Ren kích hoạt kỹ năng
[Ẩn Thân]
rồi từ từ len lỏi qua các bụi cây thấp, ép người lướt sát mặt đất ẩm.
Cậu băng qua những thân cây cao vút, nơi dây leo chằng chịt rủ xuống như tấm rèm rách nát của một ngôi nhà bị bỏ hoang.
Ánh sáng chỉ còn là những vệt mỏng lọc qua tầng lá, chao đảo theo từng chuyển động của gió.
Âm thanh va chạm kim loại vẫn vang lên đều đặn, không quá ồn, nhưng đủ để cảnh báo rằng cuộc chiến phía trước chưa hề ngơi nghỉ.
Cuối cùng, Ren dừng lại sau một gốc cây lớn.
Trước mặt cậu là một khoảng đất trống, hiếm hoi giữa rừng rậm, như thể ai đó đã cố tình mở ra một sân khấu giữa thiên nhiên tăm tối này.
Và ở đó, cậu thấy họ.
Hai người, hoặc đúng hơn là hai sinh thể mang hình dáng con người đang giao chiến.
Từ xa, họ có vẻ giống những kiếm sĩ mặc giáp nhẹ.
Nhưng càng nhìn kỹ, Ren càng nhận ra những điểm sai khác.
Đôi tai nhọn hoắt, mảnh và dài, vươn ra sau như được kéo căng bởi gió rừng.
Chuyển động của họ nhanh, gọn, và tàn nhẫn.
Không có lấy một cú đánh thừa.
Nhưng sự khác biệt không dừng lại ở đó.
Một người có làn da lúa mạch sẫm, cơ bắp rắn rỏi, ánh mắt sắc như dao, mỗi đường kiếm chém xuống đều mang theo lực nén khủng khiếp.
Trên người anh ta là bộ một giáp ghép từ các tấm thép hơi tối màu, nhuộm bởi sắc tím than và tro xám.
Người còn lại thì khác hẳn.
Da trắng như sáp, gần như phản chiếu ánh sáng xung quanh.
Cử động của anh ta nhẹ nhàng, lả lướt, gần như không tạo ra âm thanh khi di chuyển.
Mặc một chiếc áo choàng dài, đính lá và những sợi chỉ bạc đan xen như tán cây nhỏ mọc từ thân người.
Không có âm thanh thừa thãi nào giữa cuộc chiến căng thẳng
Chỉ có tiếng kiếm va chạm, và những chuyển động khắc nghiệt của bản năng sinh tồn.
Ren cau mày, mắt không rời khỏi cuộc đối đầu.
Cậu nhận ra… đây không phải một cuộc huấn luyện.
Họ đang cố giết nhau.
Và dù không ai ngã xuống, không ai gọi viện binh, cuộc chiến giữa hai kẻ này dường như đã kéo dài lâu hơn những gì Ren có thể hình dung.
Một đòn chém xẹt ngang, phá vỡ nhịp rừng.
Một mũi kiếm đâm sượt qua cổ áo, để lại vệt sáng lạnh toát.
Không khí như bị chẻ đôi, và ngay cả lũ chim rừng cũng đã bỏ đi từ lúc nào.
Ren nuốt khan.
Nhẹ đến mức chính cậu cũng chẳng nghe thấy.
"Elf.
.."
Cậu lẩm bẩm, gần như vô thức.
Sáng nay thôi, cậu vừa nghe về vài lời đồn đại.
Nhưng, Ren khi ấy chỉ im lặng.
Những tin đồn trong Aincrad vốn chẳng thiếu, và phần lớn đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của những kẻ quá nhát gan hoặc quá háo danh.
Cậu không bận tâm.
Nhưng giờ, khi chứng kiến tận mắt cảnh tượng trước mặt, thấy lưỡi kiếm lóe lên giữa những bước chân như lướt qua mặt nước, nghe tiếng rít sắc lạnh như cắt qua rìa thực tại, cậu không thể phủ nhận nữa.
Cậu đã gặp được họ.
Hai bóng người quấn lấy nhau trong chuỗi chuyển động mờ ảo, những đường kiếm xé gió vang lên liên hồi.
Từng cú chạm phát ra âm thanh lạnh lẽo, như kim loại đang rít lên vì oán hận.
Nhưng chỉ sau vài lần giao đòn, có vẻ kẻ mang làn da trắng đang dần thất thế, từng bước lùi nhẹ, cánh tay run lên đôi chút sau mỗi lần va chạm.
“Tên khốn.
giao ‘Thứ đó’ ra đây.
” Hắn ta, một tên Elf với mái tóc dài màu vàng rũ xuống, đôi mắt sáng như băng, đưa mũi kiếm thẳng vào ngực đối thủ, giọng nói lạnh lẽo rít lên như gió xuyên qua lá mục.
Đáp lại, người còn lại, kẻ có làn da lúa mạch và ánh mắt đầy sắt đá, chỉ khẽ nghiêng đầu.
Cánh tay thuận xoay nhẹ chuôi kiếm, lưỡi thép phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh giữa khu rừng mờ sương.
“Đừng bao giờ chĩa lòng tham vào những thứ không thuộc về các ngươi.
” Giọng anh ta trầm, dứt khoát.
Mái tóc ngắn vuốt ngược khẽ lay trong làn gió thoảng qua, mang theo mùi cỏ non và hơi đất ẩm.
Kẻ tóc dài khựng lại nửa giây, rồi môi nhếch lên.
“Vậy thì bọn ta không còn lựa chọn nào khác ngoài vũ lực.
Không cần thêm dấu hiệu, hắn trượt người về phía trước như bóng ma lướt trên mặt nước.
Không khí lạnh hẳn đi trong khoảnh khắc ấy.
Chỉ trong một cái chớp mắt, hắn đã áp sát đối phương, nhanh đến mức chính Ren cũng suýt không kịp theo dõi.
Nhưng anh chàng Dark Elf tóc ngắn chỉ lặng lẽ nghiêng người, đưa thanh kiếm lên đúng khoảnh khắc cần thiết.
Một âm thanh lạnh buốt vang lên khi lưỡi kiếm cong trong tay anh ta hất văng đòn tấn công, biến cú chém hiểm hóc thành một nhát gió trượt qua vai.
Không để đối thủ kịp lấy lại nhịp, anh phản đòn ngay lập tức, hai đường kiếm xé gió cắt chéo qua thân hình của tên Forest Elf.
Những vết cắt sâu hoắm rạch ngang giáp da, máu bắn ra từng tia như sương đỏ, ép hắn phải lùi thẳng về sau, chân giẫm lên thảm lá ẩm, suýt trượt ngã.
“Chính bởi sự cứng đầu của lũ Dark Elf man rợ các ngươi.
” Forest Elf rít lên, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt.
Dù người đang rỉ máu là hắn, giọng điệu lại chẳng có lấy một chút yếu thế.
“Các ngươi mới là bên khơi mào chiến tranh.
” Dark Elf đáp lời, giọng anh trầm xuống, nhưng lạnh như lưỡi thép.
“Chúng ta đã chìa tay ra vì hòa bình.
và chính các ngươi là kẻ đã hất văng bàn tay ấy.
Forest Elf nhếch môi, gương mặt méo mó vì đau nhưng vẫn gượng ra vẻ mỉa mai.
“Nếu thế thì.
chẳng phải lỗi là ở ả nữ hoàng ngu xuẩn của các ngươi sao?
Lời đó vừa buông ra, không khí xung quanh như đông cứng lại.
Không còn một lời nào vang lên từ Dark Elf nữa, chỉ có ánh mắt của anh ta, sắc như kim, đen như vực sâu, bừng lên tia sát khí.
Và rồi anh ta lao tới.
Những đường kiếm tiếp theo không còn là đòn cảnh cáo, mà mang theo ý định giết chóc.
Mỗi bước chân đều trĩu nặng ý chí, mỗi nhát chém đều chứa đựng quyết tâm giết chết đối thủ.
Forest Elf bị dồn ép dữ dội, luống cuống chống đỡ, nhưng lưỡi kiếm kia quá nhanh, quá hiểm, cơ thể hắn lại lĩnh thêm vài vết thương nữa, vạt áo trắng giờ đã nhòe máu.
Dark Elf nghiến răng, ánh mắt vẫn không chớp, giọng trầm hẳn xuống, “Đừng bao giờ xúc phạm nữ hoàng.
“Lũ các ngươi.
đã lẻn vào Cung Điện Ngọc, đánh cắp thánh vật rồi chuồn thẳng xuống miền rừng sương này như lũ trộm vặt.
Dark Elf thở gấp, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy kẻ địch đang bị thương trước mặt.
“Chúng ta chỉ đến để lấy lại thứ vốn thuộc về mình.
Giọng anh ta không lớn, nhưng từng chữ đều nặng tựa đá tảng, rơi xuống giữa rừng rậm ẩm ướt như một bản cáo trạng không thể chối cãi.
Hai người tiếp tục lao vào nhau, kiếm va vào kiếm, ánh thép lóe lên từng nhịp như những đốm lửa trong rừng ẩm.
Nhưng dù cố gắng đến đâu, Forest Elf dường như ngày càng yếu thế.
Lưỡi kiếm cong của Dark Elf vẽ nên những đường chém hiểm hóc, xoáy vào khoảng trống giữa từng bước chân đối phương.
Mỗi lần đỡ đòn, Forest Elf lại lùi thêm một bước, hơi thở nặng nề hơn một phần.
Trên vạt áo choàng trắng, máu bắt đầu loang thành từng mảng.
Còn Dark Elf vẫn lạnh lùng, vững như đá tạc.
Không một lời thừa, không một cử động lãng phí.
“Các ngươi không xứng đáng để canh giữ nó.
” anh ta nói, giọng khàn nhưng chắc như lưỡi kiếm trong tay.
Forest Elf nghiến răng, mắt bắt đầu hoảng loạn.
Nhưng hắn vẫn không chịu bỏ chạy.
Cuối cùng, ánh mắt của Forest Elf chợt dừng lại.
Ren
Cậu đứng sau một thân gỗ lớn, ẩn mình gần như hoàn hảo, nhưng không đủ để giấu khỏi một ánh nhìn đầy tuyệt vọng và căm hận đang liều lĩnh tìm lối thoát.
Đôi mắt sắc lạnh của Forest Elf chợt co rút lại, rồi nheo hẳn xuống.
Có vẻ, hắn vừa tìm ra một cách để lật ngược tình thế.
Hắn đã thấy Ren.
Một cái liếc mắt là hắn có thể nhìn thấu được trạng thái ẩn thân của cậu.
Từ giữa trận chiến, tên Forest Elf khẽ nhếch mép.
Một nụ cười không chứa chút lý trí nào, chỉ còn lại sự khinh miệt đầy bản năng.
“Con người.
Hắn gần như nhổ ra hai chữ đó, như thể cậu chỉ là một thứ rác rưởi bám nhơ vào cảnh quan.
Ren siết chặt tay, hơi thở khựng lại.
Tình huống đã vỡ kế hoạch rồi.
Forest Elf bất ngờ giật mạnh thanh kiếm, đánh sang một bên, tạo ra một cơn mưa lá vụn hòng che mắt đối thủ.
Dark Elf sững người.
“Hắn đang.
Không kịp nói hết câu.
Tên Forest Elf đã lao đi như một mũi tên điên dại, bỏ lại trận đấu phía sau, đâm xéo qua bãi đất trống, nhắm thẳng về nơi Ren đang đứng.
Hắn không quan tâm kẻ đó là ai.
Không cần biết có dính líu hay không.
Chỉ cần một con tin.
Một lá chắn.
Một công cụ để sống sót.
“Chết tiệt.
Ren bật khỏi chỗ nấp, nhưng muộn rồi.
Tên Forest Elf đã ở ngay trước mặt, mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ cậu, ánh mắt điên dại hằn rõ sự thù ghét.
“Tao không cần biết mày là ai.
Nhưng hôm nay, mày là vé ra khỏi đây của tao.
Ren giật kiếm lên đỡ.
Ngay khoảnh khắc lưỡi thép va chạm, một cảm giác chấn động dữ dội lan khắp cánh tay cậu.
Cảm giác như vừa chặn phải một khối đá khổng lồ rơi từ trên sườn núi.
Tay phải tê rần.
Sức mạnh phát ra từ thanh kiếm của đối phương mạnh đến mức xương khớp như muốn gãy vụn.
Ren lùi lại theo phản xạ.
Một bước.
Hai bước.
Nhưng tên Forest Elf kia đã áp sát.
Nhanh đến mức bóng hắn còn chưa kịp chạm đất, lưỡi kiếm đã giáng xuống.
Không cần kỹ thuật.
Chỉ là sức mạnh và tốc độ thuần túy, dồn nén vào từng đòn chém hiểm hóc.
Ren cố né.
Cố dịch chuyển cơ thể khỏi những điểm chí mạng.
Nhưng vẫn không kịp.
Lưỡi kiếm cắt sượt qua vai.
Lại thêm một đường nữa ngang hông.
Màn hình chớp đỏ.
-220
-230
HP:
350/800
Máu bị rút sạch khỏi thanh HP như một lời cảnh báo.
Ren lùi xa nhất có thể, nhưng tên Forest Elf không để cậu thoát.
Hắn lao đến như một cơn lốc, thanh kiếm trong tay không hề dừng lại.
Ren nghiến răng, nâng kiếm lên đỡ, mũi kiếm chạm nhau, tiếng kim loại chát chúa nổ tung trong không khí.
Lần đầu tiên, cậu không bị đẩy bật lại.
Chính khoảnh khắc ấy, Ren kích hoạt
[Phantom Arc]
Một ánh tím nhạt bừng lên dọc theo lưỡi kiếm.
Cánh tay phải đã gần như tê liệt, nhưng Ren vẫn gắng vung kiếm.
Một nhát chém hình bán nguyệt, dọc từ vai xuống, thẳng vào ngực đối phương.
Lưỡi kiếm chỉ sượt qua.
Máu bắn ra, nhưng chỉ là một vết cắt nông.
Forest Elf trượt người về phía sau, ánh mắt lóe lên tia giận dữ.
Ren thở gấp, mắt không rời đối thủ.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập