Ren vừa đi vừa thong thả nhấc tay lên, gãi nhẹ sau tai con sói với bộ lông đèn tuyền đang lẽo đẽo bám theo chân mình.
phải cậu cần nhấc tay mới xoa được đầu của nó.
Lang khuyển sứ với kích thước lớn hơn nhiều so với sói hoang thông thường, được nuôi dưỡng từ nhỏ trong điều kiện đầy đủ, ngoài ra giống loài của nó trông có vẻ khác lạ.
Nó vẫy đuôi lia lịa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên như chờ được khen ngợi.
Mỗi bước chân của Ren đều chậm hơn một chút so với nhóm, một phần vì trò đùa với con sói, một phần vì cậu đang lặng lẽ quan sát những người đi cùng.
Asuna sánh bước bên cạnh Kirito, nhưng ánh mắt cô, cứ đôi ba lần, lại liếc về phía Ren, cái nhìn ngập mùi ghen tị, thỉnh thoảng còn nhìn con sói với ánh mắt ao ước.
Ánh nhìn ấy chỉ thoáng qua, nhưng Ren tinh ý nhận ra ngay.
Kirito thì lại bận… ghen tị theo một hướng khác hẳn.
Mỗi khi Asuna đổi tay cầm kiếm, ánh sáng bạc của thanh Rapier lóe lên dưới nắng, ánh mắt Kirito liền như bị hút theo.
Thanh kiếm ấy không phải một loại trang bị bình thường, nó không phải là phần thưởng của bất kỳ nhiệm vụ nào, hay vật phẩm rơi ra từ bất kỳ con quái nào bị hạ gục, thanh kiếm được rèn riêng, một vật phẩm độc nhất.
Ren đã nghe kể rằng nó được rèn lại dựa trên thanh Rapier cũ mà Mito đã tặng Asuna trong trận tấn công con trùm tầng một.
Nhưng giờ đây, với kỹ thuật chế tạo của Dark elf trên tận tầng thứ 10 và nguyên liệu của tầng hiện tại, nó đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật và là vũ khí chết chóc thực thụ.
Số lần cường hóa an toàn của nó lên tới tận 15, một con số khiến bất cứ kiếm sĩ nào cũng phải giật mình chép miệng.
Không chỉ thế, chỉ số sát thương và hiệu ứng phụ đi kèm đủ sức sánh ngang với những thanh kiếm hai tay dạng trung bình, thậm chí so với một số thanh kiếm hai tay ở mức khá, nó còn vượt trội hoàn toàn nhờ tốc độ ra đòn.
Ren hiểu rõ cảm giác của Kirito, và cậu cũng không phủ nhận rằng, nếu nói mình không thèm muốn một vũ khí như thế thì sự thật.
đúng cậu là đang nói dối.
Chỉ cần tưởng tượng tới cảnh lưỡi kiếm sáng loáng đó nằm trong tay mình, mỗi đòn đánh đều để lại quầng sáng mảnh mai nhưng chí tử… đủ khiến trái tim của mọi kiếm sỹ rung lên vì phấn khích.
Con sói khẽ sủa một tiếng, như cắt ngang mạch suy nghĩ.
Ren xoa đầu nó, khẽ cười một mình.
“Ừ thì… mơ một chút chắc cũng chẳng ai đánh thuế.
Ren lại ngước mắt về phía Aisen và Kizmel, như thể một ý nghĩ vừa vụt lóe lên trong đầu.
Cậu huơ tay chỉ vào con sói đang đi bên cạnh mình, bộ lông đen mượt óng lên dưới ánh nắng, rồi hỏi:
“À này, cô Kizmel… nhóc này tên là gì vậy?
Câu hỏi tưởng chừng đơn giản lại lập tức thu hút ánh nhìn của cả nhóm.
Asuna hơi nghiêng đầu, có vẻ như đến giờ cô mới nhận ra điều này.
“Đúng đó.
Dù đã gặp nhau được một thời gian, nhưng mình chưa từng nghe tên của bé đâu.
” Asuna chớp mắt, giọng mang theo chút bối rối.
Kirito cũng quay sang, ánh mắt như đang chờ đợi một cái tên ngầu lòi, kiểu “Fang Shadow” hay “Moon Fang” gì đó.
Thế nhưng, trái ngược với kỳ vọng, Kizmel chỉ điềm tĩnh đáp, “Tôi không biết.
Câu trả lời ấy khiến cả Ren lẫn hai người bạn của cậu khựng lại, biểu cảm đồng loạt chuyển sang dạng “sao cơ?
Trước những ánh mắt chất vấn đang chĩa thẳng vào mình, Kizmel nở nụ cười nhẹ, kiểu thanh nhã của quý tộc, rồi chậm rãi giải thích:
“Thực ra thì… không phải là tôi biết mà giấu.
Chỉ là… nó chưa từng có tên.
Những con sói như thế này được gọi chung là Lang Khuyển Sứ, giống như một cấp bậc hay danh hiệu.
Chúng được huấn luyện đặc biệt, thường phục vụ trong đội hộ vệ hoàng gia hoặc các đơn vị trinh sát tinh nhuệ của vương quốc Lyusula.
Giọng cô hơi trầm xuống, xen chút nghiêm trang, “Và chỉ khi lập được chiến công hiển hách, chúng mới được đích thân nữ hoàng ban cho một cái tên.
Trong hàng trăm năm qua, cả vương quốc cũng chỉ có ba Lang Khuyển Sứ được đặt tên.
Đơn giản là… chúng tôi đã ở trong hòa bình một thời gian rất rất dài.
Kizmel khẽ ngước nhìn con sói đang thong thả đi bên cạnh Ren, ánh mắt thoáng một tia cảm xúc khó đoán.
“Nhưng… được ban tên vì một trận chiến vô nghĩa thế này thì…”
Cô bỏ lửng câu nói, để khoảng trống im lặng thay cho lời kết, còn con sói chỉ ngoái đầu lại, đôi mắt vàng như chẳng hề quan tâm tới chuyện được hay mất tên gọi.
“Cái tên được ban… không chỉ là một danh hiệu đơn thuần đâu.
” Aisen cất giọng, chậm rãi, như thể muốn từng chữ khắc sâu vào tai Ren.
“Nó còn đại diện cho việc Lang Khuyển Sứ đó sở hữu tiềm năng trưởng thành vượt bậc.
Tôi từng gặp một con đã được ban tên rồi… và cậu biết không, Ren.
” anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt như đang nhớ lại cảnh tượng ngày ấy.
“.
nó to ngang một chiếc xe ngựa, và chỉ một cái vung vuốt thôi là có thể cắt đôi tấm khiên thép.
Anh khẽ liếc sang con sói đen tuyền đang thong thả bước bên cạnh.
“Nhóc con này, trông vậy thôi nhưng vẫn chưa tới trạng thái trưởng thành đâu.
Những con sói được huấn luyện để trở thành Lang Khuyển Sứ, đều là hậu duệ trực hệ của Lang Khuyển Sứ từng sát cánh bên Nữ Hoàng trong chiến tranh.
Chúng là dòng máu cao quý, được chọn lọc qua hàng thế hệ, không dễ gì mà tìm thấy.
Aisen nheo mắt, giọng trầm hẳn xuống:
“Thế nên số lượng mấy đứa này cực kỳ hiếm.
Chúng không lẫn tạp nham như đám đại bàng hôi lông chuyên ăn xác thối của bọn Forest Elf đâu.
Cả ba người Ren, Kirito và Asuna, khẽ sững người.
Ánh mắt họ đồng loạt hướng về con sói với bộ lông đen óng, mỗi sợi lông phản chiếu ánh sáng như tơ đêm.
Ý nghĩ rằng thứ này… còn có thể lớn hơn, mạnh hơn nữa, khiến họ bất giác rùng mình.
“Cuối cùng cũng quay trở lại.
” Aisen khẽ vươn vai, động tác như muốn xua tan cái mỏi tích tụ suốt chặng đường.
Nắng trưa vẫn còn ấm áp phủ lên từng phiến đá lát đường, ánh sáng len qua kẽ lá chiếu thành những đốm vàng rung rinh trên mặt đất.
Không khí đã bớt mùi ẩm và bụi, thay vào đó là mùi gỗ và cỏ khô thoang thoảng, báo hiệu rằng họ đã rời xa chiến trường, chỉ còn quãng đường ngắn nữa là tới nơi an toàn.
“Vậy chúng ta tạm thời tách ra từ đây nhé.
Chúng tôi còn vài việc cần làm.
Đúng không, Ren?
Aisen bất ngờ khoác vai cậu, kéo Ren đi như thể muốn nhanh chóng kết thúc đoạn hội thoại.
Cậu khẽ chớp mắt, chưa kịp phản ứng thì đã bị lôi theo, bỏ mặc ánh nhìn đầy thắc mắc của Kirito và Asuna phía sau.
Nhưng mới được vài bước, Aisen lại chậm lại, quay đầu về phía Kizmel:
“Cô có muốn đi thăm họ không?
Giọng anh trầm xuống, không còn vẻ bông đùa như trước.
Kizmel khẽ lắc đầu, ánh mắt bình thản nhưng hơi đượm buồn.
“Tôi đã thăm hỏi họ trước rồi.
“Vậy được rồi…” Aisen gật đầu, như hài lòng với câu trả lời, rồi lại kéo Ren đi tiếp.
Dưới ánh nắng chói chang hiếm hoi của khu rừng luôn ngập trong sương mù, hai bóng người dần khuất sau con dốc thoai thoải, để lại phía sau chỉ còn những âm thanh rì rào của gió trưa trong rừng.
Họ men theo con đường nhỏ khuất giữ những bụi cây, cho đến khi mặt hồ xanh thẳm mở ra trước mắt.
Mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu bầu trời trưa rực rỡ, nhưng nơi bờ hồ lại hiện lên một khung cảnh hoàn toàn trái ngược, những thanh kiếm cắm thẳng xuống đất, xếp thành hàng, lặng im như những bóng người gác cuối cùng của chiến trường đã tàn.
Ren và Aisen dừng lại.
Không ai bảo ai, cả hai cùng cúi xuống, đặt những bông hoa tươi lên bãi cỏ trước những thanh kiếm.
Hương hoa nhẹ nhàng tan vào làn gió, xen lẫn mùi kim loại lạnh của thép đã nhuốm màu thời gian.
Bên kia mặt hồ, hàng cây nghiêng bóng, như đang cúi đầu trước những chiến binh đã ngã xuống.
Chỉ còn tiếng nước khẽ vỗ bờ, như thì thầm câu tiễn biệt muộn màng.
“Tôi lại tới thăm các cậu đây…” anh ta khẽ cúi đầu, bàn tay nhẹ đặt lên chuôi thanh kiếm trước mặt như muốn truyền chút hơi ấm qua lớp kim loại lạnh buốt.
Mặt nước hồ lăn tăn phản chiếu ánh trưa vàng nhạt, gió mang theo mùi cỏ dại và hương hoa phảng phất.
Giọng anh nhỏ dần, như sợ phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:
“…Nhưng có lẽ sau này, tôi sẽ không thể thường xuyên tới đây được nữa.
Một cánh hoa rơi khỏi bó trên tay, đáp xuống mặt hồ, lững lờ trôi về phía xa.
Ánh mắt anh dõi theo, xen lẫn chút luyến tiếc và nỗi buồn khó gọi thành tên.
Rồi anh ta đứng dậy, khẽ vỗ vai Ren, bàn tay vừa đủ mạnh để gọi cậu về thực tại.
“Đi thôi.
hôm nay chúng ta sẽ có nhiều việc phải làm đấy.
” Giọng anh ta bình thản, nhưng lại mang theo chút gì đó khó nắm bắt, như thể mỗi từ nói ra đều chứa một ý nghĩa khác.
Mặc kệ Ren còn đang ngơ ngác, anh ta nắm lấy cổ tay cậu, kéo đi như sợ cậu lại đặt câu hỏi.
“Khoan đã…” Ren bật lên, nhưng bước chân Aisen không hề chậm lại.
Đôi mắt xanh lam của Ren bất giác hướng về mặt hồ phía sau.
Giữa làn nước tĩnh lặng, những thanh kiếm phản chiếu như những sợi chỉ bạc, đan xen làn sương mù nhạt màu xám trôi ngang.
Và giữa khoảng giao nhau ấy.
những hình bóng người mờ ảo hiện ra, gần như trong suốt.
Họ đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía Ren và Aisen, ánh mắt bình yên, đôi môi thoáng cong thành nụ cười nhẹ nhõm, nụ cười như của người vừa buông xuống một gánh nặng đã mang quá lâu.
Ren nín thở.
Ngực cậu chợt nhói lên một cách vô cớ, như thể ký ức nào đó đã bị khuấy động nhưng lại không thể chạm tới.
“Sao?
Aisen liếc sang, ánh nhìn dường như sắc bén hơn thường lệ.
Ren quay đầu lại.
Mặt hồ vẫn ở đó, nhưng những cái bóng đã tan biến như chưa từng tồn tại.
“Không có gì.
có lẽ tôi chỉ bị hoa mắt thôi.
” Cậu khẽ thì thào, nhưng âm cuối lại như tan vào tiếng gió, chẳng rõ là đang nói với Aisen hay với chính mình.
Nhưng Ren chẳng có thời gian để đào sâu vào những suy nghĩ vu vơ ấy.
Aisen đã nói đúng.
ngày hôm nay sẽ là một chuỗi những nhiệm vụ nối tiếp nhau, chẳng cho ai một khoảng thở.
Cậu hít một hơi thật sâu, xua đi dư âm kỳ lạ vừa thoáng qua bên bờ hồ, rồi bước theo Aisen.
Dù không biết chờ mình phía trước là điều gì, Ren vẫn cảm nhận rõ một nhịp đập gấp gáp đang dần lan ra khắp doanh trại… và trong chính trái tim mình.
(Note:
Hôm nay một chương, mai ba chương nhé.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập