[Bạn đã tiêu diệt Land Spider Lv.
8]
7]
[Nhiệm vụ:
6/20]
Ren chầm chậm hạ thấp thanh kiếm, mũi kiếm thép còn lấp lánh ánh sáng từ đòn đánh cuối cùng.
Cậu thở ra một hơi dài.
Ba xác nhện tan biến thành bụi pixel xung quanh, lặng lẽ bay trong gió mát lạnh của tầng ba.
Ren đứng đó, nhìn chúng rã ra như tro tàn, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cậu dần nắm bắt được quy luật chuyển động của bọn Land Spider, khi nào chúng vươn chân tấn công, khi nào chực phun tơ, và khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi chúng lộ sơ hở nơi phần bụng mềm.
Việc đó càng trở nên dễ dàng hơn khi tốc độ của Ren đã vượt trội hoàn toàn ở cấp độ hiện tại.
[HP:
544/775]
Chút thương tích trong trận vừa rồi là không thể tránh khỏi, nhưng nhìn chung cậu vẫn giữ được thể trạng tốt.
Đặc biệt là khi không bị dính tơ tê liệt, Ren vẫn có thể giữ thế chủ động trong mọi pha giao tranh.
Cậu mở bảng trạng thái, ánh mắt lướt nhanh qua con số quen thuộc:
[EXP:
1167/22000]
"Bình quân khoảng 50 exp mỗi con.
.."
Ren lẩm bẩm, khẽ gật đầu.
"Nếu giữ nhịp này.
chắc khoảng trước hoàng hôn là đủ.
"Một nửa thanh kinh nghiệm đã được lấp đầy.
Với cường độ chiến đấu liên tục như hiện tại, khả năng cao cậu sẽ lên cấp trong ngày hôm nay, một điều mà suốt thời gian ở tầng một, cậu đã không còn cảm nhận được nữa.
Phần lớn lý do không phải vì thiếu kỹ năng hay tài nguyên, mà là sự do dự, thứ cảm giác từng níu lấy bàn chân cậu, khiến mỗi bước tiến đều nặng nề như bị mắc kẹt giữa bùn sâu.
Nhưng có vẻ.
giờ nó đã không còn nữa.
Ren siết nhẹ chuôi kiếm, ánh mắt không còn dao động như trước.
Cậu sẽ sớm bắt kịp nhóm tiên phong thôi.
Không phải để thể hiện, cũng chẳng phải để được công nhận.
Mà chỉ đơn giản là… vì đó là nơi duy nhất cậu thuộc về.
cậu cần leo lên cao hơn và tìm cho mình câu trả lời, từ những vướng bận trong lòng.
Còn nhiều thứ mà Ren cần phải học.
Ren mở giao diện hệ thống, sắp xếp lại kho đồ.
Loại bỏ vài vật phẩm không cần thiết, gom những lọ hồi máu nhỏ vào một ô truy cập nhanh.
Tay cậu lướt qua túi đồ như một phản xạ đã được mài dũa từ hàng trăm trận chiến.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy.
Một tiếng vang mơ hồ len lỏi trong lớp sương mù xám trắng trước mặt, khiến cậu khựng lại.
Ren hơi cúi người, khẽ nghiêng đầu, tập trung sự chú ý hoàn toàn vào hai bên tai.
Từ sâu trong màn sương:
“Chết tiệt.
thứ đó từ đâu ra vậy…”
“Có ai mang thuốc giải độc không!
“Chúng ta không thể cầm cự được lâu hơn nữa…”
Tiếng người.
Nhiều giọng.
Gấp gáp, hoảng loạn, và tuyệt vọng.
Chỉ cách đây không xa.
Ren ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hẹp lại.
Lòng bàn tay hơi siết lấy chuôi kiếm đang giắt ngang hông.
Một phần trong cậu muốn lặng lẽ bước tiếp, nhiệm vụ của cậu vẫn chưa hoàn thành, thanh kinh nghiệm mới chỉ lấp nửa.
Đây không phải chuyện của cậu.
Nhưng một phần khác, sâu hơn, vẫn chưa thể ngoảnh mặt làm ngơ khi có tiếng người cầu cứu.
Ren hơi do dự một chút…
Nhưng rồi trong lòng cậu đưa ra quyết định nhanh chóng.
Không phải vì nghĩa hiệp.
Cũng không phải vì muốn thể hiện.
Mà vì chính cái giọng nói yếu ớt kia, vừa gần, vừa xa, vẫn còn gắng gượng sống sót.
Cậu hít sâu một hơi, rồi phóng đi.
Bóng dáng Ren xé toạc màn sương mù như một mũi tên rời dây cung.
Cậu không thể đợi thêm một giây nào nữa.
Hoặc có lẽ… chính những lời kêu cứu đó không cho phép cậu đứng yên.
Chất độc.
Chỉ cần nghe qua cũng đủ hiểu có người đã bị trúng độc.
Dù chỉ là hiệu ứng Poison cấp một, nó vẫn đủ để khiến HP tụt nhanh, đi kèm cảm giác tê rát toàn thân và mất lực cơ bắp.
Đối với người chưa quen hoặc không có khả năng chịu đựng tốt, chỉ tối đa vài phút là sẽ không chịu nổi mà hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
Ren nhận ra khu vực phía trước, đây rõ ràng là con đường mà cậu từng vừa phải chạy trốn khỏi bầy nhện.
Điều đó đồng nghĩa, một nhóm người chơi nào đó đã đụng trúng tổ nhện.
Chúng tản ra là vì bị đánh thức.
Mọi thứ khớp với nhau quá rõ ràng.
Ren rút kiếm, áp sát vào bóng cây, di chuyển gần như không phát ra âm thanh.
Đôi mắt nhanh chóng đảo qua môi trường phía trước.
Và rồi cậu thấy họ.
Một nhóm bốn người chơi, mặc trang bị đã vượt qua mức cơ bản, vừa đủ tốt với người mới bước lên tầng ba, nhưng không đủ để chinh phục một khu vực có tổ nhện.
lớn như thê này.
Ba người phía sau là sát thương chính, hai dùng kiếm đơn, một dùng giáo ngắn.
Cả ba đều đã ngã xuống đất, nằm gục và ôm ngực, sắc mặt tái nhợt.
Biểu tượng
[Poison]
lập lòe phía trên đầu họ.
Ở phía trước, một tanker đang cố trụ lại, dùng tấm khiên tháp chắn ngang toàn bộ thân người.
Máu của người tanker đang tụt từng đoạn, còn bình máu thì.
đã dùng gần hết.
Ren nheo mắt lại.
Cậu nhìn thấy rõ thứ mà người Tanker đang gồng mình chống đỡ, một sinh vật tựa như nhện nhưng mang hình thù quái dị hơn nhiều.
Toàn thân nó phủ màu nâu xám như vỏ cây mục, lớp vỏ gồ ghề sần sùi như đang bong tróc, tỏa ra mùi ẩm mốc lẫn chất độc ẩn hiện trong không khí.
Cái thân dài vươn lên cao, lắc lư từng nhịp như thể đang dò xét mục tiêu.
Trên lưng nó, những chiếc gai đen nhánh nhô ra tua tủa, và chúng không ngừng bắn tới tấp về phía tấm khiên của người Tanker, phát ra âm thanh chát chúa như kim loại bị đục thủng.
Ren khẽ cau mày.
“.
Dusk-Lurker.
Sao thứ đó lại có mặt ở đây?
Theo những gì Ren biết, bọn này chỉ xuất hiện rải rác ở khu vực phía Bắc khu rừng, và chỉ khi hoàng hôn buông xuống hoặc màn đêm lan trùm.
Không phải một con quái có chỉ số vượt trội, nhưng Dusk-Lurker là ác mộng của bất kỳ nhóm nào thiếu chuẩn bị.
Mỗi đòn tấn công của nó, là những nhát cắn hay gai độc, đều đi kèm hiệu ứng trúng độc.
Vết thương thì nhỏ, nhưng độc tố ngấm dần khiến cơ thể rã rời, máu rút không ngừng, ý thức mờ dần theo từng nhịp tim.
Không có thuốc giải độc hay kỹ năng kháng, thì chỉ còn nước nằm chờ chết.
và đúng như vậy, nhóm bốn người chơi kia, rõ ràng đã bất ngờ rơi vào tình huống không chuẩn bị trước.
Ren thấy rõ người tanker đã bắt đầu khuỵu gối.
Tấm khiên lớn dù kiên cố đến đâu cũng không thể mãi đỡ được những đợt tấn công liên tục từ kẻ địch.
Hai người nằm phía sau anh ta đã gần như bất tỉnh, miệng thở dốc, ánh mắt mờ đục, hiệu ứng độc đang ăn mòn từng giây phút của họ.
Người cuối cùng trong nhóm, có vẻ là một kiếm sĩ, đang cố gắng vùng dậy.
Cô ta vung kiếm chém về phía Dusk-Lurker, nhưng đòn đánh yếu ớt và dễ dàng bị con quái tránh né.
Một mũi gai phóng tới, ghim thẳng vào bắp tay cô, khiến cô hét lên đau đớn rồi ngã xuống ngay bên cạnh đồng đội.
Ren nghiến chặt răng.
Không còn thời gian để tính toán.
Không chần chừ, cậu phóng thẳng vào giao chiến.
Ngay khi con quái vật nhận ra có thêm kẻ địch, thì cũng là lúc lưỡi kiếm của Ren rạch một đường ngang lưng nó, mỏng nhưng dứt khoát.
Máu phun ra từng tia mảnh, báo hiệu một vết cắt chính xác.
Sát thương không lớn, nhưng lượng máu của Dusk-Lurker vốn đã vơi phân nửa sau cuộc vật lộn với nhóm người chơi phía trước.
Phản ứng bản năng, con quái quay phắt lại và phóng loạt gai nhọn về phía Ren.
“Cẩn thận!
” tiếng hét vọng tới từ người Tanker, anh ta lập tức lao lên, định chắn đòn thay, nhưng không kịp.
Ren chỉ kịp nghe thấy tiếng cảnh báo mơ hồ, thì đã thấy những chiếc gai lao đến.
Trong khoảnh khắc, cậu nghiêng người né, thân thể va xuống đất, lăn tròn nhiều vòng trong đám lá mục.
Một tiếng “phập” khô khốc vang lên phía sau, những chiếc gai cắm sâu vào thân cây.
“Phản xạ nhanh thật…” người Tanker thốt lên, không giấu được sự kinh ngạc.
Ren bật dậy không chút do dự.
Dusk-Lurker đang chùn lại, chuẩn bị lùi bước, nhưng quá muộn, lưỡi kiếm đã chém sượt qua không khí, cắt đứt một chân sau của nó.
Con quái trượt ngã, toàn thân rơi xuống mặt đất.
Trong tích tắc trước khi nó kịp vùng dậy hay phản công, Ren đã áp sát.
Một nhát chém dứt khoát.
Lưỡi kiếm xé toạc phần thân mềm nhũn, chém đôi cơ thể quái vật.
Thanh máu tụt về 0.
Dusk-Lurker co giật, rồi vỡ vụn thành từng dải pixel đỏ xám, tan biến trong tiếng gió thổi xuyên rừng.
[Bạn đã tiêu diệt Dusk-Lurker lv.
9]
[Bạn thu được 24 exp]
[Bạn nhận được 20 Cor]
[Bạn nhận được Túi độc (thường)
x1]
[Bạn nhận được Lurker Dagger]
Thông báo lướt qua trong tầm mắt, nhưng Ren không màng để tâm.
Cậu lập tức quay gót, chạy nhanh về phía những người chơi đang nằm sõng soài trên mặt đất, da tái xanh, cơ thể co giật nhẹ vì độc tố.
Không cần suy nghĩ, Ren đưa tay vào kho đồ, lấy ra những lọ thuốc giải đã chuẩn bị sẵn rồi lần lượt nhét vào miệng từng người, đổ từng giọt xuống cổ họng họ một cách vội vã nhưng cẩn thận.
Hơi thở của cậu gấp gáp, không chỉ vì trận chiến vừa rồi, mà còn vì lo lắng.
Một nhịp chậm hơn thôi.
cũng có thể là quá trễ.
Ren thầm cảm thấy may mắn.
May vì đã nghe lời nhắc của Agil lúc sáng, khi bán đống nguyên liệu kiếm được sau buổi săn.
"Mang vài lọ giải độc theo, cậu sẽ cần đấy.
Hầu hết quái vật quanh đây đề gây hiệu ứng độc.
dù không cần nhung cẩn tắc vô áy náy.
"Ren lúc ấy chỉ gật đầu cho có.
Giờ thì cậu thật sự biết ơn.
Ba người chơi bất tỉnh giờ cũng bắt đầu tỉnh lại.
Hơi thở còn yếu, ánh mắt vẫn đục mờ vì độc tố vừa mới tan, nhưng sự sống đã quay trở lại trên gương mặt họ.
“Cảm ơn cậu… nếu không có cậu thì chúng tôi e là…” người tanker lên tiếng trước, giọng còn khàn nhưng tràn đầy xúc động.
Anh ta nắm chặt lấy tay Ren bằng cả hai tay, như thể không biết cách nào khác để diễn đạt lòng biết ơn.
Ba người còn lại cũng rối rít gật đầu, liên tục nói lời cảm ơn.
“Mà này, cậu nhanh thật đấy, ” một người trong số họ tò mò hỏi, “Cậu thuộc một trong hai bang hội tiên phong à?
“Nếu tôi không từng tận mắt thấy Tia Chớp Asuna ở khu định cư tầng hai, tôi đã tưởng cậu là cô ấy rồi đấy!
” một người khác phá lên cười, vỗ tay vào đầu gối mình.
Ren nhướn mày, hơi bĩu môi:
“Trông tôi giống con gái tới vậy à?
Câu trả lời khiến cả nhóm bật cười, tiếng cười hòa tan vào làn sương mờ đang bắt đầu mỏng dần giữa rừng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập