Chương 302: “Chúng Tôi Gọi Đó Là Niềm Tin”

“Anh.

biến đi đâu mất và để tôi lại một mình với cả bầy nhện độc thế hả?

Ren gắt nhẹ, mắt vẫn còn liếc về phía đống mảnh vỡ thuỷ tinh đa sắc, tàn tích của con nhện khổng lồ vừa bị hạ gục.

Cậu khẽ nghiêng đầu.

“Bỏ tôi lại để đi săn.

thứ này à?

Aisen đáp lại bằng một cái nhún vai như chẳng mấy bận tâm.

“Còn cách nào khác?

Tôi đâu thể giao món hàng to xác này cho một tân binh non tay như cậu được.

Ren cau mày, giọng lạnh tanh.

“Thứ này nhanh hơn vẻ ngoài của nó nhiều.

Suýt nữa thì.

“Phải, tôi thấy rồi.

” Aisen cắt lời, lười nhác đặt tay lên hông.

“Nó chạy nhanh quá mức cần thiết cho cái thân hình phình to như thế.

Phải công nhận là.

cũng hơi bất ngờ đấy.

Anh ta quay lại nhìn Ren, ánh mắt ánh lên một tia hóm hỉnh, “Nhưng cũng may là cậu chưa chết, đúng không?

Ren vẫn chưa hoàn toàn hạ tay khỏi chuôi kiếm.

Cậu nhìn Aisen bằng ánh mắt cảnh giác lẫn hoài nghi, trong khi xác con nhện vừa tan biến hoàn toàn, để lại trên mặt đất một vài mảnh loot sáng nhạt.

Aisen thở ra, giũ giũ tay như thể vừa dọn rác xong.

“Thấy chưa?

Tôi bảo rồi, đi theo tôi thì lúc nào cũng có cảnh hay để xem.

Vừa rồi là màn biểu diễn độc quyền đấy, không phát lại đâu.

Anh ta liếc mắt nhìn Ren, nửa môi nhếch nhẹ thành nụ cười có phần tinh quái.

“Còn cậu thì sao?

Nhìn cái cách cậu loay hoay né chân nó, tôi tưởng đang luyện vũ đạo trên sàn diễn cơ đấy.

Ren thở dài, lắc đầu.

“…Nếu tôi không né thì giờ đang dính trên trần hang rồi.

“Thì cũng có sao đâu.

Biết đâu cậu dính lên đấy rồi mới phát hiện ra điểm yếu của nó nằm trên lưng.

” Aisen nhún vai, tay đút túi, tỏ vẻ ngẫm nghĩ rất nghiêm túc.

“Đôi khi làm mồi nhử cũng là một kiểu chiến thuật đáng nể mà, đúng không?

Ren nhìn anh ta, không rõ nên phì cười hay cau mày.

“Cảm ơn, và đừng có nói với tôi rằng anh cố tình dụ nó chạy về hướng tôi đấy nhé.

Cậu nói, giọng không vui cũng chẳng giận, chỉ có chút bất lực thường thấy khi phải nói chuyện với Aisen.

Aisen vỗ vai cậu một cái rõ mạnh.

“Này, tôi gọi là ‘tin tưởng vào khả năng ứng biến của đồng đội’.

Với lại.

Anh ta cúi xuống, nhặt lấy một viên ngọc mờ tím rơi lại từ xác con boss.

“chúng ta vừa tiêu diệt một trong những con mạnh nhất trong hang này.

Vậy thì.

ăn mừng chứ?

Ren nhìn viên ngọc.

Rồi lại nhìn tay Dark Elf.

“Bằng gì?

Aisen nheo mắt.

“Bằng việc để cậu loot hết chỗ còn lại.

Tôi cao thượng mà.

“Ngon!

Trưa nay có đồ ăn rồi.

” Aisen cúi thấp người, tay lần mò trong đống đồ loot vừa rơi ra khi con nhện khổng lồ tan biến thành bụi thủy tinh.

Ren đứng cách đó không xa, vẫn chưa hết bàng hoàng vì cú áp sát vừa rồi.

Trong khi cậu còn đang căng cơ đề phòng, thì cái gã Dark Elf kia, kẻ vừa từ bóng tối bay ra như một con quỷ, lại đang bới móc chiến lợi phẩm như thể đây là chuyện thường ngày ở huyện.

Và đó chính là điều khiến Ren nhận ra một điều.

NPC không khác gì người chơi cả.

Họ biết chiến đấu.

Biết sử dụng vũ khí và kỹ năng.

Biết nhận nhiệm vụ, nhận thưởng, thăng cấp.

Và có vẻ như… họ còn biết tận hưởng thành quả hơn cả người chơi nữa.

Ren liếc nhìn sang.

Aisen vừa lôi ra một khúc chân nhện, to gần bằng thân người, rồi giơ lên cao với vẻ mặt không thể tự hào hơn được nữa.

“Ren, nhìn này!

Cái chân nó to đùng luôn ha!

Anh ta còn lắc lắc cái khúc chân như thể đang giới thiệu món đặc sản vùng cao nguyên nào đó.

Nhện độc đấy nhé.

Không phải gà nướng hay heo quay đâu.

Ren nhìn chằm chằm vào khúc chân đẫm máu và lớp lông dày cộm còn rung rung ở đầu móc.

Cậu thoáng rùng mình.

Vậy đấy.

Chiến trường vừa kết thúc được vài phút… và người đồng hành của cậu đã tính đến bữa trưa.

Cuối cùng, phần thưởng cho cả cuộc chạm trán là một ít Cor và vài con mắt nhện.

Không nhiều, nhưng cũng chẳng ít đến mức phải phàn nàn.

Ren xoay một viên nhãn cầu giữa hai ngón tay.

Mắt nhện, nhìn ghê thì ghê thật, nhưng lại là nguyên liệu khá quý trong giới chế tạo.

Theo như bảng chú thích hệ thống, chúng thường được dùng làm dung môi, giữ vai trò trung hòa và ổn định trong các công thức thuốc giải độc.

Từ độc cấp một đến cấp ba đều có mặt thứ này.

Một loại nguyên liệu nền.

Một thành phần vô danh nhưng không thể thiếu trong hậu phương của mọi cuộc chiến.

Ren thoáng nghĩ.

‘Giờ này đã có người chơi nào thật sự giỏi về chế tạo chưa nhỉ?

Trong đầu cậu lướt qua vài cái tên.

Lisbeth, cô thợ rèn tóc hồng, lúc nào cũng bốc đồng nhưng lại cực kỳ kiên trì.

Cô ấy đang trên con đường trui rèn kỹ năng Rèn, theo đúng nghĩa đen.

Asuna, tối qua cậu còn thấy cô ấy hí hoáy làm mấy món vật phẩm nhỏ trong lều của Kizmel, tận dụng kỹ năng chế tạo cá nhân.

Từng thao tác gọn gàng đến lạ, cho thấy đó không phải lần đầu.

Còn cậu thì…

Ren ngẩng đầu, nhìn lên những tán cây rì rào của rừng rậm tầng 3.

Ánh sáng mờ bạc chiếu xuống qua lớp sương mỏng, lặng lẽ như những đoạn suy nghĩ chưa hoàn chỉnh trong đầu cậu.

Cậu vẫn đang đi một mình.

Săn quái.

Làm nhiệm vụ.

Rồi lặp lại.

‘Có lẽ cũng đến lúc chọn một kỹ năng phụ nào đó.

Không phải chỉ để kiếm tiền.

Mà vì… sống sót lâu dài, đôi khi không chỉ dựa vào thanh kiếm.

Thực ra là để kiếm tiền.

bằng nghề tay trái.

‘Rèn hay chế tạo đây nhỉ?

Cậu bật cười nhẹ trong đầu.

‘Không biết nghề nào lời hơn việc liều mạng với mấy con nhện độc nữa.

Ren đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.

Hệ thống thông báo một cách đơn giản, gọn lỏn:

[Điểm quan hệ với Dark Elf:

+5]

Từ con số 0 lạnh tanh, giờ đây cậu đã có chút hiện diện trong mắt họ, dù chỉ mới ở mức trung lập.

Không có lời chào đón rầm rộ.

Không có phần thưởng đặc biệt.

Chỉ là vài cái gật đầu, vài ánh nhìn bớt lạnh nhạt hơn từ những người lính gác nơi cổng trại.

Cùng với đó, thanh kinh nghiệm cũng nhích lên:

[Lv.

11 – 1622 / 3648 EXP]

Một bước nhỏ… nhưng mà nhiều bước nhỏ thì cậu cũng có thể đi được tới đích.

Chẳng có nhiều thời gian để tận hưởng cảm giác vừa lên hạng.

Ngay khi Ren còn đang suy nghĩ nên nghỉ ngơi hay tìm chỗ nào yên tĩnh để kiểm tra lại trang bị.

Aisen đã quay lại, với gương mặt sáng bừng như thể vừa nghĩ ra điều gì thú vị.

“Đi thôi, nhóc.

Có vài việc nhẹ nhàng cần làm thêm.

” Rồi không để Ren kịp phản ứng, anh ta đã quay lưng bước đi.

Nhẹ nhàng?

Thế là cả buổi sau, Ren bị kéo đi làm những nhiệm vụ chẳng-máu-me chút nào:

dọn dẹp kho chứa, sắp xếp lều trại, vận chuyển lương thực, và tệ hơn cả, mua đồ từ phía loài người.

“Chúng tôi không thể tùy tiện lộ diện ở khu dân cư.

Việc đó phải nhờ cậu.

” Aisen cười nói, thản nhiên như đang phân công một món đồ chơi cho trẻ con.

Và thế là… một mình Ren phải bỏ tiền túi ra để mua một đống lương thực, thịt khô, bánh cứng, thảo dược sấy, thùng nước ngọt đặc chế.

Tất cả chất đầy vào kho đồ cá nhân, nặng đến mức hệ thống kích hoạt hiệu ứng

[Overburdened]

di chuyển chậm do vượt quá giới hạn khối lượng.

Cậu cắm cúi lê bước trên con đường đất đỏ chạy dọc phía nam khu rừng.

Lá cây rụng khô vỡ vụn dưới gót giày.

Trời dù không nắng, nhưng hơi ẩm nặng như đá đè trên vai.

Cũng may là Aisen đi cùng cậu trên đường quay trở lại trại.

Dù miệng vẫn nói đùa, dáng đi của anh ta luôn đặt hơi lệch về phía trước, như thể lúc nào cũng sẵn sàng chắn cho Ren.

Trong tình trạng dính hiệu ứng

[Overburdened]

chỉ cần chạy còn khó, thì chuyện chiến đấu gần như là điều không tưởng với Ren lúc này.

Mỗi bước chân như kéo theo cả kho hàng trên lưng.

Đôi lúc cậu cảm giác chính mình đang biến thành một con la thồ hàng, chậm chạp, nặng nề, và hết sức dễ tổn thương.

Nhưng Aisen thì khác.

Không một con quái nào sống sót sau một đòn của anh ta.

Lưỡi kiếm hơi cong nhẹ, một thứ vũ khí mang dấu ấn đặc trưng của Dark Elf, chuyển động như một cơn gió lạnh, dứt khoát và chính xác.

Mỗi cú vung kiếm là một cái xác ngã xuống, những đám quái nhỏ ven rừng chẳng kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Một cỗ máy xay thịt biết cười.

“Đừng có ngước nhìn tôi như vậy, nhóc, ” Aisen liếc mắt, nửa đùa nửa nghiêm túc.

“Cứ chăm chỉ thế này, có khi vài hôm nữa lại thành cư dân chính thức ở trại chúng tôi đấy.

May mắn hơn nữa, những Dark Elf ở trại cũng không để cậu thiệt thòi.

Khác với nhiệm vụ trước bị Aisen

"cắt xén"

phần thưởng một cách trắng trợn, lần này họ trả tiền đàng hoàng, dù vẫn là kiểu mặt lạnh, tay chìa ra túi da lắc lắc vài đồng Cor, không một lời cảm ơn.

Hệ thống thông báo một cách lặng lẽ,

[Điểm quan hệ với Dark Elf +5]

[Tổng cộng:

10]

Ren thoáng cười.

Không khí trong trại đã khác.

Phần lớn những người đóng quân tại khu trại tạm thời này giờ đều đã từng nói chuyện với Ren, dù chỉ là vài câu ngắn ngủi.

Có người gật đầu khi cậu đi ngang.

Có người dúi vào tay cậu một thanh gỗ để nhóm lửa.

Không ai gọi tên, nhưng cũng không còn coi cậu là kẻ xa lạ.

Bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng Ren cũng có chút thời gian để nghỉ ngơi.

Cậu ngả lưng xuống phiến đá mát lạnh, nhưng chưa kịp nhắm mắt thì một mùi khét lạ lùng len vào mũi.

Cậu ngẩng lên.

Cách đó không xa, Aisen đang ngồi xổm bên bếp lửa tự chế.

Anh ta loay hoay làm gì đó trông khá.

đáng ngờ.

Một thứ gì đó đen sì đang cháy xèo xèo trong ngọn lửa.

Ren nheo mắt nhìn kỹ.

“Khoan đã.

Đó là cái chân nhện từ sáng nay à?

Aisen không quay lại, chỉ nhấc thứ kia lên bằng một nhánh gậy như thể đang thưởng thức món đặc sản.

“Chính nó đấy.

Vừa đúng lúc lửa hồng.

Ren nhổm dậy, nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Anh định ăn cái đó thật sao?

“Cậu chưa từng thử à?

Aisen liếc qua, giọng thản nhiên như thể đang nói về món bánh nướng buổi sáng.

“Vị nó giống mấy con cua tôi hay bắt ở hồ nước tầng bốn.

Thịt ngọt, thơm, hơi dai một chút.

Ren tròn mắt.

“.

Anh mà gọi đây là chế biến à?

Cậu dùng một nhánh củi gảy nhẹ cái ống chân đang cháy dở, nom như một khúc củi mục bẩn thỉu bị lôi lên từ bãi rác.

“Đừng khinh thường nghệ thuật tối giản, ” Aisen cười, nhún vai.

“Với những nguyên liệu tốt nhất, chỉ cần những phương pháp chế biến đơn giản nhất là đủ.

Ren nhìn Aisen một lúc, rồi quay mặt đi.

“Tôi không ăn đâu đấy.

Anh mà trúng độc thì đừng có lôi tôi theo.

Aisen bật cười, đoạn đưa cái chân nhện đã xém vàng lên gần mũi, hít một hơi dài đầy kịch tính.

“Thế càng tốt, tôi khỏi phải chia phần.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập