“Cậu nói thật chứ?
Ago bỗng sáng mắt, nghiêng người về phía Ren, giọng pha chút háo hức lẫn nghi ngờ.
“Thật.
” Ren đáp tỉnh bơ, như thể đang kể chuyện thời tiết.
“Nhưng mà…” cô đột ngột cụp mắt xuống, ngón tay gõ nhịp lên thân ghế, “Tôi không rành vũ khí lắm, nhất là kiếm một tay.
vũ khí duy nhất mà tôi biết, cậu có thể dùng nó từ tầng đầu tiên tới tận tầng thứ 7, thì từ lâu đã bị cướp sạch ở tầng một rồi…”
Cô ngẩng lên, ánh mắt khẽ lấp lánh.
“Cậu có thể hỏi Kirito.
rồi đưa cái áo choàng cho tôi.
Ren nheo mắt.
Một nhịp gió lướt qua, làm mấy sợi tóc bên trán cậu khẽ lay động.
“Nghĩ hay lắm…”
Ago chớp mắt.
“Thật chứ?
“Không.
” Ren nói, giọng đều đều.
“Tôi thà mặc áo này đi hỏi hắn còn hơn phải trần trụi để đổi lấy một gợi ý tầm trung.
“Trần trụi gì ở đây chứ?
Cái áo đó có phải lớp bảo hộ chính đâu!
“Cái áo này cho tôi cảm giác yên tâm.
Giống như cô với con dao khi nãy ấy.
Ago bĩu môi, trông như vừa bị lật kèo trong một trò chơi mà cô tưởng mình thắng chắc.
“Cái này không giống nhau.
“Khác chỗ nào?
“Cái của tôi không có hiệu ứng tăng tỉ lệ ẩn thân, ” Ago lẩm bẩm, rồi khoanh tay lại, mặt quay đi.
“Cậu đúng là dạng người có đồ tốt mà cứ thích để thiên hạ tức chơi.
Ren không đáp.
Chỉ đứng dậy, vắt tay ra sau lưng, khẽ nghiêng đầu.
“Thế thì.
cô cứ tức đi.
Ago bĩu môi, “Nếu không phải ở mấy tầng đầu này không có cái trang bị nào ra hồn, tôi đã chẳng thèm để mắt tới cái áo choàng của cậu đâu.
Tôi biết còn khối món tăng % ẩn thân hơn thế.
“Vậy thì đi mà kiếm chúng.
” Ren đáp, mắt không nhìn cô, tay lướt nhẹ qua vạt áo như để nhấn mạnh.
“Tất nhiên là không có ở mấy tầng thấp này rồi!
” Ago gần như gắt lên, đôi tay nắm lại thành nắm đấm.
“Cậu tưởng tôi không muốn chắc?
Những món như vậy chỉ bắt đầu xuất hiện từ tầng năm trở đi, mà số lượng lại giới hạn!
Có muốn cũng phải chen giành từng món!
Ren nhướng mày, vẫn điềm tĩnh.
“Thế nên mới nói… cô may mắn khi có tôi ở đây.
Ago nhìn cậu chằm chằm như thể đang tự cân nhắc có nên đá cho cậu một cú hay không.
“Đừng có nói kiểu đó như thể tôi nên biết ơn ấy.
“Cô đang nghĩ điều đó còn gì?
“Không!
” cô đáp ngay, rồi quay mặt đi thật nhanh, “Tôi chỉ đang tức vì mấy người như cậu luôn thản nhiên sở hữu những món đồ mà người ta phải cào máu ra mới đổi được.
Ren khẽ cười, ánh mắt không rõ là đùa cợt hay tự giễu.
“Đó là vì tôi đi vào những nơi mà người khác không dám bước tới.
Một thoáng im lặng lan ra giữa hai người.
Như thể cả khu vực quanh họ cũng chậm lại đôi nhịp.
Ago hơi chững lại.
Cô không cười nữa.
“Vậy sao cậu còn quanh quẩn ở đây?
Ren đáp, điềm nhiên như thể đang nói về trời nắng:
“Vì cấp của tôi thấp.
Ago chớp mắt, rồi bật ra một tiếng “hừm” không rõ là bất mãn hay buông xuôi.
“Cái kiểu trả lời.
đúng là không ai chịu nổi cậu mà.
Cô quay mặt đi, khoanh tay lại, nhưng sau một hồi, vẫn không nén được tiếng thở dài.
“Thôi được rồi.
tôi sẽ gửi cho cậu mấy điểm săn bí mật, mấy đường tắt ít người biết.
Có vài chỗ quái rớt nguyên liệu hiếm, cậu mà cẩn thận thì lên cấp nhanh lắm.
Ren gật đầu.
“Tôi nợ cô lần này.
“Không, không phải ‘nợ’.
” Ago nhìn cậu, rồi chỉ vào chiếc áo choàng trên vai cậu.
“Tôi gọi đó là.
đầu tư dài hạn.
Ren phì cười.
“Và nhớ cẩn thận đấy nhé.
” Giọng Ago chùng xuống, nhẹ hơn, gần như là thật lòng.
“Tôi không muốn cậu ôm theo cái áo đó rồi biến mất một cách ngu ngốc đâu.
Câu cuối cùng lặng đi giữa tiếng gió xào xạc, như thể nó bị cuốn theo những tán cây nơi rìa khu rừng phía xa.
Nhưng Ren đã nghe rõ.
Cậu vẫn ngồi đó, lặng lẽ thưởng thức nốt phần bữa chiều còn sót lại, để hơi ấm trong cổ họng xua tan phần nào dư vị kỳ lạ của cuộc trò chuyện trước đó.
cậu chưa từng nói chuyện với ai nhiều tới vậy.
ít nhất là Ren nhớ vậy.
Trời bắt đầu ngả tối.
Ren đứng dậy, rảo bước tới sân tập.
Cậu cởi bộ giáp da đã sờn, thay vào một chiếc áo tunic màu nâu nhạt, đơn sơ, nhưng đủ gọn để vận động.
Cả buổi tối hôm đó, Ren không nghỉ.
Tiếng gió lướt qua những tán lá, tiếng giày cọ đất, tiếng lưỡi kiếm vẽ nên quỹ đạo vô hình trong bóng hoàng hôn.
Tất cả hoà làm một trong nhịp tập đều đặn của cậu.
Đến khi đôi vai đã tê dại và bàn tay tê cứng lại, Ren mới dừng lại, kiểm tra giao diện hệ thống.
[Weapon Mastery:
One-handed Sword – 143/1000]
Một con số khiêm tốn, nhưng là thành quả thật sự của một ngày chiến đấu và một đêm khổ luyện.
Nếu cứ giữ vững tốc độ này, chỉ khoảng một tháng nữa, cậu sẽ bước sang cấp kế tiếp.
Dĩ nhiên, mọi chuyện không bao giờ đơn giản như con số hiện ra.
Càng lên cao, hệ số thông thạo càng khó để tăng trưởng.
Sự tiến bộ chậm dần, như thể chính trò chơi cũng đang thử thách lòng kiên nhẫn của người chơi.
Ren không thở dài, cũng không chán nản.
Cậu chỉ gật đầu, cất thanh kiếm về vỏ, rồi lặng lẽ quay người đi giữa sân tập lạnh lẽo.
Đêm vẫn còn dài.
Ngày hôm sau, Ren rời khỏi giường từ rất sớm.
Trời vẫn còn nhợt nhạt ánh sương khi cậu khoác lên mình lớp áo quen thuộc.
Mí mắt vẫn còn nặng, cơ bắp hơi đau ê ẩm sau buổi luyện tập tối qua, nhưng Ren không than vãn gì cả.
Cậu chỉ đơn giản là đứng dậy.
Không phải vì có động lực nào đó thôi thúc, mà vì cậu biết:
nếu không đi ngay bây giờ, những nhiệm vụ đã nhận sẽ biến mất.
Trong hệ thống, các nhiệm vụ cấp thấp thường đi kèm với giới hạn thời gian, thường là theo ngày.
Và trong số đó, có hai nhiệm vụ mà cậu chưa thể hoàn thành hôm qua.
Nếu không đến kịp để báo cáo lại hay làm tiếp, chúng sẽ tự động biến mất khỏi giao diện nhiệm vụ.
Không có cảnh báo, không có lời nhắc.
Chỉ một dòng mờ đi rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Ren khẽ thở ra, làn hơi trắng tan vào sương sớm mờ nhạt vẫn chưa tan hết nơi chân trời.
Cậu bước chậm rãi xuống các bậc cầu thang đá ẩm, mỗi bước chân đều nhẹ như đang đi xuyên qua một giấc mộng chưa tỉnh.
Màn sương mỏng phủ dọc lối đi, lượn lờ như những dải khói bạc vấn vít quanh tán cây.
Thế giới xung quanh vẫn còn lặng lẽ, chỉ có tiếng gió khe khẽ lùa qua những cành lá ướt sương, và đâu đó vang lên tiếng bản lề kẽo kẹt của một cánh cửa quán rượu đang khép lại.
Ren không vội.
Cậu để đôi chân tự dẫn lối qua những khúc cua quanh co, để lòng nhẹ đi theo những tiếng động nhỏ bé ấy, một khoảng lặng hiếm hoi giữa những ngày dài đầy máu và sát khí.
Cuối cùng, quảng trường cũng hiện ra sau màn sương.
Vầng sáng mờ nhạt chiếu qua tán cây cổ thụ giữa quảng trường làm hiện lên tấm bảng thông báo.
Ren tăng tốc đôi chút, phần vì cơ thể đã ấm lên sau đoạn đường dài, phần vì cậu không muốn bị giành mất nhiệm vụ tốt.
Cơn buồn ngủ rút lui dần, nhường chỗ cho cảm giác căng cơ nhẹ nhàng sau khi vận động.
Nhưng vừa đến nơi, cậu đã phải khựng lại.
“Đông thật…” Ren khẽ nói một mình, nhíu mày khi thấy cảnh tượng phía trước.
“Hình như còn nhiều hơn cả hôm qua.
Dù trời còn chưa sáng hẳn, đã có hàng chục người tụ tập quanh bảng thông báo.
Tiếng nói chuyện rì rào vang khắp quảng trường như một đàn ong vừa bị khuấy động.
Cậu cố len qua đám đông, tai vô thức bắt lấy từng đoạn đối thoại rơi rớt quanh mình.
“Nhiệm vụ hôm qua vẫn chưa reset à?
“Chắc là vẫn còn… hoặc có ai đó đã nhận mất rồi.
“Chúng ta nên thử nhiệm vụ được ủy thác từ NPC thay vì giành giật mấy cái trên bảng…”
“Nghe nói có người nhìn thấy nó vào chiều hôm qua đấy.
“‘Nó’?
Ý cậu là gì?
“Là.
một Elf.
Ai đó đã thấy một Elf ở rìa rừng vào lúc chạng vạng.
“Chuyện hoang đường.
“Không biết nữa… nhưng cũng đáng để đi kiểm tra, đúng không?
“Đừng lãng phí thời gian vào mấy thứ tin đồn vớ vẩn.
Chúng ta cần cấp độ, không phải mơ mộng.
Ren đứng yên giữa vòng xoáy âm thanh hỗn độn, đôi tai vẫn lắng nghe, nhưng ánh mắt lại hướng xuống mặt đất lát đá ẩm ướt.
Chỉ đến khi ai đó lướt qua và nhắc đến từ “Elf” mí mắt cậu mới khẽ giật.
Một tia xao động rất nhỏ.
“Elf…?
Ren nhẩm thầm.
Dù chỉ là tiếng đồn vô căn cứ, nhưng từ ấy như nhấn xuống đáy tiềm thức cậu một nhịp trầm lặng, khó lý giải.
Phải một lúc sau cậu mới rời mắt khỏi nền đá, hướng ánh nhìn lên bảng nhiệm vụ, thứ cậu vốn định làm ngay từ đầu.
Không chần chừ, cậu xác nhận lại hai nhiệm vụ săn quái hôm qua, hệ thống vẫn giữ nguyên tiến độ.
Vậy là không cần tìm nhiệm vụ mới, càng tiết kiệm thời gian.
“Cứ thế mà làm cho xong.
Ren rời khỏi quảng trường, men theo một lối nhỏ bên hông khu nhà chính.
Cậu nhớ rõ lời Ago dặn tối qua, cùng với bản đồ phụ chi tiết và gợi ý về một bãi luyện cấp ẩn, khá ít người biết đến.
Vị trí đó nằm sâu trong khu rừng phía bắc.
Muốn tới được, phải băng qua một đoạn đồi sương dày và tránh các khu vực thường xuyên có tổ đội cày cấp.
Nhưng bù lại, quái vật ở đó có mật độ xuất hiện cao, lượng kinh nghiệm cũng khá tốt.
Ren lặng lẽ chỉnh lại dây đeo kiếm bên hông, bước chân ngày một nhanh hơn.
Nếu không có gì bất ngờ, cuối hôm nay cậu sẽ chạm mốc cấp 11, một cột mốc đáng kể, mở ra kỹ năng phụ và tăng giới hạn chỉ số.
/Note:
(mình hơi nhầm thông tin một xíu.
lần trước phải là cấp 10, mình đã sửa lại rồi.
Chẳng cần biết đám đông kia đang đuổi theo tin đồn gì.
Ren chỉ cần một con đường rõ ràng, và thứ duy nhất cậu tìm kiếm, là tiến bộ.
Cậu cũng hiểu vì sao chính bản thân mình, và cả bao người khác, lại bị cuốn vào những trò chơi, để rồi lạc vào thế giới này.
Không phải vì đồ hiếm, hay vì những trận đánh mãn nhãn.
Mà vì ở đây.
người ta có thể nhìn thấy rất rõ tiến bộ của sự cố gắng.
Mỗi chỉ số tăng lên.
Mỗi kỹ năng hoàn thiện.
Mỗi nhát chém dứt khoát hơn.
Tất cả đều là minh chứng rõ ràng rằng mình đã tiến lên một bước, dù chỉ là một bước nhỏ.
Ren siết nhẹ nắm tay, như để nhắc mình rằng sự cố gắng ấy là thật, và nó thuộc về cậu.
Không ai có thể lấy đi được.
Trên cao, mặt trời nhô lên sau tán rừng xa xa, nhuộm rìa mây bằng một lớp ánh sáng vàng nhạt, lặng lẽ và mong manh như sương đầu ngày.
Ren bước đi.
Không ngoái đầu lại.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong lòng cậu, dường như có thứ gì đó vừa khẽ chuyển mình.
Như một chiếc kim đồng hồ đã âm thầm vượt qua một vạch nhỏ.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập