Ren bước ra khỏi nhà hàng với cái bụng căng tròn và một nỗi thỏa mãn lặng lẽ chạy dọc từng tế bào.
Cậu gần như muốn hát lên vì hạnh phúc.
…Cho đến khi mở kho đồ ra.
[Số Cor hiện có:
68, 670.
Ren khựng lại.
“Sáu.
Sáu nghìn?
Cậu lẩm bẩm, mắt chớp một cái như thể hy vọng hệ thống hiển thị nhầm.
Nhưng không.
Chính cậu đã tiêu hơn 6, 000 Cor cho một bữa ăn.
Một lần quẹt tay, một cái gật đầu lúc gọi món, một bữa thịnh soạn.
Và giờ thì… bụng ấm, ví lạnh.
“Tệ thật.
” Ren nhíu mày, tay xoa bụng.
Nhưng ít nhất, cậu đã xác thực lời đồn.
Thức ăn ở đó thực sự đáng đồng tiền.
Vị ngon bùng nổ ngay từ miếng cắn đầu tiên, thịt mềm tan, gia vị hòa quyện, súp nóng như ôm lấy dạ dày mỏi mệt sau hành trình dài.
Ren suýt rơi nước mắt khi nhai đến thìa cuối cùng.
Dù vậy…Cậu cũng biết mình không thể ăn ở đó thường xuyên được.
Cái mức tiêu pha đó, không phải dành cho người chơi bình thường, mà dành cho quý tộc.
Ren đi thẳng về phía nhà thờ.
Cánh cửa của nhà thờ vẫn luôn như thế, hơi mở hé như thể nó luôn chào đón bất cứ ai tiến vào nơi đây, và người chào đón cậu… vẫn là vị cha sứ già với ánh mắt hiền hòa như chưa từng thay đổi.
Ren khẽ gật đầu thay cho lời chào, rồi lặng lẽ đưa ra bản ghi chép hoàn thành nhiệm vụ.
Không có gì nhiều trong bản ghi chú mà Ren trao tay cho Cha sứ.
Chỉ một cái tên.
Razgar
Cha sứ khựng lại trong thoáng chốc.
Nhưng rồi, ông mỉm cười, một nụ cười dịu dàng, mỏng như làn khói hương cuối cùng trong buổi lễ sớm, đủ để che giấu điều gì đó sâu hơn bên dưới đôi mắt đã bạc màu vì thời gian.
“Cảm ơn con, ” ông nói chậm rãi.
“Vì đã giúp chúng ta… nhớ về Người.
Dù đó giờ đây… chỉ còn là một cái tên bị lãng quên.
Ren im lặng.
Rồi cậu ngẩng lên, do dự trong một nhịp thở, nhưng vẫn cất tiếng hỏi:
“Người có thể cho con biết.
có bao nhiêu vị thần?
Và tên gọi của họ là gì?
Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến cả gian điện thờ như lặng đi.
Cha sứ nhìn cậu.
Không chỉ bằng mắt.
Mà bằng một sự thấu hiểu nào đó vượt qua lời nói.
Ánh mắt ông không nghiêm khắc.
Chỉ… buồn.
Như thể đã từng có ai đó hỏi ông y hệt câu hỏi này, và không bao giờ quay lại.
“Câu trả lời ấy.
” ông thì thầm “…con sẽ phải tự mình tìm kiếm.
Ông chắp tay trước ngực, như đang cầu nguyện thay cho điều gì đó sắp sửa bắt đầu.
“Có những cái tên được khắc trong sách thánh.
“Có những cái tên chỉ được truyền bằng tiếng thì thầm giữa những kẻ sắp lìa đời.
“Và có những cái tên… chưa từng nên được gọi lại.
Rồi ông nhắm mắt, cúi đầu nhẹ.
“Chúc con.
tìm sẽ thấy câu trả lời của mình.
Chỉ thế.
Không thêm lời giải thích, không câu hỏi nào.
Như thể ông biết nhiều hơn những gì mình nói ra.
Hoặc… như thể không dám nói nhiều hơn thế.
Ren cũng không hỏi lại.
Cậu chỉ im lặng nhận phần thưởng, một chút tiền và kinh nghiệm… và một chiếc vòng cổ nhỏ bằng bạc đã xỉn màu.
Vật phẩm phụ thêm vào hành trang vốn đã nặng ký.
Chức năng của nó đơn giản:
Nếu mỗi sáng cầu nguyện khi cầm nó trên tay, người đeo sẽ nhận một buff nhẹ ngẫu nhiên.
Không cần phải tới nhà thờ.
Tiện lợi.
Và cũng… rất giống nhà thờ.
luôn trao ban thứ gì đó nửa vời, vừa đủ để người ta tiếp tục tin, nhưng không bao giờ đủ để dựa vào.
Ren cầm lấy chiếc vòng, thả vào kho đồ.
Cậu không mong gì nhiều hơn.
Thực ra, chưa từng mong chờ gì từ nhiệm vụ này.
Nó đã từng bị cậu ném vào xó vì chẳng tìm nổi manh mối nào liên quan đến cái tên Razgar.
Vậy mà cuối cùng… chính cậu lại là người tìm ra nó.
Không phải bằng chỉ dẫn.
Mà bằng máu, xương, và sự sống sót trong một bóng tối chẳng có ai soi đường.
Ren rời khỏi nhà thờ, cánh cửa sau lưng khép lại mà không phát ra một tiếng động nào, như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước.
Một làn gió nhẹ thổi qua, kéo theo mùi hương hoa của những bông hoa được chăm bón tỉ mỉ trên con đường và hương gỗ mục còn sót lại trong không gian linh thiêng.
Cậu dừng lại trước bậc thềm, thả lỏng cơ thể, để lòng mình được thở.
Lần đầu tiên sau rất lâu, danh sách nhiệm vụ của Ren hoàn toàn trống rỗng.
Không còn những dòng ghi chú mờ nhòe về các yêu cầu chưa hoàn tất, không còn những lời hứa bỏ dở với người lạ nào đó đã bị quên lãng.
Cậu đã hoàn thành hết.
Mọi thứ.
Một cảm giác nhẹ nhõm tràn qua lồng ngực như sóng nước sau cơn mưa.
Thoáng chốc, Ren gần như quên mất mình từng mang theo bao nhiêu gánh nặng, những chuỗi nhiệm vụ dang dở mà cậu đã vứt xó suốt hàng tuần, thậm chí cả tháng, chỉ vì không tìm được manh mối, hoặc vì cậu không còn tâm trí để tiếp tục.
Chúng cứ nằm đó trong nhật ký nhiệm vụ như những cái bóng, gợi nhắc về trách nhiệm chưa tròn, về những điều cậu còn mắc nợ với chính mình.
Và giờ, tất cả đều biến mất.
Trống trải.
Nhưng cũng thật thanh thản.
Ren bước chậm rãi xuống những bậc đá, đôi chân còn hơi tê sau bữa ăn no nê nhưng tinh thần thì lại sáng rõ lạ thường.
Cậu ngước mắt lên nhìn bầu trời.
Ánh nắng vàng nhẹ vắt qua những mái ngói đỏ, rọi xuống mặt đường lát đá, từng tia từng tia như kim chỉ, khâu lại thế giới đang quay tiếp nhịp quay thường nhật của nó.
Thị Trấn Khởi Đầu, cái tên ấy thật đơn giản, nhưng chưa bao giờ là vô nghĩa.
Đây là nơi mọi người bắt đầu.
Là nơi cậu từng khởi đầu.
Và cũng là nơi mà, bằng cách nào đó, cậu chọn quay lại mỗi khi bản thân bị rách nát đến không thể đi tiếp.
Ren đứng yên, nhìn dòng người qua lại.
Ai cũng đang vội.
Ai cũng có điểm đến.
Có những nhóm người chơi đang hăng hái lên đường, tiếng cười nói rôm rả, ánh mắt bừng lên dưới nắng sớm.
Có những người ngồi nghỉ dưới mái hiên, lau vũ khí, kiểm tra vật phẩm, chuẩn bị cho một cuộc hành trình khác.
Tất cả đều sống.
Đều tiến về phía trước.
Ren khẽ cười, nhưng không ai thấy.
Đã đến lúc cậu quay lại tiền tuyến.
Đã đến lúc cậu tìm kiếm một thứ gì đó khác, không phải là câu trả lời đơn thuần cho những câu hỏi về các vị thần hay cổ tích thời xa xưa, mà là câu trả lời cho chính bản thân cậu.
Cho điều gì khiến cậu vẫn đang bước đi, vẫn còn chiến đấu, vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Và nếu có thể, cậu sẽ kiếm đủ tiền để mua một căn nhà nhỏ ở thị trấn này.
Không cần phải to.
Không cần phải đẹp.
Chỉ cần đủ yên tĩnh, đủ để cậu gọi đó là nhà, một nơi để quay về.
Một nơi để không còn cảm thấy mình là người dư thừa trong câu chuyện của người khác.
Ren hít một hơi thật sâu, để không khí buổi sáng tràn ngập buồng phổi, làm dịu đi lớp mệt mỏi còn sót lại.
Ngón tay cậu vô thức siết lấy chuôi kiếm như một thói quen cũ kỹ, như một phản xạ đã ăn sâu vào máu.
…Nhưng chỉ là không khí.
Cậu vồ hụt vào khoảng trống.
Một khoảnh khắc ngơ ngác, rồi mới sực nhớ, thanh kiếm của cậu… đã không còn.
Nó đã gãy trong trận chiến.
Biến mất như chính đoạn ký ức quái đản mà cậu không dám chắc là thật.
Cậu khẽ thở dài, lòng chùng xuống, không vì tiếc nuối mà vì cảm giác trần trụi.
Chiến binh mà không có vũ khí.
còn lại gì ngoài một ý chí đi lạc?
Không lâu sau, Ren bước xuống phố, nhập vào dòng người đang đổ về khắp các hướng.
Nhịp sống vẫn tiếp diễn.
Thị Trấn Khởi Đầu vẫn sôi động như cũ, nhưng với Ren, nó như một khởi đầu hoàn toàn khác.
Việc đầu tiên, hiển nhiên, là mua một thanh kiếm mới.
Một món vũ khí đáng tin cậy, đủ để bắt đầu lại.
Không cần quá mạnh, không cần hào nhoáng, chỉ cần đủ cho tới khi cậu kiếm được thứ nào đó tốt hơn.
Sau đó.
là cày cấp.
Ren biết rõ mình đang ở đâu trên thang tiến độ của những người chơi.
Ngày họ còn vật lộn với con trùm tầng một, cậu cũng từng là một trong những người ở đó, sát cánh, chiến đấu, hy sinh.
Nhưng kể từ sau hôm đó, mọi thứ thay đổi.
Họ, những người chơi ở tiền tuyến, đã không ngừng leo lên.
Tầng hai, tầng ba, .
Mỗi tầng mở ra là một thế giới mới, một vùng đất mới, và những tài nguyên, nhiệm vụ, trang bị ngày càng phong phú hơn.
Còn Ren.
Cậu đã dừng lại.
Tạm dừng.
Giờ đây, khoảng cách ấy đã trở thành vực sâu.
Những người bạn từng kề vai sát cánh có lẽ đã vượt xa về cấp độ.
Họ đang chiến đấu với những con trùm mà Ren thậm chí còn chưa tưởng tượng nổi hình dáng.
Cậu biết mình không thể đuổi kịp họ trong một sớm một chiều.
Nhưng có thể bắt đầu lại.
Từ một thanh kiếm mới.
Từ một bước chân tiếp theo.
Từ chính nơi mà tất cả mọi người từng bắt đầu:
Thị Trấn Khởi Đầu.
…Hoặc, cũng chẳng cần phải bắt đầu lại từ điểm thấp nhất như thế.
Ren thoáng rùng mình khi nghĩ đến chuyện quay lại tiệm rèn cũ nằm gần góc tây của thị trấn, nơi ông lão thợ rèn khó tính thường xuyên nổi cáu nếu khách hàng làm gãy kiếm chỉ sau vài trận chiến.
Và cậu.
thì lại gãy kiếm đúng nghĩa đen sau một cuộc chiến kinh khủng với quái vật dưới lòng đất.
Không, cậu không đủ can đảm để đối mặt với ánh mắt như muốn nung chảy thép của ông lão ấy.
Nên thôi, bỏ qua.
Ren chép miệng.
Có lẽ mình nên liên lạc với một người khác… Agil chẳng hạn.
Ông anh đầu trọc cao to, luôn mang theo cái giọng trầm ấm như thể có thể khiến mọi thứ trên đời bớt đáng sợ.
Dạo này nghe nói Agil làm ăn khấm khá, có cửa tiệm buôn bán hẳn hoi trên tầng 3, tên tuổi được nhiều người chơi biết đến như một thương nhân tử tế trong một thế giới chẳng còn tử tế mấy.
Thay vì bán ra giá cắt cổ, Agil chọn cách thu gom vũ khí từ những người chơi đã vượt tầng, rồi bán lại với giá rẻ cho những kẻ chậm chân hơn ở các tầng thấp.
Nhờ vậy, không ít người đã kịp vươn lên, từ đó gia tăng số lượng cho những người chơi ở tuyến đầu.
Do đó việc khám phá và tốc độ khám phá của từng tầng tăng nhanh hơn hẳn.
Một người như thế… đáng để đặt niềm tin.
Chỉ có điều, cậu phải lên tầng ba.
May mắn thay, bệ dịch chuyển giữa các tầng đã được kích hoạt.
Không cần phải cuốc bộ xuyên qua mê cung nữa, chỉ cần đặt tay lên cột đá phát sáng giữa quảng trường, nói tên tầng muốn đến, và để ánh sáng nuốt trọn cơ thể.
Nhanh, gọn, và lạnh sống lưng.
‘Nó có giống cảm giác khi đó không nhỉ.
mình nghĩ lúc đó mình đã bị ném ra bên ngoài Aincard.
Ren thở ra, mắt lướt nhìn quảng trường phía trước, nơi cột dịch chuyển đang lấp lánh trong ánh nắng sớm, như một ngọn hải đăng dẫn lối cho kẻ lạc đường.
Có lẽ, đã đến lúc cậu bước tiếp.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập