Chương 308: Vòng Vây Xanh Thẫm

Đúng vào lúc bóng Aisen vừa tan biến vào màn sương, một âm thanh “ting” khô khốc vang lên trong tai Ren.

Giao diện hệ thống nhảy bổ ra trước mắt cậu, gần như ép thị lực của cậu dán vào nó:

[Một nhiệm vụ khẩn cấp được phát động.

[Emergency Orders]

Mô tả:

Bạn và người đồng hành Dark Elf của mình nhận được một tín hiệu cầu cứu bất ngờ.

Tình hình:

Người đồng hành của bạn đã rời đi trước, hướng về nơi phát ra pháo hiệu.

Chữ “Khẩn cấp” đỏ lòm chớp liên hồi ở góc màn hình như cố tình gây loạn nhịp tim của người ta.

Ren cau mày, lòng có chút bồn chồn.

Một nhiệm vụ khẩn cấp… không nằm trong kế hoạch của cậu, càng không phải thứ cậu định dây vào ngay sau khi vừa thoát khỏi cái miệng đầy răng của một con boss khổng lồ.

Nhưng hệ thống không bao giờ hỏi ý kiến.

Nó ném nhiệm vụ vào mặt cậu, như một tay buôn ép giá, rồi đứng xem cậu xoay xở thế nào.

Ánh sáng từ pháo hiệu vừa rồi vẫn còn hằn nhạt trên bầu trời phía xa, mờ ảo như vết cào trong màn sương.

Aisen đã biến mất, lời cảnh báo “Đừng vướng vào” của anh ta còn vang vọng trong đầu.

Ren đứng im, tay vô thức siết chặt chuôi Windslash.

Đi hay không?

Cách tốt nhất… rõ ràng là quay về khu trại của những Dark Elf và báo lại tất cả thông tin này.

Nhưng chỉ cần nghĩ tới quãng đường phải đi, Ren đã thấy như vừa bị tạt một gáo nước lạnh.

Quay về mất ít nhất nửa giờ, rồi lại mất thêm từng phút dài lê thê để họ gom quân, trang bị, rồi kéo nhau tới đây.

Thời gian đó… Aisen có thể đã ngã xuống.

Ren không biết rõ sức mạnh của anh ta, nhưng một Dark Elf có thể một mình nghiền nát một con mini-boss chỉ trong vài nhịp thở, một tay kiếm đủ nhanh để khiến mắt thường không bắt kịp.

Nhưng sức mạnh ấy không phải tấm khiên chống lại mọi nguy cơ.

Tín hiệu cầu cứu… không bao giờ là thứ mà một Dark Elf dùng một cách tùy tiện.

Nó có nghĩa là kẻ gửi đi đang bị đẩy lùi, hoặc đã đến giới hạn của mình.

Và trong hầu hết các trường hợp, giới hạn ấy chỉ kéo dài… vài phút.

Trong đầu Ren lập tức hiện ra hai kịch bản tồi tệ nhất:

Một nhóm Dark Elf bị dồn vào một góc chết, lưng kề tường, không còn lối thoát.

Hoặc họ đang bị vây kín bởi một đội quân áp đảo về số lượng, như một đám kiến lửa bủa vây con mồi.

Và dù là kịch bản nào… thì cả hai đều đồng nghĩa với một cuộc thảm sát nếu không có viện trợ ngay lập tức.

Aisen mạnh, rất mạnh… nhưng đối thủ của anh ta lần này không phải quái vật tầng 3 yếu ớt, mà là những kẻ cùng cấp, được mài giũa bởi chiến trường ở tận tầng 10.

Ren khẽ nghiến răng.

Âm thanh lách tách nhỏ vang lên khi ngón tay cậu siết chặt chuôi kiếm, như thể chính bản thân cũng đang dồn sức vào một quyết định không thể rút lại.

Cậu mở hệ thống, vào mục bạn bè.

Danh sách ngắn đến mức chỉ cần liếc một lần là thấy hết, những cái tên ít ỏi nhưng đều là những người mà Ren tin tưởng được.

Không chút do dự, cậu lôi ra một cuộn giấy truyền tin.

Thứ này vốn không nhiều, và với tình trạng tài chính thảm hại của mình, mỗi cuộn đều đáng giá như vàng.

Nhưng giờ, chẳng còn chỗ cho sự tính toán.

Ren ghi vội vài từ, ngắn gọn đến mức cộc lốc, rồi gửi thẳng cho Kirito.

Chỉ hy vọng cậu ta kịp đọc… và kịp phản ứng.

Trên bầu trời, pháo hiệu đang dần phai nhạt thành một vệt sáng mờ, như hơi thở yếu ớt của người sắp tắt lịm.

Ren siết chặt hàm, dồn sức vào chân.

Không hề ngoái lại, cậu lao đi.

Tiếng gió và tiếng lá xé bên tai hòa làm một, dẫn cậu thẳng về phía tín hiệu cầu cứu đang hấp hối giữa màn sương rừng.

Ren lao vun vút qua từng tán cây rậm rạp, những mảng sương mù bị cắt đôi bởi thân người như vỡ tung ra, rồi nhanh chóng liền lại phía sau.

Nhịp tim đập dồn dập, hòa cùng tiếng bước chân giẫm lên lớp lá mục dày dưới đất thành một tiết tấu gấp gáp, thôi thúc cậu tiến nhanh hơn nữa.

Dần dần, một thứ âm thanh khác chen vào, những tiếng va chạm chát chúa của kim loại.

Ren biết mình sắp đến gần.

Mỗi bước tiến, cậu càng cảm nhận rõ hơn áp lực trong không gian, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình đang ép xuống ngực, bóp nghẹt hơi thở.

Nhịp tim cậu đập nhanh đến mức mỗi nhịp như dội thẳng vào màng tai.

Và rồi, qua một khe hở giữa những thân cây cổ thụ, cảnh tượng giao chiến hiện ra.

Một nhóm Forest Elf mặc giáp xanh thẫm đang siết vòng vây quanh Aisen.

Ánh thép từ những lưỡi kiếm mảnh và cong phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá, khiến cả khung cảnh như đang lập lòe trong một vũ điệu chết chóc.

Phía sau Aisen, một Dark Elf khác đang ngồi bệt dưới gốc cây khổng lồ, lưng tựa vào lớp vỏ xù xì để cố giữ mình không gục hẳn.

Máu đỏ sẫm chảy thành dòng từ vết thương ở sườn, thấm ướt cả tấm áo giáp da.

Mỗi nhịp thở của anh ta đều đứt quãng, như đang chiến đấu không chỉ với kẻ thù mà còn với chính cơn đau.

Aisen vẫn đang di chuyển liên tục, thanh kiếm vung lên tạo thành những đường chém sắc lẻm, đỡ gạt từng đòn tấn công như mưa trút xuống.

Nhưng dù tốc độ của anh nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp, vòng vây của kẻ địch vẫn không hề lới lỏng.

Thế trận tạm thời cân bằng, nhưng Ren chỉ cần liếc qua là biết nó sẽ sớm sụp đổ.

Thể lực của một người, dù mạnh đến đâu, cũng chẳng thể duy trì mãi trước bảy tám kẻ liên tục thay phiên nhau công kích.

Những người lính khác trong đoàn Dark Elf có lẽ đã nằm lại tại đây.

Ren nhận ra điều đó khi ánh mắt lướt qua những thanh kiếm khắc tiêu chí của hắc tộc nằm rải rác trên nền đất ẩm lạnh.

Chúng nằm đó, lạnh lẽo và lặng im, như những bia mộ không tên.

Mùi máu tanh trộn lẫn với hương mục rữa của lá cây già khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Một cuộc chiến ác liệt chắc chắn đã diễn ra, và dấu vết của nó hiện rõ trên từng cơ thể kẻ thù.

Bọn Forest Elf cũng không hề nguyên vẹn, lớp giáp xanh bị xé rách, để lộ những vết cắt sâu, vài chỗ còn rỉ máu.

Một số tên thở hổn hển, mồ hôi hòa với máu chảy thành dòng trên má.

Nhưng ở tuyến trước, đồng bọn của chúng vẫn cố gắng giữ chặt Aisen, tạo ra khoảng trống cho những kẻ bị thương phía sau kịp lấy lại hơi.

Ren liếc nhanh qua thanh trạng thái của chúng:

HP của kẻ yếu nhất chỉ còn khoảng một phần ba, nhưng con số đó đang nhích lên từng chút một.

Khả năng tự hồi phục của chúng đáng sợ như cây rừng quanh đây, dù bị chém đứt cành, nhưng vẫn tìm cách mọc lại.

Nếu đối thủ không bị thương từ trước, Ren biết chắc mình sẽ chẳng có cơ hội sống sót.

Ngay cả trong tình trạng này, chúng vẫn mạnh đến mức khiến ý nghĩ chiến thắng trở thành một trò đùa.

Nhưng cậu vẫn còn một thứ để bám vào.

thời gian.

Chỉ cần câu kéo đủ lâu… Kirito đã phản hồi tin nhắn của cậu cách đây vài phút.

Tất cả những gì Ren phải làm là sống sót, giữ vững thế trận này cho đến khi tiếp viện đến.

Ren hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả khu rừng đang dồn nén xuống lồng ngực.

Cậu rút Windslash ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lóe lên ánh xanh lạnh lẽo trong làn sương mù mờ đục.

Không có thời gian để do dự.

Cậu lao ra khỏi nơi ẩn nấp, giày dẫm nát lớp lá mục, tiếng động lập tức khiến vài tên Forest Elf ở vòng ngoài giật mình quay lại.

Trong khoảnh khắc chúng phân tâm, Ren xoay người, tung đòn

[Vertical Arc]

quét ngang, buộc hai tên phải lùi lại, tạm thời phá vỡ vòng vây phía sau Aisen.

“Ngươi…” Một tên nghiến răng, định lao tới, nhưng Aisen đã tận dụng khoảng trống vừa mở, xoay lưỡi kiếm chém xéo qua kẻ trước mặt.

Máu bắn thành tia rồi tan rã thành từng hạt bụi ruby, nhuộm đỏ cả sương trắng.

Aisen nhanh chóng tiếp cận Ren, miệng định mở ra để nói điều gì đó, nhưng dừng lại trước những đòn tấn công của kẻ thù.

Ren không mơ tưởng việc có thể hạ gục chúng, mục tiêu duy nhất là khiến nhịp độ trận đấu rối loạn, buộc bọn chúng phải chia lực chú ý.

Những tên này có vẻ chậm chạp hơn so với kẻ mà cậu gặp trước đây, khả năng những vết thương sau trận chiến trước đó khiến chúng yếu đi.

Nhưng Cũng rất vất vả với Ren, để cậu có thể bắt kịp được đám Forest Elf này.

Cậu di chuyển liên tục, luôn giữ mình trong tầm đủ xa để tránh bị dồn vào góc, nhưng cũng đủ gần để trở thành mối đe dọa.

Tiếng thở gấp của Dark Elf bị thương phía sau vang lên yếu ớt, hòa lẫn tiếng kim loại va chạm dồn dập.

Cậu ném cho anh ta một bình Hp, rồi tiếp tục tâp chung vào trận chiến giằng co.

Ren biết từng giây trôi qua, Kirito đang tiến gần hơn.

Cậu chỉ cần… sống sót đến lúc đó.

Aisen một mình quét kiếm, giữ chân tới năm sáu kẻ cùng lúc, mỗi nhát chém đều mạnh mẽ và chính xác đến lạnh người.

Ở bên kia, Ren đối mặt với hai tên Forest Elf còn lại, chúng là những kẻ bị thương nặng nhất, máu chỉ còn vỏn vẹn một phần tư, hậu quả từ hai đòn chém chớp nhoáng của Aisen vài giây trước.

Tiếng thép chát chúa vang lên khi Windslash của Ren hứng trọn đòn tấn công từ bên trái.

Lực va chạm khiến cánh tay cậu tê rần, cảm giác như từng khớp ngón tay muốn bật ra khỏi vị trí.

Không kịp nghĩ, Ren thả lỏng hông, để cả cơ thể rơi xuống mặt đất ẩm ướt, lăn tròn theo quán tính.

Ngay lúc cậu vừa lăn khỏi vị trí, một lưỡi kiếm khác bổ ngang, xé toạc không khí.

Nó vụt qua lưng Ren, mang theo một luồng gió lạnh sắc bén và cái rát bỏng của lưỡi thép sượt qua lớp áo.

Chỉ chậm nửa giây, thứ đó đã có thể chia cơ thể cậu làm hai.

Mùi máu, mùi đất ẩm, và hơi thở gấp gáp hòa trộn thành một hỗn hợp đặc quánh bám trong cổ họng.

Cậu chống tay xuống, bật người đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào đối thủ trước mặt.

Chúng đang khẽ khàng di chuyển, như loài sói kiên nhẫn chờ con mồi kiệt sức trước khi ra đòn kết liễu.

Ren biết mình không thể lùi.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập