Chương 297: Khác Hẳn Trước Đây

“Vậy ra thanh kiếm này là vật phẩm từ đòn đánh cuối sao?

Ren khẽ hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào lưỡi thép bóng loáng trong tay.

Cậu không giấu được sự ngạc nhiên khi nhìn qua chỉ số hiển thị trên bảng thông tin, một thanh trường kiếm với hiệu năng vượt trội, thậm chí còn mạnh hơn cả những vũ khí đã được cường hóa lên +3.

Lưỡi kiếm dài và cân đối, mang theo một sắc lạnh trầm tĩnh.

Chỉ cần lướt mắt qua thôi cũng đủ để biết đây không phải là một món đồ tầm thường.

“Phải, ” Kirito đáp, giọng trầm xuống một nhịp.

“Tiếc là tôi không dùng trường kiếm.

Cậu nói đơn giản, nhưng Ren vẫn nghe thấy một chút gì đó giống như hụt hẫng trong cách Kirito thở ra.

Ren gật đầu, im lặng một lúc.

Cậu hiểu cảm giác đó.

Bản thân mình cũng vậy, không dùng trường kiếm.

Mà dù có muốn, Ren không muốn phí phạm quá nhiều thời gian của mình để đầu tư vào một phương hướng khác, hơn hết.

cậu nghĩ mình có tài năng nghiêng về những vũ khí ngắn hơn một chút.

Một món báu vật, xuất hiện đúng thời điểm… nhưng lại không dành cho ai trong số họ.

Cả hai ngồi đó một lúc, như thể đang lặng lẽ tiếc nuối cho một điều gì đó không thể chạm tới.

“Nhưng ít nhất cậu có thể bán nó với một cái giá tốt, ” Ren nói, giọng nhẹ như một lời an ủi.

Kirito gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi thanh kiếm trong tay.

“Tôi cũng đang nghĩ đến điều đó…”

Cậu ta xoay thanh kiếm một vòng trong ánh lửa, ánh kim loại phản chiếu lên gương mặt đầy suy tư.

“Dù không thể sử dụng, nhưng thứ này hiếm đến mức khó có cơ hội lần thứ hai.

Nếu đem bán.

tôi đoán sẽ đủ để tiết kiệm một khoản kha khá, phòng khi sau này cần nâng cấp trang bị thực sự phù hợp với mình.

Ren khẽ gật, không nói thêm gì nữa.

Dù tiếc, nhưng ít ra nó vẫn còn giá trị, dưới một hình thức khác.

Thế giới này vận hành như vậy:

không phải mọi phần thưởng đều dành cho người xứng đáng sử dụng, đôi khi chỉ là may rủi… hoặc định mệnh sắp đặt.

Kirito rời mắt khỏi thanh kiếm rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào Ren.

“Chúng tôi thống nhất rằng sẽ đột kích Boss vào khoảng ngày 20 hoặc 21 gì đó.

Tùy tình hình.

Nếu mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.

Ánh lửa phản chiếu trong mắt cậu ta, giọng trầm lại, đầy cân nhắc.

“Nếu được… tôi muốn cậu tham gia cùng.

Ren khẽ nhíu mày.

Phản xạ đầu tiên của cậu là gật đầu.

Nhưng rồi.

lại lắc đầu.

Hơi chậm.

Hôm nay đã là ngày 18 tháng 12.

Cậu biết rõ, với tốc độ hiện tại, bản thân hoàn toàn không thể đuổi kịp những người chơi tiên phong.

Cách biệt về cấp độ, trang bị, kinh nghiệm… tất cả đều không thể khỏa lấp chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

“Tôi nghĩ là mình sẽ không giúp ích được gì nhiều.

” Câu nói bật ra nhẹ nhàng, nhưng vẫn mang theo chút cay đắng.

Kirito nghe vậy thì chỉ im lặng trong thoáng chốc.

Cậu ta không cố thuyết phục thêm, cũng không phản bác gì.

Chỉ thở dài.

“Tôi hiểu.

” Cậu ngả người ra sau, tựa nhẹ lưng vào cây cột trụ của căn lều.

“Cấp độ trung bình của nhóm tiên phong hiện tại là khoảng 15, có người chạm 16 rồi.

“Với tốc độ đó… nếu tôi cứ khăng khăng rủ cậu đi cùng, ngược lại chỉ khiến cậu gặp nguy hiểm.

Kirito nhìn vào lò sưởi, ánh mắt như dần chìm vào ánh than hồng.

“Dù vậy, vẫn thật tiếc.

Tôi nghĩ nếu có cậu ở đó… mọi người sẽ yên tâm hơn.

“Tôi cũng mong là mình sẽ giúp được điều gì đó…” Ren khẽ đáp, giọng đều đều nhưng mang theo một chút gì đó lặng lẽ.

“Nhưng có lẽ.

vẫn chưa phải bây giờ.

Nói rồi, cậu đứng dậy.

Động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi đã đưa cậu đến điểm cuối của một dòng suy nghĩ nào đó.

“Tới đây thôi.

Tôi xin phép.

” Ren nói thêm, hướng ánh mắt về phía tấm vải màu trắng vén hở, với lối đi dẫn ra ngoài.

Cậu đã ngồi lại đây lâu hơn dự tính.

Câu chuyện, không khí ấm cúng, cả ánh lửa lách tách.

đều khiến thời gian trôi qua một cách êm đềm.

Nhưng dù là bao lâu, thì cậu vẫn phải quay về.

Về nơi mình đang đứng, để tiếp tục con đường mà bản thân còn dang dở.

“Gặp lại sau, ” Kirito nói.

“Ừ.

Gặp lại sau.

” Ren khẽ mỉm cười rồi quay bước ra khỏi lều.

Không khí bên ngoài lập tức tạt vào mặt cậu, lạnh và ẩm, mang theo hơi sương thấm đẫm mùi rừng.

Dù đã quen với cái lạnh trên những thân cây Baobab cao của Zumfut, cậu vẫn không khỏi rùng mình khi đặt chân vào màn đêm nơi rìa rừng.

Khu rừng ban đêm lạnh hơn hẳn, có lẽ vì những làn sương mù giờ đây đã hạ thấp, len lỏi giữa từng thân cây và ngọn cỏ như một lớp chăn dày đặc đang ôm lấy mặt đất.

Ren bước thẳng về phía khu trại của Aisen.

Có lẽ ngày mai sẽ lại là một ngày đầy nhiệm vụ, đầy tính toán và chiến đấu, nhưng hiện giờ.

cậu chỉ muốn được nghỉ ngơi.

Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện không ngờ tới, từ việc vô tình gặp lại nhóm Kirito cho đến những lời đề nghị mà cậu không thể đáp lại.

Thật tiếc.

những nhiệm vụ cậu nhận sáng nay sẽ hết hạn trong đêm.

Cả buổi săn lùng và tìm kiếm đều coi như đổ sông đổ bể.

Nhiệm vụ thu thập vật phẩm có thể tận dụng những nguyên liệu có sẵn trong kho đồ để hoàn thành, nhưng những nhiệm vụ yêu cầu tiêu diệt quái vật thì không may mắn như vậy, chúng sẽ phải làm lại từ đầu.

Chỉ nghĩ tới thôi cũng thấy chán nản.

Nhưng Ren không định than phiền.

Cậu đã quen với chuyện phải bắt đầu lại, hết lần này đến lần khác.

Căn lều của Aisen không khác mấy so với căn của Kizmel, cùng chất liệu, cùng kiểu dựng, chỉ có điều, thoạt nhìn thì trông gọn gàng hơn một chút.

Nhưng lạ thay.

Aisen lại chẳng phải kiểu người khiến Ren liên tưởng đến sự ngăn nắp.

Ngược lại, đôi mắt của anh ta, nụ cười nửa miệng bất cần ấy, và cái cách nói năng đôi khi châm chọc, tất cả đều toát lên một thứ năng lượng lộn xộn, hoang dã, như thể thuộc về những góc rừng chưa ai đặt chân tới.

Vì không thấy ai bên trong, Ren thoáng khựng lại.

Cậu chợt lo mình đã nhầm lều.

Ánh mắt đảo quanh, vài Dark Elf khác đang nghỉ ngơi trong những căn lều gần đó, những người canh gác thì vẫn đứng im lặng, nghiêm nghị như những pho tượng khắc từ bóng tối.

‘Chỉ có căn này là vẫn còn trống.

Ren ngần ngừ trong giây lát, rồi cũng bước vào.

Cậu tìm một góc yên tĩnh, thả mình xuống chỗ ngồi.

Cả thân thể lẫn tâm trí đều như muốn tan ra vào đêm lạnh.

Ren bắt đầu nhóm lửa trong chiếc lò sưởi bằng kim loại đặt giữa lều.

Cậu mở cánh cửa sắt nhỏ, rồi cẩn thận xếp từng khúc củi khô vào bên trong, những động tác chậm rãi, kiên nhẫn, như thể muốn mượn việc đó để xua đi nỗi mỏi mệt đang đè nặng trong lòng.

May mắn thay, trong kho đồ của cậu luôn có sẵn bộ dụng cụ nhóm lửa.

Sau vài thao tác quen tay, một tia lửa bén rực lên, rồi bùng thành ngọn lửa nhỏ, vươn những chiếc lưỡi vàng ấm áp liếm dần vào khoảng không lạnh giá.

Ánh sáng từ lò sưởi lan ra, soi rõ từng nếp gấp trên tấm vải lều, nhuộm vàng những góc tối tĩnh mịch.

Ren đưa mắt nhìn quanh, lần này kỹ hơn.

Mọi thứ đều được xếp đặt ngăn nắp đến mức khó tin, như thể căn lều này chưa từng thực sự có người ở, hay thời gian từ lúc nó được dựng lên cho tới bây giờ vẫn đứng yên, không thay đổi.

Ngay lúc ấy, có tiếng bước chân khe khẽ.

Mành lều bật lên.

Aisen bước vào.

“Cậu đến rồi à, Ren?

giọng anh ta trầm và có phần nhẹ nhõm nâng nâng, như thể đã đoán trước được sự có mặt của cậu.

“Anh vừa uống rượu đấy à?

Ren hỏi nhỏ, nửa như nhận xét, nửa như lẩm bẩm.

Aisen bật cười khẽ, mùi cồn nhẹ thoảng ra theo hơi thở.

“Người lớn mà, uống một chút cho ấm bụng.

Mà.

cậu biết dùng cái hộp sắt chết tiệt này à?

Tôi tưởng nó hỏng rồi chứ.

Mỗi lần nhóm lên là khói bụi bay tứ tung.

” Anh ta nói trong lúc tiến lại gần lò sưởi, ánh mắt có phần ngạc nhiên lẫn thích thú.

Ren khẽ nhướng mày, rồi chỉ về phía ống khói đang bị lệch hẳn vào trong.

“Tại ống dẫn chưa lắp đúng chỗ.

Nó nghiêng cả vào trong thay vì được nối thẳng ra ngoài.

Nói xong, cậu đứng dậy, khéo léo điều chỉnh lại hướng của ống khói, khiến làn khói mỏng đang lững lờ trong lều nhanh chóng bị hút ra ngoài.

“Anh không thường ở đây à?

Ren hỏi khi ngồi xuống lại, giọng nhẹ như một câu nhận xét hơn là chất vấn.

Aisen khựng lại một thoáng.

“Ờ.

cậu quên tôi thuộc bộ phận nào rồi à?

Trinh sát đấy.

” Aisen cười nhạt, rồi thở ra một hơi.

“Cậu nghĩ tôi có bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi?

Anh ta ngồi xuống gần bên, rút một con dao nhỏ ra, tiện tay gọt một mảnh củi đang dư.

“Nhưng mà.

sao đoán được hay thế?

Ren đưa mắt nhìn vào lòng lò sưởi, nơi ánh lửa đang bắt đầu ổn định.

“Bên trong chẳng có tí than nào.

” cậu đáp gọn.

“Căn lều thì sạch đến lạ.

Nó giống như được dọn sẵn, hơn là từng được dùng.

Aisen bật cười, lần này có chút ngả người ra sau như thể chấp nhận bị bắt bài.

“Mắt cậu tinh thật đấy.

Đúng là.

lò sưởi này chắc cũng lạnh lẽo.

như tôi.

“Thôi được rồi, nghỉ ngơi đi.

Trẻ con thì không nên thức khuya, ” Aisen nói, giọng trêu chọc.

Vừa dứt lời, anh ta đưa tay lên chạm nhẹ vào chiếc huy chương hình chiếc lá đeo trước ngực.

Lập tức, bộ giáp đen tuyền đang mặc hóa thành những dải sáng bạc mờ, như dòng khói phát sáng rút vào trong huy hiệu, để lộ cơ thể trần trụi gần như hoàn toàn.

Hiệu ứng ấy.

giống hệt thao tác khi người chơi mặc hoặc tháo trang bị.

Ren nhíu mày, nhăn mặt quay đi.

“Tên khốn.

Sao anh không mặc gì ở trong giáp vậy?

Aisen cười khẽ, không mảy may bối rối, trái lại còn uể oải vươn vai như thể tận hưởng cơn gió lạnh xuyên qua mái lều.

“Cậu cũng đủ tư cách phán xét người khác à?

Quý ngài.

khỏa thân?

Ren lập tức quay phắt sang, ánh mắt tóe lửa.

“Tôi có mặc quần đùi, và lần đó giáp của tôi bị tên Forest Elf kia phá hủy.

“Ừ thì có mặc, mà cũng đâu thấy cậu vội che gì đâu.

Rất tự nhiên.

” Aisen nhún vai, nén cười, rồi khoác lên người một bộ áo quần áo mỏng màu than, thứ mà anh ta lấy ra từ một khe sáng nhỏ gần huy chương.

Sau đó, anh ta duỗi người nằm xuống đống cỏ khô được trải sẵn, hai tay gối đầu, mắt lim dim.

“Thở nhẹ đi, nhóc.

Tôi không định cướp trinh tiết của cậu đâu.

Ren trợn mắt.

“Tôi là con trai.

“Thì tôi cũng vậy.

Aisen nhắm mắt, giọng đều đều như đã chìm một nửa vào giấc ngủ.

“Nhưng mà.

nếu tôi là Forest Elf, chắc giờ cậu bị bắt trói rồi.

Nhớ khóa lều cho chắc.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập