Chương 294: Bóng Đen Đứng Chờ

Ren bước theo Aisen vào trong căn lều.

Ánh sáng cuối chiều lập tức bị chặn lại sau lớp rèm dày, để lại một không gian hơi tối, tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng vải lều khẽ lay trong gió.

Nơi đây không có gì xa hoa, chỉ một lớp vải sờn trải dưới nền đất, dường như được dùng để cách ly khỏi mặt đất lạnh ẩm.

Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ đơn sơ, bề mặt đã mòn và rạn nứt vì thời gian.

Trên đó, những cuộn giấy da và văn kiện được xếp gọn, chỉn chu như phản ánh tính cách của chủ nhân nơi này.

Ngồi sau bàn là một người đàn ông.

Ông có mái tóc ngắn, cắt gọn, lốm đốm sợi bạc, làn da ngăm sậm mang sắc trầm của Dark Elf đã từng trải trận mạc.

Gò má cao, ánh mắt sâu và lạnh lùng như thể vừa bước ra từ một cơn bão.

Ông ta đang cúi đầu đọc một cuộn giấy mở rộng trước mặt, tay chậm rãi gõ nhịp lên mặt bàn như đang cân nhắc điều gì đó rất hệ trọng.

Chỉ đến khi tiếng bước chân dừng lại, ông mới ngẩng lên.

Ánh mắt ông lướt qua Aisen, rồi dừng lại nơi Ren.

Không có vẻ ngạc nhiên, cũng không vội vã, chỉ là một cái nhìn đánh giá lạnh như thép, đủ để khiến không khí trong lều trở nên nặng nề.

Aisen là người phá tan bầu không khí căng thẳng trước.

“Thưa chỉ huy, ” anh bước lên, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng như thường lệ.

“Tôi đưa một người từ ngoài vào.

Cậu ta đã hỗ trợ chúng ta ở rìa rừng phía bắc.

Và tôi nghĩ… ông nên gặp.

Vị chỉ huy không ngẩng đầu.

Giọng ông trầm, khô như lưỡi dao lướt qua đá mài.

“Ta không có thời gian để tiếp chuyện người lạ.

“Nhưng cậu ấy đã giúp đỡ tôi, ” Aisen nhấn mạnh, lần này giọng nghiêm túc hơn.

Người chỉ huy ngẩng lên.

Ánh mắt lạnh lùng xoáy thẳng vào Aisen, rồi liếc sang Ren như nhìn một vết máu lạ trên tấm bản đồ chiến lược.

“Và cậu cho rằng chỉ vì thế, ta nên mạo hiểm cả trại này sao?

Aisen định mở miệng, nhưng ông đã gằn giọng tiếp:

“Tình hình đã rối loạn đủ rồi.

Ta không cần thêm một mối nghi ngờ nữa.

Ánh mắt ông lại quay về phía Ren, sắc như lưỡi kiếm giấu trong vỏ.

“Cậu lấy gì để bảo đảm hắn không phải gián điệp Forest Elf?

Một cái bắt tay chăng?

Một ánh mắt chân thật?

Ông khoanh tay lại, giọng đều nhưng mang đầy hoài nghi.

“Chúng ta không đặt niềm tin vào người ngoài, Aisen.

Cậu thừa biết điều đó.

Aisen khựng lại trong một thoáng.

Ánh mắt anh dao động, như thể đang cân nhắc điều gì.

Nhưng rồi anh bật cười khẽ, lấy lại ngay vẻ cợt nhả quen thuộc.

Anh bước lên một bước, hai tay giơ ra, lòng bàn tay ngửa lên trong một cử chỉ pha giữa xin xỏ và trêu chọc.

“Vậy thì.

cứ cho là cậu ta là gián điệp đi, ” anh nói, một bên chân mày nhướng cao.

“Loại gián điệp nào lại bị chính đám Forest Elf phục kích tới suýt mất mạng?

Người chỉ huy không nhúc nhích.

Ông đáp gọn, giọng khô như tro tàn, “Có thể chỉ là một màn kịch vụng về.

Aisen nghiêng đầu, tặc lưỡi một tiếng như thể thán phục sự đa nghi của ông.

Nhưng rồi anh lại nhìn sang Ren, đôi mắt hạ xuống một chút, nghiêm túc lạ thường so với dáng vẻ thường ngày.

“Có thể, ” anh khẽ nói.

“Nhưng.

tôi không thấy ở cậu ta cái cảm giác thối rữa của bọn Forest Elf.

Cậu ta không nhìn tôi như thể đang đo đếm một món hàng.

Ngoài ra, hai người mà Kỵ Sĩ Kizmel đưa về không phải đáng tin tưởng hay sao?

Anh quay lại phía chỉ huy, lần này ngừng cười.

“Và đôi khi, trực giác đáng giá hơn cả trăm bản báo cáo.

Người chỉ huy không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Ren chằm chằm, ánh mắt nghiêm khắc như muốn xuyên thấu tâm can.

Rồi ông thở ra thật khẽ, gần như là một tiếng thở dài bị kìm nén.

Aisen không để khoảng lặng kéo dài thêm.

“Tôi biết tôi thường hay lắm chuyện.

Nhưng lần này, tôi chắc chắn.

Cậu nhóc này không phải loại người chúng ta cần phải trói lại và tra khảo.

Người chỉ huy khẽ nhíu mày.

Đôi mắt như lưỡi dao khẽ lướt qua Ren một lần nữa.

Ông nghiêng đầu, giọng nói trầm hẳn xuống, từng từ như nện chậm lên nền đất tĩnh lặng.

“Ngẩng đầu lên, con người.

Tên ngươi là gì?

Ngươi đến đây vì mục đích gì?

Ren ngẩng đầu.

Động tác không vội vã, không phản kháng.

Đôi mắt cậu điềm tĩnh, nhưng không trống rỗng, chúng sáng lên như đang nghiền ngẫm từng lời, từng ánh nhìn trong căn lều này.

Cậu hít vào một hơi thật nhẹ, như để kéo giọng nói mình từ sâu dưới đáy ngực.

“Ren, ” cậu đáp, giọng khàn như gió lướt qua cỏ khô sau một hành trình dài câm lặng.

“Tôi không biết.

Tôi chỉ bị anh ta kéo về trại của các ông, như thế này thôi.

Cậu liếc sang Aisen, ánh nhìn không mang oán trách, chỉ là một sự thừa nhận thẳng thắn.

Aisen nhún vai, cười nhạt, tay vẫn bỏ trong túi áo choàng.

“Lắm lúc tôi cũng không rõ mình đang làm gì nữa, thưa chỉ huy.

Câu trả lời khiến đôi mắt của người chỉ huy nheo lại đôi chút.

Không có phản ứng rõ rệt nào, chỉ là một cái nhìn lặng lẽ, nặng như đá đè.

Một lúc sau, ông mới gật nhẹ đầu.

“Ta không tin cậu.

Nhưng nếu Aisen chịu trách nhiệm, ta sẽ để cậu ở lại.

trong giới hạn.

Ông quay đi, ánh mắt đã dừng trên một cuộn bản đồ đang mở.

“Còn sống được bao lâu trong cái ‘giới hạn’ đó.

là tùy vào cậu.

Đúng lúc đó, một loạt âm thanh điện tử vang lên khe khẽ bên tai Ren.

Màn hình hệ thống hiện ra trước mắt cậu, sắc xanh nhạt lặng lẽ nổi giữa không gian căng thẳng trong lều.

[Bạn đã kích hoạt Sự kiện Ẩn.

[Từ giờ, bạn có thể giao tiếp và nhận nhiệm vụ từ các Dark Elf.

[Tuy nhiên, họ sẽ không dễ dàng đặt lòng tin vào một kẻ lạ mặt đáng ngờ.

[Bạn cần xây dựng sự tín nhiệm và uy tín của mình giữa họ.

[Quan hệ với Dark Elf:

0]

(Trung lập)

[Quan hệ với Forest Elf:

-1]

(Trung lập)

Ren liếc qua thông báo, rồi lập tức tắt đi.

Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt thoáng thay đổi.

Dường như trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh cậu bỗng trở nên.

rõ ràng hơn.

Ren theo chân Aisen bước ra khỏi lều.

Không khí bên ngoài có phần dễ thở hơn, nhưng vẫn vương lại mùi gỗ cháy và sắt rỉ, thứ mùi đặc trưng của một trại quân đang căng mình giữa rừng.

Bầu trời đã chìm hẳn vào bóng tối.

Xung quanh, những ngọn đuốc được thắp lên, hắt ánh sáng vàng cam lờ mờ lên từng tấm lều vải.

Ánh đèn yếu ớt bên trong cũng đã được bật sáng, tạo thành những cái bóng chuyển động lập lòe sau lớp vải dày.

Sương mù dường như đang dày thêm, trườn qua từng bước chân, khiến làn da Ren khẽ rùng mình vì cái lạnh âm thầm len lỏi.

Aisen rũ vai thở dài, rồi bắt đầu lảm nhảm như thể chẳng buồn kiềm chế nữa:

“Thấy chưa, tôi nói rồi mà.

Nói chuyện với ông ấy chẳng khác nào ném đá xuống cái ao tù, mặt nước thì phẳng lặng, mà đá vừa chạm là bùn nổi lềnh phềnh.

Anh ta ngửa cổ nhìn trời, phát ra tiếng tặc lưỡi mệt mỏi, rồi lắc đầu như thể vừa thoát khỏi một bài kiểm tra không có đáp án đúng.

“Chỉ huy của bọn tôi ấy hả, trông thì lạnh lùng, ngầu ngầu, đậm chất 'chiến lược gia'.

nhưng thật ra là một ông già bảo thủ đến mức không ai chịu nổi.

” Aisen liếc sang Ren, nhếch môi.

“Coi chừng bị cái vẻ đạo mạo đó lừa đấy.

Anh ta bước sát lại, vỗ vai Ren hai cái, nhẹ mà đầy ẩn ý.

“Cơ mà, dù sao thì cậu vẫn còn sống bước ra được, không bị chặt đầu, không bị đóng đinh, không bị đá ra khỏi trại.

Vậy là tôi gọi đó là một khởi đầu không tệ.

“Thế nhé, chúc đêm đầu tiên ở nơi này.

thật đáng nhớ.

” Aisen cười khẽ, cái kiểu nửa như chúc phúc, nửa như trêu chọc.

Rồi không chờ thêm giây nào, anh ta xoay người, lững thững bước đi vào bóng tối giữa những dãy lều.

Ren nhìn theo, bối rối một thoáng.

Đến khi bóng Aisen sắp khuất hẳn, cậu mới sực nhớ ra điều quan trọng.

“Khoan đã.

Anh còn chưa chỉ đường.

tôi ngủ ở đâu đêm nay?

Cậu gọi với theo, giọng đầy bối rối lẫn chút tuyệt vọng.

Nhưng Aisen đã đi xa.

Có thể anh ta không nghe thấy.

Hoặc có thể.

anh ta nghe rồi, nhưng chẳng buồn dừng lại.

Ren thở dài, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Aisen vừa khuất bóng.

Không còn lựa chọn nào khác, cậu lặng lẽ quay gót, bước về phía dãy rào chắn nơi mấy người lính đang đứng gác.

Cậu gật đầu chào, cố gắng cất tiếng thật bình tĩnh, “Chào… tôi chỉ muốn hỏi…”

Nhưng không ai đáp lại.

Một người trong số họ liếc sang, ánh mắt lạnh lùng lướt qua mặt Ren như thể nhìn một kẻ lạ vừa lạc vào lãnh địa cấm.

Ren cắn nhẹ môi dưới, rồi thử đi vòng quanh khu trại, bắt chuyện với vài người khác, những chiến binh đang mài vũ khí, những hậu cần đang bê thùng gỗ qua lại, thậm chí cả một cô gái đang nhóm lửa ở góc trại.

Kết quả cũng chẳng khá hơn.

Họ phớt lờ cậu.

Hoặc nếu có nhìn, thì chỉ là ánh mắt đầy nghi ngờ và dè chừng.

Ren khựng lại giữa khoảng trống của khu trại.

Dưới ánh đuốc nhạt màu, cậu gãi đầu, gương mặt hơi đỏ vì ngượng.

‘Mình cần phải làm gì đó để đẩy nhanh mối quan hệ với họ… nếu không sẽ chẳng ai tin mình nổi đâu.

Ren khựng lại, nhìn quanh lần nữa.

Gió đêm lùa qua những tấm lều vải, mang theo tiếng xào xạc mơ hồ từ rừng sâu.

Cậu bắt đầu thấy hoang mang.

Không lẽ… đêm nay cậu thật sự phải ngủ ngoài trời?

Ý nghĩ đó khiến sống lưng lạnh toát.

Ren siết chặt hai tay, quay người định quay lại chỗ cũ thì.

Một bóng đen lướt ngang tầm mắt.

Cậu giật mình, lùi thẳng về sau gần một bước.

Đó là một con sói, nhưng không phải loại sói bình thường.

Thân hình to lớn hơn hẳn, bộ lông đen tuyền óng mượt như phủ ánh trăng mỏng.

Mắt nó, phủ sắc vàng như hổ phách, chăm chăm nhìn về phía cậu.

Ren theo phản xạ đưa tay về phía chuôi kiếm.

Nhưng rồi… cậu khựng lại.

Con sói không gầm gừ, không chồm tới tấn công.

Ánh mắt nó chỉ… cảnh giác.

Và có chút tò mò.

Không phải loại vô tri hung hăng của dã thú.

Có gì đó trong dáng đứng vững chãi và ánh mắt như đang

"đánh giá"

của nó khiến Ren nhận ra, nó đã được huấn luyện, hoặc chí ít, được những người ở đây thuần phục.

Ren hạ tay khỏi kiếm, hít một hơi thật sâu, rồi bước từng bước cẩn trọng lại gần.

Không nhanh, không đột ngột.

Cậu chỉ muốn thử xem… liệu có thể lại gần nó mà không bị cắn không.

Gió vẫn thổi, và con sói vẫn đứng yên, không lùi, cũng không tiến.

Cứ như thể… đang chờ xem Ren định làm gì tiếp theo.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập