Ren hoàn tất việc giao dịch.
Ngay khoảnh khắc 9.
000 Cor biến mất khỏi tài khoản, cậu cảm thấy như thể từng đoạn ruột của mình đang bị rút ra, kéo dài, rồi cắt đứt một cách chậm rãi và không gây mê.
“Đây là cảm giác của sự nghèo đói… Nhưng mà… rốt cuộc mình kiếm tiền để làm gì cơ chứ?
Ren đứng thẫn thờ một lúc, đôi mắt dán vào giao diện hệ thống vừa hiện lên dòng xác nhận thanh toán, bắt đầu lún vào một dòng suy tưởng có xu hướng triết học hơn là tài chính.
Agil, lúc này đang đếm lại từng đồng như thể đó là bản nhạc ru ngủ, ngẩng đầu lên với nụ cười thân thiện nhưng chẳng kém phần lão luyện.
“À mà này, tôi cũng vừa nhập về vài bộ giáp khá tốt đấy, nếu cậu.
“Không, tôi không có nhu cầu.
” Ren phản ứng nhanh như bị ai giật điện, ánh mắt hơi hẹp lại, còn thân người thì đã vô thức trôi dần về phía cửa ra vào.
Agil nhìn thấy thì chỉ biết cười nhăn nhó, nhưng vẫn không bỏ cuộc.
“Ít nhất thì cũng nên xem qua chứ?
Có vài bộ trông rất hợp với phong cách của cậu.
Hoặc.
nếu cậu thích mấy thứ trông ngầu giống kiểu của tên Black Beaster thì cũng có luôn.
Ren liếc nhìn Agil, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác.
Nhưng Agil vẫn tiếp tục tấn công bằng chiêu cuối.
“Thực sự đấy, với bộ giáp da từ tầng một kia, cậu sẽ hơi cực khi đối đầu với đám quái vật ở tầng ba.
Nhưng tin tôi đi, cậu có thể kiếm lại chỗ tiền ấy rất nhanh thôi…”
“…Không, cảm ơn.
” Ren cắt lời, siết chặt thanh Windslash trong tay như thể đó là sinh mạng duy nhất còn lại, rồi quay người phóng thẳng ra khỏi cửa tiệm với tốc độ của một tên trộm vừa chôm nhầm hàng của một ông chủ hiền lành.
Agil nhìn theo cái bóng đang vội vàng của cậu, rồi khẽ bật cười.
Anh lắc đầu, lẩm bẩm như nói với chính mình.
“Mình có thể thấy năng lượng tích cực đang phát ra từ cậu ta, chúc may mắn nhé.
Hiện tại, buổi sáng đã trôi qua hơn phân nửa.
Ánh nắng rọi xuyên qua những tán lá của ba cây baobab khổng lồ, đổ bóng dài lên mặt quảng trường đá xám.
Ren không có ý định nghỉ ngơi.
Không định uống một ly nước, không định tiếp tục dạo chợ, không nghỉ ngơi bên ghế đá như những người chơi mới đến, cậu bước thẳng tới bảng nhiệm vụ với nhịp chân chắc nịch, dứt khoát.
Mục tiêu rõ ràng:
đánh quái.
Càng nhiều càng tốt.
Khu phía tây của Zumfut dần trôi lại phía sau lưng, nhường chỗ cho quảng trường trung tâm nhộn nhịp.
Nơi bảng nhiệm vụ đá xanh xám dựng sát vào rễ cây khổng lồ, chữ khắc sắc nét nhưng đã ngả màu, như từng tồn tại qua hàng trăm năm.
Một nhóm người chơi vừa nhận xong nhiệm vụ đang tranh luận cách chia phần thưởng.
Ren chen vào nhẹ nhàng, ánh mắt đảo qua các tờ ghi chép được ghim bằng đinh thép cũ kỹ, hệ thống nhiệm vụ ngẫu nhiên trong ngày, có thể nhận trực tiếp mà không cần tiếp xúc với NPC.
Hiệu quả.
Và không cần nói chuyện với ai cả.
[Đánh 20 con Horned Hound tại vùng rìa phía đông rừng sương mù.
[Tiêu diệt 12 Glimmerfly, sinh vật phát sáng bay về đêm.
[Thu thập rễ độc Dryroot từ tổ của Woodbounder.
[Truy bắt Dusk-Lurker.
chỉ xuất hiện lúc hoàng hôn ở rìa hẻm đá phía bắc.
Ren lướt nhanh qua từng dòng, đầu óc cân nhắc.
Cậu không chọn nhiệm vụ có thời gian cụ thể hoặc cần di chuyển xa.
Tiêu chí chọn nhiệm vụ của Ren chỉ có một:
Tập trung.
Giết quái.
Cày cấp.
nếu phần thưởng hậu hĩnh thì càng tốt hơn.
Ánh mắt cậu dừng lại ở một dòng khắc hơi lệch:
[Đánh bại 15 Dire Wolf, Phía nam rừng Sương Mù.
Cấp độ khuyến nghị:
Lv.
10 trở lên.
[Phần thưởng:
1500 Cor + 1 item ngẫu nhiên.
Ren khựng lại đôi chút, mắt vẫn dán vào dòng nhiệm vụ về lũ Dire Wolf.
Hiện tại, cậu vẫn dừng lại ở cấp 9, còn nhiệm vụ này lại khuyến nghị cấp 10 trở lên.
Một phần trong cậu muốn quay đi.
Nhưng.
“Dire Wolf…”
Cái tên không xa lạ gì.
Cậu đã từng chém hàng tá con như thế bên ngoài khu đồng cỏ gần Thị Trấn Khởi Đầu.
Chúng từng là mối đe dọa.
nhưng giờ, kể cả khi để chúng vồ trúng, máu của Ren cũng chẳng giảm bao nhiêu.
Thế nhưng… đây là tầng ba.
Khác hệ sinh thái.
Khác loại quái.
Và những con “Sói Ác” ở đây… sẽ không còn dễ nhằn như trước nữa.
Ren ngẩng đầu nhìn về hướng rừng Sương Mù.
Không thấy gì.
Chỉ có ánh sáng lấp lóa qua kẽ lá dày và tiếng người chơi đang huyên náo ở góc chợ gần đó.
Cậu hít vào.
Từng trận chiến, từng lần chém hụt, tất cả đều là kinh nghiệm.
Nếu cứ đợi tới khi
"đủ cấp"
thì mãi mãi sẽ chẳng đi đâu xa được.
Ren vươn tay, xé tờ giấy nhiệm vụ, gấp gọn lại và nhét vào ngăn nhiệm vụ trên bảng menu.
Âm thanh thông báo vang lên, nhiệm vụ được thêm vào danh sách.
Nhưng cậu không vội rời đi.
Thay vì thế, Ren lùi lại nửa bước, mắt tiếp tục rà nhanh qua bảng nhiệm vụ, tìm những phần thưởng nhỏ nhưng cùng hướng:
thu thập, hái lượm, tiêu diệt số lượng ít.
Bất cứ thứ gì có thể kết hợp trong cùng chuyến đi.
“Dryroot… nằm gần hang Dire Wolf.
“Hạt sương của cây Mírlune… mọc ở bìa rừng phía nam.
Hoàn hảo.
Ren lặng lẽ chạm lên hai dòng đó, nhận cả hai nhiệm vụ.
Một chuyến đi, ba mục tiêu.
Hiệu quả, là thứ Ren cần lúc này hơn cả.
Ren rời đi ngay lập tức, lặng lẽ bước khỏi bảng nhiệm vụ trước khi nhóm người phía sau kịp cau mày hay buông lời khó chịu.
Họ đã gần như mất kiên nhẫn, dù Ren chỉ đứng đó chưa đến một phút.
Trong giờ cao điểm như thế này, từng giây cũng khiến không khí trở nên chật chội hơn.
Những tiếng giày giẫm gót, tiếng trò chuyện, và cả những ánh mắt hối thúc khiến nơi đây giống như một sân ga nhỏ trước giờ tàu rời bến.
Ren không cao lớn, vóc dáng gầy và yên tĩnh như thể có thể hòa vào đám đông bất kỳ lúc nào, nhưng sự lặng im ấy lại khiến cậu trở nên nổi bật theo một cách khác.
Zumfut là nơi náo nhiệt, và sáng nay cũng không ngoại lệ.
Cậu rẽ sang một lối nhỏ ít người qua lại, rồi dừng lại kiểm tra lại toàn bộ hành trang.
Giáp:
còn khoảng 76% độ bền.
Bình hồi phục:
5 lọ, 3 HP, 2 stamina.
Lọ thuốc stamina thì Ren mới phát hiện khi đi quanh khu chợ sáng nay, nó có thể giúp cậu hồi phục thể lực ngay tức thì.
chỉ được khoảng 25% nhưng đã rất tuyệt.
Hết thể lực luôn là nỗi lo với Ren, dù cậu đã tăng thêm nhiều vào chỉ số VIT, cảm giác kiệt sức sau mỗi trận chiến luôn khiến Ren rùng mình.
Thức ăn:
1 phần lương khô, 1 bánh mì khô giòn bọc giấy sáp.
“Đủ để đi đến chiều.
” Ren thầm nghĩ.
Không xa hoa, nhưng cũng chẳng cẩu thả.
Mọi thứ đều ổn định, và Ren thấy mình… cũng ổn định hơn.
Gió thoảng nhẹ qua hành lang giữa hai tán cây khổng lồ, mang theo mùi nhựa cây, ẩm mốc, và bụi đường.
Một mùi rất riêng của tầng ba, vừa bí ẩn, vừa có gì đó hoang dại.
Ren siết chặt tay cầm thanh Windslash, cảm giác lành lạnh nơi chuôi kiếm truyền vào lòng bàn tay khiến cậu tỉnh táo hơn.
Đã đến lúc lên đường.
Ren bước xuống khu rừng bên dưới bằng những bậc cầu thang gỗ rộng rãi, lót rêu xanh nhạt và hơi trơn vì sương đêm còn sót lại.
Mùi cây ẩm và mùi đất quyện lấy nhau, lẩn quẩn trong không khí như một lời chào lặng thầm của khu rừng dành cho những kẻ đặt chân tới.
Tiếng lá xào xạc khẽ vang lên dưới bước chân cậu.
Vừa lúc đó, một giọng nói trong trẻo vọng lại từ phía trên:
“Cậu gì ơi…!
Làm nhiệm vụ một mình hả?
Có muốn lập đội không?
Ren hơi chững lại.
Nhóm người chơi phía sau đang nhìn về phía cậu, một nhóm người chơi nhỏ.
Trang bị của họ khá đồng đều, cách họ đứng thành hình tam giác cho thấy họ đã phối hợp với nhau nhiều lần.
Một đội hình kiểu mẫu, thậm chí còn có phần chỉn chu đến mức nghi ngờ họ là thành viên của một guild nhỏ.
Ren nhìn họ thoáng chốc.
Cậu không ghét kiểu tiếp cận như thế này, thậm chí còn thấy ấm áp.
nhưng đó không phải điều cậu cần.
Cậu khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười mờ nhạt.
“Xin lỗi, bạn tôi đang đợi ở phía trước.
Rồi không đợi thêm lời nào, Ren quay người, bước thẳng về hướng nam, nơi rừng sương mù dần mở ra như một mê lộ đang chờ nuốt chửng kẻ cô độc.
Sau lưng, tiếng nói khe khẽ vang lên giữa nhóm người chơi:
“…Cậu ta cười dễ thương thật.
Một ai đó bật cười khe khẽ.
Rồi họ cũng xoay người đi về phía ngược lại, tiếp tục hành trình của mình.
Ren bước đi theo lối mòn đất nhỏ xuyên qua khu rừng phía nam, một con đường mờ nhòe giữa thảm cỏ dại, chỉ đủ rộng cho một người đi bộ.
Những ngọn cỏ cao tới đầu gối, cứng đầu nghiêng nghiêng theo gió, thỉnh thoảng cọ vào giày và ống quần của cậu, phát ra tiếng lạo xạo khô khốc như thì thầm của rừng sâu.
Ánh sáng xuyên qua tán lá trên cao bị khuếch tán thành những mảng nhạt nhòa, vừa đủ soi đường nhưng không bao giờ thật rõ.
Không khí ẩm và mát lạnh, mang theo mùi nhựa cây và chút hăng hăng của nấm mục.
Ren lặng lẽ kích hoạt kỹ năng ẩn thân.
Cơ thể cậu trở nên mờ đi, hòa vào cảnh vật như một vết bóng nhòe giữa làn sương xanh xám.
Không cần phải chiến đấu khi chưa cần thiết.
Vừa bước, Ren vừa chăm chú quan sát xung quanh, tìm kiếm những loại nguyên liệu được yêu cầu trong nhiệm vụ phụ:
vài nhánh thảo mộc mọc sát rễ cây, một loại nấm phát sáng mờ nhạt, hay vài cánh hoa được chỉ định.
Tiếc là.
kỹ năng thu lượm của cậu không cao.
Ren nhiều lần khựng lại bên một bụi cây tưởng chừng quen thuộc, chỉ để phát hiện đó là loại vô dụng, hoặc xui xẻo hơn, chỉ thiếu đúng một chút thành thạo của kỹ năng để có thể hái chúng mà không làm hỏng.
Rất nhanh, Ren đã tiếp cận được khu vực đánh dấu trên bản đồ nhiệm vụ.
Cậu dừng lại ở một chỗ ngoặt nhỏ, nơi con đường chia nhánh thành lối phụ đâm sâu vào lòng rừng, gần như bị vùi kín dưới tán cây và bụi rậm.
Một bức rèm xanh rậm rạp bao phủ lối đi như muốn nuốt chửng bất cứ kẻ nào rẽ vào.
Ren không do dự.
Cậu rẽ khỏi đường mòn, len lỏi qua tán lá và rễ cây ngoằn ngoèo, từng bước một, thật chậm.
Không khí thay đổi rõ rệt.
Gió ngưng thổi.
Âm thanh rừng núi cũng trở nên dày và nặng hơn, chỉ còn tiếng côn trùng khe khẽ và tiếng bước chân của chính mình.
Theo thông tin trong nhiệm vụ, đây là khu vực gần ổ sói, nơi tập trung nhiều Dire Wolf nhất.
Không thể xông thẳng vào giữa bầy được.
Cách tốt nhất… là bắt lẻ một con.
Ren dừng lại sau một gốc cây lớn phủ rêu, mắt quét qua những tán lá dày đặc phía trước.
Từng động tác đều nhỏ và tiết chế, như một thợ săn thực thụ.
Cậu không vội tấn công.
Chỉ khẽ đặt tay lên chuôi thanh Windslash, cơ thể nghiêng nhẹ về phía trước, để trọng tâm sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào.
Chỉ một con thôi, Ren nghĩ, chỉ cần thử sức với một con đầu tiên.
Để biết mình còn đứng ở đâu.
Gió khẽ lay, và.
một tiếng gầm trầm đục vang lên từ phía bụi cây rậm rạp phía trước, đi kèm là một đôi mắt vàng ánh lóe lên.
Một con Dire Wolf vừa bước ra, lớn hơn hẳn giống loài mà Ren từng gặp ở tầng đầu, bộ lông xám bạc pha xanh, lớp cơ bắp nổi rõ dưới lớp da căng chặt.
Những chiếc răng nanh lộ ra từ khóe miệng như vết rạn gãy của một phiến đá.
Nó đã phát hiện ra cậu.
Và nó.
đang tiến đến.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập