Chương 264: Và Rồi, Kẻ Được Gọi Trở Về...

Dưới ánh sáng mờ ảo của vách đá khắc đầy cổ ngữ, Copper khẽ cất tiếng như đang gọi tên một điều cấm kỵ chưa từng được phép nhắc đến.

“Plaedem…”

Âm thanh ấy vang lên không lớn, nhưng chấn động trong không gian như một hồi chuông xa xăm vọng từ vực thẳm.

Không chỉ là tên gọi.

Mà là dấu ấn.

“Không phải chỉ là họ, ” hắn nói, giọng khản đục như mang theo bụi thời gian.

“Mà là ta.

Là tất cả những kẻ từng bị thế giới này chối bỏ.

rồi lại trở thành thứ duy nhất còn sót lại khi mọi thứ khác sụp đổ.

“Plaedem không quay về như những kẻ đã ra đi.

“Họ không còn là những con người cũ.

Thậm chí.

có lẽ chẳng còn là con người nữa.

“Họ mang theo một bản chất khác.

Một mục đích không thể gọi tên.

Một khát vọng đã bị tái sinh.

không còn thuộc về chính họ nữa.

Ren chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt cậu dõi theo từng đợt ánh sáng lượn lờ trên bề mặt đá, nhưng trong đôi con ngươi ấy không phản chiếu hình ảnh ánh lửa hay ngôn từ.

mà là một thứ ánh sáng khác, sâu và lạnh, như ánh trăng đáy biển.

Xa xôi.

Xa lạ.

Nhưng quen thuộc một cách khó chịu.

“Plaedem.

” Ren thì thầm.

Âm thanh bật ra khỏi môi như thể đó không phải tiếng của cậu, mà là một điều gì khác đang mượn giọng cậu để nhớ lại chính mình.

Lần thứ hai cậu nghe thấy cái tên đó.

nhưng lần này, nó như trả lời lại.

Như đã chờ đợi được gọi ra trong suốt quãng thời gian dài hơn cả ký ức của thế giới này.

Copper không nói gì thêm.

Hắn đứng bất động, ánh mắt dõi vào những ký tự đang rực lên thứ ánh sáng nhẹ như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến.

Như thể chính chúng cũng đang sống, đang nhớ, đang gọi về điều gì bị vùi sâu dưới lớp bụi của thời gian.

“Plaedem… Plaedem… Pla… Player…” tiếng lẩm bẩm của hắn vang lên, chậm rãi, đứt quãng, như một kẻ vừa mộng du vừa lần tìm manh mối cuối cùng còn sót lại trong ký ức đã mục nát.

Đôi mắt nâu thường ngày luôn bình tĩnh của Copper giờ đây ánh lên một tia sáng bất thường.

Một tia sáng rất gần với sự hoảng loạn, nhưng bị nén chặt đến mức tưởng như đó chỉ là hiểu biết.

Ren đứng cạnh, không nói.

Nhưng cùng lúc ấy, một dòng suy nghĩ lạnh ngắt xuyên qua tâm trí cậu:

“Đây… có thật sự chỉ là một trò chơi tử thần như mình từng tin không?

Một câu hỏi bật ra, không để tìm kiếm câu trả lời, mà để đối diện với chính cái bóng đang lớn dần trong lòng.

Có lẽ… chính cậu đã biết đáp án từ lâu.

Nhưng không dám nói ra.

“Chúng ta…” Copper cuối cùng cũng lên tiếng, xoay người nhìn Ren.

Giọng hắn không còn lạnh lùng, mà mơ hồ như vọng lên từ trong giấc mơ đã vỡ.

“Chúng ta là những kẻ lạc bước vào thế giới này.

dù là vô tình hay cố ý.

Nhưng giờ nghĩ lại… có lẽ chính thế giới này đã gọi chúng ta đến.

“Plaedem… không phải một cái tên.

Không phải danh hiệu.

Mà là hệ quả.

Kết quả của một vết rách… giữa hai thế giới.

“Bị bẻ gãy khỏi thực tại cũ, nhưng lại không thể hòa vào thực tại mới.

“Cậu hiểu không, Ren?

Chúng ta là… vết nứt.

Ren không đáp.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên, nơi vách đá tỏa ra ánh sáng mờ mịt như tro tàn gặp gió, không phải ánh sáng của sự sống, mà là thứ ánh sáng nằm giữa ký ức và giấc mơ.

Như mặt trăng bị nhấn chìm dưới đáy giếng đã cạn.

“Plaedem…” cậu lặp lại, khẽ như gió chạm bờ vai.

“Nếu chúng ta là vết nứt… thì ai là kẻ đã tạo ra khe nứt đó?

Không ai trả lời.

Căn phòng đột ngột im lặng như một cánh rừng đã chết.

Không còn âm thanh, không còn hơi thở, không còn chuyển động.

Nhưng câu hỏi ấy, không tan biến.

Nó ở lại, lơ lửng trong không trung, như thể chính thế giới này cũng đang lắng nghe.

Và đợi chờ một lời đáp.

“Tch…” Copper bật một tiếng rít nhỏ giữa hai kẽ răng.

Rồi hắn cười.

Một tiếng cười khô khốc, bất ngờ và không hề dễ chịu.

“Thật là buồn cười… Sao chúng ta lại phải nghĩ đến những chuyện như thế này nhỉ?

“Dù là trò chơi hay một thế giới thật sự… thì cái kết vẫn giống nhau.

Khi thanh máu tụt về con số không, mọi thứ chấm dứt.

Không có di sản, không có danh hiệu, không có vinh quang.

Chỉ còn lại một cái xác lạnh.

“Vậy thì.

còn cần quan tâm làm gì?

Hắn nói như thể đang nhổ bỏ một khối đá trong ngực, thứ cảm giác nặng trĩu vì đã nghĩ quá nhiều, đi quá xa, trong khi sự thật chỉ đơn giản đến tàn nhẫn:

sống hay chết.

Ren im lặng nhìn hắn.

Trong giây lát, ánh mắt cậu mềm lại, hàng chân mày vốn đang nhíu chặt cũng dần giãn ra.

Cậu không cười, nhưng trong lòng cũng dội lên một nhịp đập kỳ lạ, không phải đồng tình, cũng không phải phủ nhận, mà là.

hiểu.

“Đúng vậy…” Ren nghĩ thầm, “Ảo hay thực, lý lẽ hay cảm xúc, tất cả cũng sẽ kết thúc khi con số kia chạm đáy.

Vậy mình đang cố bám víu vào điều gì?

Cả hai cùng rơi vào yên lặng.

Không phải vì không còn điều để nói, mà bởi vì.

lời nói chẳng thay đổi được điều gì trong thế giới mà cái chết là hồi chuông cuối cùng.

Chỉ còn tiếng bước chân nhỏ dần.

như tiếng kim đồng hồ trôi đi, trên chiếc mặt số không còn khái niệm thời gian.

“Nhiều điều thú vị đã được chúng ta khám phá… đúng không?

Copper cất tiếng, giọng hắn nhẹ như gió thoảng, mắt vẫn dõi vào những ký tự cổ đang âm ỉ phát sáng trên bức tường.

“Tôi vốn không đọc cốt truyện khi chơi game.

Thường thì.

tôi chỉ muốn thắng.

Nhưng lần này.

Hắn mỉm cười, một nụ cười mơ hồ không biết là vui, tiếc nuối.

hay cam chịu.

“Lần này, có điều gì đó níu giữ tôi lại.

Như thể câu chuyện này.

đang thì thầm vào tai tôi.

Ren khẽ đưa mắt sang, rồi lại nhìn xuống chân mình.

Cậu thở dài.

Không hẳn là bất mãn, chỉ như thể đang cố thở ra một phần nặng nề mà lồng ngực đã không còn đủ chỗ chứa.

Có lẽ Copper đang tự lừa bản thân.

Hoặc có lẽ.

hắn thực sự tin vào những gì mình nói, rằng đây là một trò chơi, và họ chỉ vô tình sa vào phần

"nội dung"

mà trước kia chưa từng ngó tới.

Chỉ là một trò chơi.

Một câu nói lặp đi lặp lại như một thần chú rẻ tiền.

Nhưng lại hữu hiệu.

Vì nếu tin rằng đây là thực, rằng tất cả cảm xúc, nỗi sợ, máu, mọi thứ đều là thật, thì họ sẽ sụp đổ.

Ren biết rõ điều đó.

Và cậu biết.

có lẽ bản thân cũng nên học cách giả vờ tin.

Giả vờ tin rằng mình chỉ là một nhân vật, đang theo cốt truyện định sẵn.

Giả vờ tin rằng đau đớn không phải là thật.

Giả vờ tin rằng cái chết không có thật, miễn là ta chưa nhìn thấy màn hình game over.

Đó không phải là sự trốn tránh.

Mà là một cách sống sót.

Bởi vì nếu không thể biến cuộc đời thành một trò chơi, thì nó sẽ trở thành một nhà tù.

Có gì đó nhẹ bẫng nơi đỉnh đầu, một cảm giác như não bộ bị rút cạn, không còn chật ních bởi sợ hãi và sự nghi ngờ vô căn cứ từ sâu thẳm nữa, mà thay vào đó là sự trống rỗng đến mức đáng sợ.

Ren ngồi yên, cố ổn định hơi thở.

Trận chiến sinh tồn đã qua, nhưng trận chiến tiếp theo đang chực chờ:

đói và khát.

Việc cấp bách bây giờ là tìm đường rời khỏi nơi này… trước khi cơ thể họ rệu rã vì kiệt sức và chết dần trong bóng tối, không phải vì quái vật hay những sinh vật kinh khủng bên ngoài, mà vì một cái chết im lặng hơn:

chết đói.

Ren nhíu mày.

Cậu vừa nhớ ra, phần lớn vật phẩm mang theo đã bị bỏ lại để tăng tốc độ di chuyển, nhất là trong các cuộc giao tranh cần phản ứng nhanh.

Một quyết định chiến thuật hợp lý vào thời điểm ấy… nhưng giờ, cậu đang phải trả giá.

Không có đủ nước.

Không còn lương khô.

Và càng tồi tệ hơn, cậu nhận ra mình vẫn còn đồ ăn là miếng nguyên liệu thịt chân ếch, nhặt được sau khi hạ đám ếch cống ở tầng đầu tiên của hầm ngục, thứ duy nhất có thể ăn.

Nhưng không có kỹ năng nấu nướng.

Không có củi.

Không thể nhóm lửa.

Không có gì ngoài cái bụng trống rỗng và một khoảng tối vô tận đang siết lại từ bốn phía.

Copper quay sang, vẻ mặt lạ lẫm hơn thường lệ.

Không còn sự sắc sảo hay tự tin trong ánh mắt.

Chỉ có một câu hỏi gần như ngượng ngùng, “Cậu còn.

nước không, Ren?

Ren nhìn hắn, đôi mày chau lại không hẳn vì bực bội, mà vì một cơn đau nhói âm ỉ nơi cổ họng, khiến cậu bất giác nuốt khan.

Lưỡi khô như giấy.

Môi nứt như đất nẻ sau cơn hạn.

Cậu mới nhận ra.

Từ lúc rơi vào mê cung này, họ đã không ăn.

Không uống.

Không nghỉ.

Chỉ chạy.

Chạy như những kẻ cố trì hoãn cái chết thêm vài phút, vài giây.

Nhưng cái chết có nhiều hình dạng.

Và cái đang đến gần nhất không cần cầm lưỡi hái, nó đến từ chính bên trong cơ thể họ.

Ren mở kho đồ.

Chuyển động của bàn tay cậu chậm và cẩn trọng, như thể chỉ cần sơ ý một chút thôi, cái hy vọng mong manh ấy sẽ tan biến.

Trong ánh sáng mờ nhạt của khu vực an toàn, một bình nước nhỏ hiện ra giữa không gian ảo.

Cậu cầm lấy nó.

Thể tích rất nhỏ.

Nhẹ đến mức gần như không có gì bên trong.

Nhưng trong hoàn cảnh này, nó có giá trị như cả một dòng sông.

Ren nhìn chằm chằm vào cái vật thể bé nhỏ đó rất lâu.

Ánh mắt cậu không hẳn là do dự.

mà là đang tính toán, cân nhắc.

Giữa sống và chết.

Giữa sự ích kỷ và chia sẻ.

Giữa người và.

người.

Rồi, không nói một lời, cậu ném nó cho Copper.

Bàn tay hắn bắt lấy bằng phản xạ, nhưng không giấu được sự bất ngờ.

Hắn nhìn Ren trong một giây lặng thinh, rồi khẽ gật đầu như một lời cảm ơn chân thành.

“Cảm ơn.

Giọng Copper trầm xuống, không mang sự kiêu ngạo quen thuộc, mà là một âm sắc khác.

nhẹ như khói, thật như đá mòn.

Hắn mở nắp, cẩn thận nhấp từng ngụm nhỏ, như sợ làm đổ đi một giọt cũng là tội lỗi.

Ren quay đi, ngồi dựa lưng vào tường.

Cổ họng cậu khô rát.

Nhưng cậu không mở lời.

Một phần vì biết rằng, cái khát không chỉ ở cổ họng, nó nằm sâu hơn.

Và cái chết đang rình rập nơi cả hai không còn sức để gào thét.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập