Chương 307: Ánh Sáng Trong Sương

Cây hoa ăn thịt khổng lồ gầm lên bằng một âm thanh ướt át, rồi vung vẩy những sợi rễ to bằng cổ tay người lớn.

Chúng quất xuống như những chiếc roi da tẩm độc, đủ sức nghiền nát xương chỉ với một đòn.

Ren bật người lùi lại.

Đôi chân trượt dài trên lớp đất ẩm, để lại hai vệt rãnh mờ trong màn sương đặc quánh.

Một sợi dây leo vụt qua trước ngực cậu, đủ gần để cắt đứt hơi thở trong một nhịp ngắn ngủi.

May mắn thay, đó là giới hạn tầm với của nó, ít nhất là trong khoảnh khắc này.

Cây hoa ăn thịt có thể tiến thêm vài bước để ép sát, nhưng nó chưa kịp làm vậy.

Bởi giờ đây, những đòn kiếm của Aisen đang giữ chặt nó tại chỗ.

Anh ta lao lên, cắt ngang những sợi rễ như thể chúng chỉ là sợi mì mềm nhũn, từng nhát chém đều kèm theo âm thanh soạt khô gọn, để lại mùi hăng hắc của nhựa cây bắn tung trong không khí.

Ren có thể cảm nhận rõ, nếu Aisen không ở đây, cậu đã sớm bị trói gọn và nuốt chửng chỉ trong vài giây.

Với Ren, con mini boss này đúng nghĩa là cơn ác mộng.

Một mình đối đầu với nó đồng nghĩa với việc cậu sẽ bị nghiền nát trong cơn mưa những đòn tấn công đến từ mọi hướng, từng sợi rễ cây quất tới như lũ rắn độc, không cho lấy một khoảng trống để thở.

Ngay cả một nhóm người chơi được trang bị tận răng, phối hợp nhịp nhàng, cũng sẽ phải trả giá đắt để giành chiến thắng trước sinh vật này.

Thế mà lúc này… nó lại đang bị ép lùi chỉ bởi một người.

Aisen vung kiếm, đường chém của anh dứt khoát như lệnh hành quyết.

Sợi rễ cây cuối cùng vừa kịp ngoi lên khỏi mặt đất đã bị chặt phăng, rơi xuống trong tiếng phụt ướt át.

Rồi, như một chiếc bóng thoát khỏi tầm mắt, Aisen trượt ngang, vòng ra sau lưng cây hoa ăn thịt.

Lưỡi kiếm cong cong vẽ nên một đường mờ ảo trong sương, sắc bén đến mức cắt rời cả những cánh hoa đỏ thẫm, tựa như lật toang dạ dày của một con thú dữ.

Thanh máu của con boss tụt thẳng xuống chỉ còn một thanh hp.

Hai phần ba sinh lực bị thổi bay trong chưa đầy ba phút giao chiến.

Không để con quái vật có cơ hội hồi phục sau đòn tấn công choáng váng, Ren lập tức lao lên, dồn hết tốc lực vào đôi bàn chân của mình, cảm giác như cơ bắp sắp xé toạc làn da.

Chỉ sau hai nhịp thở, cậu đã vượt qua quãng đường bốn mét, áp sát ngay trước phần thân khổng lồ của cây hoa ăn thịt.

Windslash rít lên, tiếng thép lạnh xé tan làn sương mờ, rồi cắt thẳng vào thân nó.

Một con số sát thương bé tí hiện lên trên đỉnh đầu con boss, nhỏ đến mức như bị nuốt chửng trong thanh máu dài dằng dặc của nó.

So với lượng sát thương Aisen vừa gây ra… đòn của Ren chẳng khác nào lấy kim chọc vào một con dã thú khổng lồ.

Nhưng Ren không hề nản chí.

Cậu siết chặt chuôi kiếm, rồi dồn sức vung một nhát thật mạnh.

Lưỡi thép rạch một đường dài trên lớp vỏ dày cộp của thân hoa, cắt xé từng thớ sợi thực vật cho đến tận nhị hoa mới dừng lại.

Lần này, một con số sát thương trí mạng bùng lên, gấp đôi đòn trước, đủ để khiến quái vật khẽ rung mình.

Nhưng khoảnh khắc ấy cũng đánh thức nó khỏi cơn choáng.

Con boss gầm gừ một âm thanh ướt át, rồi lao thẳng phần “đầu” về phía Ren.

Những cánh hoa tàn xòe rộng, để lộ khoang miệng ghê rợn với lớp răng thực vật ken dày, khép lại như muốn nuốt trọn con mồi chỉ trong một cú cắn.

Một luồng cảm giác rát buốt lan khắp cơ thể, như thể hàng trăm mũi kim đồng loạt đâm sâu vào từng tấc da thịt.

Ren rùng mình, theo bản năng lập tức siết chặt toàn thân, rồi bứt tốc lao thẳng về phía trước.

Cơ thể mảnh mai của cậu lách gọn qua khe hở giữa những cánh hoa đỏ thẫm, một trong số đó đã bị Aisen chém lìa, để lại khoảng trống vừa đủ.

Khoang miệng khổng lồ của cây hoa ăn thịt khép lại sau lưng Ren trong tiếng “chụp” nặng nề, nhưng không thể nuốt trọn mục tiêu.

Chỉ còn lại dư âm mùi tanh ngọt và hơi thở ẩm nồng bám trên gáy cậu, minh chứng cho việc mình vừa thoát chết trong gang tấc.

Nhưng thay vì quay lại để nuốt gọn con mồi hay tung ra đợt tấn công thứ hai bằng những sợi rễ vừa tái sinh, con boss lại.

rút lui.

Những sợi dây leo cuộn lại như để bảo vệ phần thân, rồi nó lùi dần, rẽ sương mù như một cái bóng khổng lồ tìm đường trốn.

Nhưng đúng vào lúc này.

Aisen đã đứng chặn ngay trước mặt nó, ánh mắt lạnh lùng đến mức sương mù cũng như đông đặc lại.

“Đừng cho thứ này thời gian.

Lưỡi kiếm của anh vung lên, động tác vừa nhanh vừa mượt đến mức mắt thường chỉ thấy một vệt sáng lướt qua.

Một luồng hào quang chết chóc bùng nổ, tràn dọc theo thân kiếm, phủ lên nó một vẻ huyền bí khó diễn tả.

Chỉ trong khoảnh khắc, phần đài hoa khổng lồ bị cắt rời khỏi thân như một đóa hoa bị hái phăng.

Tiếng thân cây nặng nề đổ xuống mặt đất, hòa vào mùi nhựa sống tanh ngọt lan khắp không gian.

Aisen thu kiếm, giọng bình thản nhưng mang theo chút cảnh báo, “Chúng có thể từ từ hồi phục nếu rễ vẫn kết nối được với nguồn nước.

và lá cây còn chạm được ánh sáng.

Anh đặt chân lên phần đài hoa vẫn đang co giật, như một kẻ chiến thắng giữ chặt trái tim kẻ thù.

Một cảm giác không hài hòa đến khó tả.

Nếu là những loài quái vật khác, cái chết đã đến ngay từ khi mất đầu.

Nhưng quái vật hệ thực vật.

luôn sở hữu sức sống dai dẳng đến đáng sợ.

Không nói một lời, Aisen nhấc chân, tung một cú đá thẳng vào phần đài hoa khổng lồ.

Khối cánh đỏ tươi xoay tròn trong không khí, lao về phía Ren như một chiếc lưỡi hái đang xoáy ngược.

Bất ngờ trước hành động đột ngột ấy, Ren vẫn kịp phản ứng theo bản năng.

Cậu siết chặt chuôi kiếm, đồng thời kích hoạt kiếm kỹ

[Vertical Arc]

Ánh sáng xanh lục bùng nổ bao trùm lấy Windslash, vạch một quỹ đạo sắc bén như muốn xé toạc sương mù.

Cơ thể Ren xoay theo đường kiếm, tạo thành một vết chém chữ V ngược rực sáng ngay giữa tâm hoa.

Âm thanh xé nát thịt thực vật vang lên khô khốc.

Phần đài hoa bị cắt gọn làm đôi, từng mảnh bung ra như cánh cửa địa ngục vừa bị phá toang.

Những mảnh vụn chưa kịp chạm đất đã tan rã thành dải pixel nhiều màu, tỏa ra như pháo hoa rồi biến mất trong không khí.

[Bạn vừa tiêu diệt The Indolent Flower Lv.

16]

[Bạn nhận được 500 exp]

[Bạn nhận được 400 cor]

[Bạn nhận được:

Cánh hoa đỏ ×4]

[Bạn nhận được trang bị:

Natural Ring]

Ren thở dài một hơi, tra Windslash trở lại vào vỏ, tiếng kim loại khẽ ngân lên giữa làn sương ẩm.

Cậu mở bảng hệ thống, để màn hình bán trong suốt hiện ra trước mắt, và bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

Cánh hoa đỏ.

Thứ vật phẩm then chốt để hoàn thành nhiệm vụ

[Dâng Hoa]

Có chúng, coi như mục tiêu hôm nay đã xong.

Nhưng thứ làm Ren hơi nhướng mày chính là cái tên còn lại trong danh sách:

Natural Ring.

Một chiếc nhẫn.

Thứ này đủ để khiến cả ngày hôm nay của Ren trở nên đáng giá.

Với cái vận may khó chịu của mình, cậu vốn chẳng dám hy vọng sẽ nhặt được gì khi tung đòn kết liễu, thường thì kết quả chỉ toàn mấy đồng cor lẻ hoặc nguyên liệu rẻ tiền.

Nhưng lần này… hóa ra cú chém cuối cũng có giá trị thật.

Giờ thì Ren đã hiểu vì sao người ta lại tranh nhau quyết liệt để giành đòn kết liễu mỗi khi đối đầu với trùm.

Hơn thế nữa, đây lại là một món trang sức hiếm có, thứ vốn có tỉ lệ rơi thấp hơn cả vũ khí hay giáp trụ.

Một vận may mà ngay cả Ren cũng phải thừa nhận… là đáng để khoe khoang.

Cố nén cảm giác phấn khích, Ren mở kho đồ.

Ngón tay cậu rê chậm rãi đến biểu tượng chiếc nhẫn lấp lánh trong ô vật phẩm, hệt như sợ rằng chỉ cần chạm mạnh thôi nó sẽ… biến mất.

Một tiếng tinh vang khẽ trong đầu khi bảng thông tin bật lên:

[Natural Ring]

Loại:

Trang sức – Nhẫn.

Độ bền:

50/50

Ánh sáng:

0/100

Hiệu ứng đặc biệt:

Khi chỉ số Ánh sáng đạt 100/100 và người đeo đứng dưới ánh nắng mặt trời, hồi 1 HP mỗi giây.

Ren chau mày.

Một vật phẩm trông thì đơn giản, nhưng điều kiện kích hoạt lại rắc rối đến khó chịu.

“Ánh sáng 0/100… tức là phải phơi nắng đủ lâu?

Cậu khẽ nhíu mày, hình dung cảnh mình đứng giữa quảng trường đầy nắng chói chang chỉ để sạc nhẫn.

Dù vậy, với một kẻ thường xuyên lăn lộn ở những vùng đầy quái vật như cậu, việc bị động hồi 1 hp/giây cũng là một món quà quá quý giá.

Cậu nhấp vào phần cụ hiện hóa trang bị.

Một chiếc nhẫn mộc mạc hiện ra, nằm gọn trong lòng bàn tay Ren.

Nó trông như một vòng tròn nhỏ được đan rối từ những sợi dây leo, giản dị nhưng vẫn toát ra thứ khí chất khó tả.

Ren liếc chiếc nhẫn một lúc, rồi quay sang Aisen, kẻ đang thong dong dạo vòng quanh bãi chiến trường bừa bộn, như thể chẳng hề quan tâm đến chiến lợi phẩm.

Thở dài, cậu bất chợt ném nó sang.

“Đỡ này.

Aisen bắt gọn, liếc xuống rồi nhướng mày.

“Ơ, cậu… tỏ tình với tôi à?

Tôi nói trước, tôi là đàn ông và tôi thích phụ nữ.

Nhưng nếu cậu cố quá thì… tôi cũng sẽ suy nghĩ.

Anh ta cười nhếch mép đầy trêu chọc.

nhung trông có vẻ anh ta đang thực sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Ren bực mình gằn giọng, “Vật phẩm rơi từ con boss vừa nãy.

Cho anh.

“Không.

Cậu tung đòn kết liễu, cậu nhận được thì nó là của cậu.

” Aisen nhún vai, giọng hờ hững nhưng khóe môi vẫn cong cong.

“Nhưng anh làm hết mọi việc còn gì?

“Ai thèm thứ này chứ?

Trang sức à?

Tôi mà đeo thì mất hình tượng đàn ông mạnh mẽ.

Aisen quay mặt đi, đưa đôi bàn tay ra phía trước, giả vờ nghiêm túc.

“Trừ khi… cậu đeo cho tôi.

Lúc đó thì.

“Im ngay!

” Ren cắt lời, suýt thì ném luôn thanh kiếm sang.

Nhưng đúng vào lúc này…

Một tiếng rít vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của khu rừng sương mù.

Từ đâu đó giữa những tán cây, một vật đen nhánh lao vút lên trời.

Trong tích tắc, nó nổ tung thành một vầng sáng chói lòa, phát ra âm thanh chát chúa khiến Ren phải cau mày.

Aisen lập tức thu lại nụ cười trêu ngươi.

Ánh mắt anh ta hướng lên bầu trời, nghiêm lại đến mức khiến Ren ngẩn người.

Thứ vừa nổ.

không lẫn vào đâu được, là pháo hiệu.

Anh ta ném chiếc nhẫn trả lại Ren, giọng khẽ nhưng chắc nịch, “Cầm lấy.

Tôi đi trước.

Và nhớ.

đừng có dại mà đi theo.

Cậu không cần phải dính vào rắc rối này.

Không đợi Ren kịp hỏi, Aisen khẽ nghiêng người, và chỉ trong một cái chớp mắt, bóng anh ta tan biến vào màn sương, như thể chưa từng đứng ở đó.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập