Chương 303: Khói Lạnh

Cả buổi chiều tiếp theo là một chuỗi dài những giờ phút.

khổ sở, ít nhất là theo như suy nghĩ của Ren.

Trại của Dark Elf trông thì khá đơn sơ, nhưng hóa ra lại có một danh sách việc vặt dài đến mức có thể dùng làm giấy cuốn xác quái vật.

Và trớ trêu thay, phần lớn trong số đó lại được giao cho những kẻ

"mới tới"

như cậu.

Ren nghiến răng khi khuân thêm một thùng hàng nữa, nặng đến mức lưng cậu nghe răng rắc như muốn phản chủ.

Trán ướt đẫm mồ hôi, cậu thở phì phò, thầm gắt gỏng:

“Không lẽ cả trại này không còn ai khác ngoài tôi?

Ký ức mơ hồ từ thế giới cũ chợt ùa về, chạy hai tới ba công việc bán thời gian một ngày, cúi gập người bê vác từng kiện hàng trong kho lạnh, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt, tiếng máy quạt kêu cạch cạch.

Khi ấy cậu đã nghĩ, chỉ cần thoát ra được.

thì sẽ chẳng bao giờ phải quay lại cái cảnh này nữa.

Vậy mà giờ đây, trong một trò chơi chết người, giữa một trại của tộc Elf chiến binh.

cậu lại đang làm đúng công việc đó, khuân vác và vận chuyển.

Chỉ khác một điều:

hồi đó còn có lương.

“Thậm chí tôi còn không được trả công cơ đấy.

” Ren thở dài.

Aisen thì đã biến đi đâu mất tăm từ sau bữa trưa.

Có vẻ như anh ta đang thực hiện một nhiệm vụ nào đó quan trọng hơn, ít nhất là đủ quan trọng để không phải chứng kiến cảnh Ren còng lưng bưng bê từng thùng hàng như một con kiến lạc đàn.

“Hay thật đấy.

Ren chống tay vào hông, nhìn về phía xa nơi hàng cây đong đưa trong gió chiều, trong đầu không khỏi nảy sinh một giả thuyết cay đắng.

‘Biết đâu đây chính là nhiệm vụ ẩn danh của anh ta, giao lại hết việc cho tôi rồi biến mất?

Ren khẽ lắc đầu, cố hất văng những ý nghĩ vẩn vơ khỏi tâm trí.

Dù gì thì cũng tốt hơn là phải nghe Aisen buông mấy câu cợt nhả khi mình đang mồ hôi mướt trán.

Ít nhất thì.

anh ta không có ở đây.

Dưới ánh hoàng hôn xuyên qua tán cây rừng mờ ảo, Ren hoàn thành nốt phần việc cuối cùng, xếp gọn những thùng tiếp tế vào góc kho ẩm thấp, rồi phủ tấm vải bạt lên chúng.

Mùi gỗ mục và sắt rỉ vẫn còn ám trong tay áo khi cậu bước ra ngoài.

Một tiếng

"ting"

nhẹ vang lên nơi góc nhìn, hệ thống thông báo rằng quan hệ giữa Ren và Dark Elf đã tăng lên 20 điểm.

Cậu chớp mắt, rồi bất giác thở phào.

Ít ra thì những công việc nặng nhọc vừa rồi không hoàn toàn vô ích.

Đa số binh lính trong trại giờ đây đều đã quen mặt cậu.

Vài người chào hỏi khi đi ngang, có người dúi cho cậu nửa túi trái cây rừng đã sấy khô, một người khác thì vỗ vai nhẹ đầy ngầm hiểu.

Dù chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt, nhưng chúng khiến Ren cảm thấy như mình đang thực sự hiện diện ở nơi này.

Có lẽ.

đó cũng là lý do vì sao cậu cứ liên tục được giao cho những nhiệm vụ vặt vãnh, bọn họ đã bắt đầu tin tưởng mình.

Cậu mở bảng trạng thái.

Thanh kinh nghiệm đã vượt qua một nửa.

Nếu không có gì bất ngờ, chỉ cần hoàn thành thêm vài nhiệm vụ nữa vào ngày mai, Ren sẽ chính thức đạt cấp 12.

Một nụ cười nhạt thoáng qua nơi khóe môi.

Cậu khẽ duỗi lưng, rồi quay đầu nhìn về phía xa, nơi những tán cây chìm dần trong bóng đêm.

Trại bắt đầu lên đèn, mùi khói than và thức ăn từ bếp dã chiến len lỏi qua không khí.

Không biết Aisen đã quay lại chưa.

Vẫn còn thời gian trước khi trời tối hẳn.

Sau khi uống vài ngụm nước từ trong kho đồ, Ren rời khỏi khu lán, lặng lẽ đi dọc theo lối mòn lẫn trong những gốc cây rêu phong, cho đến khi tìm thấy một khoảng đất trống sau trạm gác bỏ hoang ở rìa trại.

Cậu rút kiếm ra.

Thanh thép phát ra ánh bạc mờ nhạt dưới vầng dương lặn khuất nửa mặt.

Không khí nơi này ẩm và dính, mùi nhựa cây thoảng quanh như xô lệch thời gian, khiến Ren cảm thấy mình đang ở một nơi chẳng còn thuộc về thế giới quen thuộc nào nữa.

Không sao.

Cậu đã quen với điều đó rồi.

Ren bắt đầu chuyển động.

Những đòn chém đơn giản, luân phiên bằng một tay và cả hai tay.

Bộ kỹ năng cơ bản của kiếm thuật hệ một tay không cần phải phô diễn hay mạnh mẽ.

Cái cậu cần là sự ổn định, và độ tinh luyện.

Sau nhát chém thứ ba mươi hai.

Động tác vẫn còn hơi lệch trọng tâm.

Nhát thứ bốn mươi bảy.

Tay cầm hơi trượt vì mồ hôi.

Cậu dừng lại thở gấp một nhịp, rồi tiếp tục.

[154/1000]

Con số ấy hiện lên ở góc màn hình.

Điểm Thành Thạo, Weapon Mastery.

tốc độ tăng trưởng vẫn còn rất thấp.

Dù trận chiến với bầy nhện sáng nay đã giúp cậu nhận được gần 35 điểm chỉ trong chưa đầy nửa giờ, nhưng để đạt đến cấp độ kế tiếp, vẫn là cả một đoạn đường dài.

Chiến đấu luôn là cách nhanh nhất để cải thiện bản thân.

nhưng không phải lúc nào cũng phải đưa bản thân mình vào nguy hiểm.

Có những khoảng lặng cần thiết, để lắng lại, để điều chỉnh, để hiểu chính mình đang vung kiếm ra sao.

Ren bước lùi một bước, chuyển sang tư thế phản đòn.

Cậu tập luyện từng chuỗi combo, từng động tác né, đỡ, rồi phản kích, một cách tỉ mỉ như người nghệ nhân lau bụi cho lưỡi dao cũ kỹ.

Từng vệt kiếm rạch qua không trung.

Gió đêm bắt đầu thổi lạnh.

Cành lá trên cao xào xạc, tựa như tiếng vỗ tay lặng lẽ của khu rừng dành cho một người duy nhất còn đang di chuyển.

Ren thu kiếm và thở dài một hơi.

Bầu trời đã tối hẳn.

Làn sương mù lặng lẽ giăng xuống từ các vòm cây như những tấm màn dày đặc, che khuất cả tầm nhìn về phía trước.

Không gian trở nên lặng ngắt, đến mức tiếng bước chân của chính cậu chạm lên nền đất cũng nghe như tiếng vọng từ nơi xa lắm.

Ren men theo lối mòn cũ quay trở lại khu trại.

Những người lính canh nơi cổng gật đầu chào cậu khi cậu đi ngang qua.

Không ai hỏi gì.

Không ai cản cậu lại.

Cũng không ai đòi kiểm tra vũ khí như cái ngày đầu tiên, khi Ren chỉ là một kẻ ngoài cuộc bị dẫn về giữa rừng gươm.

Giờ đây, ít nhất, cậu đã được coi như một phần nhỏ của nơi này, một người không cần giải thích thêm điều gì.

Ren tiến thẳng về phía lều của Aisen.

Vẫn tối om như mọi khi.

Không có dấu hiệu gì cho thấy chủ nhân của nó đã trở lại.

Cậu bật lò sưởi lên, ngọn lửa yếu ớt bập bùng tỏa ra một thứ ánh sáng màu cam nhạt, khiến căn lều trống trơn trở nên đỡ lạnh lẽo phần nào.

Sau đó, Ren đi sang khu lều trống bên cạnh, nơi được dùng tạm làm nơi nghỉ và vệ sinh cho lính trinh sát.

Cậu dùng nước lạnh lau người, gột đi lớp bụi và mồ hôi còn sót lại sau một buổi chiều dài.

Không có gì nhiều ngoài một thùng gỗ, một khăn vải, và tiếng gió đêm rít nhẹ ngoài bạt lều.

Cậu nhớ lại lần đầu đến khu lều của Kizmel.

Phía bên đó, chỗ ở của cô gần như là một căn nhà di động thu nhỏ, có cả bồn tắm nước nóng, bàn trà, đèn chiếu sáng đầy đủ.

Trong khi lều trại của Aisen, hoặc đúng hơn, là trại của cả phân đội này, thì thiếu thốn gần như mọi thứ.

Khô cằn, đơn sơ, không màu sắc.

Và cũng chẳng còn có ai ở đây nữa.

Ren cúi nhìn tay mình.

Mồ hôi vẫn còn đọng ở lòng bàn tay, ở trán, ở sống lưng.

Thứ cảm giác nhớp nháp ấy không dễ chịu, nhưng cậu đã dần quen rồi.

Dù là bao nhiêu lần, cậu vẫn cảm thấy kỳ lạ.

‘Mình đang đổ mồ hôi… Trong một trò chơi?

Đau đớn, cậu có thể hiểu.

Mệt mỏi, cũng có cơ chế giải thích.

Nhưng đổ mồ hôi?

Thứ phản ứng sinh học ấy đáng lý không nên tồn tại trong một thế giới được mô phỏng bằng mã nguồn.

‘Liệu một bộ mã code có đổ mồ hôi không?

Câu hỏi thoáng qua như một làn gió, rồi tan biến.

Ren lắc đầu.

Cậu biết mình không nên nghĩ như vậy nữa.

Không nên tự tách mình ra khỏi nơi này bằng những ranh giới của thế giới thật và ảo.

Nếu đã bị kẹt lại ở đây, thì cậu nên sống như thể đây là nơi duy nhất còn lại.

Không phải như một kẻ ngoại đạo lạc lối giữa đám người bản xứ, mà là như một con người thật sự… đang tồn tại trong thế giới này.

Cậu bắt đầu ngồi một mình trong lều.

đúng vậy.

một mình, và thời gian cứ thế trôi.

Không thể chịu được sự yên lặng điên rồ này, Ren quyết định đi ra ngoài, lang thang bên ngoài vào ban đêm ở trong khu trại lính thì luôn là một điều không hay.

nhưng biết sao bây giờ, cậu nghĩ, khi ngay cả sự yên tĩnh cũng trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở.

Ren kéo áo khoác lên cổ, bước ra khỏi lều.

Trại binh của Dark Elf về đêm được bao phủ bởi một sự trật tự đáng ngạc nhiên.

Những ngọn đèn dầu le lói treo lơ lửng trên các trụ gỗ già, ánh sáng hắt xuống nền đất phủ đầy lá mục và sương, tạo nên một khung cảnh mờ ảo như trong giấc mơ.

Xa xa, tiếng vũ khí chạm vào nhau vọng lên từng hồi ngắn, ai đó đang luyện tập đêm khuya, hoặc là đang không ngủ được như cậu.

Ren bước chậm, tay đút sâu trong túi áo, ánh mắt vô định dõi theo những bóng người qua lại như những chiếc bóng của chính mình.

Không ai cản cậu, cũng chẳng ai chào hỏi.

Một vài ánh mắt nhìn lướt qua, rồi quay đi như thể cậu chưa từng tồn tại.

“Thật yên tĩnh.

nhưng là kiểu yên tĩnh khiến người ta cảm thấy mình dư thừa.

” Ren lẩm bẩm.

Cậu dừng lại ở mép trại, nơi ranh giới giữa ánh đèn và bóng tối trở nên nhòe mờ.

Từ đây có thể nhìn ra rừng sương mù phía bắc, nơi đầu tiên cậu bắt gặp Aisen đang chiến đấu với một tên Forest Elf.

có vẻ như anh ta phải chiến đấu với ba kẻ.

Cậu có nghe Aisen huyên thuyên về điều này.

Sương đêm đặc quánh như một tấm màn ẩm lạnh, phủ kín lối đi, và ở bên kia, bóng tối dường như đang thở.

Ren dựa lưng vào cột trụ gỗ, tay siết nhẹ chuôi kiếm đeo sau lưng.

Lòng cậu dậy lên một nỗi bồn chồn kỳ lạ, có thể vì bóng đêm, có thể vì cảm giác trống rỗng chẳng rõ hình hài.

Một luồng gió nhẹ thổi qua làm mái tóc cậu khẽ bay.

Giữa màn đêm đặc sánh, Ren bỗng nhớ lại những ngày đầu tiên bước chân vào Aincrad, cũng là những đêm lạnh như thế này, cũng là những bước đi không phương hướng.

Nhưng giờ đã khác nhiều rồi.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập