Chương 312: Một Ngày Để Sẵn Sàng

Ren cùng Aisen quay trở lại khu trại của Dark Elf, men theo con đường cũ xuyên qua rừng.

Gió mang theo mùi khói bếp và sắt thép từ xa, báo hiệu bầu không khí nơi trại vẫn còn căng như dây đàn.

Chỉ vừa đặt chân đến gần khu vực, Ren đã nhận ra vài điều khác thường.

Có nhiều người chơi hơn hẳn.

Hai ngày trước, cậu chỉ thấy lác đác vài bóng dáng, nay thì con số ấy dường như tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba.

Tiếng ồn ào, trao đổi, cả tiếng cãi cọ nhỏ to vang lên từ những nhóm tụ tập ở ven trại.

Cậu thoáng nhớ đến lời Kirito vừa nói sáng nay, hai guild lớn đang ráo riết cạnh tranh chuỗi nhiệm vụ này.

Và, nếu tin vào những gì cậu nghe được, thì chỉ ngay ngày mai, cả hai bên sẽ đồng loạt thực hiện nhiệm vụ tiếp theo, chương thứ sáu hay thứ bảy gì đó.

‘Trước khi tấn công Boss tầng này mà họ vẫn còn tinh thần bày trò con nít thế này sao?

’ Ren lẩm bẩm trong đầu, khóe môi hơi nhếch như một nụ cười chua chát.

Nhưng càng nhìn, cậu càng thấy có điều không ổn.

Cảm giác quen thuộc, mơ hồ như một mũi kim khâu sắc bén khẽ chạm vào trí nhớ.

Hai bên ganh đua nhau, ban đầu chỉ là những tia lửa nhỏ vô hại, rồi dần dà, biến thành ngọn lửa đủ sức thiêu rụi cả một cộng đồng.

Cảnh tượng ấy… chẳng khác gì những gì đã từng diễn ra tại Thị Trấn Khởi Đầu ở tầng thứ nhất.

Chính cậu, cùng vài kẻ khác, đã từng dùng những xung đột kiểu này để cân bằng lại quyền lực giữa các hội nhóm.

Ren khựng lại một nhịp.

Một ý nghĩ lóe lên, lạnh lẽo như lưỡi dao kề sát gáy.

‘Chẳng lẽ… có kẻ nào đó đang đứng sau, dàn dựng tất cả những chuyện này?

Ren khẽ lắc đầu, như muốn phủi sạch những dòng suy đoán vừa loé lên trong đầu.

Cậu tự nhắc nhở bản thân không cần phải lúc nào cũng nhìn mọi chuyện theo chiều hướng xấu nhất.

Có thể, tất cả những gì đang diễn ra cũng chỉ đơn giản là sự ganh đua thường thấy, một nhóm muốn chứng tỏ bản lĩnh trước nhóm còn lại, để thỏa mãn chút hư vinh, để người khác phải công nhận rằng mình không kém cạnh.

Trong một thế giới mà cái chết luôn rình rập, có lẽ việc khoe khoang đôi chút cũng là cách để người ta bám víu vào niềm tin rằng mình vẫn còn sống.

Cậu bước theo sau Aisen, nhịp chân đều đặn vang lên trên lối mòn dẫn vào khu trại.

Những tán cây cao rì rào trong gió, xen lẫn tiếng ồn ào của một trại lính đang bận rộn chuẩn bị.

Khi cả hai tiến vào, vài chiến binh Dark Elf đang trực chiến liền ngẩng đầu, ánh mắt họ thoáng chùng xuống một nhịp rồi nở nụ cười chào hỏi.

Ren cũng cúi đầu đáp lại.

Thật khác biệt so với những ngày đầu tiên, giờ đây tại nơi này, khu trại tạm thời của những chiến binh Dark Elf giỏi giang, thiếu đi nhiều những ánh mắt dò xét, không ai nghi ngờ, cũng chẳng ai tìm cách tước đi vũ khí của cậu.

Cảm giác này… vừa lạ lẫm, vừa có chút ấm áp.

Aisen dừng lại, đưa mắt quét quanh khu trại rồi khẽ phẩy tay ra hiệu cho Ren.

“Từ giờ đến chiều, cậu được tự do rồi, ” anh nói, giọng đều đặn nhưng không hề buông lơi, “Cứ đi đâu thì đi, nhưng đừng để đầu óc trôi theo sự nhàn rỗi.

Hãy luôn giữ cho mình sẵn sàng, vì như tôi đã nói… hôm nay, chúng ta có rất nhiều việc phải làm.

Ánh mắt Aisen chỉ thoáng liếc qua, nhưng Ren cảm nhận rõ sự nghiêm túc ẩn sau lời nói đó.

Một sự nghiêm túc không phải vì anh ta muốn dọa nạt, mà giống như đang nhắc nhở một đồng đội thực sự.

Ren khẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút bận tâm bởi những gì mình vừa chứng kiến.

Không khí trong trại Dark Elf hôm nay nhộn nhịp hơn thường lệ, tiếng binh khí va chạm, tiếng bước chân rộn ràng hòa cùng những câu nói ngắn gọn, dứt khoát.

Ai cũng dường như có một việc để làm, không một bóng người thừa thãi, và tất cả đều toát lên sự chuẩn bị cho một điều gì đó quan trọng.

Ren thả lỏng đôi vai, chậm rãi hít vào rồi thở ra.

Cậu nhắc mình không nên quá để tâm đến những chuyện ngoài tầm kiểm soát, những suy đoán về guild, về âm mưu của người chơi khác… tất cả đều có thể khiến cậu mất tập trung vào mục tiêu chính.

“Tôi hiểu rồi.

” Ren trả lời Aisen, giọng bình thản nhưng trong lòng đã tự đặt cho mình một lời nhắc nhở.

Hôm nay sẽ không chỉ là một ngày bận rộn, mà có thể là bước ngoặt trong cả chuỗi nhiệm vụ này.

Ánh nắng trưa hắt xuống, chiếu lên những mái lều nhuốm màu chiến trận.

Ren bước thêm vài bước, để mặc cho tiếng ồn ào, tiếng thép chạm vào thép như dần cuộn lấy mình, xua đi những mớ suy nghĩ mơ hồ lúc trước.

Ren tìm một góc đất sạch sẽ, nép dưới tán cây gần bờ rào trại.

Cậu mở kho đồi bằng cái vuốt tay nhẹ, rồi lôi ra mấy mảnh lương khô cứng như đá cùng ít thịt khô còn sót lại.

Vị mằn mặn lẫn với cái khô khốc chẳng dễ nuốt chút nào, thế nhưng Ren lại nhận ra bản thân ngày càng có một tình yêu kỳ lạ đối với vị giác.

Mỗi món ăn, dù đơn giản hay cầu kỳ, đều ẩn chứa một nét riêng không thể thay thế.

Có những món cầu kỳ trong chế biến, hương vị hòa quyện đến mức tạo nên một dư âm lạ lẫm khó diễn tả;

lại có những thứ mộc mạc, thô sơ, nhưng cái dư vị ấy cứ bám mãi nơi đầu lưỡi, gợi cảm giác thân quen không ngờ.

Chỉ tiếc rằng, cái bụng trống rỗng từ sáng đã chẳng cho cậu cơ hội để thực sự thưởng thức.

Thay vì để đầu óc lắng lại trong từng hương vị, cậu chỉ nhai vội vài miếng rồi nuốt xuống, như một chiếc máy bị thôi thúc bởi bản năng sinh tồn.

Ren khẽ thở ra, bàn tay siết chặt mảnh lương khô còn sót lại.

Cậu tự nhủ, một ngày nào đó, khi không còn phải vướng bạn với nhiều điều, một thời điểm nào đó trong cuộc đời, cậu sẽ lại ngồi xuống, ăn một bữa thật trọn vẹn, và cho phép bản thân thưởng thức đến tận cùng từng vị ngọt, mặn, chua, cay trong cuộc sống này.

Ăn xong, Ren đứng dậy phủi tay, rồi men theo lối đi lát bằng ván gỗ để tới khu lò rèn.

Tiếng búa đập chan chát vang dội trong không gian, hòa cùng tiếng kim loại nứt vỡ và ánh lửa bắn ra từ lò than đỏ rực.

Mấy người thợ rèn ở đây đều là Dark Elf, tay áo xắn cao, cơ bắp nổi gân, đôi mắt vàng ánh lên dưới làn khói xám mịt mù.

Ren đưa bộ giáp và thanh kiếm của mình cho một người trong số họ.

“Có thể giúp tôi bảo trì lại được không?

Người thợ rèn chỉ liếc qua cũng nhận ra vết mẻ trên lưỡi kiếm, mấy đường gỉ sét mờ cùng chỗ bản giáp bị xước.

Ông gật đầu, chẳng nói gì, rồi kéo chúng lên bàn rèn.

Ren quan sát, bất giác nhớ tới anh chàng thợ rèn từng bán giáp cho mình.

Nhưng lần này chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu cả, như thể nghề rèn chỉ là hứng thú thoáng qua.

Cậu khẽ nhếch môi, không biết nên cười hay thở dài.

Khi nhìn những thanh kiếm mới tinh đang được treo trên giá gần đó, Ren thoáng nuốt nước bọt.

Trong khoảnh khắc, cậu gần như muốn hỏi xin hoặc mua lại một thanh nào đó, dù chỉ là hàng đã qua sử dụng cũng được.

Một thanh kiếm tốt hơn có thể thay đổi rất nhiều thứ trong một trận chiến.

Nhưng rồi thực tế lạnh lùng kéo cậu về.

Ngón tay Ren khẽ siết lại, thói quen kiểm tra túi tiền khiến cậu nhớ ra số Cor ít ỏi còn sót lại.

“Thôi, bỏ đi.

” Cậu khẽ thở dài, ngả lưng ra phía sau, ngước mắt nhìn trần lều rèn đầy khói, để mặc cho suy nghĩ tan dần cùng những nhát búa đều đặn giáng xuống kim loại nóng chảy.

Yoooo

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ren.

Cậu quay đầu lại, và quả nhiên, Ago đang đứng đó.

Vẫn cái dáng vẻ bụi bặm, lôi thôi chẳng giống ai, tóc tai hơi rối, áo khoác nhăn nhúm như vừa bị gió lật lên.

Nếu không phải quen nhau từ trước, Ren còn tưởng đây là một gã buôn vặt lang thang ngoài chợ chứ chẳng phải một cô gái.

Ren khẽ mỉm cười, gật đầu chào.

Ago nhăn mặt ngay lập tức, giọng xẵng, “Cậu cười cái quái gì thế?

Ren khoanh tay, nheo mắt lại, đáp tỉnh bơ, “Cười vì nhận ra rằng… trên đời vẫn còn ai đó lùn hơn cả tôi.

Ago đứng sững lại một nhịp, rồi hừ mạnh qua mũi, mái tóc ngắn khẽ rung theo cái lắc đầu đầy khó chịu.

“Cái đồ nhóc con, cậu học cái kiểu ăn nói hỗn láo này từ ai thế hả?

Ren nhún vai, đôi mắt ánh lên vẻ thản nhiên như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.

“Thì cũng phải có ai đó giữ cho cô bớt kiêu ngạo đi chứ.

Xem như là tôi làm việc thiện đi.

Ago nhướn mày, đưa cánh ta ra phía trước, những ngón tay đan chặt vào nhau thành hình nắm đấm.

“Cậu biết đây là cái gì chứ?

Rồi không nói thêm lời nào, cô đấm thẳng vào mặt Ren, nhưng cậu đã nhanh chóng né được đòn tấn công, lùi lại vài bước, như thể tránh xa một con thú lông xù đang tức giận.

Ren bật cười khẽ, nhưng rồi cậu nghiêng đầu, đổi giọng hỏi thẳng, “Thế rốt cuộc cô tới đây làm gì?

Tự dưng lại chạy đến tầng này à?

Nghe vậy, Ago liền thở dài một hơi dài như vừa xả hết cục tức bị dồn nén.

Cô đá mũi giày vào hòn sỏi bên cạnh, giọng chán đời, “Đừng nhắc tới nữa.

Không phải cũng nhờ ơn của tên Kirito đó sao?

Ren hơi nheo mắt.

“Kirito?

“Ừ.

” Ago chau mày, như nhớ lại cảnh tượng khó chịu.

“Mấy hôm nay hắn nhờ tôi điều tra một vụ việc, làm tôi chạy khắp nơi, từ sáng tới tối, chân muốn gãy luôn.

Mà đã thế, hắn còn chẳng chịu trả tiền công một đồng nào hết.

Ren khẽ cười nhạt, khóe môi hơi nhếch lên đầy mỉa mai.

“Thì ai bảo cô trước đó đi lừa người ta?

Cô còn nhớ vụ cuốn sách hướng dẫn không?

Thứ vốn được phát miễn phí, thế mà cô lại rao bán với cái giá cắt cổ.

Người ta nhớ cũng phải thôi.

Ago cứng họng một thoáng, liếc xéo Ren, “Này, làm ăn thì phải biết nắm cơ hội.

Cái đó gọi là kỹ năng sinh tồn đấy nhóc ạ.

Ren khoanh tay, giả bộ gật gù như thể đồng tình, nhưng khóe môi vẫn nén một nụ cười trêu chọc, “Phải rồi, kỹ năng sinh tồn… nhưng không ngờ lại thành kỹ năng tự đào hố chôn mình.

Ago cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng vì tức, ánh mắt lóe lên như thể chỉ chực phi vào cào nát cái bộ mặt thản nhiên của Ren.

“Cái đồ…!

Nhưng thay vì nói hết câu, cô chỉ hậm hực bĩu môi, giọng nhỏ đến mức như tự lầm bầm với chính mình, “Vậy mà sao trước đây tôi lại tưởng cậu là người tử tế, lại còn tinh tế nữa chứ…”

Ren hơi nghiêng đầu, đôi mày nhướng lên, như thể chưa chắc chắn mình có nghe nhầm không.

“Nói gì đấy?

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập