Chương 267: Phản Chiếu Không Mặt

Tiếng leng keng đổ vỡ vang lên, không phải như tiếng kim loại rơi rớt thông thường, mà như hồi chuông tang chậm rãi báo hiệu cho một nghi thức cổ xưa nào đó vừa khởi sự.

một nghi thức không ai trong số họ từng nghe tên, nhưng linh cảm rõ ràng rằng nó chưa từng dừng lại.

Những đồng vàng vỡ tung, trượt đi khắp mặt sàn đá lạnh, rồi tách ra từng lớp khỏi cơ thể khổng lồ đang rệu rã như một lớp vỏ mục ruỗng, rỗng tuếch, chẳng còn linh hồn, chỉ còn sự giả dối được bọc kín bằng vẻ ngoài vinh quang.

Không khí trong phòng dần trở nên đặc quánh, thứ mùi kim loại nóng cháy hòa lẫn với bụi vàng và hơi thở của một cái chết chưa thành hình.

Như thể nơi đây không còn là một căn phòng kho báu đơn thuần nữa, mà là cổ họng của một sinh vật khổng lồ đang nuốt chửng những kẻ xâm nhập chậm rãi từng giây từng phút.

Ren chưa kịp đứng lên.

Cậu chưa cần đến ý chí hay bản năng để nhận ra, ánh mắt đã bị hút cứng vào thứ đang từ từ trồi lên từ giữa đống tro vàng.

Một dáng hình.

Một thân thể.

Một.

"người"

Không.

Không hẳn là người.

Không phải.

Không thể nào là con người.

Một tạo vật, như thể được sinh ra không phải để tồn tại, mà để mô phỏng điều gì đó từng là người.

Một sự bắt chước.

nhưng bị vặn xoắn đến mức sai lệch tận cùng.

Một bản thể méo mó đến mức cái đúng và cái sai không còn phân biệt được nữa.

Bốn cánh tay từ từ nâng lên, mỗi cánh tay nắm chặt lấy một thanh kiếm không rõ hình dạng, như thể chúng vừa được rút từ chính lõi của một lò rèn đang thét gào, từng dòng ánh sáng đỏ sẫm từ lưỡi kiếm vẫn còn nhỏ giọt như máu lỏng.

Cơ thể sinh vật ấy được bọc trong một lớp da kim loại trơn láng như gương, không phải lớp giáp dát vàng xù xì như ban đầu, mà là thứ gì đó sống, ướt át, dẻo dai, uốn lượn theo từng nhịp chuyển động, tựa như một khối thủy ngân biết thở, vừa ra đời từ một tử cung tối tăm nào đó giữa những tầng sâu nhất của địa ngục.

Và rồi.

Khi ánh sáng đổ nghiêng, Ren mới nhận ra.

khuôn mặt.

Không.

Không phải khuôn mặt.

Chỉ là một mặt phẳng, một tấm gương vàng bóng đến rợn người, không mắt, không mũi, không miệng, không cảm xúc.

Chỉ là phản chiếu.

Chỉ là bản sao của kẻ đối diện.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong sự im lặng ấy.

có một thứ gì đó khủng khiếp hơn cả tiếng thét.

Copper nuốt khan, dù cổ họng hắn khô đến mức mỗi chuyển động đều như xé rách lớp da bên trong.

“Đây là.

giai đoạn hai à.

Hắn hỏi, nhưng không chờ câu trả lời.

Giọng nói phát ra như thể chính hắn cũng không tin được mình còn có thể mở miệng.

Ren khẽ đứng lên.

Cậu vẫn đang nắm lấy thanh kiếm, nhưng không biết từ lúc nào, lưỡi kiếm ấy đã lạnh đến mức tê dại đôi tay.

Đôi mắt của cậu, soi vào mặt gương không gương kia.

chỉ thấy chính mình.

Một bản thể mơ hồ bị nhân bản, bị bóp méo, và bị phản chiếu lại từ một thứ gì đó đã mất đi ý nghĩa của chính nó.

Tiếng không khí rít lên, mảnh, nhẹ như một hơi thở cuối cùng trước khi lưỡi dao kề sát cổ.

Chớp mắt thôi.

Chỉ một cái chớp mắt.

Và sinh vật đó.

cái thực thể kỳ dị với cơ thể như gương, với bốn cánh tay và không gương mặt, bỗng hóa thành một cái bóng mờ, mờ đến mức không thể nhìn thấy rõ, nhưng lại hiện hữu rõ rệt bằng nỗi sợ đang bò dọc sống lưng Ren.

Không gian trong căn phòng kín bị xé rách bởi một làn gió nhẹ đến vô lý, nhẹ đến mức không đủ để cuốn bay một sợi tóc.

nhưng lại khiến mọi tế bào trong cơ thể Ren như bừng cháy.

Cảm giác như một lưỡi dao vô hình vừa lướt qua da thịt, chạm vào từng sợi thần kinh, đánh thức bản năng nguyên thủy nhất, bản năng sinh tồn.

Cơ thể Ren tự động nâng kiếm lên theo phản xạ, không cần lý trí ra lệnh, chỉ để ngay sau đó.

Một lực đẩy khổng lồ, câm lặng và tàn nhẫn, đập thẳng vào người cậu như một bức tường thép chuyển động ở tốc độ không thể nhìn thấy.

Cậu bay ngược về phía sau, vẽ một đường cong méo mó trong không khí, rồi đập xuống mặt đất lạnh như băng, lăn vài vòng giữa những đồng vàng rải rác, trước khi nằm sấp, bầu trời như đảo lộn.

-233

Màn hình hệ thống bừng sáng một con số đỏ rực như máu rỉ.

[HP:

422 / 700]

Ren rít qua kẽ răng.

Cổ họng khô như bị thiêu đốt, bụng như có thứ gì đó vừa bị bóp nát.

Cả xương sườn cũng đau đến mức gần như không cảm nhận được nhịp thở.

Không phải đòn chí mạng, nhưng chỉ một lần va chạm như vậy.

Cậu hiểu.

Nếu chậm thêm một giây, cậu đã không còn được thở.

Copper nuốt xuống một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc, nhưng không phải vì khát.

Là vì sợ.

Không phải những nỗi sợ tầm thường.

Không phải run rẩy vì cái chết.

Mà là thứ bản năng nguyên thủy gào thét trong xương sống, buộc hắn phải nhìn thẳng vào sinh vật trước mặt và thừa nhận.

Nó vượt xa thứ mà hắn từng biết.

‘Nhanh quá.

Cơ thể hắn đã phản ứng trước cả khi câu nói hoàn chỉnh thành hình trong đầu.

Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm.

Hắn không chờ đợi.

Không suy tính.

Chỉ còn một lựa chọn.

tấn công trước.

Copper lao lên như một mũi tên sống, bước chân nhẹ đến mức không hề tạo tiếng động.

Lưỡi kiếm thép ánh bạc vụt ngang không khí, vẽ thành một vầng trăng lạnh lẽo giữa bóng tối, ánh thép xoáy lên, chớp lóe rực rỡ giữa cơn cuồng phong vàng kim.

Một tiếng chạm vang lên như chuông gãy.

Hoa lửa tóe ra, rực rỡ rồi lịm tắt.

Đòn tấn công bị chặn.

Một trong bốn cánh tay của sinh vật bằng gương nâng kiếm lên, không một động tác dư thừa, đỡ gọn đường chém.

Ba thanh kiếm còn lại, không chờ đợi, chúng đồng loạt chém tới từ ba hướng khác nhau:

Trên đầu, sườn trái và một mũi kiếm đâm thẳng từ dưới lên.

Một cái lồng tử thần kẹp chặt đối thủ đang khép lại với tốc độ chóng mặt.

“Khốn thật.

” Copper nghiến răng, tung người lùi lại.

Động tác nhanh đến mức lưng áo xé gió.

Ngay lúc hắn còn đang rút kiếm về đỡ, con quái vật đã lao tới, không phải bằng đôi chân, mà như thể nó trượt đi trên mặt đất, cơ thể lướt tới theo đường kiếm vừa vung.

Bốn thanh kiếm, hòa quyện vào nhau như một cơn bão.

Một cơn bão không có nhịp thở.

Không có khoảng trống.

Không có nhân tính.

Tiếng thép va chạm thép dồn dập, loang loáng ánh lửa.

Một… hai… ba… sáu… mười hai… không thể đếm.

Mỗi lần Copper lùi một bước, lưỡi kiếm lại quất tới ba hướng.

Tốc độ không còn là thứ có thể nhìn thấy.

Toàn bộ sức lực của hắn dồn vào cánh tay giữ kiếm, mỗi đòn đỡ là một lần gồng người, là một bước lùi sâu vào mép vực tử vong.

Từng khớp tay rạn lên, từng bó cơ kêu gào phản đối.

Và rồi.

“Ren!

” hắn hét lên, giọng nghẹn lại như một tiếng gào bị bóp nghẹt trong cổ họng.

“Đừng đứng đó nữa!

Nếu không.

tôi sẽ chết mất!

Một bóng dáng rẽ đôi không khí lao vụt về phía con quái vật, lưỡi kiếm của Ren đâm thẳng vào phần lưng của nó, khiến nhịp tấn công lệch đi trong chốc lát.

Lưỡi thép cắm vào không sâu, nhưng đủ để làm gián đoạn dòng chảy của chuyển động.

Ngay tức khắc, hai trong số bốn thanh kiếm tách ra, không do dự, không cần căn chỉnh, như một phản ứng bản năng.

Ren khẽ nghiêng người, tránh được đòn đầu tiên, mũi kiếm lướt sát bên mặt, xé rách một mảng không khí.

Thanh thứ hai lao đến gần như ngay lập tức.

Cậu vặn người, xoay cổ tay, chặn lại theo bản năng bằng một đường gạt nghiêng, đẩy bật đường kiếm ra khỏi quỹ đạo, âm thanh va chạm sắc kim rít lên, lạnh buốt như kim loại cào vào đá.

Tia lửa bắn ra, mảnh vụn rơi trên giáp ngực của Ren như mưa bụi.

Copper lúc này cũng đã thoát khỏi nhịp tấn công.

Hắn bật lùi lại, thở dốc, vội vã mở kho đồ và nốc một bình hồi phục, bàn tay vẫn còn run vì chấn động lan từ cánh tay lên tận vai.

“Chúng ta không thể chiến thắng… phải tìm cơ hội rút lui thôi…” hắn nói, từng chữ bật ra giữa hơi thở đứt đoạn, ánh mắt đanh lại không giấu nổi nỗi bất an.

Ren gật đầu, cậu hiểu.

Rõ ràng.

Nhưng.

Không có đường nào để rút.

Không có điểm chết.

Mọi hướng di chuyển đều bị cắt ngang bởi lưỡi kiếm đang múa.

Hai người nhanh chóng chia ra, mỗi người ép mình đối đầu với hai cánh tay, cố gắng xé đôi cơn ác mộng ấy ra một phần nhỏ.

Nhưng.

mọi thứ vẫn không thay đổi.

Dù chỉ là hai thanh kiếm đối đầu mỗi người, nhưng cảm giác lại như bị vây bởi hàng chục đòn tấn công cùng một lúc.

Không có sự lặp lại.

Không có lỗi nhịp.

Nhịp kiếm của sinh vật ấy không mang dấu vết bản năng, mà mang hình thái của một phương trình, hoàn hảo đến mức lạnh lẽo.

Mỗi chuyển động đều như đã được lập trình từ trước.

Không tấn công bằng sức mạnh, mà bằng sự đều đặn, chính xác và dồn ép.

Từng nhịp, từng đòn, từng đường kiếm đều là một bước trong bản giao hưởng hủy diệt đang trỗi dậy, một kiểu mô phỏng hoàn hảo của nghệ thuật giết chóc.

Ren cắn răng, cảm nhận từng cơn gió chém rít qua tai, từng lần lưỡi thép sượt qua lớp giáp da, để lại những vết rạn gần như vô hình.

Nó là lời nhắc nhở.

Một sự trừng phạt dành cho kẻ nào dám nghĩ mình đã đủ mạnh để vượt qua nỗi sợ.

Một tấm gương, không chỉ phản chiếu hình dạng, mà phản chiếu cả sự chênh lệch giữa niềm tin và thực tại.

Đẩy phăng thanh kiếm đang đối đầu, Ren hạ thấp trọng tâm, gót chân trượt mạnh trên lớp đá lạnh, rồi bắn người về phía trước như một mũi tên xé gió.

Tầm nhìn của cậu thu hẹp lại, chỉ còn hình ảnh phản chiếu kỳ lạ của bản thân trên lồng ngực của con quái vật, nơi ánh sáng va chạm tạo ra thứ rung động lạ lùng, như tim đập dưới lớp thép.

Cùng lúc đó, Copper tung người lên không trung, khóa chặt ba thanh kiếm còn lại trong một cơn lốc bằng những thế đòn phòng thủ, đôi mắt hắn lấp lánh một cách dữ tợn.

Ren không chần chừ, lưỡi kiếm của cậu xoáy thẳng vào thân thể kim loại, vẽ một đường chéo từ vai xuống ngang hông, những tia lửa tóe lên như mảnh vỡ của mặt trời bị xé nát.

Sinh vật lùi lại một bước, chỉ một bước, nhưng đủ để tạo ra khe hở.

“Giờ!

” Ren hét lớn.

Copper hiểu ngay.

Không do dự, hắn đạp không khí, cả người xoay vòng trong một chuyển động mượt như dải lụa đỏ giữa màn đêm.

Ánh sáng bốc lên từ thanh kiếm như một ngọn lửa bùng phát, một kiếm kỹ cấp cao,

"Blood Spiral"

Hắn gần như biến mất khỏi tầm nhìn, chỉ để lại một vệt mờ đỏ cháy, rồi trong khoảnh khắc tiếp theo, hắn xuất hiện ngay sát cạnh sinh vật.

Xoay cổ tay.

Chém xéo.

Chém ngược.

Hai đường kiếm đỏ rực như lửa địa ngục xé ngang lồng ngực con quái vật.

Nhưng sinh vật đó không lùi lại.

Không tiếng gào thét đau đớn.

Nó chỉ nghiêng đầu, như thể đang

"ghi nhận"

đường kiếm.

Rồi toàn bộ cơ thể nó chuyển động.

Bốn thanh kiếm nhấc lên cùng một lúc.

Không theo một nhịp điệu nào từng được thấy.

Không phải tấn công, mà là phản đòn.

Một chuỗi chuyển động không còn mô phỏng, mà vượt trên khuôn mẫu.

Đó là kiếm kỹ.

"Blood Spiral"

Ren và Copper đồng thời bị ép lùi lại.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập