Chương 314: Truy Đuổi Dưới Ánh Trăng

“Khoan đã… những người đó là…” Ren khẽ thốt lên, ánh mắt hơi nheo lại khi nhận ra vài gương mặt quen thuộc giữa đám người chơi đang ồ ạt tấn công vào trại Forest Elf.

Đi đầu đoàn quân, nổi bật với mái tóc xương rồng dựng ngược và vẻ mặt luôn mang chút hằn học, không ai khác chính là Kibaou.

Ngay phía sau hắn là những thành viên của Guild ALF, đồng phục và biểu tượng của họ sáng rõ dưới ánh lửa lập loè.

Sự xuất hiện của chúng không khác gì một nhát dao đâm thẳng vào sự yên tĩnh vốn đã mong manh của doanh trại.

Ren chưa kịp xâu chuỗi thì một cảnh tượng khác lập tức nối tiếp:

từ trong khu trại Forest Elf, một nhóm người chơi khác bất ngờ xông ra, vũ khí rút sẵn, sẵn sàng nghênh chiến.

Trong chốc lát, cả khu vực biến thành một bãi hỗn loạn, tiếng kim loại va chạm chan chát hòa cùng tiếng hò hét và tiếng còi báo động rít chói tai.

Mọi mảnh ghép rời rạc bấy lâu như được gắn kết thành một bức tranh hoàn chỉnh trong đầu Ren.

“Ra là vậy…” cậu lẩm bẩm, mồ hôi lạnh rịn nơi thái dương.

Hóa ra nhiệm vụ của nhóm Kibaou chính là tổ chức một cuộc tập kích vào doanh trại Forest Elf lúc nửa đêm, trong khi phe của Lind lại nhận phần việc canh gác khu trại vào chính đêm nay.

Một sự sắp đặt quá khéo léo, và quá trùng hợp để có thể gọi là ngẫu nhiên, nếu họ không cạnh tranh về nhiệm vụ, có lẽ thời điểm cả hai bên sẽ không bao giờ đụng vào nhau.

Nhưng, mọi thứ lại quá trùng khớp, có kẻ đã ngấm ngầm giật dây cả hai phe, đẩy họ vào thế đối đầu không thể tránh khỏi.

Ren nhớ lại lời Kirito từng nói, và sự bình tĩnh đầy ẩn ý trong ánh mắt cậu ta.

Giờ thì mọi thứ đã rõ:

Kirito đã đoán trước được âm mưu này, và chính vì vậy mới nhờ Ago đi điều tra.

Nếu tính toán không sai, lúc này Kirito không cùng đám người khác lẻn vào trại Forest Elf, mà có lẽ đang tìm cách ngăn chặn kẻ đứng sau màn kịch.

Bởi kế hoạch của hắn ta sẽ đổ bể hoàn toàn nếu Asuna cùng với Kizmel tham gia trực tiếp vào trận chiến này.

Ren bỗng chợt hiểu ra lý do tại sao Kizmel lại rời đi trước, không hề chờ cậu cùng Aisen.

Cuộc đột kích diễn ra quá đột ngột, nhưng cách cô vội vã lao đi không giống một chiến binh giàu kinh nghiệm và kiên nhẫn như Kizmel.

Một suy đoán dần trỗi dậy trong lòng Ren, lạnh lẽo như một mũi da.

Không phải vì thiếu kiên nhẫn, mà là vì thù hận.

“Cô ấy… muốn báo thù cho em gái mình.

” Ren siết chặt nắm tay, cảm giác nặng nề dội xuống lồng ngực, như có tảng đá vô hình đè ép.

“Aisen, tôi có thể nhờ anh một việc được không?

Ren cất giọng, thoáng chần chừ, như thể ngay cả bản thân cậu cũng không chắc mình có quyền đưa ra yêu cầu này.

“Anh… có thể đừng giết những con người đó không?

Bước chân của Aisen khựng lại.

Ánh mắt anh thoáng tối đi, gương mặt thường ngày luôn mang vẻ nửa cợt nhả nửa thờ ơ bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường.

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, rồi anh nói chậm rãi, giọng khàn đi như vọng từ một ký ức xa xăm, “Đừng bao giờ nhân từ với kẻ thù, Ren.

Trong chiến trường, sự nhân từ đồng nghĩa với sự tự sát.

Ren khẽ rùng mình trước lời đáp ấy, nhưng vẫn cắn răng, không lùi bước.

“Không, anh không hiểu.

Tôi cần họ.

Những con người khác giống tôi… tất cả chúng tôi đều cần đến họ.

Nếu anh giết họ, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Aisen.

Cái nhìn ấy không hề run rẩy, mà là sự bướng bỉnh cứng cỏi của một kẻ biết rõ mình đang đặt cược tất cả.

Ren hiểu Aisen không bao giờ nương tay với kẻ ở phía đối lập, nhưng cậu vẫn cố chấp.

Aisen lặng đi trong thoáng chốc.

Rồi anh bất chợt bật ra một tiếng thở dài, nửa bất lực nửa mỉa mai, “Cậu biết không, Ren… cậu giống hệt thằng bạn cứng đầu khốn nạn của tôi.

Anh chậm rãi hít một hơi, như thể đang cân nhắc giữa lý trí và một thứ tình cảm sâu kín nào đó.

“Được thôi.

Tôi sẽ tha mạng cho họ… nhưng chỉ với một điều kiện.

Miễn là họ không động đến những thứ không thể tha thứ.

Và nhớ kỹ.

” ánh mắt anh lóe lên, sắc bén như lưỡi kiếm rút ra giữa đêm tối, “.

mục tiêu của tôi không phải là tha thứ, mà là báo thù.

Ren thở phào, đôi vai như trút bỏ được gánh nặng vô hình.

Cậu cúi đầu, giọng khẽ run, “…Cảm ơn anh, Aisen.

Không có nhiều thời gian để chần chừ, cả hai nhanh chóng lách vào bên trong khu doanh trại, chọn con đường đã gần như trống trơn lính gác.

Toàn bộ sự chú ý đã bị Kibaou cùng nhóm người chơi khác kéo dồn sang phía đối diện, biến nơi đây thành khoảng trống hiếm hoi giữa cơn hỗn loạn.

Ren còn chưa kịp định hình phương hướng thì một luồng gió rít mạnh qua đỉnh đầu.

Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ xé toạc bầu trời, sải cánh quét ngang mặt trăng mờ ảo.

“Chết tiệt.

” Aisen ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ cảnh giác.

“Là con chim của tên Falconer.

Tiếng vỗ cánh mạnh đến mức khiến không khí rung lên, từng đợt bụi đất dưới chân cũng cuộn theo.

Ren ngước nhìn thấy cái bóng to lớn bay vòng qua trên cao, lượn sát một khoảnh khắc rồi vụt đi, để lộ móng vuốt sắc bén đang ghì chặt một cuộn giấy da.

Không chần chừ dù chỉ một giây, Aisen lao lên vách tường gỗ cao, thân hình như một mũi tên bật ra khỏi dây cung.

Chỉ trong chớp mắt, anh ta đã ở trên đỉnh rào chắn.

Đôi chân lấy đà, cánh tay giương kiếm, và một nhát chém sắc lạnh chém thẳng vào khoảng không.

Ánh thép lóe sáng.

Con chim kêu ré lên một tiếng rợn người, vội vã vỗ cánh bay vút cao để tránh.

Nhát chém không kịp cắt trúng, nhưng đủ uy lực khiến nó hoảng loạn mà đổi hướng, không còn dám liều đáp xuống gần nữa.

Aisen tiếp đất, động tác nhẹ như thể cả cơ thể anh chỉ nặng hơn chiếc lá khô đôi chút.

Không để mất nhịp, anh bật người đuổi theo, giọng hét át cả tiếng ồn trong trại.

“Nhanh!

Theo nó!

Trong móng vuốt nó là cuộn giấy, nếu để nó mang tới cây Linh Hồn của bọn Forest Elf thì coi như chúng ta mất tất cả!

Ren đứng sững lại một thoáng, tim đập dồn dập.

Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức cậu gần như không kịp thở, từ khoảnh khắc lách qua hàng rào, đến khi cái bóng khổng lồ kia xuất hiện, và Aisen đã lao đi như một cơn gió.

Cậu khẽ nghiến răng, vội bám sát theo, dù trong lòng vẫn chưa hoàn toàn hình dung được cuộn giấy kia quan trọng đến mức nào, chỉ biết rằng nó là thứ không thể rơi vào tay kẻ địch.

“Các ngươi là ai!

Đúng lúc trên đường truy đuổi, hai tên Forest Elf bất ngờ từ bên hông lao ra, cắt ngang lối đi của cả hai.

Tiếng kim loại lách cách vang lên khi chúng rút kiếm, đôi mắt ánh lên sự cảnh giác và sát ý.

Không cần thêm một lời, chúng lập tức xác định mục tiêu, đồng loạt lao về phía Aisen và Ren.

Lưỡi kiếm đầu tiên bổ xuống như sấm sét.

Aisen nghiêng người, gót chân trượt nhẹ trên nền đất, né sang một bên rồi bật nhảy lùi lại, lấy lại khoảng cách.

Anh đáp xuống cạnh Ren, người vẫn còn đứng phía sau, tay siết chặt chuôi kiếm mà chưa kịp định hình hết tình huống.

“Chúng chỉ là Kỵ sĩ.

lính mới thôi, ” Aisen nghiêng đầu, mắt vẫn không rời kẻ địch, giọng khẽ nhưng dứt khoát.

“Cậu tự tin chứ?

Ren cắn môi, hạ thấp trọng tâm.

“Không chắc.

nhưng tôi sẽ thử.

Như để chứng minh lời Aisen, hai Forest Elf lao tới, nhưng bước di chuyển của chúng vụng về hơn hẳn những kẻ cứng cáp mà Ren từng đối mặt sáng nay.

Chúng có vẻ được huấn luyện, song còn thiếu sự sắc bén.

Ngay khi một trong chúng tung cú chém ngang, Aisen lướt tới trước như bóng đen, động tác mượt mà đến mức Ren thoáng ngỡ anh ta biến mất trong chớp mắt.

Một đường kiếm cong lóe sáng, gạt phăng nhát chém đó, khiến đối thủ chao đảo.

“Cúi xuống!

” Aisen gằn giọng.

Ren chưa kịp phản ứng đã cảm nhận bàn tay rắn chắc tóm lấy vai mình.

Cậu lập tức hạ thấp người, bản năng nghe theo mệnh lệnh.

Ngay khoảnh khắc đó, thanh kiếm hơi cong của Aisen vạch một vòng cung sắc lạnh ngay trên đầu Ren.

Âm thanh xé gió rít lên.

Nhát chém điên cuồng quét ngang qua cả hai kẻ địch đang xông tới.

Chúng không kịp dựng kiếm đỡ, thân thể văng ngược về sau, hai thanh kiếm bật khỏi tay, cắm phập xuống đất.

Dòng máu pixel tung tóe trong không khí, HP của cả hai rơi thẳng xuống phân nửa chỉ trong nháy mắt.

Aisen hạ chân xuống nền đất, hơi nghiêng đầu, mắt ánh lên vẻ khinh thường.

“Thấy chưa?

Chúng chẳng đáng để mất thời gian.

Xử lý nhanh rồi còn đuổi theo con chim kia.

Ren hít một hơi sâu, bàn tay siết chặt chuôi kiếm hơn nữa.

Lần này, cậu không định đứng sau quan sát nữa.

Hai tên Forest Elf gầm lên giận dữ, vết chém của Aisen khiến máu ảo vỡ thành từng dải pixel đỏ văng tung toé.

Một tên lập tức bật ngửa ra sau, nhưng vẫn kịp chống kiếm xuống đất, giữ cơ thể đứng vững.

Tên còn lại không lùi bước, ngược lại, càng lao vào với tốc độ nhanh hơn, mắt lóe lên ánh hung tợn.

Ren nâng kiếm, kịp chắn được cú đâm thẳng vào ngực.

Lực va chạm làm cánh tay cậu run lên, chân giẫm mạnh xuống nền đất để không bị xô ngã.

Một nhát chém ngang của tên kia lập tức bổ tới, nhưng chưa kịp chạm vào Ren thì Aisen đã xoay người chen vào, kiếm cong của anh ta vung lên thành một vòng cung chặn đứng toàn bộ đòn tấn công.

“Đừng để chúng kéo dài thời gian!

” Aisen gằn giọng, rồi đột ngột lao tới.

Thanh kiếm cong lóe sáng trong thoáng chốc, vạch ra hai đường chéo chồng chéo nhau như dấu thập, xé nát phòng thủ của đối thủ.

Máu ảo tiếp tục bắn tung, cắt sâu vào thanh HP đang rơi xuống liên tục của tên Forest Elf.

Tên kia hoảng loạn, cố gắng tung cú chém vào sau lưng Aisen.

Nhưng ngay lúc ấy, Ren vốn đang bị dồn lùi, lại chợt tìm thấy khoảng trống.

Cậu xoay người, dồn sức vào nhát chém chéo từ dưới lên.

Lưỡi kiếm sượt trúng sườn kẻ địch, khiến hắn khựng lại trong đau đớn.

Aisen không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy.

Anh bật nhảy, xoay người giữa không trung, rồi bổ một nhát mạnh như sấm sét xuống vai đối thủ.

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên, thanh HP của tên Forest Elf rơi thẳng về đáy.

Hắn gào lên một tiếng câm lặng rồi vỡ tan thành vô số mảnh sáng, biến mất khỏi chiến trường.

“Giỏi lắm, cậu bắt nhịp nhanh hơn rồi đấy.

” Aisen nói nhanh, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng bám theo tên còn lại đang lùi dần về phía sau, loạng choạng vì mất máu.

Ren nắm chặt chuôi kiếm, hít sâu để giữ nhịp thở.

“Chỉ là… cố gắng không trở thành gánh nặng thôi.

Tên Forest Elf còn lại, mặt mày dữ tợn, gầm lên một tiếng cuối cùng và lao thẳng về phía cả hai trong cơn tuyệt vọng.

Nhưng lần này, Aisen đã chờ sẵn, anh né sang bên, lưỡi kiếm cong vạch một vòng sáng lạnh lẽo, cắt phăng qua cổ kẻ thù.

Cơ thể hắn tan biến thành những mảnh sáng rơi vãi trong không khí.

Không gian lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim Ren đập thình thịch.

Aisen hất nhẹ lưỡi kiếm cho sạch vệt máu ảo, rồi liếc sang Ren.

“Đi thôi, con chim kia chắc chưa bay được xa.

Nếu để nó đến cây Linh Hồn, mọi công sức của chúng ta coi như uổng phí.

Ren nuốt xuống cảm giác nghèn nghẹn trong cổ, gật đầu thật mạnh.

Cả hai lại lập tức lao về phía trước, bóng lưng hòa vào màn rừng tối nơi ánh sáng chỉ còn là những vệt lấp loáng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập