Aisen nhấp một ngụm rượu.
Không có quá nhiều biểu cảm hiện lên trên gương mặt xám lạnh của anh ta, chỉ có cổ họng hơi chuyển động, như đang cố nuốt trôi chất lỏng cay độc ấy một cách chậm rãi và dè dặt.
Gió thoảng qua làm mặt hồ trước mắt khẽ gợn, phản chiếu những thanh kiếm đang cắm xuống đất như bia mộ tạm thời cho những kẻ đã khuất.
Ánh mắt Aisen lướt qua mặt nước, qua những vết trầy trên lưỡi kiếm, rồi dừng lại nơi Ren đang ngồi bên kia đống lửa.
Lặng vài nhịp.
“Cậu trông có vẻ.
” Anh ngập ngừng, giọng nói chậm rãi như thể đang cân nhắc từng chữ.
“.
hơi cô đơn nhỉ.
Ren khẽ nghiêng đầu, ánh nhìn nghi hoặc hơn là bối rối.
“Sao anh lại nghĩ vậy?
Aisen ngừng tay, không đưa bầu rượu lên môi nữa.
Ánh trăng phản chiếu trong mắt anh một vệt màu lam mờ nhạt.
“Tôi cũng chẳng rõ nữa.
” Anh lẩm bẩm, như đang nói với chính mình hơn là trả lời người đối diện.
“Chỉ là một cảm giác.
rất rõ ràng.
Ren im lặng một thoáng, như thể đang cân nhắc xem có nên chia sẻ hay không.
“Tôi có bạn.
” Cậu nói khẽ.
“Không nhiều, nhưng.
ít nhất tôi vẫn tin là mình có.
Aisen gật nhẹ, ánh mắt không rời khỏi Ren.
“Cậu nói đến hai người đi cùng với nữ kỵ sĩ Kizmel, đúng không?
Anh lại uống thêm một ngụm nữa, lần này nhỏ hơn, gần như chỉ để thấm giọng.
“Nhưng dù thế nào, tôi vẫn luôn thấy cậu ở một mình.
Một thoáng lặng trôi qua giữa tiếng củi cháy lép bép.
Aisen khẽ nhướng mắt.
“Từ lần đầu chúng ta gặp nhau.
đã là như vậy rồi.
Cậu luôn giữ khoảng cách.
Ren mím môi, tay vô thức siết nhẹ chuôi kiếm đặt bên cạnh.
“Không đâu.
“Có chứ.
” Aisen đáp, giọng không gay gắt, nhưng chắc chắn.
“Thay vì cùng đồng đội nhận nhiệm vụ, cậu lại chọn đi cùng một kẻ như tôi, một người cậu chỉ mới gặp chưa đầy ba ngày.
Ren cau mày, hơi nghiêng đầu về phía trước.
“Không phải anh là người rủ tôi đi cùng sao?
Aisen nhún vai, lắc nhẹ bầu rượu trong tay.
“Tôi chỉ đề nghị.
Cậu có quyền từ chối.
và tôi sẽ không ngăn.
Anh dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, lần này giọng trầm hơn, có chút gì đó giống như nỗi tiếc nuối.
“Những người thực sự muốn ở cạnh ai đó, họ sẽ không cần lời mời.
Ren bỗng yên lặng.
Cậu không đáp lại ngay.
Chỉ nhìn mặt hồ lặng lẽ một lúc lâu, nơi ánh trăng đang lay động theo từng cơn gió nhẹ, vỡ vụn thành vô số mảnh bạc nhỏ như một ký ức sắp tan biến.
Rồi cậu khẽ nói, giọng trầm và khô như sỏi đá dưới lòng suối cạn.
“Tôi không biết phải làm như thế nào.
Một khoảng dừng, tưởng như lời kế tiếp sẽ không bao giờ được nói ra.
Nhưng cuối cùng, chúng vẫn đến, ngập ngừng, xô đẩy nhau như thể bị kéo từ một nơi rất sâu trong lồng ngực.
“Tôi không biết phải làm thế nào để giữ được một mối quan hệ trọn vẹn.
không ai dạy tôi điều đó cả.
Không ai từng chỉ cho tôi đâu là giới hạn, đâu là điều nên hay không nên nói.
Ren khẽ hít vào.
Hơi thở ấy không dài, nhưng nặng nề, như thể cậu đang nuốt cả sương đêm vào trong lòng ngực, để cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt.
Cậu tiếp tục, lần này chậm hơn, giọng khàn lại như vừa bước qua một vết xước trong tâm trí.
“Tôi thực sự rất sợ.
Sợ rằng nếu mình lại thân thiết với ai đó.
thì rồi một ngày, mọi chuyện cũng sẽ đổ vỡ.
“Sợ rằng.
chính tôi là người sẽ khiến tất cả trôi xa, dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa.
Cậu cúi đầu, mắt vẫn không rời mặt nước, nơi ánh trăng đã bắt đầu mờ dần trong lớp sương mỏng.
“Tôi đã chứng kiến quá nhiều lần như thế rồi.
Và tôi không chắc mình có thể chịu thêm một lần nào nữa.
Aisen nhìn Ren, ánh mắt anh ta phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, một màu tĩnh mịch khiến người đối diện không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì.
“Cậu đang trốn chạy đấy.
Giọng anh không nặng nề, cũng chẳng buộc tội.
Nó chỉ như một sự thật được buông ra giữa đêm, nhẹ đến mức tưởng chừng sẽ tan mất vào sương.
Ren không đáp.
Aisen thở dài, rồi vươn tay vỗ nhẹ vào chuôi kiếm cắm bên cạnh, ngay vị trí một chàng Dark Elf từng ngồi.
“Cậu có biết.
thằng ngốc từng ngồi bên tôi là ai không?
Ren khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn.
Đó là một thanh kiếm khá tốt, ít nhất là theo ấn tượng ban đầu.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn, cậu nhận ra những vết xước chằng chịt trên thân và lưỡi kiếm, phần tay cầm thì mòn nhẵn, quai da đã sờn theo năm tháng.
“Chủ nhân của nó.
hẳn là một người rất chăm chỉ.
” Ren lẩm bẩm.
Aisen khẽ cười, nhưng đó không phải nụ cười vui.
Nó nghiêng về một nét chua chát pha lẫn mệt mỏi.
“Chăm chỉ à?
Tên khốn đó đơn thuần là quá cứng đầu thôi.
Anh rút ra bình rượu, ngửa cổ uống một ngụm ngắn rồi tiếp lời, ánh mắt giờ không còn nhìn Ren nữa, mà hướng về một điểm nào đó xa xôi, nơi quá khứ vẫn còn vương vất chưa chịu rời đi.
“Vài tháng trước, trước khi cái cuộc truy đuổi vô nghĩa này bắt đầu, cậu ta còn cười hềnh hệch khoe với tôi.
rằng mình vừa cưới vợ.
Vị hôn thê của cậu ta.
người con gái đó thật lòng yêu thương cậu ấy.
Aisen ngừng lại, bàn tay siết nhẹ quanh vỏ kiếm, như thể những gì đang hiện lên trong đầu đau hơn bất cứ cú chém nào từng nhận.
“Rồi biến cố xảy ra.
Thánh vật bị đánh cắp.
Bọn chúng đánh úp giữa đêm.
Và người đã liều mình ở lại để bảo vệ thứ đó.
là vợ cậu ta.
Là em gái của Kỵ Sĩ Kizmel.
Giọng anh trầm xuống, như thể những chữ cuối cùng nặng gấp đôi trọng lượng ban đầu.
Ren khẽ chau mày, không phải vì câu chuyện, mà vì ánh mắt của Aisen giờ đây đang chất chứa điều gì đó rất gần với đau đớn.
nhưng cũng rất xa với oán trách.
“Bạn tôi.
” Aisen lẩm bẩm.
“Cậu ta cũng bỏ lại tôi rồi.
Vài ngày trước, trong một cuộc phục kích khi đang truy lùng bọn phản bội.
hắn không chờ tôi, không nói gì cả, cứ thế lao vào giữa đám đông như một kẻ điên.
Tại sao lại không đưa tôi theo chứ?
Aisen rít một hơi dài, rồi cười nhạt, ánh mắt phủ đầy mệt mỏi như thể đang nói chuyện với chính thanh kiếm chứ không còn là với Ren.
“Thằng khốn ích kỷ.
để giờ đây tôi lại phải uống rượu tang cho nó.
Một mình.
“Còn cả cái đám các người nữa chứ.
” Aisen liếc nhìn những thanh kiếm khác đang cắm dọc theo rìa hồ, ánh trăng đêm phản chiếu khiến chúng trông như những cột mốc tĩnh lặng đánh dấu chỗ đứng cuối cùng của từng người.
“Ngồi đó mà cười thôi à?
Không có tiếng trả lời, dĩ nhiên.
Chỉ là gió khẽ thổi qua, lay động cỏ dại và khiến bề mặt hồ khẽ run lên như một cái thở dài chậm rãi của đất trời.
Aisen lại ngửa cổ uống một ngụm nữa.
Không vội, không gấp.
Chỉ như một thói quen, một nghi thức buồn tẻ mỗi khi ký ức ùa về.
Rồi anh khẽ nói, như thể đang thì thầm với chính mình, “Nhưng dù thế nào.
chúng ta vẫn phải sống.
Anh bật cười khan, ngắn, nhẹ và không hề vui.
“Nghe vô ích nhỉ.
Toàn là mấy lời sáo rỗng.
như thể chúng tôi đang diễn trong một vở kịch mà chẳng ai muốn làm khán giả.
Ánh mắt Aisen lại quay về phía Ren.
Nhưng lần này, nó không còn là sự dò xét hay thương hại.
Mà chỉ đơn giản là sự thấu hiểu, trần trụi và không màu mè.
“Cậu nói rằng mình sợ hãi mọi thứ sẽ đổ vỡ.
“Ừ, tôi hiểu.
Khi một vết rách xuất hiện, rồi có lành lại.
thì cũng để lại sẹo thôi.
Chúng không biến mất, chỉ là mờ dần theo thời gian.
Và đôi lúc, chỉ cần vô tình chạm vào.
cơn đau vẫn trở lại như cũ.
Anh dừng lại, nhếch môi.
“Nhưng cậu có biết không?
giọng Aisen thấp đi, như pha chút giễu cợt nhưng lại chẳng mang ác ý, “Có vài ca phẫu thuật, hoặc vài loại thuốc đặc biệt.
đủ mạnh để làm mấy cái sẹo ấy biến mất hoàn toàn đấy.
Ren khẽ phì cười.
Cái cười bật ra chẳng theo một lý do rõ ràng nào, có thể vì giọng điệu kỳ cục ấy, hoặc đơn giản là vì cái cách Aisen nói chuyện giống như đang dùng cả men rượu lẫn nỗi đau để làm thành liều thuốc chữa cho người khác.
Aisen nghiêng đầu, khóe môi cong lên.
“Cậu nói rằng mình chỉ mang lại bất hạnh cho người khác đúng không?
Anh giơ tay, chỉ vào chính ngực mình, nơi tấm áo giáp của anh chàng Dark Elf đã sờn vì những cuộc chiến.
“Vậy tôi là cái gì hả?
“Cả đội của tôi.
giờ chỉ còn lại một mình tôi, tên đội trưởng vô dụng này.
” Anh khẽ vỗ vào ngực, như thể tự giễu.
“Vậy đấy, Ren.
” Aisen ngẩng nhìn cậu, giọng chậm rãi hơn nhưng rõ ràng từng chữ.
“Với tất cả những thứ rối ren này.
cậu vẫn còn muốn đồng hành cùng tôi không?
“Không.
” Ren đáp, giọng phẳng lặng như mặt hồ đã lặng gió.
Không một chút ngập ngừng, không lấy một tia cảm xúc.
Aisen hơi nhướng mày.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua trước khi anh nghiêng người, chống khuỷu tay lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên đang ngồi đối diện bên kia đống lửa.
“Thật đấy à?
Anh nheo mắt, môi cong lên như thể vừa thấy gì đó thú vị.
“Cậu học cái kiểu trả lời với khuôn mặt lạnh như tanh đó ở đâu vậy?
Trông thì giống thiên thần lạc đường mà nói chuyện như thể vừa bị trục xuất khỏi địa ngục.
Ren duỗi người, ngáp khẽ, giọng đáp lại cũng chẳng buồn cười mà lại càng châm chọc hơn.
“Gần mực thì đen thôi.
” Cậu liếc nhìn Aisen với ánh mắt nửa đùa nửa thật, nhưng chẳng buồn giải thích thêm.
Aisen bỗng phá lên cười.
Một tràng cười không lớn, nhưng rõ ràng là thật, như thể trong phút chốc, gánh nặng và nỗi buồn từ những câu chuyện cũ vừa được nhấc khỏi vai anh.
“Được đấy, Ren.
” Anh vừa nói vừa lắc đầu, rượu trong bình sóng sánh theo từng chuyển động.
“Cậu đúng là kiểu khiến người ta nghĩ rằng:
cậu sẽ chết vì nghiêm túc, ai dè lại thọc người khác bằng mấy câu nói như thế.
Ren không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt hướng về mặt hồ, nơi ánh trăng vừa ló ra khỏi màn mây, soi xuống những thanh kiếm, và hai kẻ sống sót còn đang ngồi kể chuyện cho nhau nghe.
“Nhưng thật lòng mà nói…” Ren khẽ cất tiếng, giọng nhỏ đến mức như sắp bị gió đêm cuốn đi.
Cậu vẫn nhìn mặt hồ, nơi ánh trăng lấp loáng như một con đường mong manh dẫn đến những điều chưa từng chạm tới.
“…tôi cũng muốn mình bước ra khỏi cái vòng tròn cô lập do chính bản thân dựng lên.
Lần này, giọng nói của Ren không còn sắc lạnh như trước nữa.
Nó chậm hơn, mềm hơn, như thể từng chữ đều được cậu nhặt lên từ đáy lòng, vừa run rẩy vừa dằn vặt.
“Tôi mệt mỏi với cái cảm giác cứ phải giả vờ là mình ổn, phải giữ khoảng cách, phải dè chừng từng lời nói.
cứ như chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ lại vỡ tan.
Ren ngừng lại, hai tay đan vào nhau trước đầu gối, ánh mắt như chìm sâu hơn vào khoảng tối đang bủa vây mặt hồ.
“Tôi cũng muốn tin ai đó.
Muốn được ở cạnh ai đó mà không phải luôn nghĩ đến cái kết.
không phải luôn chuẩn bị tâm lý để rút lui.
Cậu quay sang, không nhìn thẳng vào Aisen, nhưng đủ gần để thấy ánh lửa phản chiếu trong mắt cả hai.
“Chỉ là… tôi vẫn chưa biết phải làm điều đó như thế nào.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập