Sau một giờ nghỉ ngắn ngủi, Ren lại trở về với nhịp điệu quen thuộc, nhanh, chính xác, thận trọng.
Chỉ mất vài phút, hai con Dire Wolf nữa đã ngã xuống dưới lưỡi Windslash, nâng số lượng lên:
[Dire Wolf:
12 / 15]
Dù mồ hôi đã bắt đầu rịn ra trên thái dương, Ren vẫn không hề chậm lại.
Ba con.
Chỉ còn ba con nữa thôi.
Và rồi toàn bộ nhiệm vụ săn quái hôm nay sẽ hoàn tất.
Không còn phải lẩn khuất trong rừng, không còn phải nghe tiếng tru kéo dài vọng lại sau từng tán cây.
[EXP hiện tại:
269 / 2200]
Nhưng Ren không chỉ dừng lại ở việc tiêu diệt quái theo nhiệm vụ.
Bất kỳ sinh vật nào xuất hiện trong tầm mắt, nếu nằm trong khả năng hạ gục, cậu đều không ngần ngại tấn công.
Không phải vì hiếu sát.
Mà vì mỗi con quái vật đều là nguồn tài nguyên, là từng mảnh ghép nhỏ cho quá trình thăng cấp, nâng cấp.
Đám Ong Gió, Rắn Sương, thậm chí là vài con Thằn lằn của khu rừng, tất cả đều lần lượt bỏ mạng dưới tay cậu.
Một số rơi ra vật phẩm quý:
Ngòi độc, vảy bóng nước, mật ong nguyên chất, hoặc các nguyên liệu tốt.
Một số vật phẩm đó, Ren có thể giữ lại để cường hóa Windslash.
Một số khác, cậu giữ lại để dành cho các nhiệm vụ thu thập có thể xuất hiện sau này.
Trong trường hợp nếu không cần dùng?
Bán
Người chơi khác sẽ luôn sẵn sàng chi giá cao hơn nhiều lần so với NPC, vì.
“Không có NPC nào bán những nguyên liệu này đâu.
“Đi farm mấy thứ đó tốn cả buổi chiều đấy.
Mua còn rẻ hơn.
Đó là mấy câu nói mà Ren thường nghe ở khu chợ của Cây Phía Tây và sáng nay.
Bên cạnh đó, những nhiệm vụ phụ như thu thập Dryroot, hứng sương Mírlune cũng đã hoàn thành từ trước.
Mỗi nhiệm vụ mang lại khoảng 125–150 EXP, cộng thêm Cor, nguyên liệu, và điểm tín nhiệm với khu định cư.
Ren nhanh chóng làm một phép tính trong đầu:
3 con sói cuối → ~130 EXP
3 nhiệm vụ → ~400–450 EXP
→ Tổng cộng:
hơn 600 EXP
[Dự kiến EXP sau nộp:
~900 / 2200]
Gần một nửa chặng đường lên cấp 11.
Và nếu tiếp tục với tốc độ hiện tại, Ren hoàn toàn có thể đạt cấp 12 trong chưa đầy hai ngày.
Một thành tựu mà chính cậu cũng không dám tin nếu vẫn còn mắc kẹt ở tầng 1.
Nơi đó, nơi mọi thứ đều quá an toàn, quá chậm rãi, và cũng quá ngột ngạt.
Mỗi điểm kinh nghiệm kiếm được đều nhỏ giọt, như thể phải cào xé từng tấc đất mới lấy được một phần thưởng rẻ mạt.
Ren siết chặt chuôi kiếm.
Cậu không hối hận vì đã bước lên tầng ba.
Không hề.
Đây là tầng của rừng sương mù, của những con thú hoang ẩn mình sau từng lớp lá, nơi không có chỗ cho những kẻ lười biếng hay do dự.
Nhưng.
nó cũng là nơi thực sự cho cậu cảm giác đang sống.
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu Ren tự hỏi mình những điều như thế này.
Những câu hỏi lặp đi lặp lại, không có đáp án rõ ràng, chỉ trôi nổi trong dòng suy nghĩ của cậu như những làn khói không tan.
Việc săn quái…
…thực chất mệt mỏi hơn Ren tưởng.
Không chỉ vì từng trận chiến đều là thật, với mồ hôi, nhịp thở, cảm giác đau và nguy hiểm bủa vây.
Mà bởi vì… chúng không hề chủ động xuất hiện.
Không giống như những trò chơi Ren từng chơi trước kia, nơi người chơi chỉ cần bước vài bước là quái sẽ tự động hiện ra, đúng tần suất, đúng khu vực.
Không giống cảm giác ngồi sau màn hình, cầm chuột và nhấn phím để farm một cách máy móc.
Ở đây.
Cậu phải đi tìm, phải quan sát, phải tính toán, và chờ đợi.
Thậm chí có lúc, chỉ vì đi chệch hướng vài mét, Ren đã lang thang cả chục phút giữa những tán cây mà không thấy lấy một bóng dáng của quái vật.
Những phút chờ đợi đó, còn mệt mỏi hơn cả trận chiến.
Bởi vì chúng kéo theo cảm giác lo âu, mất phương hướng, và quan trọng nhất… mất thời gian.
Ren vốn nghĩ mình đã quen với cảm giác này rồi.
Nhưng giờ đây, khi đang ở tầng ba.
nơi mọi thứ bắt đầu trở nên phức tạp và sống động hơn.
Đây là một thế giới.
Một thế giới nơi mọi thứ đều có nhịp sống riêng, quy luật riêng, và sự im lặng giữa những trận chiến… chính là phần nguy hiểm nhất.
Ren khẽ thở dài.
Cậu vẫn chưa gặp đủ số quái cần tiêu diệt.
Cậu ngước lên nhìn bầu trời qua lớp sương mờ giăng ngang tán lá.
“Tiếp tục thôi…” Ren thì thầm, rồi bước tiếp.
Chân vẫn lún nhẹ vào lớp lá mục dưới chân.
Tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất cứ thứ gì xuất hiện.
Nhận ra mình đã rời đi khá xa khỏi khu định cư, Ren quay trở lại theo con đường cũ, và hi vọng rằng vài con sói đã hồi sinh lại.
Bước từng bước nhẹ nhàng trên lớp lá rụng, hơi ẩm ướt do làn sương mờ của khu rừng.
Rồi.
một tiếng vang nhẹ khiến động tác của Ren dừng lại.
Là tiếng gió?
Không.
Nó nặng hơn.
Thấp hơn.
Như tiếng của móng vuốt cào qua mặt đất ẩm, xen lẫn hơi thở khàn đặc trong lớp sương trắng.
Ren nghiêng đầu, mắt nheo lại, môi mím chặt.
Tiếng động không đến từ phía trước… mà ở bên trái.
Cậu bước lùi một nhịp, trượt người sau một thân cây lớn phủ rêu, tay đã đặt sẵn lên chuôi Windslash, mạch máu dưới cổ tay đập mạnh theo nhịp tim.
Sương mù khẽ dao động.
Rồi một bóng xám từ từ hiện ra giữa khoảng trắng đó.
Dire Wolf.
Không chỉ một.
Hai con.
Và dường như có con thứ ba lượn vòng phía sau.
Ren thở ra một hơi dài, khẽ cúi người, tay kia đã luồn xuống phía sau để nắm lấy một nhánh khô ném nhẹ lên cao.
Cành cây rơi xuống cách đó vài mét, va vào bụi rậm tạo thành một tiếng động đủ để đánh lạc hướng.
Hai con sói giật mình quay đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, Ren lao ra.
Không một tiếng động.
Chỉ có một nhát kiếm quét ngang như bóng chớp, và vụn pixel đỏ bay ra như bụi thủy tinh vỡ.
…Ren quay trở về khu định cư, đôi giày sũng sương bước nhẹ trên con đường gỗ lát dọc sườn rừng.
Trời vẫn còn sớm, mặt trời chưa xuống hẳn khỏi đỉnh đầu, nhưng trong lòng Ren đã thấy yên tâm, cậu đã hoàn thành toàn bộ những gì cần làm trong ngày.
15 con Dire Wolf, 10 giọt sương từ cây Mírlune, 8 rễ Dryroot, tất cả đều đã nằm gọn trong kho đồ.
Mà giờ thì cái kho đồ đó bắt đầu trở thành một gánh nặng thực sự.
Tốc độ di chuyển của Ren đã chậm lại rõ rệt.
Dù cậu đã phân bổ kha khá điểm vào VIT, sức mang vác vẫn còn hạn chế.
Cái cảm giác chậm chạp này.
khiến Ren hơi khó chịu.
Không đủ nặng để gọi là gánh nặng, nhưng đủ để thấy rằng mình đang bị níu lại.
Một điều cần lưu ý nữa, Nhiệm vụ nhận từ bảng có thể rất tiện, nhưng khi trả lại, cậu phải tìm đúng NPC đã ủy thác ban đầu.
Và thế là Ren bắt đầu một vòng nhỏ quanh khu định cư, Zumfut, nơi những căn nhà được dựng trên thân cây cổ thụ, nơi sương mù chưa tan hết hẳn khỏi các mái hiên rêu phong.
Người đầu tiên cậu tìm đến là một bà lão ở gần quảng trường trung tâm, NPC giao nhiệm vụ hái Dryroot.
“Ồ… cháu làm tốt lắm, ” giọng bà lão ấm áp, tay run run nhận lấy bó rễ khô mà Ren đưa.
“Có mùi đúng rồi… chúng vừa được mới hái cách đây không lâu.
[Nhiệm vụ hoàn thành:
“Thu thập Dryroot”]
[+137 EXP]
[+250 Cor]
[+1 Túi Bột Khô (Item chế biến – hồi máu nhẹ)
Ren gật đầu, rồi không dừng lại, cậu bước tiếp về phía tây nam khu định cư, đến chỗ một gã thợ săn cao lớn đang nhóm lửa, người từng thác nhiệm vụ tiêu diệt Dire Wolf.
“Trông cậu không tệ nhỉ, nhóc, ” ông ta cười, nhận danh sách quái vật bị hạ cùng vài món nguyên liệu như nanh và lông sói.
“Dire Wolf tầng này không phải loại dễ ăn đâu.
“Tiêu diệt 15 Dire Wolf”]
[+253 EXP]
[+1500 Cor]
Cuối cùng, Ren dừng lại ở phía bắc khu định cư, nơi một cây Babab thật to đang tỏa bóng.
NPC cuối cùng, một cô gái trẻ mặc áo choàng trắng, dáng vẻ như một dược sĩ, là người đã giao nhiệm vụ hứng sương.
“Kết tinh sương sáng nay đậm đặc thật đấy, ” cô cười, đón lấy lọ thủy tinh từ tay Ren.
“Cảm ơn cậu, tôi có thể bắt đầu luyện thuốc rồi.
“Thu thập sương từ Mírlune”]
[+125 EXP]
[+200 Cor]
[+2 Bình Potion cấp thấp (HP+400)
Ren mở lại bảng trạng thái.
[EXP:
873 / 2200]
“Vậy là như mình tính.
” cậu lẩm bẩm, khẽ mỉm cười, rồi nhìn xuống tay phải, nơi thanh Windslash vẫn nằm im như một nhánh sắt ngủ yên.
Một ngày hiệu quả.
Và buổi chiều vẫn còn rất dài.
Ren rời khu trung tâm của Zumfut, men theo lối đi rợp bóng cây về phía đông nam, nơi thân cây Baobab khổng lồ hiện lên như một tòa tháp sống giữa rừng sương.
Tán cây trải rộng che gần nửa bầu trời, rễ cây to bằng cả thân người quấn chặt vào vách đá, còn thân cây phình ra như một ngọn đồi gỗ, có thể chứa được cả một khu định cư.
Khu nhà trọ được dựng thẳng lên trên thân cây ấy.
Từng dãy phòng gỗ nhỏ nối liền bằng cầu thang xoắn và những cây cầu treo đong đưa giữa không trung.
Mỗi phòng như một chiếc tổ chim áp vào vỏ cây rêu phủ.
Dây thừng, ròng rọc, đèn lồng treo lơ lửng tạo thành một mê cung đứng yên giữa tầng cao của khu rừng.
Ren leo lên một dãy bậc thang bằng gỗ mềm, tay bám vào lan can sần sùi thô ráp.
Mùi nhựa cây thoang thoảng lẫn trong không khí, cùng tiếng côn trùng kêu đều đều từ bên dưới như một bài hát ru không lời.
Cậu chọn một phòng đơn ở tầng giữa, không cao quá vì ban đêm sẽ rất lạnh, không thấp quá vì như vậy sẽ khá ồn ào.
Gian phòng nhỏ, vách gỗ nâu đậm, một chiếc giường đơn và khung cửa sổ nhìn thẳng ra mạng lưới dây leo và những tổ chim treo rải rác giữa tán cây.
Bên ngoài, gió lùa qua lá như tiếng thì thầm cổ xưa.
Sau khi sắp xếp lại đồ đạc, Ren rời phòng và tiếp tục băng qua một chiếc cầu gỗ nhỏ, cầu nối thẳng sang sân tập kiếm dựng trên một nhánh cây khổng lồ.
Nơi đó không có tường, chỉ có sàn gỗ phẳng bao quanh bằng lưới bảo vệ, nằm giữa lưng trời.
Một vài người chơi khác đang luyện tập trong im lặng, mỗi người chiếm một góc, chuyên chú như thể đang ở tiền tuyến.
Ren chọn một góc trống, rút Windslash ra khỏi vỏ.
Từng động tác quen thuộc được lặp lại:
hạ thấp người, xoay cổ tay, điều chỉnh lực vung kiếm.
Lưỡi kiếm phát ra tiếng rít nhẹ khi cắt qua không khí ẩm lạnh.
Trên độ cao này, gió thổi mạnh hơn.
Nhưng Ren không chùn tay.
Tư thế, nhịp thở, bước chân, đường kiếm.
Tất cả như được lập trình vào cơ thể cậu.
Dưới chân, các tấm ván gỗ khẽ rung theo chuyển động, còn bên tai là tiếng lá xào xạc xen lẫn nhịp đập đều đặn của trái tim.
Ren muốn tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để nâng cấp thành thạo về vũ khí của mình.
Ngoài ra cậu vẫn chưa thực sự quen với việc sử dụng Windslash, có lẽ cậu, phải thay một thanh kiếm khác tương tự với thanh cũ, khi chỉ số của nó vượt mặt Windslash.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập