Chương 310: Chuyện Tóc Tai

Bỗng, một tiếng tách khẽ vang lên, tiếng kim loại cọ sát nhẹ, rồi thanh kiếm của Kizmel đã áp sát cổ Aisen.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo chạm vào làn da màu mật ong, và không dừng ở đó, nó dần ấn sâu hơn, để lại một vệt đỏ mảnh như sợi chỉ.

Aisen chỉ khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên như thể vừa bắt được cơ hội để trêu chọc.

“Ồ… hình như tôi vừa cảm nhận được một làn gió mát ở cổ mình.

Cô định mời tôi một điệu khiêu vũ kiểu truyền thống đấy à?

Kizmel nghiêng đầu, nụ cười của cô sắc như lưỡi kiếm.

“Tai tôi… không được tốt lắm.

Cậu nói lại cho tôi nghe xem nào…”

“Ồ, tất nhiên rồi, ” Aisen hạ giọng như thì thầm bí mật, hơi nghiêng người về phía trước, “Tôi vừa nói… ‘nếu cô mà bớt đẹp đi một chút thì chắc tôi đã sợ rồi.

’”

Tiếng kim loại cọ nhẹ vang lên khi lưỡi kiếm lập tức ấn sâu thêm, để lại một vệt đỏ tươi lăn chậm dọc theo đường cong cổ của anh.

Giọt máu vỡ ra, nhuộm đỏ phần da bên dưới, phản chiếu ánh sáng mờ len lỏi qua tán cây và làn sương mù.

Nụ cười trên môi Aisen chợt tắt, giống như ánh nắng cuối ngày bị mây đen nuốt chửng.

Ánh mắt anh lướt qua Kizmel, chạm phải một thứ lạnh lẽo hơn cả thép.

“Không, không, tôi chỉ đùa thôi.

Anh nuốt khan, cổ họng khẽ co giật vì áp lực từ lưỡi kiếm.

“Cô sẽ không chấp nhặt với một kẻ thường dân như tôi đâu… phải không, Kỵ Sĩ Kizmel?

Vừa nói, Aisen vừa đưa tay cố gạt nhẹ lưỡi kiếm sang một bên, nhưng mũi kiếm vẫn bám chặt như thể đóng rễ vào làn da anh.

“Anh cứ nói đi.

” Giọng Kizmel êm như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khiến không khí xung quanh dường như đặc quánh lại.

Aisen liếc xuống lưỡi kiếm vẫn đang kề sát, rồi cười méo mó, “Cô biết không… tôi vốn là người rất coi trọng sức khỏe.

Mà sức khỏe thì… phụ thuộc vào việc máu mình có ở lại trong người hay không.

Anh chậm rãi nhấc hai tay lên cao như đang đầu hàng, nhưng giọng vẫn pha chút trêu chọc, “Nên là… vì lợi ích chung của y tế cộng đồng, cô nghĩ sao nếu chúng ta để vũ khí xuống và cùng nhau… trò chuyện văn minh hơn?

Kizmel không đáp, ánh mắt lạnh như băng.

Aisen liếm môi, nuốt khan, “Tôi thề là tôi chẳng có ý gì đâu.

Thật đấy, tôi mà dám chọc giận cô thì… chắc tôi phải đổi hộ khẩu khỏi vương quốc Lyusula.

Anh hạ giọng, nghiêng người chút ít như muốn tránh lưỡi kiếm, “Nhưng nếu cô vẫn muốn thử… thì tôi nghĩ Ren sẽ vui lòng nhặt xác tôi về, đúng không?

Ren bỗng giật mình quay sang, rồi khẽ nhún vai:

“Cái này còn tùy Kizmel thôi.

Nếu cô ấy chém anh ra thành mấy mảnh… thì xin lỗi, tôi chỉ biết chơi xếp hình cho thiếu nhi, mấy bộ trên năm trăm mảnh là tôi bỏ.

Aisen liếc sang Ren, nhếch môi như thể đang trách móc, nhưng giọng lại đầy châm chọc.

“Ồ, cảm ơn vì sự tận tâm của cậu.

Thế nghĩa là nếu tôi thành mớ thịt băm thì cậu sẽ đứng đó.

cổ vũ à?

Thanh kiếm của Kizmel vẫn lạnh lẽo áp vào cổ anh ta, lưỡi thép ánh lên một tia sáng chết chóc.

Aisen khẽ nuốt khan, nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng.

“Khoan khoan, tôi có một ý kiến tuyệt vời đây.

Thay vì thử độ bén của kiếm trên cổ tôi, sao chúng ta không thử trên một khúc gỗ gần đây nhỉ?

Vừa an toàn, vừa đỡ mất công lau dọn.

Kizmel bật cười khẽ, rồi đưa kiếm về vỏ với một tiếng “cạch” sắc gọn.

Ánh mắt cô liếc sang Aisen, nửa trách móc nửa cảnh cáo.

“Đi thôi.

Vẫn còn nhiều việc phải hoàn thành trước khi chiếm lại Cây Linh Hồn ở phía Đông và trở về vương quốc.

Aisen ngáp nhẹ, thở ra như chẳng mấy hứng thú với chuyện đại sự.

“Thế còn tên vừa rồi?

Cậu ta thế nào?

“Anh ta sẽ được chăm sóc đặc biệt, ” Kizmel đáp, giọng lạnh nhưng kiên định.

“Việc đó phải để chỉ huy quyết định.

Aisen nhướng mày, môi cong thành nụ cười nhạt.

“Chăm sóc đặc biệt à?

Nghe giống kiểu… được cho ngủ giường mềm, ăn súp nóng, rồi sáng hôm sau tỉnh dậy mà vẫn còn nguyên đầu ấy nhỉ.

Ren liếc anh một cái đầy ẩn ý, “Anh nói thế nghe cứ như đang cầu mong mình là người đó.

Họ men theo con đường mòn dẫn về khu trại của Dark Elf ở phía nam rừng.

Ánh nắng trưa hắt xuống xuyên qua những tầng lá rậm rạp, vỡ ra thành vô số đốm sáng lấp lánh trên mặt đất phủ đầy rêu.

Tiếng gió len qua tán cây hòa cùng tiếng bước chân đều đặn, tạo thành một nhịp điệu trầm ấm giữa bầu không khí tĩnh lặng của rừng.

Ren đi cạnh Kirito và Asuna, và khác hẳn vẻ dè dặt thường thấy, cậu nói chuyện nhiều hơn, giọng đã thoải mái và mạch lạc.

Những câu trao đổi không chỉ dừng ở mức xã giao, mà dần trôi vào những chủ đề sâu hơn:

tình hình chuẩn bị của nhóm tiên phong, những điều chỉnh chiến thuật để đối phó con Boss tầng, cả những thay đổi tinh tế trong cách phối hợp giữa các tổ đội.

Thi thoảng, Ren cũng đưa ra vài nhận xét ngắn gọn nhưng sắc sảo, khiến Kirito và Asuna phải gật gù đồng ý.

Từ câu chuyện, Ren biết được nhóm tiên phong gần như đã sẵn sàng cho trận tấn công quyết định.

Tuy nhiên, bên dưới lớp bình thản ấy là những làn sóng ngầm căng thẳng:

hai Guild đầu tiên của Aincrad đang âm thầm cạnh tranh nhau trong việc giành quyền hoàn thành chuỗi nhiệm vụ của hai tộc Elf đối địch.

Sự đối đầu này giống như một ngòi thuốc súng chỉ cần một tia lửa là sẽ bùng nổ, và trận Boss sắp tới chính là khoảnh khắc định đoạt.

Nhưng thứ thôi thúc cả hai phe dấn thân, bất chấp rủi ro hay thương vong, lại không chỉ là danh dự.

Theo lời Kirito, phần thưởng từ việc hạ gục Boss tầng này là một vật phẩm hiếm, thứ có khả năng trở thành nền móng để xây dựng một bang hội “đúng nghĩa”.

Không chỉ là trụ sở kiên cố giữa Aincrad, mà còn là quyền lực và thanh thế đủ để áp đảo phần lớn các nhóm khác.

“Sao họ lại có thể trở nên như vậy được cơ chứ…?

Không phải, một khi đã cùng nhau hoàn thành, thì tất cả đều như nhau hay sao?

Asuna khẽ nói.

Giọng cô thoáng run, rồi ngừng lại giữa chừng như đang cẩn thận sắp xếp từng từ một, tựa như sợ nói ra sai sẽ phá vỡ điều gì đó mong manh trong lòng.

“Cả hai bên… đều kế thừa ý chí của Diavel, vậy mà…”

Kirito đứng cạnh, không nói gì.

Ánh mắt cậu ta hơi cụp xuống, như đang đắm chìm trong một dòng suy nghĩ hoàn toàn khác, sâu và khó nắm bắt.

“Có lẽ…” Ren lên tiếng, giọng trầm nhưng không nặng nề, “họ chỉ bất đồng về lập trường cá nhân thôi.

Cậu khẽ đưa tay vén những lọn tóc rối phủ ngang trán, một động tác vô thức nhưng lại phảng phất sự mệt mỏi.

“Dù tôi không dám nói rằng mình hiểu hết về Kibaou hay Lind… nhưng tôi đã từng có một quãng thời gian đồng hành cùng họ.

Cậu im lặng một lúc, ánh mắt như đang dò tìm những mảnh ký ức đã mờ nhạt.

“Lind là người dễ bị cảm xúc chi phối… nhưng không phải là kẻ xấu.

“Quan điểm của anh ta là tập trung toàn bộ tài nguyên cho những người chơi tinh anh, để họ mở đường nhanh nhất.

Còn Kibaou thì lại khác, anh ta tin rằng mọi người đều nên có cơ hội ngang nhau, rằng tài nguyên phải được chia đều, dù là người mới hay kỳ cựu…”

Ren khẽ thở ra, ánh nhìn hướng về một khoảng trống vô định.

“Có lẽ chính vì cả hai đều tin mình đang làm điều đúng… nên con đường của họ mới rẽ xa nhau đến vậy.

Cậu khẽ nhíu mày khi thấy hai người bạn của mình mở to mắt, nhìn mình như thể đang quan sát một sinh vật lạ.

“.

Tôi nói gì sai à?

“Không, ” Kirito nhún vai, “chỉ là.

tôi không nghĩ cậu lại nhận ra được nhiều thứ như vậy.

Ren nhún nhẹ khóe môi, “Tôi chỉ thích để ý quan sát thôi.

Ánh mắt cậu vô thức dừng lại nơi Asuna.

Cô không đáp ngay mà nhìn mái tóc đen của Ren, rồi khẽ liếc sang mái tóc nâu hạt dẻ được tết tỉ mỉ của mình, như đang so sánh điều gì đó.

“Cậu đã bao giờ thử đổi kiểu tóc chưa, Ren?

Ren hơi nghiêng đầu, còn Asuna tiếp lời với nụ cười nhẹ, “Ý tôi là.

tóc của cậu không quá ngắn cũng không quá dài.

Rất hợp để thay đổi nhiều kiểu khác nhau…”

Kirito thì vô thức đưa tay lên chạm vào mái tóc đen của mình, như thể vừa bị gợi ra một suy nghĩ nào đó nhưng lại không định nói ra.

Ánh nắng trưa rọi qua tán cây bên đường, hắt những vệt vàng nhạt lên vai áo và lấp lánh trên những sợi tóc của ba người.

“Chưa…” Ren nghiêng đầu, giọng cậu không hẳn là do dự mà giống như đang cân nhắc từng từ, “Tôi nghĩ để như thế này… sẽ không tốn nhiều chi phí để sửa soạn, hay mất thời gian chải chuốt rồi tạo kiểu mỗi buổi sáng.

Cậu khẽ nhún vai, như muốn nói rằng đó chỉ là một lựa chọn thực tế chứ không mang ý nghĩa gì sâu xa.

Mái tóc đen mềm của cậu hơi lay động trong gió nhẹ, trái ngược với sự chỉnh chu tỉ mỉ của Asuna và kiểu buông xõa đơn giản của Kirito.

“Vậy à.

tiếc thật.

tôi nghĩ mặt của cậu sẽ hợp với kiểu tóc công chúa đấy.

” Asuna nghiêng đầu, thở dài một cách tiếc nuối, đôi mắt ánh lên sự tinh nghịch.

Ren lập tức khựng bước, ánh mắt xanh lam xoáy vào Asuna, “Thật đấy à?

Nhưng tôi là nam mà…”

“Nhưng khuôn mặt búp bê kia thì lại nói khác đấy.

” Asuna nói với vẻ đắc thắng, như vừa phát hiện ra một bí mật thú vị.

Kirito quay đầu sang hướng khác, cố nhịn nhưng vẫn bật cười khẽ, còn Ren thì chau mày nhưng không phản bác ngay.

Ở phía trước, Aisen và Kizmel vừa bước vừa trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ của Dark Elf.

Họ không hiểu nổi tại sao nhóm con người phía sau lại có thể chuyển chủ đề nhanh đến mức này, từ chiến thuật chiến đấu sang… kiểu tóc.

“Con người… thật là khó hiểu và phức tạp.

” Kizmel khẽ lắc đầu, bước chậm lại để quan sát.

Aisen khẽ nhếch môi, đáp gọn:

“Ừ… nhưng có lẽ vì thế mà họ mới được gọi là con người.

cả con và ngươi?

Ren nghe loáng thoáng câu đó, nhưng chỉ cười nhạt, tiếp tục bước đi.

Con đường trở về vẫn còn dài, và bầu không khí nhẹ nhàng này, dù có chút trêu chọc, lại khiến hành trình bớt nặng nề hơn rất nhiều.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập