Chương 306: Lưỡi Kiếm Của Mặt Nước

“Tôi hiểu.

” Aisen cất giọng, không cao, nhưng đủ để xé nhẹ qua màn sương đang dày đặc dần theo từng nhịp đêm.

Anh xoay người lại, ánh mắt không còn mang vẻ giễu cợt thường thấy, mà trầm xuống, như ánh lửa đã cháy qua nhiều đêm.

“Nhưng này, thử đặt tay lên ngực đi.

Anh nói, rồi khẽ làm mẫu:

một bàn tay dày dạn những vết chai, từng ra vào hàng trăm trận chiến, giờ lại đặt nhẹ lên ngực trái, nơi có thứ gì đó không thể rèn, không thể vá, không thể thay thế.

“Chỗ này.

” Aisen nói, mắt khẽ chớp như để xua đi một lớp sương mỏng đang phủ trong đáy mắt.

“…nó sẽ dạy cho cậu biết phải làm như thế nào.

“Không bậc thầy nào giỏi về cảm xúc hơn trái tim đâu, Ren ạ.

” Giọng anh nhẹ đi, như một lời tâm tình hơn là dạy dỗ.

Không màu mè, không đạo lý, chỉ đơn giản là một chân lý lặng thầm mà những kẻ còn sống sót sau mất mát đều học được, từng chút một.

Aisen hạ tay xuống, ánh nhìn lại hướng về mặt hồ.

“Cứ để nó dẫn đường.

Sai thì sửa.

Vấp ngã thì đứng dậy.

Nhưng đừng bao giờ bỏ rơi nó… kể cả khi cậu nghĩ mình nên làm vậy để sống sót.

Ren cũng làm theo.

Cậu lặng lẽ đặt tay lên ngực mình.

Những nhịp đập khẽ vang lên dưới đầu ngón tay, một âm thanh câm lặng nhưng kiên trì, như thể nhắc nhở cậu rằng dù cho tâm trí có rối loạn đến đâu, sự sống vẫn âm thầm tiếp diễn.

Aisen nhìn cậu, rồi cất tiếng, chậm rãi như thể đang đọc lại một ký ức đã thành di sản:

“Tộc Elf chúng tôi.

luôn xem sự liên kết là gốc rễ của tồn tại.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua làn sương, như nhìn về một thời đại đã mất.

“Tôi từng kể với cậu rồi.

Dark Elf và Forest Elf, đã từng sống như anh em một nhà.

Không biên giới, không ngờ vực.

Nhưng rồi thần linh của chúng tôi biến mất.

Không ai rõ họ đã đi đâu.

Chỉ biết, khi cái trụ tâm ấy tan vỡ, từng sợi dây liên kết cũng dần đứt đoạn theo.

Aisen ngừng lại, lặng vài nhịp, như thể đang cân nhắc giá trị từng chữ tiếp theo.

“Cậu biết không, Ren.

“Con người có thể đi qua đời nhau.

nhưng không thể sống mà không để lại dấu vết.

“Chúng ta tồn tại trong những mối quan hệ.

Với đất, nơi nâng bước ta đi.

Với nước và rừng, nơi che chở, nuôi dưỡng ta.

Với cảm xúc, thứ khiến nỗi đau và tình yêu không phải là ảo tưởng.

Anh khẽ cúi đầu, giọng trầm xuống như một lời thì thầm từ thế hệ cũ.

“Nhưng trên tất cả.

là trách nhiệm.

Trách nhiệm với những gì ta lựa chọn.

Với những người từng đi cùng ta.

Với chính bản thân ta, trong những phút giây yếu lòng nhất.

Rồi anh nghiêng đầu nhìn Ren, đôi mắt sáng lặng như đá cổ.

“Nếu gạt bỏ tất cả những điều đó, nếu chối từ mọi liên kết để chỉ còn lại một mình, liệu ta có còn là một sinh thể biết yêu, biết hy sinh?

Hay chỉ là một cái vỏ sống sót, rỗng ruột, chỉ biết cử động vì thói quen?

“Trái tim đập thì gọi là còn sống.

” Aisen gõ nhẹ lên ngực mình một lần nữa.

“Nhưng chưa chắc đã đang sống.

Không gian bỗng chốc trở nên yên lặng.

Cơn gió đêm đã lùi về phía rừng sâu, để lại mặt hồ một màn tĩnh mịch như thể đang nín thở.

Ánh sáng nhợt nhạt của trăng phản chiếu lấp lánh trên những thanh kiếm cắm rải rác, khiến chúng trông như những bóng hình còn lưu lại sau một lời thề đã tan biến.

Aisen không nói gì thêm.

Anh chỉ đứng dậy, chậm rãi vươn vai, như thể đang đánh thức cơ thể sau một giấc ngủ ngắn.

“Thôi được rồi, ” anh nói, giọng trở lại nhẹ nhàng như thường ngày, “Chúng ta nên quay về thôi.

Ren cũng đứng lên, phủi nhẹ bụi bám trên áo.

Nhưng trước khi kịp cất bước, Aisen lại quay sang với một nụ cười khó đoán:

“Ngày mai cậu sẽ phải đi cùng tôi để ngắt hoa đấy.

Ren nhướng mày, hơi nghiêng đầu, “Hoa?

Một thoáng ngập ngừng.

Cậu nheo mắt, như thể không chắc liệu có nên hỏi tiếp.

“Anh định.

làm gì với hoa chứ?

Không lẽ anh thích hoa à?

Aisen phì cười, nhưng trong đáy mắt không hề có chút giễu cợt.

“Không.

Không phải cho tôi.

Anh chậm rãi đưa ánh nhìn về phía bờ hồ, nơi những thanh kiếm vẫn đứng yên như cột mốc của những câu chuyện chưa được kể.

“Là để tưởng nhớ những người đã nằm lại nơi này.

Giọng nói của anh hạ xuống, nhẹ đến mức gần như bị gió cuốn đi.

“Họ từng có tên, từng có giấc mơ.

Nhưng rồi một ngày.

tất cả bị nuốt chửng bởi cuộc chiến mà họ không hề chọn.

Ren im lặng nhìn theo ánh mắt của Aisen.

Những thanh kiếm cắm trơ trọi giữa nền đất ẩm như dấu chấm hết của những linh hồn chưa được ai gọi tên.

“Ít nhất.

tôi vẫn còn có thể để lại một nhành hoa.

Aisen khẽ nói, rồi quay người đi trước.

Tiếng bước chân anh vang lên trên mặt đất khô như một nhịp chấm câu đơn độc giữa trang sách cũ.

Ren đứng lại thêm một chút.

Cậu lặng lẽ nhìn những thanh kiếm, và lần đầu tiên nhận ra rằng, không phải tất cả mọi lời tạm biệt đều cần được nói thành lời.

Gió lại thổi qua, nhẹ như một tiếng thở dài từ mặt đất.

Nhưng rồi một suy nghĩ tồi tệ, và có phần trần tục, len vào trong đầu, phá hỏng toàn bộ bầu không khí trang nghiêm và bi ai mà cảnh vật và lời nói vừa gầy dựng nên.

“…Khoan đã, ” Ren lẩm bẩm, hơi nheo mắt lại như vừa nhận ra điều gì đó.

Cậu quay phắt về phía sau, gọi lớn.

“Khoan đã, tức là.

anh nói từ nãy đến giờ chỉ để dẫn dụ tôi đi ngắt hoa cùng thôi à?

Aisen không dừng bước, chỉ đưa một tay lên nhún vai lười biếng trong bóng tối.

“.

Ai biết được?

Giọng anh vang vọng lại, thoáng pha chút cười cợt, như thể vừa cố tình chôn vùi cả sự nghiêm túc lẫn cảm xúc của cuộc trò chuyện trước đó chỉ bằng một câu bâng quơ.

Ren trừng mắt nhìn theo, thật lâu.

Rồi cậu khẽ thở dài, không rõ là bất lực, tức giận, hay.

đang cố nén cười.

“Đồ quái nhân lạnh lùng.

Nhưng dù là hoa hay là gì khác, sáng mai, cậu biết mình vẫn sẽ đi theo.

Không phải vì nghĩa vụ, mà vì.

một điều gì đó chưa thể gọi tên.

Ngày hôm sau, như một lời hứa mơ hồ không ai muốn nhắc lại, Ren bị kéo ra khỏi giấc ngủ từ sớm.

Cậu đang thực hiện chương thứ ba của chuỗi nhiệm vụ mang tên

[Dâng Hoa]

Nội dung nghe có vẻ đơn giản:

thu thập những loài hoa quý trong rừng Sương Mù, thứ được cho là mang hương sắc giúp an ủi linh hồn các chiến binh Dark Elf đã ngã xuống.

Nghe thì thơ mộng.

Đẹp đẽ.

Nhân văn.

Ít nhất là.

cho đến khi Ren thực sự đặt chân đến điểm thu thập.

Cảnh tượng trước mắt lập tức đập tan mọi ảo tưởng đẹp đẽ đó.

Một đàn hoa ăn thịt, ăn thịt theo đúng nghĩa đen, đang trườn bò như những con thú đói mồi, những đài hoa há rộng với hàng răng hình lưỡi liềm ẩn sau cánh hoa lấp lánh sương.

Chúng rít lên những âm thanh ướt át, dây leo vung ra như roi, đầy nọc độc và sát khí.

Ren thoái lui theo bản năng, rút kiếm ra, liên tục chém đứt những xúc tu dính nhầy đang phóng tới.

“.

Anh nói đây là nhiệm vụ đi ngắt hoa á hả?

Giọng cậu nghẹn lại trong lúc né cú đớp sát sườn từ một đài hoa cỡ đầu người.

Aisen đang nhún gối lấy đà, vung lưỡi kiếm đen vẽ thành một vòng cung đậm chất nghệ thuật, chém nát ba bông hoa trong một đòn duy nhất.

Những cánh hoa vỡ tan thành pixel đỏ, bay lả tả như máu hòa vào sương mù.

“Ừm.

thì gọi là ngắt hoa.

cũng hơi đơn giản hóa vấn đề rồi nhỉ?

Anh nhún vai, nở một nụ cười vừa xin lỗi vừa.

như thể chờ đợi phản ứng tiêu cực từ Ren.

Ren trừng mắt nhìn anh ta, rồi quay lại phía đám hoa đang gào thét sau những khóm cây.

“Thế này thì phải gọi là cướp hoa từ tay quái vật thì đúng hơn.

“Chính xác luôn.

” Aisen gật đầu, lưỡi kiếm dựng thẳng, sẵn sàng cho đợt càn tiếp theo.

“Và nên nhớ, chỉ hái những bông chưa mở miệng cắn người.

Ren cắn răng.

“Có lẽ tôi nên bắt đầu nghi ngờ mọi nhiệm vụ có từ hoa trong tiêu đề.

Nhờ có Aisen, cuộc chiến không nguy hiểm như Ren từng tưởng tượng, mà ngược lại, lại diễn ra trôi chảy một cách khó tin.

Aisen chẳng khác gì một cỗ máy cắt cỏ, mỗi nhát kiếm của anh đều gọn gàng tiễn nguyên một cụm quái vật trở về cát bụi.

Không chỉ vậy, anh ta còn vô cùng đa dụng:

vừa cắt đứt những đòn tấn công từ điểm mù, vừa khéo léo tạo ra khoảng trống cho Ren có thể chen vào tung đòn.

Ren hầu như không cần phải làm gì nhiều.

Cậu chỉ việc di chuyển hợp lý, chém vài con còn sót lại, rồi thoải mái.

hít ké exp.

Dù chẳng được bao nhiêu.

Hệ thống phân chia kinh nghiệm dựa trên mức đóng góp của mỗi người trong tổ đội, cộng thêm bonus nhỏ từ đòn hạ gục cuối cùng.

Với mức level chênh lệch quá lớn như hiện tại, Aisen gần như không nhận được điểm kinh nghiệm nào từ đám quái này.

Thậm chí sau khi lượt của anh ta kết thúc, quái nhảy sang Ren cũng chỉ cho khoảng 1-2 exp mỗi con.

Chỉ khi nào chính tay Ren tung đòn kết liễu thì con số đó mới nhích lên, tầm 30–33 exp.

Vẫn còn ít.

Nhưng dù sao thì.

Cậu cũng đang ăn ké mà.

“Tôi nghĩ vậy là xong rồi.

” Aisen hạ nhát chém cuối cùng, chặt ngang thân cây hoa ăn thịt cuối cùng, rồi quay lại nói với Ren, giọng nhẹ tênh như thể vừa dọn xong vườn rau sau nhà.

Ren gật đầu.

Cậu vừa định thu kiếm thì.

Xoạt

Một chuyển động bất thường luồn qua các bụi cây phía xa.

Sương mù cuộn lên rồi bị xé toạc, như thể có thứ gì đó đang rẽ thẳng qua rừng, đẩy lùi làn khói trắng lơ lửng trong không trung.

Từ bên dưới những tầng lá rậm rạp, một cánh hoa khổng lồ trồi lên.

Rồi một cái miệng hoa mở to, lộ ra hàng răng sắc như dao cạo, ướt đẫm dịch nhầy.

Một bông hoa ăn thịt khác, nhưng cao đến hai mét.

“Boss à.

Aisen nheo mắt.

Anh khẽ rít qua kẽ răng.

“Trúng mánh rồi.

“Cậu bên trái, tôi bên phải.

Chia ra nhé.

” Aisen chỉ nói vỏn vẹn một câu, rồi ngay lập tức lao vút đi.

Không chờ phản ứng, bóng anh ta đã xé toạc màn sương, như một mũi tên đen nhắm thẳng vào cây hoa ăn thịt khổng lồ.

Trong chưa đầy một cái chớp mắt, Ren thậm chí còn chưa kịp điều chỉnh vị trí, Aisen đã chạm tới mục tiêu.

Xoẹt

Một đường kiếm sắc lịm xẹt qua thân hoa, chém sâu đến tận lõi.

Mảnh vỡ pixel bắn tung tóe như những tia máu đỏ vỡ vụn trong không khí.

Ngay lập tức, thanh HP đầu tiên của con boss tụt xuống gần một phần tư.

Ren trợn mắt.

“Cái gì…?

Cậu biết quái vật hệ thực vật không quá trâu máu, nhưng đến mức này thì, quá vô lý.

Và điều khiến cậu lạnh sống lưng hơn cả là… Aisen thậm chí còn chưa kích hoạt kỹ năng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập