằng, lao đôi bàn chân đau đớn như rịn máu.
Cậu không quay lại, không dám quan sát thứ kinh khủng phía sau, vì chỉ cần một giây ngập ngừng thôi.
cũng đủ để mất mạng.
Một chiếc chân xương vụt ngang, xé rách góc áo choảng của Ren như thể chỉ cần cú lia nhẹ tiếp theo, nó sẽ cắt cổ cậu không chút nương tay.
Cậu cúi đầu né sát, tiếng gió rít qua gáy như cái hôn lạnh của tử thần.
Nhưng đôi chân vẫn không dừng, không thể dừng.
Mặt đất rung rinh dữ dội, những tiếng rầm rầm không ngừng vọng lại từ phía sau, tiếng những cái chân xương gõ vào đá như nhịp trống hành quyết.
Từ trên cao, con rết khổng lồ uốn lượn như một con ác mộng biết bò, trườn lên một cột trụ đen vươn cao tới tận trần mê cung.
Nó dừng lại, không tấn công.
mà quan sát.
Quan sát hai sinh vật nhỏ bé đang gắng gượng sống sót trong trò chơi sinh tử mà nó đã quá quen thuộc.
Và rồi, trước mặt họ, như một ngọn hải đăng giữa bão đêm, là ranh giới.
Một lằn ranh mỏng manh chia cách mê cung và khu vực của Tử Thần, tên trùm áo choàng đen cầm lưỡi hái, thứ buộc họ phải quay ngược lại vài phút trước.
Copper không do dự.
Hắn lao thẳng vào!
Ren cũng cắn chặt răng, buông bỏ nỗi sợ, buông bỏ mọi hoài nghi còn sót lại trong đầu, và lao theo.
Hai bóng người như bị nuốt trọn bởi lớp ánh sáng ma quái của căn phòng tử thần.
Một cú va chấn khủng khiếp làm rung chuyển toàn bộ hành lang, con rết xương khổng lồ lao vọt từ trên trần, như một mũi thương khổng lồ giáng xuống với tốc độ và sức mạnh không thể tin nổi.
Áp lực từ cú va đập hất tung cả hai người lên không, cơ thể họ lộn nhào rồi rơi xuống nền đá đen của phòng boss.
Thanh hp ngay lập tức nhảy xuống vùng nguy hiểm, thông báo liên tục nhấp nháy.
Ren rên khẽ, một bên vai tê dại vì va đập.
Copper lăn vài vòng, nhưng lập tức bật dậy như thể thời gian đang đếm ngược ngay sau gáy.
Họ đã vượt qua ranh giới.
Nhưng chính điều đó cũng đồng nghĩa.
tên Tử Thần có thể ra tay.
Không gian im ắng đến nghẹt thở.
Lúc này, con rết xương uốn cong thân thể khổng lồ như chuẩn bị lao tới.
Ngay cạnh đó, Fatal Scythe vẫn lơ lửng giữa phòng, đôi mắt đỏ ngầu mở lớn như vừa được đánh thức.
Cả hai con quái vật đều sẵn sàng giết họ.
Và họ.
đang mắc kẹt chính giữa.
Tiếng kim loại va chạm rít lên như tiếng hét của thế giới đang nứt toác.
Không cần báo hiệu, không cần lý do, hai sinh vật khủng khiếp đã lao vào nhau.
Lưỡi hái tử thần vung lên, cắt rạch không gian bằng một đường cong đẫm sát khí.
Con rết xương khổng lồ gào rống, thân thể dài ngoằng quất mạnh như một con roi bọc lửa.
Hai lực lượng cổ xưa va chạm giữa đại sảnh tối tăm, tạo thành những làn sóng chấn động dữ dội quét tung từng mảnh đá nền, từng cột trụ xung quanh cũng rung rinh như sắp đổ sập.
Ren và Copper bị quật ngã, cơ thể lăn tròn như những mảnh giẻ nhỏ bé giữa bão tố.
Không một lời cảnh báo, không một chút chú ý.
Chúng hoàn toàn phớt lờ hai kẻ xấu số.
Như thể sự tồn tại của họ quá nhỏ bé để cần bận tâm.
Ren nghiến răng, máu chảy trên trán cậu nhỏ giọt xuống nền đá rồi vỡ tan thành những hạt bụi ruby đỏ sậm.
Cậu lồm cồm bò dậy, ngẩng nhìn cảnh tượng không tưởng, lưỡi hái khổng lồ chém nát thân rết, những đoạn xương người bị nghiền vụn dưới lưỡi hái đen tuyền khổng lồ.
“Chúng đang… chiến đấu với nhau?
Ren thốt lên, không tin vào mắt mình.
Copper cũng bò dậy từ phía xa, gương mặt tái đi, hơi thở dồn dập.
“Không… không phải chiến đấu vì lãnh thổ.
Mà vì bản năng.
“Bản năng?
Ren lặp lại.
“Bản năng của… thứ được sinh ra để tiêu diệt mọi thứ khác, ” Copper gằn giọng.
“Chúng là kết quả của sự sai lệch… của một điều kinh khủng nào đó… của một trật tự đã rạn vỡ.
Tiếng gầm gào vang vọng, những khối xương khổng lồ văng tứ tán, bóng tối chớp lóe dưới ánh sáng của những vết nứt ma thuật lan ra từ sàn đá.
Không ai trong hai người biết ai sẽ thắng.
Nhưng có một điều chắc chắn…
Nếu còn đứng đây lâu hơn, họ sẽ chết trước khi kẻ nào đó gục ngã.
“Chạy ngay!
Không ai cần nói thêm.
Ren và Copper nhìn nhau, chỉ một cái gật đầu, là đủ.
Cả hai dốc hết sức, lao về phía trước.
“Một.
” Ren thì thầm, tiếng đếm chìm giữa nhịp thở dốc và tiếng chân dội vang nền đá.
Hai
Tiếng đếm không phải để tính nhịp.
mà để tính mạng.
Ánh sáng le lói hiện ra phía trước, mờ nhạt nhưng rõ ràng, vùng an toàn.
“Chúng ta được cứu rồi!
” Copper hét lên, đôi mắt ánh lên hy vọng khi khoảng cách chỉ còn vài bước.
Hắn tăng tốc, định lao mình vào ánh sáng.
Bỗng
Một lực vô hình kéo giật hắn ngược lại.
Gió lạnh xé qua gò má, rát buốt như lưỡi dao.
Lưỡi hái tử thần vụt qua không một tiếng động, chỉ để lại một khoảng lặng rợn người.
Ren lật người lại, kéo hắn dậy.
“Chết tiệt!
Con rết bị hạ rồi.
quá nhanh!
Copper nghiến răng, ánh mắt hoảng loạn nhưng không tê liệt.
“Nhanh, nhanh nhanh nhanh.
hai nhịp, nó sẽ tấn công tiếp sau hai nhịp!
” Ren thì thầm.
Copper hiểu ngay.
Một nhịp để kéo lưỡi hái.
Một nhịp để bổ xuống.
Một
Chỉ còn vài bước nữa là đến ánh sáng.
Chỉ cần vài bước, là sống.
Lưỡi hái nâng lên.
Cạnh cổ họ.
Chỉ một sát na nữa là mạng sống sẽ đứt lìa như sợi chỉ.
Nhưng
Ánh sáng nổ bùng quanh họ, vầng sáng trắng cuốn lấy cả hai như một cái kén bảo hộ.
Họ đã bước vào vùng an toàn.
Lưỡi hái dừng lại giữa không trung, lặng lẽ, như một kẻ tử hình hụt tay.
Ren thở dốc, gục xuống đầu gối, mồ hôi trộn máu.
Copper thì cười như người sắp hóa điên.
“Ha.
cứu rồi.
chúng ta còn sống.
Chỉ là trong gang tấc.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập