Đúng lúc này, một bóng đen vụt qua, nhào thẳng vào người Ren, là Lang Khuyển Sứ.
Lang Khuyển Sứ bất ngờ nhảy phốc lên người Ren khiến cậu khụyu nhẹ xuống, theo phản xạ phải đưa tay ôm lấy nó để không ngã ngửa ra sau.
Bộ lông đen tuyền của nó vẫn ấm, có mùi gió và cỏ khô.
Dù không thấy nó cả ngày hôm nay, dường như nó vẫn lặng lẽ quan sát đâu đó trong rừng.
“Tao tưởng mày bị ai bắt mất rồi cơ đấy.
” Ren khẽ lẩm bẩm, đưa tay xoa đầu con thú.
Lang Khuyển Sứ khẽ rên lên như đáp lại, chiếc đuôi vung vẩy nhẹ đầy thân thuộc.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm nhưng êm vang lên phía sau:
“Cậu vẫn còn làm gì ở ngoài vào giờ này vậy, Ren?
Ren khựng lại, quay đầu.
Giữa ánh đèn vàng nhạt và bóng sương, dáng người cao gầy của Kizmel hiện ra.
Cô vẫn trong bộ giáp sẫm, thanh kiếm dài đeo chéo sau lưng lấp lánh nước đọng.
Có vẻ như cô vừa trở về từ một nhiệm vụ nào đó, hoặc cũng như Ren, bị đẩy ra khỏi giấc ngủ vì một điều gì đó không tên.
“Kị Sĩ Kizmel… chào cô.
” Ren đứng thẳng dậy, khẽ gật đầu.
Kizmel tiến lại gần, từng bước chậm rãi như thể chính đôi giày chiến đấu của cô cũng mỏi mệt vì đã đi qua quá nhiều con đường phủ rêu lạnh giá.
Trong ánh sáng lờ mờ từ ngọn đuốc gần đó, gương mặt cô hiện ra, điềm tĩnh, như thường lệ, nhưng đôi mắt lại mang theo quầng tối nhè nhẹ, thứ dấu vết không thể che giấu của những ngày dài không yên giấc.
Ren ngước nhìn cô.
“Đồng hành với hai người đó… mệt mỏi lắm hả?
Cậu hỏi, giọng không hoàn toàn là sự quan tâm, mà giống như đang tự lặp lại một suy nghĩ vốn đã có sẵn.
“Mặc dù.
chúng tôi thật ra cũng chưa chiến đấu cùng nhau được bao nhiêu.
Cậu dừng lại, rồi như để tự thuyết phục mình, cậu nói thêm:
“Nhưng Asuna và Kirito đều là những người bạn tốt… và họ còn rất giỏi nữa.
Kizmel đứng yên một chút, như đang nghe xem những từ vừa rồi có thực sự mang ý nghĩa gì với cậu không.
Rồi cô gật đầu nhẹ.
“Tôi hiểu.
” Giọng cô không khẳng định, cũng không phủ nhận.
Chỉ đơn giản là sự công nhận.
“Họ thực sự rất giỏi.
nhưng cũng rất dễ tổn thương.
Dù họ không để lộ điều đó.
Cô đưa mắt nhìn về phía xa xa, nơi trại lính dần chìm trong yên lặng.
Một làn gió nhẹ lướt qua, khẽ lay động mớ tóc dài cột gọn sau vai của cô.
“Cậu biết không.
” Cô nói khẽ, như đang kể một bí mật chẳng ai còn sống để mà nghe.
“Tôi thường thấy hình bóng em gái mình trong Asuna.
Ren khựng lại, không phải vì lời nói, mà vì thứ âm thanh trong giọng nói ấy, một thứ gì đó cũ kỹ, mong manh, và bị chôn giấu quá sâu trong lớp giáp thép của một Kị Sĩ.
“Cô ấy.
nhân hậu.
Mạnh mẽ.
Nhưng cái cách cô ấy nắm chặt chuôi kiếm.
lúc nào cũng giống như đang cố gắng giữ lấy một điều gì đó sắp vụn vỡ.
Ren không đáp.
Chỉ im lặng.
Vì cậu biết, có những câu chuyện không cần người khác trả lời, chỉ cần ai đó chịu lắng nghe.
Kizmel khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như không thấy.
“Em gái tôi.
từng nói rằng nếu mình đủ mạnh, sẽ không ai phải chết thêm lần nữa.
” Cô nói, khẽ khàng như một lời ru mỏi mệt.
“Asuna cũng có ánh nhìn đó.
ánh nhìn của một người luôn đi trước, không phải vì muốn, mà vì sợ nếu quay đầu lại.
sẽ chẳng còn ai đằng sau.
Giọng Kizmel nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình.
“Con bé.
em gái tôi luôn cố gắng che giấu cảm xúc thật, lúc nào cũng cười dù có chuyện gì xảy ra.
Asuna cũng vậy.
Cô ấy mạnh mẽ, nhưng có gì đó trong ánh mắt.
luôn khiến tôi lo lắng.
Ren gật nhẹ, ánh lửa gần đó phản chiếu trong mắt cậu.
“Cô ấy không bao giờ cho phép mình yếu đuối.
” Cậu nói, như khẳng định lại điều Kizmel vừa chia sẻ.
“Và đó là lý do khiến những người xung quanh luôn đặt kỳ vọng lên cô ấy.
Kizmel quay sang nhìn Ren, lần đầu tiên trong buổi tối này, ánh mắt cô chạm vào cậu không phải như một chiến binh nhìn đồng đội, mà như một người chị đang lặng lẽ lắng nghe đứa em trai lạc lối.
“Vậy còn cậu thì sao, Ren?
cô hỏi.
“Cậu chiến đấu vì điều gì?
Ren ngẩn người.
Một câu hỏi quá đơn giản, nhưng lại khiến ngực cậu nghẹn lại.
Cậu cúi xuống, nhìn bàn tay mình, bàn tay đã cầm kiếm, đã chém, đã máu.
“…Tôi không chắc.
” Cậu thì thầm.
“Không còn ai để bảo vệ.
Không còn mục tiêu rõ ràng.
Chỉ là… nếu dừng lại, tôi sẽ biến mất.
Kizmel im lặng một lúc, rồi đặt tay lên vai Ren.
“Đừng xem thường chính mình.
Cậu vẫn còn ở đây, vẫn tiếp tục.
Và đôi khi… chỉ vậy thôi cũng đủ để khiến một ai đó có thể sống sót thêm một ngày.
một ngày nữa cho việc tìm kiếm lý do của chính mình.
Ren ngước nhìn cô, đôi mắt mở to, hơi bất ngờ.
Nhưng Kizmel không nói gì thêm, chỉ đứng lên, quay về phía trại lính, bóng cô hòa vào màn đêm.
Lang Khuyển Sứ khẽ cựa mình dưới chân Ren, dụi đầu vào tay cậu như để kéo cậu về thực tại.
Còn lại một mình, Ren thở dài.
“Vẫn chưa đến lúc biến mất… phải không?
Gió lạnh thêm một chút.
Ren cúi đầu.
Trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình lại trở thành một bóng lưng vô danh giữa chiến trường rộng lớn, nơi không ai buộc cậu phải tồn tại, nhưng cũng chẳng ai có lý do để giữ cậu lại.
Kizmel không đáp.
Nhưng cô đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ rất nhẹ, rất đơn giản, không mang theo niềm an ủi, mà chỉ như muốn an ủi phần nào.
“Nếu cậu muốn tìm Aisen.
” Kizmel lên tiếng, giọng cô trầm và tĩnh, như tiếng nước rơi trong một gian đền bỏ hoang.
“Tôi biết chỗ cậu ta đang ở.
Cô ngừng lại một nhịp, ánh mắt dõi về nơi tối nhất phía cuối con đường đất ẩm ướt.
Trong khoảnh khắc đó, khí chất hoàng gia vẫn hiện rõ trên tư thế và cách cô nói, thẳng lưng, kiêu hãnh, dứt khoát, nhưng nó lại như bị phủ một lớp tro mỏng của nỗi buồn chưa kịp nguôi.
“Cứ đi thẳng theo lối này.
” Cô đưa mắt về con đường trải dài giữa hai dãy trại.
“Đến khúc rẽ thứ hai, cậu sẽ thấy một tảng đá có khắc dấu niêm của Hắc Tộc, rẽ trái ở đó.
Lời cô nói không nhanh, không chậm, như thể mỗi từ là một chỉ dẫn không chỉ về hướng đi, mà còn là lời tiễn biệt.
“Cậu sẽ tìm thấy cậu ta gần biên rừng.
Cô không nói thêm gì nữa.
Chỉ gật nhẹ với Ren, như một lời chúc may mắn không thành tiếng, rồi quay lưng rời đi.
Bóng lưng Kizmel khuất dần trong sương, hòa vào màn đêm tĩnh lặng của khu trại, để lại phía sau một khoảng lặng dài như chưa từng có cuộc trò chuyện nào xảy ra.
Ren cúi đầu cảm ơn khẽ khàng, không nhiều cần lời, rồi bước đi theo hướng Kizmel chỉ.
Con đường đất dẫn ra khỏi khu trại ban đầu còn lốm đốm ánh lửa từ các bếp gác đêm, nhưng càng đi, ánh sáng càng thưa dần.
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi ẩm mốc của đất rừng chưa kịp khô và thoảng đâu đó là tiếng côn trùng lách cách như những câu chuyện chưa kể.
Cậu thấy tảng đá hiện ra ở rìa lối mòn, một phiến đá dẹt, phủ rêu, nhưng giữa nó là dấu niêm màu xám khắc sâu của Hắc Tộc.
Ren rẽ trái.
Màn sương bắt đầu dày hơn, phủ kín tầm nhìn chỉ vài bước chân.
Nó không phải là sương tự nhiên, mà như một thứ gì đó đang lặng lẽ thở, len lỏi giữa những thân cây, bám vào áo choàng, và rút lấy từng hơi thở ấm áp của người đi ngang.
Ren bước từng bước, tiếng chân lún vào đất ẩm không vọng lại được nữa.
Mọi âm thanh bị sương nuốt chửng, chỉ còn nhịp tim của chính cậu vang vọng trong tai.
Và rồi, cậu bước ra khỏi nó.
Trước mắt Ren mở ra một khoảng trống.
Một hồ nước nhỏ, phẳng lặng như mặt gương, nằm giữa rừng.
Mặt hồ phản chiếu ánh trăng bạc và bóng những đám mây mỏng bay ngang, nhẹ đến mức tưởng như không có thật.
Nhưng không phải hồ nước làm Ren đứng sững lại.
Mà là hàng chục thanh kiếm, cắm nghiêng trên bãi cỏ ven hồ, như những ngọn nến thép gãy đổ sau một trận chiến không tên.
Mỗi thanh kiếm đều khác nhau, có thanh cũ mòn, gỉ sét;
có thanh còn sáng loáng, như vừa rời tay chủ nhân.
Tất cả đều được cắm theo cùng một chiều, hướng về phía mặt nước, như đang canh giữ một điều gì đó thiêng liêng.
Đó là một ngôi mộ kiếm.
Ánh sáng từ chúng mờ nhạt nhưng không tắt, như hơi thở của những ký ức xa xưa, như ánh nhìn cuối cùng của những người không trở về.
Tất cả phản chiếu lặng lẽ trên mặt hồ, hoà vào ánh trăng.
Ren không nói gì.
Chỉ bước chậm lại, rồi dừng hẳn, như thể cậu sợ mình sẽ làm vỡ mất thứ gì đó mong manh.
Và ở đó, giữa khung cảnh tĩnh lặng như một giấc mộng dở dang, Ren bắt gặp Aisen.
Anh đang ngồi bên bờ hồ, lưng tựa vào một thân cây già, đầu hơi cúi xuống, như đang lắng nghe tiếng thì thầm của đất.
Một thanh kiếm cắm bên cạnh, mũi găm sâu vào rễ cỏ ướt, còn tay anh thì buông thõng, ngón tay khẽ chạm mặt nước, tạo nên những vòng tròn loang dần rồi tan biến.
“Anh uống rượu đấy à?
Ren bước tới, giọng cậu cất lên với một vẻ phê bình kín đáo khi mùi rượu nồng sực vào mũi.
Aisen khẽ cười, quay người lại và đưa túi rượu trong tay ra trước mặt như một lời mời lười biếng.
“Uống không?
Ren liếc qua, nhíu mày rồi khẽ lắc đầu.
“Không.
“Sao đấy?
Chê à?
Không nể nang ai à?
Aisen thở dài, giọng nửa thật nửa trêu chọc, rồi nốc một ngụm dài.
Ánh trăng phản chiếu trong mắt anh, thứ ánh sáng vẩn đục của người đã quá quen với vị cay nồng.
Ren khoanh tay, thả người ngồi xuống thảm cỏ cạnh hồ.
“Việc quái gì tôi phải nể anh cơ chứ?
Aisen khẽ bật cười, không đáp.
Chỉ là tiếng cười trầm khàn vọng lại trong màn sương, mang theo vị mỏi mệt lẫn cái gì đó rất buồn.
“Phải rồi… cậu không giống lũ lính mới.
Không xoen xoét tôn trọng, không giả vờ hiểu.
” Anh ta ngả đầu ra sau, dựa vào thân cây, mắt lim dim.
“Tốt đấy.
Cậu chỉ nhìn mặt hồ trước mặt, nơi ánh trăng loang như dầu đổ lên làn nước tĩnh.
Còn Aisen thì vẫn uống, từng ngụm như nuốt cả những ký ức không tên vào bụng.
“Thường thì tôi chỉ uống khi có ai đó cần bị lãng quên, ” Aisen lẩm bẩm, không rõ nói với ai.
“Nhưng mỗi ngày….
Lại càng nhiều hơn, tôi sợ mình sẽ không uống nổi nữa.
Ren liếc nhìn anh chàng Dark Elf, nhưng không hỏi thêm.
Gió thổi nhẹ.
Ánh trăng rơi đầy trên những thanh kiếm cắm quanh hồ, lặng lẽ như những dấu chấm hết không ai còn nhớ về.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập