Chương 265: Bốn Con Mắt Của Kẻ Không Ngủ

“Ren… nhìn này…” Giọng nói của Copper vang lên, khàn khàn nhưng vẫn giữ một sự chắc chắn kỳ lạ.

Ren mở mắt.

Trước mặt cậu, Copper đang đứng giữa căn phòng mờ tối, cánh tay vươn về phía trước như thể đang chạm vào thứ gì đó vô hình.

Ánh sáng ma thuật yếu ớt đổ dài, gắn hình bóng của hắn xuống nền đá, khiến nó trông như một bức tượng đang mục rữa.

Tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên, là những mảnh kim loại gắn trên giáp tay của hắn, rung lên trong sự tĩnh lặng nặng nề.

Ren cau mày.

Hắn lại bắt đầu rồi.

Đã hơn một ngày, gần hai, nếu cảm giác về thời gian còn đúng.

đồng hồ hiển thị thời gian là như vậy.

cả hai kẹt trong cái không gian bị niêm kín này.

Không lối ra, không cửa ẩn, không gợi ý nào cho thấy có một hướng đi khác.

Thậm chí họ đã cố quay lại.

nhưng mê cung không còn cho phép điều đó nữa.

Giống như nó đã sống dậy, thay đổi từng khối tường để giữ chân họ lại.

Ban đầu Copper còn kiên trì kiểm tra mọi ngóc ngách, lần từng vết nứt như người mù đọc sách.

Nhưng rồi, không tìm được gì, hắn cũng ngồi phịch xuống nền đá như một kẻ đầu hàng.

Còn giờ thì sao?

Cánh tay đưa ra giữa không khí?

Giọng nói kỳ lạ ấy?

‘Phát điên rồi.

’ Ren khẽ thở ra, nhưng không buông thành lời.

Cậu khép mắt, mệt mỏi đến độ không còn đủ sức để bận tâm đến việc gì nữa.

Cơn đói làm rỗng dạ dày.

Cơn khát khiến từng hơi thở như lướt trên gai.

Mỗi ý nghĩ vụt qua đều bị nghiền nát bởi một cơn choáng váng âm ỉ không dứt.

Nếu Copper thật sự mất trí, cậu cũng chẳng trách được.

Họ đều là con người, không có một thanh HP nào đo lường được tinh thần đang vỡ vụn.

Ren dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.

‘…Chỉ là đang cố bám vào một tia hy vọng hão huyền thôi.

Hay là.

một ảo ảnh.

Cảm nhận được sự im lặng dửng dưng của Ren, Copper lên tiếng, giọng trầm nhưng không hề run rẩy:

“Không phải là ảo giác đâu.

Lại đây.

chạm thử xem.

Có thứ gì đó, như một bệ đá.

nhưng không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực một cách khác lạ, không còn mệt mỏi, không còn mơ hồ, mà là ánh sáng của sự tin tưởng tuyệt đối vào điều gì đó không tên.

“Cần phải dùng.

trực giác.

Không phải đôi mắt.

Mà là linh cảm.

Trái tim.

“Thứ này.

có thể là chìa khóa đưa chúng ta thoát khỏi cái nơi đáng bị nguyền rủa này.

Ren nhìn hắn, bán tín bán nghi.

Nhưng đôi mắt kia không phải của một kẻ mất lý trí, mà là của người đang tỉnh táo nhất, trong khoảnh khắc tưởng như tất cả đã vụn vỡ.

Cậu chậm rãi bước lại gần, tay đưa về phía trước như thể đang vén một lớp màn mỏng của thực tại.

Không gì cả.

chỉ là khoảng không vô hình.

Cậu lắc đầu khẽ, những ngón tay vẫn tiếp tục lần dò.

cho đến khi một cảm giác lạ chạm vào đầu ngón tay.

Một lực cản.

Nhẹ.

Rất nhẹ.

Như gió ngưng tụ lại thành hình khối.

Nó không đẩy tay cậu ra.

Nhưng nó ở đó.

và cậu cảm nhận được.

Ren nín thở, lòng bàn tay trượt nhẹ xuống.

và lực cản dần trở nên rõ rệt, như thể một mặt phẳng lạnh lẽo đang hiện hữu giữa tầng không.

Cậu vừa chạm phải… một thứ gì đó.

Vô hình, lặng lẽ, nhưng không thể phủ nhận.

…Một bề mặt.

Ren khựng lại, nhịp thở dồn dập chậm hẳn.

Thứ ấy lạnh buốt như đá cổ đại, mượt như mặt kính đã ngủ quên dưới tầng bụi thời gian, nhưng tuyệt nhiên không hề phản chiếu ánh sáng, như thể nó khước từ cả sự tồn tại của thế giới xung quanh.

Một bệ đá.

Vô hình.

Và giờ thì Ren biết, Copper đã đúng.

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, như một pho tượng mòn bởi năm tháng.

Nhưng trong ánh mắt nâu sẫm, có một thứ gì đó bừng sáng, tỉnh táo đến kỳ lạ, như thể hai ngày lạc lối và tuyệt vọng vừa bị xóa sạch chỉ trong khoảnh khắc này.

“Cậu cảm nhận được rồi.

phải không?

hắn lên tiếng, giọng trầm và chắc như âm ngân từ lòng đá cổ.

Ren không trả lời.

Chỉ khẽ gật đầu.

Và kỳ lạ thay… khi cậu chấp nhận rằng thứ ấy tồn tại, cảm giác chạm vào nó không còn mơ hồ nữa.

Không chỉ là ở đầu ngón tay, mà lan dần ra khắp bàn tay, rồi đến cánh tay, rồi như một mạch dẫn vô hình luồn sâu vào trong tâm trí.

Không phải xúc giác.

Không phải thị giác.

Không phải thính giác.

Mà là… một giao cảm.

Như thể một giấc mơ đang cố gắng tỉnh giấc bên trong cậu.

Một lời thì thầm không phát ra thành tiếng, nhưng vẫn nghe rõ mồn một.

Như kẻ chết đuối vớ được một cọng rơm giữa biển đen, Ren bắt đầu dò dẫm lần theo từng tia cảm giác mong manh.

Cậu chạm vào từng phần vô hình mà linh cảm mách bảo, những đầu ngón tay di chuyển chậm rãi, như đang lần vào ký ức đã bị chôn vùi trong đá lạnh.

Bàn tay ấn nhẹ xuống, cậu không rõ mình đang cố tìm kiếm điều gì:

một công tắc, một lối thoát.

hay chỉ là một bằng chứng rằng thứ này thật sự tồn tại.

Bên cạnh, Copper cũng đang làm điều tương tự, ánh mắt hắn không còn hoài nghi, mà là kiên định đến lạnh lùng.

Bệ đá này không lớn.

hoặc có thể là tâm trí của họ chỉ cho phép nó nhỏ để còn có thể hiểu được.

Ren dò từng inch, rồi.

một cú chạm.

Một nút lõm rất nhỏ, hằn vào đầu ngón tay như một lời thì thầm lặng lẽ.

Tách

Một âm thanh khẽ, mảnh như tiếng móng tay va vào mặt gương… nhưng vang vọng trong căn phòng như một tiếng chuông cổ đại vừa thức giấc sau ngàn năm.

Tim Ren như hụt mất một nhịp.

Rồi ánh sáng ập đến.

Không báo trước.

Không có giai đoạn chuyển.

Cả căn phòng như nổ tung trong chớp trắng, tường, trần, sàn đá đều sáng bừng lên như hàng nghìn ngọn đèn linh hồn vừa bật sáng cùng lúc.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

Ren lầm bầm, cố nheo mắt nhưng bất lực.

Ánh sáng như không chỉ chiếu vào mắt, mà luồn sâu qua da thịt, xuyên qua mí mắt, xuyên qua cả suy nghĩ.

Mỗi tế bào như đang bị gọi dậy bởi một sự hiện diện ngoài tầm hiểu biết.

Bệ đá dưới tay cậu lúc này đã hiện rõ hình dạng, một mặt đá đen tuyền, khắc đầy hoa văn lạ lẫm, vừa cổ xưa vừa sống động, như thể chính nó đang.

hít thở.

Nhưng chưa kịp cảm nhận hết, chưa kịp nhìn thấy, thì ánh sáng đã nhấn chìm mọi thứ.

Toàn bộ căn phòng và cả hai người.

bị nuốt trọn.

Một cảm giác buồn nôn như sóng trào bất chợt ập đến, dội lên từ tận sâu trong dạ dày, kéo theo cảm giác choáng váng như thể vừa bị pha lê dịch chuyển cưỡng bức.

Ren không kịp phản ứng.

Cơ thể cậu bị ném xuống mặt đất kim loại lạnh lẽo với một âm thanh trầm đục, vang vọng như vọng từ bên trong một cổ mộ khổng lồ.

Cơn đau lan dọc sống lưng như một vết nứt bị ép mở.

Cậu rên khẽ, không còn đủ sức để thốt ra bất cứ câu hỏi nào.

Phải mất vài nhịp thở, ánh sáng loá mắt kia mới dịu xuống.

Ren mở mắt.

Căn phòng trước mặt cậu, không giống bất kỳ nơi nào họ từng thấy trong mê cung.

Nhưng.

nó lại quen thuộc đến lạnh người.

Không gian này khiến trái tim Ren co thắt.

Cảm giác như một ký ức không thuộc về bản thân đang trỗi dậy từ trong xương.

Một tiếng động bên cạnh kéo cậu trở lại thực tại.

Copper, người đồng hành đầy bí ẩn, cũng đang ngồi bật dậy với ánh nhìn hoang mang lẫn bối rối.

Gương mặt hắn vẫn điển trai như thường, nhưng lần đầu tiên kể từ khi vào mê cung.

nó hiện rõ vẻ sợ hãi.

“Chúng ta… lại đến nơi này rồi…” hắn thở ra, giọng nghẹn như có gì tắc ở cổ.

Ánh mắt đảo quanh căn phòng kỳ dị:

trần cao, các vòm cột đổ bóng, và những đồng vàng phủ kín mặt sàn, mỗi đồng đều khắc một biểu tượng lạ lẫm.

giống như mắt của một sinh vật nào đó đang nhìn chằm chằm lên từ lòng đất.

Ren chống tay ngồi dậy, nhưng tim cậu đập loạn trong lồng ngực.

Một âm thanh u u từ xa vọng lại, rất nhỏ, nhưng khiến không khí xung quanh nặng như đá tảng.

“Chết tiệt…” Copper nói, giọng run nhẹ.

Hắn siết chặt tay.

“Thứ đó cũng ở đây.

Ren không hỏi

"thứ đó"

là gì.

Cậu không cần phải hỏi.

Cậu biết.

Hoặc.

một phần trong cậu biết.

Như một vết sẹo vô hình chưa từng lành hẳn, chỉ chờ chạm nhẹ để đau buốt trở lại.

Căn phòng này… những đồng vàng, ánh sáng lặng lẽ, biểu tượng khắc chìm vào từng bề mặt như đang theo dõi từng hơi thở của họ.

Đây chính là nơi cơn ác mộng lần đầu bắt đầu, căn phòng kho báu nơi mọi thứ tưởng chừng là phần thưởng, nhưng lại là điểm khởi đầu cho một lời nguyền.

Ren siết chặt tay.

Cậu biết họ đã thoát khỏi mê cung, nhưng họ chưa thực sự thoát.

Họ chỉ vừa quay lại nơi bóng tối và nỗi sợ bắt đầu.

“Đi thôi.

” cậu nói, giọng trầm khàn, không chút do dự.

Ren bật dậy, cơn đau nơi lưng vẫn còn đó, nhưng cậu không cho phép mình dừng lại.

Đôi chân cậu lao về phía cửa phòng như thể nơi ấy là đường biên cuối cùng của lý trí.

Copper vẫn còn đứng giữa căn phòng, ánh mắt dừng lại trên một thanh kiếm cổ có ánh sáng xanh nhạt.

Tay hắn hơi chạm tới, rồi dừng lại khi Ren ngoái đầu lại và ra hiệu.

Không cần nói gì.

Copper hiểu.

Cho dù trong căn phòng này là vô vàn vật phẩm quý hiếm, trang bị cực tốt, bình hồi phục cấp cao hay những món đồ tưởng như đủ để thay đổi cục diện cuộc chơi, chúng đều vô nghĩa nếu họ chết ở đây.

"Chúng ta chưa đủ sức để chống lại nó.

.."

Copper thì thầm, gần như tự nói với mình, rồi cũng quay đầu lao theo Ren, bóng dáng hắn mờ dần trong thứ ánh sáng vàng u uẩn như sắp lụi tàn.

Và đằng sau họ, nơi ánh sáng bắt đầu méo mó, một cái gì đó… đang cựa mình tỉnh giấc.

Chỉ còn vài chục mét nữa.

Cánh cửa đã ở ngay trước mắt, một vệt sáng nhạt nơi bức tường đá khép hờ, mờ ảo như lối thoát trong giấc mơ.

Ren và Copper lao đi với tất cả sức lực còn lại.

Nhưng.

Mặt đất bỗng sôi trào.

Những đồng vàng phủ kín căn phòng rung lên bần bật như bị điều khiển bởi một lực không thấy được.

Chúng nhảy cẫng, loang loáng như sóng gợn giữa đại dương rực lửa.

Rồi.

bóng tối lao xuống.

Một khối hình khổng lồ giáng thẳng từ trần hang động, xé gió như lưỡi rìu của thần phán xét.

“Chết tiệt.

” Copper gằn giọng, lật người bật ngược sang bên như một phản xạ sinh tồn, ngay khoảnh khắc mặt đất nơi hắn vừa đứng nổ tung thành vô số mảnh.

ẦM

Tiếng va chạm tựa như một quả thiên thạch đâm xuyên lòng đất.

Căn phòng kho báu rung chuyển dữ dội, trần đá rạn nứt, từng khối vàng bay tán loạn trong không khí như mảnh vụn của một vương triều sụp đổ.

Ren khựng bước.

Lồng ngực thắt lại.

Cậu quay đầu.

và thấy nó.

Một sinh vật cao hơn hai mét, hình thù như thể bước ra từ cơn mê sảng của một kẻ điên.

Thân thể gồ ghề, từng múi cơ bện chặt dưới lớp da ánh vàng như kim loại sống.

Bốn cánh tay to lớn vạm vỡ, mỗi cử động đều khiến lớp cơ thể óng ánh ấy rung lên như những thỏi vàng nung chảy.

Nhưng điều khiến tim Ren lạnh toát.

là đôi mắt.

Không.

Là hai đôi.

Bốn con mắt đục ngầu không có tròng trắng, không hề chớp, nhìn họ với sự khinh bỉ của một kẻ canh giữ kho báu cổ xưa, hoặc là một kẻ đã chết từ lâu nhưng chưa từng được yên nghỉ.

Và giờ đây, nó đã tỉnh dậy.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập