Dù tự tin vào bản thân mình là thế.
Nhưng Ren nhanh chóng bị dồn ép, từng bước một bị đẩy lùi bởi những đòn phối hợp nhịp nhàng và gần như không có kẽ hở của kẻ địch.
Sức mạnh vượt trội, tốc độ chớp nhoáng và kinh nghiệm chiến đấu lão luyện của chúng khiến mọi đòn phản công của cậu như bị nuốt chửng ngay khi vừa khởi phát.
Có những khoảnh khắc, chỉ cần chậm nửa nhịp thôi, lưỡi kiếm lạnh lẽo kia đã có thể xuyên thẳng qua lớp giáp mỏng manh.
cũng nhờ bộ giáp này mà cậu có thể giảm thiếu đáng kể lượng sát thương nhận vào.
Vài lần, Ren suýt lĩnh trọn một đòn chí mạng, nhưng Aisen luôn kịp thời lao vào, hất văng mũi kiếm khỏi đường chém, mở ra một khe hở để cả hai thoát khỏi vòng vây ngột ngạt.
Trận chiến vẫn tiếp diễn không ngừng nghỉ.
Thời gian như bị kéo giãn đến méo mó, từng giây trôi qua đều nặng nề như hàng chục lần bình thường.
Dù Ren mới tham chiến chưa đầy mười phút, mồ hôi đã đẫm ướt lưng áo, còn cảm giác thì như thể cậu đã phải chiến đấu suốt hàng giờ liền, giữa một cơn ác mộng không lối thoát.
Tiếng kinh loại va chạm lanh lảnh vang vọng giữa những làn sương mờ, tựa như tiếng chuông gãy rơi xuống đáy vực, tan loãng trong không gian đặc quánh của khu rừng.
Những thân cây cổ thụ đứng im lìm, tựa những chứng nhân ngàn năm, lặng lẽ quan sát cuộc giao tranh, không can thiệp, không phán xét, chỉ lắng nghe hơi thở nặng nề của máu và thép.
Ren bị ép lùi lại vài bước, mũi chân trượt trên lớp rêu ẩm.
Cậu vừa lấy lại thế cân bằng thì một tên Forest Elf lao vụt tới.
Phản xạ như một quán tính đã được khắc vào xương, Ren thu kiếm về, đỡ đòn trực diện.
Lực va chạm dội vào cổ tay cậu như một búa sắt giáng xuống, tê dại lan dọc cánh tay.
Trong thoáng chốc, Ren tưởng như thanh kiếm vừa bị đánh bật khỏi tay.
Cậu nghiêng người ra sau, né đường chém ngang vẫn đang xoáy tới, nhưng bước chân mất nhịp, lảo đảo.
Khoảnh khắc ấy, chỉ đủ dài để một lưỡi kiếm khác len vào.
Từ phía sau, một Forest Elf thứ hai áp sát, mũi kiếm lạnh lẽo rạch thẳng qua màn sương, nhắm vào cổ Ren.
Cậu cảm giác như máu trong cơ thể mình đang chậm lại.
Một luồng lạnh buốt bò dọc làn da.
Mọi giác quan réo lên ra hiệu cậu phải tránh đi.
Nhưng… không còn lối thoát.
Lưỡi kiếm ấy quá nhanh.
Ren biết, dù cậu có cố thế nào, cũng sẽ không bao giờ kịp.
Mũi kiếm lạnh lẽo vụt đi trong làn sương mù, đâm thẳng qua không gian hòng xuyên thủng cổ họng của Ren.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc mà thanh kiếm chỉ còn cách cổ mình một tấc ngắn ngủi, bỗng.
một luồng gió mang hơi thở điên cuồng bỗng quét qua.
Tiếng rít của không khí bị xé toạc vang lên, ngay lập tức theo sau là cái bóng đen từ trên cao bổ nhào xuống như một mũi tên.
Cú va đập nặng nề giáng thẳng vào đầu tên Forest Elf, khiến hắn khựng lại, toàn thân lảo đảo.
Quỹ đạo thanh kiếm lệch hẳn sang một bên, ánh thép chém sượt qua vai Ren chỉ để lại một vệt gió lạnh buốt.
Ren lập tức chớp lấy thời cơ, nghiêng người thoát khỏi đường kiếm, mũ áo trượt khỏi đầu như muốn theo cơn gió mà bay đi.
Cậu vung kiếm, đánh bật kẻ thù đang lao đến, rồi thoáng liếc về phía bóng đen vừa xuất hiện.
Tên Forest Elf đã gục xuống, nửa khuôn mặt bị khoét sâu bởi một vết cắn khủng khiếp, máu trào ra như sương đỏ tan vào không khí.
Kẻ gây nên cảnh tượng ấy.
Lang Khuyển Sứ, hiện ra từ màn gió, bộ lông đen tuyền óng lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Nó bước chậm, từng bước như đang dồn ép con mồi, ánh mắt sáng rực ghim chặt vào kẻ địch trước mặt Ren.
Từ phía xa, tiếng bước chân dồn dập đang áp lại.
Ren khẽ thở ra một hơi, nhưng đôi vai vẫn căng như dây cung chưa buông.
Ren khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào đôi đồng tử vàng rực của con sói.
“Cảm ơn nhé.
” cậu nói nhỏ, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt, vừa như trêu đùa, vừa như thực sự biết ơn.
Con sói khẽ gầm một tiếng trầm đục, rồi lùi lại vài bước, lông gáy vẫn dựng đứng, ánh mắt không rời kẻ địch trước mắt.
Tiếng gió rít qua khe rừng mang theo âm thanh của những bước chân dồn dập.
Ren thoáng quay đầu, và từ xa, bóng dáng quen thuộc của ba người đang lao đến xuyên qua màn sương.
“Ren!
” giọng Kirito vang lên, dồn dập và lo lắng.
Phía sau, Asuna nắm chặt cán rapier, từng bước băng nhanh qua địa hình gồ ghề.
Kizmel, với ánh mắt như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, tay đã đặt lên chuôi thanh kiếm dài, sẵn sàng bổ sung vào bất cứ kẽ hở nào trong trận chiến.
Không khí chợt đặc lại, như thể cả khu rừng đang dồn mọi ánh nhìn về cuộc đối đầu này.
Phía sau họ, một nhóm Dark Elf khác đang nhanh chóng bám sát, những tấm áo choàng sẫm màu phấp phới trong gió, tiếng giáp va vào nhau hòa lẫn tiếng bước chân dồn dập.
“Tới nhanh hơn mình tưởng…” Ren khẽ lẩm bẩm, hơi thở vẫn còn nặng nhọc.
Một cảm giác kỳ lạ len vào ngực cậu, như thể mọi lo âu và mệt mỏi bị cuốn sạch theo cơn gió lạnh, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và tập trung tuyệt đối.
Sự xuất hiện của tiếp viện khiến cục diện thay đổi tức thì.
Hàng ngũ Forest Elf bắt đầu dao động, những ánh mắt cảnh giác giờ đã nhuốm hoảng loạn.
Một vài tên tìm cách tháo chạy, nhưng các mũi vây đã khép chặt, không để lại một khe hở nào.
Ren thoáng khựng lại khi nhìn về phía Kirito và Asuna.
Dưới ánh sáng mờ của rừng sương, hai người họ di chuyển như một cặp song kiếm thuần thục, một đòn chém của Kirito mở đường, ngay lập tức theo sau là lưỡi kiếm của Asuna kết liễu đối thủ.
Chỉ trong chớp mắt, một tên Forest Elf ngã gục, hình hài tan thành những dải pixel đỏ vụn bay lẫn vào màn sương.
Tiếng hét thất thanh của một Forest Elf vang lên khi hắn bị hất văng vào gốc cây, máu pixel tung tóe như những mảnh vụn đỏ rực trong không khí.
Đôi mắt Ren ánh lên tia sáng khó tả.
đây không phải là lần đầu tiên cậu chiến đấu với một sinh vật hình người.
nhưng cậu chưa từng thử tiêu diệt một sinh vật nào trông giống con người tới vậy.
Cảm giác hơi kỳ lạ khó tả, nhưng Ren vẫn phải chĩa kiếm về phía họ.
Tiếng thép va vào thép vang dội khắp bìa rừng, xen lẫn tiếng gầm gào của những Forest Elf đang bị dồn vào thế tuyệt vọng.
Những mũi tên từ các Dark Elf bắn ra, xé toạc màn sương, găm thẳng vào những kẻ bỏ chạy.
Ren nghiêng người tránh một nhát chém từ bên hông, thanh kiếm trong tay xoay vòng rồi ghim sâu vào ngực đối thủ.
Một dải pixel đỏ bắn tung ra, tan biến trong không khí lạnh buốt.
Kirito và Asuna, vẫn như một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, vừa di chuyển vừa tung đòn.
Kirito cản một cú đâm bằng kiếm, tạo khoảng trống để Asuna lao vào, thanh rapier sáng lên rồi xuyên thủng giáp đối phương trong một nhịp tim đập.
Kizmel dẫn đầu nhóm Dark Elf, ánh mắt sắc lạnh, mũi kiếm lia qua từng mục tiêu.
Giọng cô vang lên như mệnh lệnh chiến trường:
“Không được để tên nào trốn thoát!
Ren thoáng nhìn cô, rồi nhìn Kirito và Asuna.
Cảm giác căng thẳng ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng nhiệt dâng trào, thúc giục cậu bước tiếp vào giữa vòng vây, nơi ánh thép lóe lên và tiếng hô chiến thắng đã bắt đầu vang vọng.
Trận chiến kết thúc chóng vánh.
Cả tám tên Forest Elf đều gục ngã, thân thể vương đầy những mảnh pixel đỏ li ti trước khi tan biến vào không khí.
Tiếng vũ khí va chạm dần lắng xuống, nhường chỗ cho hơi thở gấp gáp của những chiến binh còn sống sót.
Người lính Dark Elf bị thương được đồng đội dìu đi, bước chân chậm chạp để lại những vệt máu mờ dần trên mặt đất.
Xa xa, tiếng gió rít qua tán lá rừng lại một lần nữa trở thành âm thanh chủ đạo, như thể trận chiến chưa từng diễn ra.
“Cảm ơn, nếu không có mọi người chắc tôi đã chết rồi.
” Ren cúi nhẹ đầu, nói với Asuna, Kirito và Kizmel.
“Khoan… khoan, cả mày nữa chứ.
” Cậu giật mình khi thấy Lang Khuyển Sứ lách vào, quấn quýt bên chân như thể muốn tranh công.
Asuna và Kirito chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì thêm, đây vốn là điều họ cần phải làm.
“Tôi mới là người phải cảm ơn.
” Kizmel cất tiếng, giọng chậm rãi.
Cô dừng lại đôi chút, ánh mắt lướt qua Ren.
“Nếu không nhờ cậu, có lẽ tộc nhân của chúng tôi đã không thể được cứu.
“Tôi không ngờ cậu lại là một tên đau đầu, lì lợm, và còn… cực kỳ khó bảo đến mức này đấy.
” Giọng Aisen vang lên ngay sau lưng Ren, đầy vẻ hờ hững nhưng lại không giấu được nụ cười mỉa mai thường có.
Trước khi Ren kịp quay lại, đôi bàn tay rắn chắc của anh ta đã úp xuống đầu cậu, rồi bắt đầu xoa loạn lên như đang vò một đống len rối.
“Mái tóc vốn đã thảm họa sau trận chiến giờ lại thành tấm rèm chắn hết mặt cậu rồi kìa, ” Aisen nói, vừa xoa vừa cố tình nghiêng đầu quan sát, “Nhìn kiểu này chắc bọn quái cũng không nhận ra cậu đâu, tưởng một con quái mới xuất hiện ấy chứ.
“Tôi đã dặn cậu bao nhiêu lần là đừng có đi theo rồi mà, ” anh ta thở dài giả vờ, nhưng khóe môi lại cong lên, “Cậu cứ bám riết thế này, người ngoài nhìn vào lại tưởng tôi nuôi thêm một thằng em trai bướng bỉnh.
Ren giật mình, bĩu môi, rồi bật người nhảy lùi ra thật xa:
“Tôi không đi theo để nhìn anh chết mất xác ở đây à?
Aisen chống nạnh, cười khùng khục:
“Cậu nghĩ tôi là ai hả?
Mấy tên cùi bắp đó mà làm khó được tôi à?
Tôi mà gục thì ít nhất cũng phải là do rồng phun lửa hay một con boss bảy đầu, chứ mấy hạng ve sầu sắp lột xác kia thì… ha.
“Không phải sao cậu trông chật vật vậy?
Kizmel bất ngờ xen vào, giọng nghiêm túc nhưng ánh mắt lại hơi lóe lên vẻ trêu chọc.
Aisen quay phắt sang, đôi mắt nheo lại, nhưng nụ cười vẫn không tắt:
“Cô chẳng hiểu gì về đàn ông cả, Kỵ sĩ Kizmel ạ!
Lúc chiến đấu thì đương nhiên phải giả vờ chật vật một chút để đối phương chủ quan chứ.
Mà có lẽ đấy cũng là lý do tới giờ cô vẫn còn… độc thân nhỉ?
Anh ta nói xong còn cố ý huýt sáo một tiếng, khiến không khí căng thẳng vỡ tan như bong bóng xà phòng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập