Chương 293: Lá Cờ Và Bức Bằng Tường Gỗ

Ren liếc nhìn Aisen rồi lại nhìn khu rừng phía trước.

Cậu cau mày.

Một khoảng đất trống hiện ra, ẩn nấp kỹ đến mức nếu không chú ý kỹ, cậu có thể bỏ qua hoàn toàn như thể nó chưa từng tồn tại.

Nhưng dù vậy.

chẳng có dấu hiệu nào cho thấy đây là một “khu trại”.

Không lều, không cột, không bất kỳ thứ gì mà một người bình thường có thể gọi là “nơi ở”.

Nó chỉ là.

rừng.

Rừng, và thêm chút gió lạnh thổi qua cành lá.

Ren lại quay sang nhìn Aisen, ánh mắt mang theo vẻ kết tội âm thầm, như thể đang trách anh ta là một hướng dẫn viên tồi tệ trong một chuyến du lịch ép buộc, không có điểm dừng nghỉ, không có bản đồ, và chắc chắn không có buffet.

Aisen bật cười khe khẽ.

“Chúng tôi là Dark Elf mà.

Nếu kẻ địch có thể nhìn thấy doanh trại của chúng tôi, thì chúng tôi đâu còn là Dark nữa, phải không?

Ren thở dài, ánh mắt dán vào khoảng trống xanh rì phía trước.

“Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã theo anh rồi đấy.

Aisen vẫn cười, nhưng lần này là một nụ cười đầy tự hào, như một người vừa khoe khoang xong thứ đồ chơi hiếm ai thấy được.

“Đừng lo.

Chúng tôi không dựng trại kiểu loài người.

Nhưng nếu cậu nhìn kỹ hơn, cậu sẽ thấy điều khác biệt.

Ren chép miệng rồi nheo mắt.

Ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua các tán cây cao, tạo nên những khoảng sáng tối đan xen.

Khi đôi mắt cậu bắt đầu thích nghi, mọi thứ dường như.

thay đổi.

Giữa những thân cây cổ thụ, rêu bám đầy từ gốc lên tới tận cành, cậu thấy.

chuyển động.

Một bóng người thoáng lướt qua, sau đó là một hình khối méo mó như được dệt bằng lá và dây leo.

Rồi lại một người khác, có thể là lính gác, đang đứng im phăng phắc, gần như không thể phân biệt với vỏ cây phía sau.

Chậm rãi, như một bức tranh mực tàu hiện lên từ làn nước, cả khu vực trước mặt bắt đầu hiện hình.

Một doanh trại.

một doanh trại thực thụ với lều vải tạm thời và những bức tường gỗ cao quá đầu người được dựng lên bao xung quanh.

Một doanh trại được ngụy trang hoàn hảo bằng chính khu rừng.

Ren khẽ rùng mình.

Cậu không còn chắc liệu mình đang bước vào một nơi an toàn.

hay là một cái bẫy đang được giăng ra bằng sự kiên nhẫn của cả một tộc người.

“Không có gì phải ngạc nhiên đâu, ” Aisen nói, giọng trầm xuống, mắt vẫn hướng về khu rừng trước mặt.

“Khu trại của chúng tôi được ẩn nấp bằng phép thuật.

Ren khựng lại.

“Phép thuật?

Cậu cau mày, không giấu nổi vẻ hoài nghi.

“Tôi tưởng thế giới này không có hệ thống đó.

“Ừm.

” Aisen khẽ gật đầu, như thể đã lường trước phản ứng ấy.

“Cũng gần đúng.

Chúng tôi không thể tạo ra phép thuật mới, và người thường thì gần như chẳng thể cảm nhận được nó.

Những gì còn sót lại.

chỉ là tàn dư.

Một vài mảnh vụn cổ xưa từ thời đại cũ.

Anh ta khẽ nhấc một nhành dây leo, để lộ một hoa văn ánh lên thứ ánh sáng nhạt màu lam rồi lại vụt tắt.

“Phép ẩn giấu là một trong số ít thứ còn hoạt động.

Nhưng nó không thuộc về thời đại này.

Nó là phần cuối cùng của một điều gì đó đã lụi tàn.

Ren nhìn vào khu rừng một lần nữa.

Những hình khối từng mờ nhòe giờ đây hiện rõ hơn trong mắt cậu, nhưng không phải do cậu nhìn rõ hơn, mà vì.

cậu đã bước gần hơn tới nơi mà sự ngụy trang không còn muốn ẩn giấu nữa.

“Vậy là.

các anh sống nhờ vào những tàn tích còn sót lại?

Cậu buột miệng hỏi.

Aisen im lặng một lúc.

Rồi anh ta khẽ mỉm cười, nụ cười lần này không còn mang vẻ tự hào như trước, mà pha chút tiếc nuối:

“Chúng tôi là những kẻ sống trong bóng tối.

Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Và thứ ánh sáng cuối cùng mà chúng tôi có thể tin vào.

là những điều mà người ta đã quên từ lâu.

Họ tiến về phía khu trại, băng qua những thân cây khổng lồ phủ đầy rêu và dây leo, rồi men theo lối mòn lát đá nhỏ dẫn tới cổng chính.

Khu vực phía trước được bao quanh bằng một lớp tường gỗ dựng tạm nhưng dày và chắc chắn, ghép từ những tấm ván thô ráp màu xám, được gia cố bằng dây thừng và những chốt kim loại đen sẫm.

Không khí nơi này lạnh và lặng lẽ, dù là giữa ban ngày.

Ngay khi Aisen bước đến gần cổng, hai Dark Elf mặc giáp nhẹ từ da thú sẫm màu lập tức quay lại.

Một người trong số họ nâng cây giáo chắn ngang, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía Ren.

“Dừng lại.

Người ngoài không được đem vũ khí vào, nếu chưa có sự cho phép.

Ren lập tức khựng lại.

Ánh mắt sắc bén như phản xạ lướt nhanh qua người lính, từ chiếc mũ choàng phủ nửa mặt đến bàn tay đang nắm chặt cán giáo.

Cậu không trả lời ngay, chỉ nắm nhẹ lấy chuôi kiếm bên hông mình.

Aisen nheo mắt nhìn cảnh đó như thể đang thưởng thức một màn kịch cũ.

“Khoan, bình tĩnh chút.

Cậu ấy không phải khách không mời đâu, ” anh vừa nói vừa khoanh tay lại, môi nhếch lên một cách tự tin, “Cậu ấy đến theo lời mời đặc biệt của tôi.

Đích thân tôi dẫn vào.

Coi như.

khách VIP.

“Không có ngoại lệ, ” một tên lính đáp, giọng lạnh tanh.

“Ai vào trại cũng phải giao nộp vũ khí.

Ren vẫn giữ tay trên chuôi kiếm, mắt không rời khỏi tên lính.

“Nếu tôi làm thế, tôi còn gì để tự vệ?

Aisen bật cười khúc khích.

“Cậu đang ở ngay doanh trại của bọn tôi mà lo chuyện tự vệ?

Tin tôi đi, nếu định hại cậu, bọn họ đã không để cậu nhìn thấy cổng đâu.

Tên lính cau mày.

“Vũ khí.

“Thôi nào, thôi nào, ” Aisen cắt lời, bước tới với vẻ nửa bông đùa nửa dỗ dành.

“Giao cho tôi giữ, được chưa?

Nếu cậu ta làm loạn thì tôi sẽ tự tay đá cậu ta ra khỏi trại.

Ren nhìn sang Aisen.

“Anh có chắc không?

“Cậu nghĩ tôi trông giống người hay chắc chắn à?

Aisen nháy mắt, rồi chìa tay ra, “Nhưng mà.

cứ tin tôi lần này đi.

Ren ngập ngừng một giây, rồi mới tháo thanh kiếm đang đeo ở bên hông.

Cậu trao nó cho Aisen, động tác dứt khoát nhưng ánh mắt thì không hề rời khỏi hai tên lính gác.

Aisen đỡ lấy, quay sang cười với hai lính canh như thể mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi.

“Thấy chưa?

Hòa bình, trật tự, và một thanh kiếm đẹp nữa.

Giờ thì cho chúng tôi vào đi chứ?

Sau một thoáng ngập ngừng, người lính canh mới dạt sang một bên, nhưng người lính vẫn gằn giọng:

“Chỉ cần có chuyện gì.

người chịu trách nhiệm là anh đấy, Aisen.

Aisen đưa tay lên trán chào kiểu lính, giả vờ nghiêm trang đến mức lố bịch.

“Vâng thưa ngài đội trưởng đáng kính.

Tôi xin chịu toàn bộ hậu quả nếu cậu ta.

nhảy múa khỏa thân giữa sân trại.

Người lính cuối cùng cũng bật cười khẽ, vai hơi giãn ra.

Anh nhìn Aisen và nói, giọng mang chút bông đùa:

“Thực ra, theo chức vụ thì tôi thấp hơn anh đấy…”

“Ồ?

Cậu cũng biết điều đó cơ à?

Aisen tròn mắt giả vờ ngạc nhiên, rồi liếc về phía Ren.

“Vậy sao nãy giờ lại chặn cậu nhóc này như thể tôi không tồn tại?

“Đó là luật, ” người lính nhún vai, cố giữ vẻ đứng đắn nhưng khóe môi vẫn còn hơi cong.

Aisen thở dài, “Lại cái câu trả lời rập khuôn.

Vậy cho tôi hỏi, tại sao hai người đi cùng kỵ sĩ Kizmel vài ngày trước lại không phải giao nộp gì cả, hửm?

“Bởi vì cô ấy là Kỵ sĩ Hoàng gia, và hiện tại chúng ta có thể tin tưởng được hai con người đó.

” người lính trả lời gọn lỏn, như thể điều đó đã là chân lý.

Aisen khựng lại nửa bước, mắt hơi nheo.

“Thế còn tôi?

Tôi là gì trong cái chuỗi đặc quyền đó?

Người lính liếc sang.

“Anh cũng có đặc quyền… nhưng thấp hơn cô ấy.

“…Cái tên này…” Aisen thì thầm, tay bấu lấy chuôi kiếm Ren như thể đang kiềm chế bản thân.

“Tôi nhớ mặt cậu rồi đấy.

“Cũng mong là vậy, ” người lính nói, nháy mắt đầy ẩn ý rồi đứng thẳng dậy, quay lại vị trí canh gác như chưa từng có chuyện gì.

Aisen lầu bầu mấy tiếng bằng tiếng Elf cổ, có vẻ không lịch sự cho lắm, rồi dẫn Ren bước tiếp.

Ren khẽ thở ra, lắc đầu, mắt vẫn dán vào bóng lưng Aisen.

“Càng lúc tôi càng thấy đây là một sai lầm.

khi đi theo anh.

“Muộn rồi, ” Aisen bật cười, nhún vai mà chẳng thèm quay lại, “Cậu đã bước vào ổ của tụi tôi rồi, Ren ạ.

Giờ thì cứ chấp nhận số phận đi.

Rồi anh quay đầu lại nửa vời, vừa đi vừa đưa tay vẽ một vòng trong không khí như thể đang giới thiệu một sân khấu kịch.

“Chào mừng đến căn cứ của Dark Elf.

Hít thở sâu vào, đừng chớp mắt, và nhớ ba điều:

giữ đầu thấp, mắt cao, và miệng đừng có nói linh tinh.

Ren nhếch mép.

“Bộ anh lúc nào cũng chào khách kiểu đó à?

“Không đâu, ” Aisen liếc lại, nháy mắt đầy tinh quái.

“Với mấy đứa mặt ngây thơ kiểu cậu thì tôi còn đang nhẹ lời đấy.

Cậu không đáp, chỉ thở dài thêm lần nữa, thầm tự hỏi liệu mình đã dấn thân vào thứ gì.

“Giờ thì đi nào, ” Aisen nói, chuyển sang giọng lười biếng pha bất mãn.

“Tôi sẽ dẫn cậu tới gặp chỉ huy.

cái ông già cứng ngắc đó.

Lúc nào cũng mặc giáp như thể đang chờ đi đánh nhau vậy.

Ren lẩm bẩm.

“Nghe thú vị thật.

Aisen ngoái lại, cười nhăn răng.

“Đừng lo, ông ta không cắn đâu.

Nhưng nếu có thì tôi, cái tên đội trưởng quèn của đoàn trinh sát ở đây, cũng không giúp được gì đâu nhé.

Rồi Aisen dẫn Ren đi về phía một chiếc lều lớn nằm chính giữa khu trại.

Dù bề ngoài chẳng có gì nổi bật, vẫn là lớp vải thô bạc màu, những cột chống bằng gỗ rừng và dây thừng cột tạm, nhưng ánh mắt của Ren lập tức bị hút vào lá cờ treo phía trước.

Một dải vải dài, màu xanh đen nhạt, viền bạc, chính giữa thêu hình một thanh trường kiếm và một cành nguyệt quế bắt chéo nhau.

Lá cờ khẽ lay động trong gió muộn của buổi chiều tà, gần như im lặng, nhưng lại toát ra một thứ uy nghiêm lặng lẽ.

“…Đó là cờ của Vương quốc Lyusula, ” Aisen lên tiếng, như đọc được ánh mắt của Ren.

Ren khẽ gật đầu.

Cậu không nói gì.

“Đi thôi, ” Aisen đút tay vào thắt lưng, đẩy tấm rèm lều ra, “Cứ cúi đầu một chút, đừng để bị ánh mắt ông ta làm đông cứng người là được.

Cậu bước theo chân Aisen vào trong căn lều.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập