Ren ngước nhìn quảng trường, nơi cột dịch chuyển tỏa ánh sáng dịu nhẹ giữa dòng người tấp nập, kẻ đến người đi không ngớt.
Cậu bước lại gần, không chút do dự.
[Kích hoạt Bệ Dịch Chuyển]
[Hãy chọn vị trí bạn muốn đến.
[Tầng 02]
[Tầng 03]
Ren lặng lẽ chọn Tầng 03.
Ngay lập tức, một làn sáng mềm mại bao trùm lấy cơ thể cậu, như gió sớm lướt qua mặt hồ, dịu dàng và mời gọi.
…Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài.
Cảm giác nhức nhối bất ngờ ập đến như một nắm đấm vô hình đập vào thái dương.
Một cơn choáng buốt óc lan dọc từ đỉnh đầu xuống cổ gáy.
Ren rên khẽ, khụy nhẹ gối, tay vô thức bấu lấy không khí.
Cơn buồn nôn trào lên cổ họng, dạ dày như bị ai bóp nghẹt.
“Khỉ thật… không dễ chịu chút nào.
Cậu siết răng chịu đựng, đôi mắt nheo lại giữa ánh sáng xoáy lấp lánh.
Không giống lần dịch chuyển đầu tiên lên tầng hai, cái cảm giác lần này, rõ ràng khác biệt.
Cứ như thể.
tầng ba đang từ chối tiếp nhận cậu.
Cuối cùng, ánh sáng tan biến.
Ren rơi ra khỏi dòng chảy dịch chuyển như một món đồ chơi bị buông khỏi tay, thân thể nặng trĩu va nhẹ xuống nền đá mát lạnh.
Cậu khụy gối xuống, hai tay chống đất, hơi thở gấp gáp như vừa ngoi lên khỏi mặt nước.
Cơn buồn nôn vẫn còn âm ỉ, dạ dày xoắn lại, mồ hôi lạnh thấm vào lớp áo.
Ren nghiến răng, cố giữ mình không nôn ra giữa quảng trường.
Xung quanh, vài người chơi lướt qua, ngoảnh đầu nhìn cậu trong chốc lát.
rồi lại bước tiếp.
Không ai dừng lại.
Không ai hỏi han.
Vì họ hiểu.
Say sóng tầng.
cái tên châm biếm cho hiện tượng này, là chuyện thường thấy với những kẻ lần đầu đặt chân đến một tầng mới khi sử dụng cổng dịch chuyển.
Cũng như bao người trước đó, Ren chỉ là một gương mặt nữa trong dòng người luân chuyển không ngừng của Aincrad.
Cậu hít sâu.
Gượng đứng dậy sau khi cơn choáng váng đã tạm lắng xuống, từng nhịp thở dần trở nên ổn định.
Chỉ lúc này, Ren mới đủ tỉnh táo để quan sát xung quanh, lần đầu tiên đặt chân lên tầng ba.
Và thứ đầu tiên đập vào mắt cậu… là cây.
những cái cây khổng lồ.
Nhưng không phải những cây thông hay cây sồi như ở tầng một, mà là những cây baobab khổng lồ, cao đến mức ngọn của chúng gần như bị nuốt chửng trong làn sương lơ lửng trên không trung.
Thân cây to như một ngọn tháp khổng lồ, vỏ xù xì mang sắc xám bạc loang lổ như lớp da của một sinh vật cổ đại.
Rễ của chúng không nằm dưới đất, mà trồi hẳn lên, ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ, quấn lấy từng tảng đá rêu phong, bám sâu vào lòng đất như thể níu giữ cả tầng này khỏi rơi khỏi thực tại.
Ren chớp mắt.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi gỗ mục xen lẫn hương thảo dược, ngai ngái, hơi ẩm nhưng không khó chịu.
Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn với tầng một.
Nó đặc quánh, nặng và có vị gì đó như khói.
nhưng không cay, mà mơ hồ như mùi sương cháy lẫn với hơi đất lâu năm.
Cậu đưa tay ra, sờ lên một thân cây gần nhất.
Bề mặt mát lạnh và ráp, nhưng bên trong lại phảng phất một thứ rung động trầm trầm, như thể nó vẫn đang sống, đang thở cùng cậu.
Rồi cậu ngẩng lên.
Trên cao, giữa những tầng cành đan vào nhau như một mê cung treo lơ lửng giữa trời, những dải ánh sáng nhạt len qua từng kẽ lá, chiếu xuống như tấm màn lấp lánh rải từ thiên giới.
Có những chiếc lá to gần bằng cả người, treo lủng lẳng giữa không trung, chuyển động nhẹ như đang lắng nghe tiếng bước chân đầu tiên của người lạ mới đến.
Và đây chính là Zumfut
Zumfut.
Khu định cư chính của tầng này.
Nằm nép mình ở rìa đông bắc của Rừng Sương Mù Lơ Lửng- Forest of Wavering Mists, một khu rừng được bao phủ bởi tầng sương mỏng liên tục thay đổi hình dạng, nơi ánh sáng xuyên qua không bao giờ thẳng, và bóng cây luôn dao động như thể chính không gian đang thở.
Không có những bức tường đá kiên cố hay tháp canh cao ngất như ở tầng một.
Thay vào đó, là chiếc cổng gang lớn, phủ rêu và loang gỉ nhẹ theo năm tháng, nổi bật giữa sắc xanh trùng điệp của khu rừng.
Cổng có vẻ hơi cũ kỹ, nhưng ở các góc nối và thanh đỡ, vẫn lấp lánh những vết hàn mới, chứng tỏ nó đã được sửa chữa gần đây.
Thứ gì đó trong thiết kế khiến Ren cảm thấy an toàn, một cảm giác lạ lẫm giữa thiên nhiên hoang dã và tầng khí hậu bất định này.
Như thể Zumfut vẫn đang âm thầm bảo vệ những kẻ lữ hành khỏi cái lạnh mơ hồ và những sinh vật lẩn khuất trong sương mù bao quanh khu rừng.
Ren bước vào, qua khỏi cánh cổng đang mở.
Bên trong, quảng trường trung tâm của Zumfut mở ra dưới bóng của một cây baobab khổng lồ mọc lệch về phía đông.
Những con đường lát đá uốn lượn nhẹ nhàng theo thế địa hình, được chạm khắc tinh tế bằng đá trắng xen lẫn xám.
Một vài nét đã phai mờ theo thời gian, nhưng chính sự mờ phai ấy lại gợi lên cảm giác thời gian đã chảy qua đây, lặng lẽ nhưng vững bền.
Không gian toát lên vẻ thanh bình của một thị trấn đã trải qua nhiều mùa gió, nhưng vẫn chưa bị lãng quên.
Mùi gỗ cháy thoang thoảng trong không khí, cùng âm thanh va chạm kim loại từ một tiệm rèn gần đó, lẫn tiếng trò chuyện rì rầm của những người chơi đang tụ tập bên các quầy hàng dựng tạm bằng gỗ mun và dây thừng.
Ren không vội bước tiếp.
Ngay sau khi ổn định nhịp thở, cậu mở cuốn sổ hướng dẫn bản mới nhất vẫn luôn được phát miễn phí ở những khu chợ đông đúc, Ago có vẻ đang làm việc hơi quá tải, đặc biệt với tiến độ khám phá đang ngày càng đẩy nhanh như thế này.
Ren nở một nụ cười nhạt khi cầm cuốn sổ nhỏ trên tay rồi tỉ mỉ lật từng trang giấy.
Những dòng chữ hiện ra, gọn gàng và chi tiết, phác họa một cái nhìn toàn cảnh về nơi mà cậu đang đứng:
khu định cư chính của tầng ba.
Được xây dựng xung quanh ba cây baobab khổng lồ, mỗi cây có đường kính thân lên đến 70 mét, và vươn cao hơn 110 mét lên tận tầng sương mù của khu rừng.
Như những cột trụ khổng lồ chống đỡ cả một góc trời, ba cây tạo thành một tam giác cân, bao bọc quảng trường trung tâm nằm giữa chúng.
Cây phía Bắc được khoét rỗng từng tầng, một cách khéo léo để trở thành Văn phòng Thị trưởng, nơi xử lý mọi vấn đề hành chính trong khu vực.
Cây phía Đông Nam là nhà trọ cho người chơi, với hàng chục phòng được xếp chồng lên nhau theo vòng xoắn trong thân cây, ánh đèn dầu vàng nhạt hắt qua các ô cửa sổ nhỏ xíu đục mờ.
Cây còn lại, nằm ở phía Tây, được bao phủ bởi những tấm ván gỗ lớn ghép chặt vào nhau, tạo nên một nền sàn rộng rãi và chắc chắn, nơi đông đúc nhất trong ba cái cây.
Đây chính là trung tâm giao thương, nơi các gian hàng của người chơi và Npc được dựng lên tạm thời hoặc cố định
Chính giữa ba thân cây ấy là quảng trường Teleport Gate, được lát bằng đá trắng pha xám, tạo hình xoắn ốc nhẹ dẫn đến cổng dịch chuyển, thứ Ren vừa bước ra.
Quảng trường có thiết kế bán nguyệt, mở ra một không gian đủ rộng để người chơi có thể nghỉ ngơi, giao thương, và trao đổi tin tức.
Không khí ở đây không ồn ào, mà chỉ vừa đủ sống động, vừa đủ ấm áp.
Bảng nhiệm vụ, làm bằng gỗ nâu sậm khắc rune cổ, được dựng phía ngoài thân cây nhà trọ, những mảnh giấy da nhuốm màu thời gian vẫn còn được ghim chặt vào mặt gỗ bằng những chiếc đinh đồng.
Và bao quanh toàn bộ khu định cư là bức tường bằng thân cây ghép, dày và cao, uốn theo dáng tròn như một tách trà gỗ khổng lồ.
Tại lối vào chính là chiếc cổng gang lớn mà Ren vừa đi qua, đen bóng, có dấu vết được phục hồi gần đây, tạo cảm giác vừa mộc mạc vừa đáng tin cậy.
Một thứ gì đó nơi đây khiến Ren cảm thấy như đang đứng trong lòng một sinh vật sống khổng lồ, chậm rãi thở, và vẫn đang lắng nghe từng bước chân người đi qua.
Zumfut không mang dáng dấp của một thành phố huy hoàng.
Nó là một thị trấn biên giới sống sót giữa thiên nhiên, được cẩn thận đục đẽo, thiết kế và bảo vệ như thể từng đường nét của nó là kết quả của những bàn tay không bao giờ ngơi nghỉ.
Một nơi mà con người vẫn đang cố gắng giữ vững hơi thở của mình trước thiên nhiên rộng lớn và những hiểm họa chưa từng được gọi tên.
Ren khép cuốn sổ lại, mắt vẫn chưa dứt khỏi những tán cây khổng lồ vươn cao ngút tầm nhìn.
“.
Được đấy, ” cậu thì thầm.
Như một thói quen đã ăn sâu vào máu, Ren bắt đầu dạo bước quanh Zumfut, đôi chân dẫn lối một cách tự nhiên, không cần suy nghĩ.
Cậu leo lên những bậc thang gỗ được gắn chắc vào thân cây khổng lồ, từng tiếng kẽo kẹt vang lên đều đặn dưới gót giày, như nhịp đập đều đặn của một thành phố đang thở.
Mỗi bước chân đưa Ren lên cao hơn, len lỏi qua những lối đi lát ván, băng qua các cửa hàng dựng sát vách cây, nơi bày bán vũ khí, áo giáp, thực phẩm khô, thuốc hồi máu và cả những vật phẩm trang trí chẳng ai nghĩ sẽ hữu dụng trong một trò chơi sinh tử.
Không khí nơi đây dày đặc mùi nhựa cây, pha trộn với khói bếp và mùi kim loại mới rèn.
Người chơi chen chúc, mặc cả, trao đổi, cười đùa, và cũng không ít người cau có, tất cả tạo thành một bức tranh sinh động, có hơi lộn xộn nhưng tràn đầy sinh khí.
Ren dừng lại ở một điểm cao, phía rìa của tầng gỗ, nơi lan can được làm bằng dây leo khô và các thanh gỗ uốn cong.
Từ đây, cậu nhìn xuống Rừng Sương Mù Lơ Lửng bên dưới.
Một biển cây trải dài đến tận chân trời, với làn sương mỏng như những dải lụa bạc trôi chậm trên các ngọn cây.
Thỉnh thoảng, những chiếc lá to bản khẽ lay động, lộ ra bóng dáng của quái vật đang di chuyển phía dưới, chậm rãi, vô định, nhưng luôn rình rập.
Ren tựa nhẹ tay lên lan can, gió lướt qua tóc cậu như bàn tay ai đó vừa kịp chạm mà không kịp giữ, mang theo tiếng thì thầm xa xăm từ rừng sâu.
Không rõ là tiếng thú, tiếng gió… hay tiếng gọi của một hành trình khác đang bắt đầu.
Rồi cậu mới sực nhớ ra mục đích thật sự khi đến nơi này.
Không phải để ngắm cảnh.
Không phải để thả hồn vào sương gió rừng cây.
Ren cần tìm Agil.
Và cửa hàng của anh ta.
May mắn thay, anh từng nhắc đến nó, trong một lần trò chuyện ngắn ngủi ở tầng một, cửa hàng nằm ở tầng thứ ba, đâu đó gần khu trung tâm giao thương, sát với cây baobab phía tây.
Ren liếc nhìn quang cảnh bên dưới lần cuối, để cho đôi mắt mình ghi lại những mảng xanh mềm mại lấp lánh sương mù, những mái lều màu vải cũ, những dáng người lấp ló trong tán lá rậm rạp… rồi quay người rời khỏi lan can, trở lại với con đường gỗ chật hẹp mà ồn ào của khu chợ.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập