Chương 276: Lựa Chọn

Ren theo địa chỉ mà Agil từng nhắc đến, rẽ qua vài lối gỗ ngoằn ngoèo, băng qua những quầy hàng bán thuốc, vũ khí và cả.

món hầm đóng hộp.

Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy nó.

Không còn là một gian hàng dựng tạm với tấm vải bạt và cái biển gỗ cũ kỹ ở Tolbana nữa, Agil giờ đã thuê hẳn một tiệm đồ tử tế, với mái cong bằng gỗ nâu đậm, cửa ra vào làm từ ván sồi chắc chắn, và tấm biển gắn phía trên ghi rõ:

“Agil's Gear &

Goods – Uy tín tạo nên giá trị.

Nằm trong một góc nhỏ không mấy thu hút của khu giao thương, thế nhưng.

lượng người chơi tụ lại nơi đây lại đông đáng ngạc nhiên.

Có người vừa bước ra, mặt cau có, rõ ràng là không mặc cả được giá.

Có người khác thì phấn khởi khoe thanh kiếm mới nhận được cho đồng đội mình.

Không khí rộn ràng, nhưng không quá hỗn loạn như những khu buôn bán lớn khác.

Ren dừng lại trước cửa tiệm, nhìn qua ô cửa kính được lau kỹ, thấy bóng dáng to lớn quen thuộc đang cười vang sau quầy, Agil, vẫn là ông anh với cái đầu trọc bóng và giọng nói ầm ấm, đang nói gì đó với một người chơi trẻ hơn.

Một khoảnh khắc yên bình.

Một sự hiện diện vững vàng trong thế giới đầy biến động.

Ren vừa bước đến cửa thì cánh cửa gỗ mở ra từ phía trong.

Một người chơi trẻ mỉm cười bước ra, tay vẫn ôm khư khư món đồ vừa mua.

Chiếc chuông nhỏ treo phía trên vang lên một tiếng leng keng chào đón.

“Cảm ơn nhé!

” cậu ta cúi đầu lịch sự, bước lướt ngang qua Ren.

Ren giật mình.

Cậu khẽ cúi đầu đáp lại theo phản xạ, gần như sao chép y hệt cử chỉ kia, chỉ khác là nụ cười trên môi cậu hơi gượng, như một dòng lệnh bị thực thi sai cú pháp.

Bên trong tiệm, Agil đang lau lớp bụi mỏng trên vài món trang bị bằng tấm vải dày.

Vừa thấy khách bước vào, anh ngẩng lên, nở nụ cười thân thiện.

“Chào mừng.

Cậu đang tìm gì thế?

Ren bước tới gần, khẽ gật đầu.

“Chào anh… lâu rồi không gặp.

Chỉ là một lời chào xã giao, nhưng Agil thoáng khựng lại.

Nụ cười không biến mất, nhưng ánh mắt thì trở nên khó đoán, như thể anh đang đối diện với một thứ gì đó.

hơi kỳ lạ.

“Chờ đã…” Agil nheo mắt.

“Chúng ta đã gặp nhau rồi à?

Ren sững người.

Agil nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.

“Tôi khá giỏi nhớ mặt khách hàng quen.

Nhất là mấy cậu có nét dễ nhận biết như vậy.

Nhưng tôi không nghĩ mình từng gặp cậu.

“Khoan đã.

giọng nói này…”

Agil đột ngột dừng khựng lại.

Ánh mắt anh nheo lại, chăm chú nhìn Ren, không phải kiểu nhìn để đánh giá trang bị, mà là nhìn để nhận diện.

Như thể trong trí nhớ của anh có một mảnh ghép đang xoay mình, cố tìm chỗ khớp.

“Cậu là…”

Ren chớp mắt.

“…Tôi là Ren.

Lời giới thiệu thốt ra tự nhiên đến mức chính Ren cũng không kịp suy nghĩ, cho đến khi cậu thấy ánh mắt của Agil giãn rộng.

‘À, phải rồi.

Agil chưa từng thấy mặt mình.

Tất cả những lần gặp trước, cậu đều trùm mũ kín khuôn mặt, chỉ nói chuyện trong bóng tối hoặc vội vã như gió thoảng qua sạp hàng.

Giọng nói.

có thể quen.

Cách cư xử.

có thể khiến người ta nhớ.

Nhưng gương mặt, thì hoàn toàn xa lạ.

Vậy nên, khi một người trông như chẳng liên quan gì bỗng bước vào tiệm và chào hỏi thân thiết như bạn cũ, phản ứng của Agil.

cũng là điều dễ hiểu.

Thành ra, người bối rối không chỉ có Agil.

Mà cả Ren.

Agil vẫn nhìn Ren thêm một chút, rồi bất giác lắc đầu, nửa như cảm thán, nửa như trêu chọc:

“Nếu tôi có gương mặt thế này…” anh nói, giọng kéo dài, “.

tôi sẽ xuất hiện ở mọi nơi.

Luôn luôn.

Thậm chí còn dán ảnh mình lên bảng thông báo để quảng cáo nữa cơ.

Ren khựng lại một nhịp, không biết phải đáp lại ra sao.

“.

Không hợp với tôi, ” cậu đáp nhỏ, như để dập tắt sự bối rối đang len vào từng khe thở.

Agil bật cười.

Một tiếng cười sảng khoái, không châm chọc, mà đầy thân thiện.

“Cái tính này thì đúng là vẫn không đổi nhỉ.

Được rồi, cậu đến tìm tôi chắc không phải để nghe mấy lời khen đâu ha?

Ren gật nhẹ, quay lại, gương mặt đã lấy lại bình tĩnh.

“Phải.

Tôi cần một thanh kiếm mới.

Agil lúc này mới liếc xuống bên hông của Ren.

Không còn vỏ kiếm, không còn dây buộc, chỉ là khoảng trống lặng lẽ bên hông áo choàng.

Anh khẽ nhướn mày, gãi gãi cái đầu trọc sáng bóng, giọng có chút bất ngờ:

“Tôi không thấy cậu đâu cả kể từ lần cuối ở Thị Trấn Khởi Đầu, cái hôm mà tôi nói cho cậu biết về cửa hàng này…”

Agil tạm dừng, đôi mắt như nhìn xuyên qua Ren đến tận những ký ức của tầng đầu tiên, rồi nói tiếp, nửa như trêu, nửa như trách:

“Thật lòng mà nói, tôi tưởng cậu sẽ lao đầu vào tiền tuyến, đánh đấm điên cuồng như Kirito hay Asuna rồi cơ chứ.

Mấy người hôm đó.

không phải đều rất liều khi đối đầu với con trùm tầng một à?

Ren cười nhẹ, một nụ cười mỏng, có chút gì đó vừa tự giễu vừa bình thản.

Cậu lắc đầu.

“Nó gãy rồi.

Tôi cần một cái mới.

để bắt kịp những người khác.

Câu nói không lớn, nhưng đủ khiến bầu không khí trong tiệm lắng xuống một chút.

Agil gật đầu, không hỏi thêm.

“Kiếm một tay, đúng không?

Agil đổi giọng, quay lưng bước về phía giá vũ khí kê sát tường.

“May thật, tôi vừa thu mua được vài món hàng ổn.

Không phải trang bị tốt nhất, nhưng chỉ số của chúng cũng dừng ở tầm trung, khá ổn.

Anh ngoái lại, nháy mắt.

“Muốn xem thử chứ?

Agil lục trong giá đỡ phía sau, tiếng kim loại va chạm nhẹ vang lên, rồi anh lần lượt đặt ba thanh kiếm lên bàn gỗ.

“Mỗi thanh có một kiểu, ” anh nói, tay vuốt nhẹ qua phần sống lưỡi.

“Không phải hàng thượng hạng, nhưng trong tay của cậu, tôi đoán chúng đủ rồi chứ?

Ren nhẹ gật đầu rồi cầm lên thanh kiếm đầu tiên và quan sát chỉ số của nó, khá ấn tượng.

[Steel Fang]

– Răng Thép +4

[Mô tả:

Một thanh kiếm thẳng, lưỡi hơi mảnh và dài, thép không phản chiếu quá nhiều ánh sáng, đúng kiểu dành cho những ai muốn hành động trong yên lặng.

[ATK:

+90 (30)

[Durability:

220/220]

[STR:

+3]

[Đặc điểm:

Tốc độ vung cao, phù hợp với người chơi có thiên hướng né tránh thay vì đỡ đòn.

[Nội tại:

+3% cơ hội gây Bleed nhẹ lên quái loại thú.

Agil gõ nhẹ vào lưỡi kiếm.

“Thanh này nhẹ, cắt nhanh, nhưng không chịu được mấy cú đập nặng.

Dành cho kiểu kiếm sĩ thích di chuyển nhiều.

“ Tổng sát thương là 120, sau bốn lần cường hóa vào sát thương.

Nó cũng chỉ có số lần cường hóa an toàn là 4 lần thôi, đến lần thứ 5 sẽ có 70% thất bại, cậu cần thu thập thêm nguyên liệu.

Ren lật nhẹ thanh kiếm trong tay, cảm nhận trọng lượng cân đối và độ mảnh mai của lưỡi thép.

Ánh sáng phản chiếu rất ít trên bề mặt kim loại, mờ xỉn, như thể nó đã quen thuộc với bóng tối hơn là ánh nắng.

Cậu xoay cổ tay một chút, vung thử trong không khí.

Gần như không có lực cản.

Một đường chém gọn, nhanh, và sắc, như một luồng gió lướt qua cổ họng kẻ địch.

Không quá mạnh, nhưng chính xác.

Ren liếc nhìn bảng chỉ số lần nữa.

Con số (30)

in nghiêng sau +90 khiến cậu hơi cau mày.

Đó là sát thương tăng thêm từ bốn lần cường hóa, mức tối đa an toàn.

“Được rèn từ hợp kim rơi ra của những con Iron Boar, ” Agil nói thêm, tay vẫn lục lọi bên dưới quầy.

“Thứ này khá phổ biến ở tầng hai, nhưng thợ rèn tốt thì biết cách nén kim loại lại cho chắc hơn.

Cái thanh cậu đang cầm ấy, là hàng ngon trong lô hàng trung cấp đấy.

Ren gật đầu nhẹ, đặt lại thanh kiếm xuống bàn, ánh mắt lóe lên một thoáng đắn đo.

“Nếu cậu muốn, tôi có thể giữ nó lại cho cậu trong một thời gian, ” Agil nói, bắt được ánh nhìn đó.

“Nhưng nếu có ai đến trả đủ tiền trước thì tôi buộc phải bán.

Luật buôn bán mà.

Ren khẽ gật đầu, rồi đưa tay nhấc thanh kiếm thứ hai lên.

[Stonebite]

– Răng Đá +3

Mô tả:

Lưỡi ngắn, dày và nặng.

Không sắc bén như những thanh kiếm thông thường, nhưng phần sống dày và đầu mũi to bản của nó cho cảm giác như một nhát chém là đủ để dập nát mọi thứ.

[ATK:

+110 (35)

[Durability:

180/180]

[STR:

+4]

[Đặc điểm:

Chậm hơn nhưng có tỉ lệ gây choáng nhỏ với đòn chém ngang.

[Nội tại:

+5% sát thương lên quái vật có giáp hoặc lớp vỏ cứng.

Agil bật cười, tiếng cười trầm thấp đặc trưng.

“Cầm thứ này thì khỏi lo lũ rùa giáp hay đám sâu vỏ đá dưới tầng này.

Nhưng mà nhớ canh kỹ đấy, hụt một cái là ăn nguyên đòn phản công ngay.

Ren không nói gì, chỉ đặt thanh Răng Đá xuống, rồi quay sang thanh kiếm cuối cùng.

[Windslash]

– Phong Trảm +3

Mô tả:

Thanh kiếm trông như được tạo ra để chém gió.

Thiết kế có phần lạ lẫm, lưỡi cong nhẹ ra phía trước, chuôi quấn da màu xám bạc nhạt, sắc thái lạnh như sương sớm.

Chỉ cần nhìn thôi đã thấy tốc độ phảng phất quanh lưỡi kiếm.

[ATK:

+80 (16)

[Durability:

200/200]

[STR:

+2]

[AGI:

+2]

[Nội tại:

+10% tốc độ ra đòn đầu tiên khi bước vào giao tranh.

[Buff ẩn:

Khi máu xuống dưới 30% tốc độ đánh tăng thêm 5% trong 10 giây.

Agil đặt thanh kiếm lên bàn bằng cả hai tay như thể đang giới thiệu một món đồ dành riêng cho kẻ dị biệt.

“Cái này thì.

dành cho mấy tay liều mạng.

” Anh liếc Ren.

“Càng bị thương lại càng đánh nhanh.

nghe quen không?

Giống y chang cái cách cậu chiến đấu với con trùm hồi trước.

Rồi anh cười khẽ, không phải kiểu trêu chọc, mà như đang hoài niệm.

“Nó rơi từ con ong gió khổng lồ dưới tầng hai.

Không phải hạng nặng, nhưng nội tại thì đừng có xem thường.

Ren chưa chọn ngay, nhưng ngước lên hỏi:

“Giá cả thì sao?

Agil cười híp mắt, rồi chỉ lần lượt vào từng thanh kiếm.

“Chuẩn bị tinh thần đi.

Vũ khí không còn rẻ như hồi còn loanh quanh tầng 1 đâu.

“Steel Fang +4.

Giá:

7, 200 Cor”

“Stonebite +3.

Giá:

8, 000 Cor”

“ +3.

Giá:

9, 000 Cor” Windslash

Ren buột miệng.

“Sao anh không đi ăn cướp đi.

Giọng cậu không lớn, nhưng đủ sắc để cắt qua bầu không khí giữa hai người.

Một vài người chơi bên cạnh ngoảnh đầu sang, tò mò.

Agil chỉ nhún vai, vẻ mặt không hề hổ thẹn, “Tôi cũng muốn cướp lắm chứ.

Nhưng tin tôi đi, giá này đã sát với giá gốc tôi thu mua rồi.

Anh ta ngửa tay ra như thể muốn chứng minh sự vô tội của mình.

“Cậu biết tôi mà, không phải kiểu chém đẹp ai vừa bước qua cửa đâu.

Đây là giá hữu nghị đấy.

Ren khẽ lắc đầu, không phản bác cũng chẳng than phiền thêm.

Cậu chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào ba thanh kiếm được bày trước mặt, như thể đang đọc một câu đố không lời.

Một thoáng sau, ngón tay cậu khẽ chạm vào chuôi thanh kiếm cong nhẹ, lưỡi mảnh vắt ánh sáng như dòng gió rẽ qua mặt hồ.

“.

Tôi lấy Windslash, ” Ren nói nhỏ, giọng không hẳn là quyết đoán, mà như đang xác nhận điều gì đó với chính mình.

Agil chỉ gật đầu và không hỏi gì thêm.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập