Chương 289: Tiếng Thép Trong Màn Sương

Ren vung kiếm.

Đòn chém cắt ngang qua thân con sói đúng lúc nó lao tới, những chiếc nanh trong miệng còn chưa kịp chạm vào lớp áo giáp da của cậu.

Thanh máu của nó lập tức tụt về con số không.

Tiếng rít đau đớn bị bóp nghẹt giữa chừng.

Cơ thể con thú run lên trong một nhịp co giật ngắn, rồi nổ tung thành hàng trăm mảnh pixel đỏ cam lấp lánh, tan biến vào không khí như tro bụi.

[Bạn vừa tiêu diệt Roaring Wolf – Lv.

7]

[Bạn nhận được 42 EXP]

[Bạn nhận được 30 cor]

[Bạn đã lên cấp.

Ren thở ra một hơi dài, thu kiếm lại.

Cậu nhìn thanh thông báo lặng lẽ hiện ra trước mắt, rồi tự động tan đi trong vài giây sau đó.

Đây đã là con sói thứ hai trong vòng mười phút, đám Roaring Wolf ở đây có cấp độ thấp hơn tưởng tượng, và tất nhiên, exp lẫn tỉ lệ rơi đồ cũng chẳng còn gì đặc biệt.

vì khoảng cách giữa cấp độ của hai bên.

Nhưng đó cũng chính là lý do Ago giới thiệu khu vực này cho cậu:

một dải đất tương đối rộng, nằm gần một hồ nước nhỏ, khuất sau những tán cây dày của phía bắc rừng sương.

Địa hình mở, tầm nhìn thoáng, tần suất quái xuất hiện cao, nhưng level trung bình không quá 8, đây là điểm farm lý tưởng cho những người chơi đơn, không muốn vướng vào đám đông hay cạnh tranh với tổ đội.

Ren nhìn quanh một vòng.

Không một bóng người.

Chỉ có tiếng gió lùa nhẹ qua tán lá, và âm thanh lách cách từ bàn chân cậu khi dẫm lên những mẩu pixel còn sót lại.

Một mình.

Không áp lực.

Cũng không ai để ý đến cậu cả.

Và như thế lại càng dễ tập trung hơn.

Ren mở menu hệ thống, ánh sáng nhẹ tỏa ra từ bảng thông tin quen thuộc.

[Name:

Ren]

Level:

11 (22 / 3648 EXP)

HP:

665 / 800

STR (Sức mạnh)

25 (+4)

VIT (Thể lực)

30

AGI (Nhanh nhẹn)

33 (+10)

[Free Stat Points:

3]

Cậu nhìn chăm chú vào dòng cuối cùng.

Khi lên cấp, mỗi chỉ số chính đều được tăng thêm một điểm cố định, và ba điểm tự do sẽ được phân phối tùy theo lựa chọn của người chơi.

Ren thở dài khẽ.

Một phần trong cậu muốn quyết thật nhanh, như mọi lần.

Nhưng hôm nay… lại lưỡng lự.

“VIT có thể bỏ qua, ” cậu lẩm bẩm, ngón tay khẽ rê trên không.

Với 30 điểm, lượng máu và sức chống chịu đã đủ để cậu mặc được các loại giáp nhẹ, thậm chí cả một số mẫu giáp trung cấp.

Thêm nữa cũng không mang lại khác biệt lớn lúc này.

Cậu nghiêng đầu, nhìn sang hai chỉ số còn lại:

STR và AGI.

Tăng STR sẽ giúp mỗi đòn chém mạnh hơn, đặc biệt hữu ích khi đối đầu với boss hoặc những mục tiêu đơn lẻ có phòng thủ cao.

Nhưng AGI thì lại khác, nó ảnh hưởng tới tốc độ di chuyển, tốc độ ra đòn, né tránh, và cả tốc độ hồi kỹ năng trong một số tình huống.

Ở một mình, cậu phải sống sót trước tiên.

Ren khẽ nheo mắt.

Tốc độ, hay sát thương?

Câu hỏi đó luôn quay trở lại, mỗi khi cậu chạm vào menu phân phối điểm.

Ren thở dài, rồi dứt khoát phân phối điểm:

hai điểm cho STR, một điểm cho AGI.

STR:

25 → 27 (+4)

AGI:

33 → 34 (+10)

Một luồng cảm giác lạ lùng lan khắp cơ thể.

Ren không biết phải diễn tả nó thế nào, chỉ cảm thấy như các khớp xương vừa được điều chỉnh lại đôi chút, như cơ bắp trở nên ổn định và cân bằng hơn.

Cơ thể cậu nhẹ đi trông thấy, động tác siết tay cũng chắc chắn hơn hẳn trước đó.

Đây không phải là lần đầu Ren tăng điểm, nhưng mỗi lần như vậy vẫn khiến cậu sững lại một chút.

Cứ như thể cơ thể mình.

không còn là của chính mình nữa.

Rồi cậu nhìn sang thanh kinh nghiệm, và cau mày.

Lượng kinh nghiệm yêu cầu để lên cấp kế tiếp đã tăng vọt, gần như gấp rưỡi so với khi cậu còn ở cấp mười.

Con số đó không chỉ là dữ liệu, nó là lời nhắc nhở rõ ràng rằng từ đây, mọi thứ sẽ trở nên chậm chạp và mài mòn hơn.

Ren im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu.

Không phải vì thất vọng, mà là để chấp nhận.

Cậu sẽ phải dừng lại ở cấp độ này lâu hơn.

Việc lên cấp, từ bây giờ, sẽ không còn là chuyện của vài giờ hay vài trận chiến nữa.

Mà là hàng ngày.

Hàng tuần.

Ngay lúc đó, hai con Roaring Wolf bất ngờ được triệu hồi gần hồ nước.

Ren phát hiện chúng và không do dự.

Cậu lao tới, trước cả khi chúng kịp phản ứng.

Lưỡi kiếm cong nhẹ của Windslash tuột ra khỏi vỏ như một cơn gió nhẹ, vạch một đường sắc lẹm ngang cổ con sói đầu tiên, một đòn trí mạng.

Thanh HP của nó tụt xuống còn một phần ba chỉ trong chớp mắt, kèm hiệu ứng Chảy Máu kéo dài ba giây.

Máu trào ra từng đợt, những hạt vụn pixel đỏ lơ lửng rồi biến mất trong không khí, mỗi giây rút thêm 25 đến 30 máu khỏi thanh sinh mệnh đang cạn dần.

Con sói còn lại lập tức phát hiện ra Ren và lao đến, hàm răng nhe ra trong tiếng gầm thấp.

Nhưng Ren đã kịp dịch người sang bên, nhẹ như gió lướt, tránh khỏi đòn tấn công.

Cậu nâng kiếm lên ngang vai.

Kích hoạt kiếm kỹ

[Stap]

Một tia sáng lam lóe lên dọc theo sống kiếm, rồi tan vào khoảng không như ánh chớp.

Ren đâm thẳng, mũi kiếm cắm vào bụng con sói, lực xuyên phá mạnh đến mức khiến nó bị hất văng ra sau, rơi xuống đất, rên gừ gừ trong đau đớn.

Lũ Roaring Wolf nổi tiếng vì tốc độ và sát thương cao, nhưng để có thể đánh trúng Ren… không dễ.

Chúng vùng lên, cố cắn trả thêm vài đòn, nhưng vô ích.

Cuối cùng, Ren hạ cả hai bằng một nhát chém dứt khoát.

Không do dự.

Không lãng phí.

Chỉ còn lại hơi thở đều đặn, và màn hình hiển thị phần thưởng nhỏ nhoi hiện lên góc phải.

[Bạn đã hạ gục Roaring Wolf Lv.

6]

[Bạn đã hạ gục Roaring Wolf Lv.

7]

[Bạn nhận được 64 EXP]

[Bạn nhận được 67 Cor]

[Bạn nhận được Lông Sói (thường)

x2]

[Nhiệm vụ:

Tiêu diệt Roaring Wolf (4/15)

Ren xoay nhẹ cổ tay, nghe thấy tiếng khớp xương kêu lách cách, rồi tra thanh Windslash trở lại bao kiếm bên hông.

Một động tác quen thuộc, như mọi lần.

Không có gì đáng nhớ.

Cậu liếc sang dòng EXP vừa nhảy lên một chút.

Lần này, lượng kinh nghiệm nhận được lại ít hơn nữa.

Ren thở ra khẽ khàng, không rõ là do mệt, hay chỉ đơn giản là đã quá quen với sự lặp lại khô khốc này.

Ren tiếp tục bám trụ tại bãi săn.

Từng con Roaring Wolf bị hạ gục, nhanh, gọn, không chút do dự.

Lần lượt, hết con này đến con khác.

Không khí buổi sáng thưa thớt dần tiếng gầm, thay bằng âm thanh ngắn gọn của các đòn chém và hiệu ứng hệ thống vang lên đều đặn.

Chẳng mấy chốc, nhiệm vụ đã được hoàn thành.

[Nhiệm vụ:

Tiêu diệt Roaring Wolf (15/15)

[Nhiệm vụ hoàn thành.

Lượng kinh nghiệm cũng tăng lên kha khá.

Level:

11 (432 / 3648 EXP)

Ren liếc nhìn chỉ số, ánh mắt vẫn bình thản.

Cậu không bất ngờ, nhưng cũng chẳng thấy hài lòng.

Vẫn còn một nhiệm vụ nữa, thu thập nhựa cây bằng cách tiêu diệt đám Treant Sapling, một loài xuất hiện sâu hơn về phía bắc khu rừng.

Ren chưa vội di chuyển.

Cậu đứng yên một lúc, quan sát những cái bóng quen thuộc của đàn sói đang dần hồi sinh phía xa.

Chúng lại quay về, như thể chưa từng bị tiêu diệt.

Ren khẽ cau mày.

Cậu bắt đầu phân vân.

Nên tiếp tục farm cho đến khi lên cấp?

Hay chuyển sang làm nhiệm vụ mới?

Ren đứng lặng, mắt vẫn dõi về phía đám sói vừa hồi sinh lần nữa.

Cậu bắt đầu làm một phép tính đơn giản.

Ở khu vực này, cứ mỗi khoảng ba mươi phút sẽ xuất hiện ngẫu nhiên hai đến ba con Roaring Wolf.

Nếu cậu dành trọn buổi trưa và chiều còn lại để bám trụ, Ren có thể farm thêm tám đến mười hai lượt.

Mỗi con giờ đây chỉ còn cho khoảng 30–35 EXP, và trung bình 32 Cor, giảm dần theo khoảng cách cấp độ.

Không nhiều.

Nhưng đều đặn.

Ren cũng có thể gom góp thêm chút tiền từ đống nguyên liệu rơi ra, lông sói, răng, hay móng vuốt, những món hàng vẫn còn có chút giá trị đối với thợ rèn hoặc mấy người chơi chuyên chế đồ.

Không nhiều, nhưng tích lại cũng thành khoản đáng kể.

Cậu bắt đầu ước tính sơ bộ:

nếu kiên trì bám trụ tại đây cả ngày hôm nay, Ren có thể kiếm thêm khoảng 860 EXP, cộng thêm 350 EXP từ nhiệm vụ tiêu diệt Roaring Wolf đã hoàn thành.

Về tiền, khoảng 864 Cor từ quái, cộng thêm tầm 1.

200 Cor nữa từ chuỗi nhiệm vụ trước.

Tổng cộng.

cũng không tệ.

Nếu giữ nhịp độ này, cố gắng đều đặn suốt hơn hai ngày nữa, Ren có thể đủ kinh nghiệm để lên cấp.

Đồng thời tích lũy được một khoản kha khá, đủ để mua vũ khí mới, hoặc ít nhất là nới lỏng áp lực tài chính tạm thời.

Nhưng mà.

Ren liếc nhìn phần mô tả nhiệm vụ còn lại, thu thập nhựa từ Treant Sapling.

Chỉ cần năm phần thôi.

Không quá khó.

Ren nghĩ rằng nó sẽ không tốn quá nhiều thời gian.

Nếu cậu hoàn thành nó sớm, Ren hoàn toàn có thể quay lại khu vực này để tiếp tục farm, không bị gián đoạn tiến trình.

Ngoài ra bản đồ Ago đưa cho cậu còn có những tuyến đường ngắn hơn, dẫn tới nơi đám Treant Sapling thường xuất hiện.

Một nhịp xoay vòng ngắn.

Hợp lý.

An toàn.

Cậu hít nhẹ, rồi bước chậm về phía bắc, nơi rừng cây dày hơn và ánh sáng trở nên loang lổ hơn giữa những tán lá cao vút, xua tan đi phần nào những làn sương mỏng của khu rừng.

Từng bước chân lặng lẽ đạp lên lớp lá mục, tiếng động nhỏ đến mức chính cậu cũng chẳng buồn để ý.

Cậu chỉ mất khoảng hai mươi phút để len lỏi qua những lối mòn rậm rạp, đi sâu hơn vào khu vực phía bắc của khu rừng.

Không khí dần trở nên khác lạ, ẩm hơn, lạnh hơn.

Những thân cây cao vút phủ đầy dây leo và rêu mốc, ánh sáng len lỏi qua tán lá chỉ còn là những vệt mờ đục.

Ren biết, cậu sắp đến nơi.

Khu vực mà Treant Sapling thường xuất hiện.

Nhưng rồi.

Một âm thanh vang lên, làm Ren khựng lại giữa bước chân.

Không phải tiếng quái vật gào rú hay thứ gì tiếp cận.

Không phải tiếng lá cây xào xạc.

Mà là tiếng kim loại va chạm vào nhau, dồn dập, sắc lạnh, như tiếng gươm đỡ gươm trong một cuộc chiến cam go.

Cách đó không xa.

Ren nheo mắt.

Tai cậu căng ra, cố tách tiếng động ấy khỏi nền âm thanh mờ nhạt của rừng cây.

Tiếng giao chiến.

Gấp gáp, tiếng kim loại vang lên cách nhau gần như có nhịp điệu.

Ren có cảm giác, đó không phải là cuộc chiến giữa những người chơi và một con quái vật dùng vũ khí nào đó.

Mà là.

người.

với người.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập