Chương 315: Cánh Chim Trong Biển Lửa

Không nghỉ lấy một nhịp, cả hai tiếp tục lần theo bóng con chim khổng lồ đang sải cánh trên bầu trời, nó bay xiên về hướng tây, lông vũ rơi xuống như những mảnh tro vụn trong gió.

“Vậy là vị trí Cây Linh Hồn của chúng nằm về phía đó.

” Aisen lẩm bẩm, đôi mắt tím của màn đêm ánh lên tia sắc lạnh.

Ngay khi bắt trọn quỹ đạo của nó, Aisen nghiêng người lao thẳng lên trước, từng bước chân nện xuống đất như bật nhảy, tốc độ tăng vọt đến mức chỉ để lại vài vệt mờ trên mặt cỏ.

Vượt qua hàng cây um tùm, anh phóng người bám lên một thân cổ thụ khổng lồ, rồi thoăn thoắt leo lên cao.

Cử động của Aisen dứt khoát, nhẹ nhàng đến mức không khác gì một con thú rừng thành thục đang trở về lãnh địa của nó.

Con chim rít lên một tiếng vang vọng khi lướt qua tầng tán lá.

Ngay khoảnh khắc nó lọt vào tầm với, Aisen xoay người, lưỡi kiếm cong nhẹ trong tay vẽ nên một đường sáng bạc giữa khoảng không.

Nhát chém mạnh mẽ, nhanh đến mức khó nhìn bằng mắt thường, đã xé rách quỹ đạo bay.

Con chim rú gào đau đớn, thân hình khổng lồ nghiêng lệch, mất thăng bằng.

Nó lao thẳng xuống, đôi cánh vẫy loạn xạ, vô tình đúng vào vị trí mà Ren đã chờ sẵn.

Cậu đứng ở khoảng đất trống dưới tán cây, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt bình thản như đã chuẩn bị từ trước.

Khoảnh khắc cái bóng khổng lồ trùm xuống, Ren bước một nhịp về phía trước, tung ra một đòn chém chuẩn xác nhằm kết thúc nốt phần còn lại của sinh vật trước khi nó kịp xoay xở.

Nhưng sinh vật này lại khôn ngoan hơn Ren tưởng.

Đôi cánh khổng lồ, sải rộng như muốn nuốt chửng cả khoảng rừng, bất ngờ xoay tròn dữ dội.

Luồng gió mạnh quét qua, cuốn đất cát, lá khô và cả những mảnh vụn từ mặt đất tung bay mịt mù, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.

Ren lập tức nheo mắt lại, đôi chân hạ thấp thủ thế, lưỡi kiếm bật sáng lên trong tay.

Cậu chém mạnh về phía trước theo bản năng, nhưng lưỡi kiếm ấy chỉ xé toạc lớp bụi đất và lá khô ra làm hai.

Con chim đã xoay người lách khỏi đường kiếm, thân hình to lớn va sầm vào mấy bụi cây, làm cành lá gãy rạp kêu răng rắc.

Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng người từ trên cao đổ xuống.

Aisen, với dáng nhảy dứt khoát như một mũi lao đen xuyên qua ánh sáng tối của khu rừng, giáng thanh kiếm xuống thẳng đầu con quái.

Nhát đâm ấy lạnh lẽo và quyết liệt, giống như ngọn giáo phán quyết sẵn sàng kết thúc sinh mạng con mồi.

Nhưng một cơn gió lạ lại bất ngờ tỏa ra, xoắn lấy không gian như thể chính sinh vật kia đang khống chế bầu trời.

Bóng đen khổng lồ bật vọt lên, thoát khỏi đòn chí mạng chỉ trong gang tấc.

Thanh kiếm của Aisen cắm xuống đất, rung lên một hồi như tiếc nuối.

“Chết tiệt…” anh nghiến răng, tặc lưỡi đầy bực dọc, rồi ngẩng đầu nhìn theo.

Con chim giờ đây chao đảo rõ rệt.

Đôi cánh mất nhịp, những chiếc lông vũ rụng xuống lả tả như tro tàn, còn vết thương trên bụng rỉ máu thành từng vệt dài.

Dòng máu đỏ ấy khi rơi xuống, dưới ánh trăm đêm của khu rừng sương mù mờ ảo, lại óng lên như bụi hồng ngọc rải rác khắp nền rừng.

Dù bị thương nặng, nó vẫn gắng gượng lao về phía tây, nhưng lần này không còn giữ được uy nghi của loài điểu khổng lồ nữa.

Đường bay nghiêng ngả, loạng choạng, và rồi… nó hướng thẳng về phía khu doanh trại.

Ren khựng lại một giây.

Ý nghĩ thoáng qua trong đầu cậu:

nó đang quay về tìm sự che chở từ những tên Forest Elf.

“Đi thôi.

” Aisen buông một câu ngắn, ánh mắt lóe lên quyết tâm.

Không cần thêm lời, Ren siết chặt chuôi kiếm, chân đã kịp lao theo hướng bóng chim khuất dần nơi bóng đêm bên bầu trời.

Họ vòng lại theo lối cũ, bước chân nhanh hơn khi ánh sáng lập lòe phía trước ngày một rõ ràng.

Khu doanh trại hiện ra trong tầm mắt, không còn yên tĩnh như lúc trước mà sáng bừng bởi những trận cháy nhỏ lẻ.

Ngọn lửa liếm lên từ những tấm lều rách nát, khói đen đặc quánh cuộn lên, hòa vào màn đêm như những vết sẹo đục ngầu xé rách bóng tối.

Tiếng kim loại chạm nhau vang vọng, không phải ầm ầm dữ dội như đại chiến, mà rải rác, nặng nề như những hơi thở tàn cuộc còn sót lại.

Khi bước hẳn vào trong, cảnh tượng khiến Ren hơi khựng lại.

Giữa bóng lửa chập chờn, chỉ còn những chiến binh Forest Elf đang gầm gào chiến đấu với vài người chơi lẻ tẻ.

Còn cuộc hỗn chiến trước đó giữa hai nhóm bang hội thì đã lặng xuống, những kẻ mặc áo giáp lấm lem, giờ chỉ đứng cách nhau vài bước, không còn vung gươm vào nhau nữa.

Ren khẽ buông một hơi thở dài, lòng nhẹ đi đôi chút.

Trong hỗn loạn, ít nhất vẫn còn một điều hợp lý được tìm thấy.

Có lẽ họ đã nhận ra rằng cuộc tàn sát vừa rồi chỉ khiến cả hai bên đều tổn thương mà thôi.

Một chút tiếng nói chung, một thỏa thuận ngầm nào đó, đủ để ngăn lại trận chiến vô nghĩa kia.

Trong thoáng chốc, cậu gần như cảm thấy… may mắn.

Cậu và Aisen tiếp tục hạ gục từng tên Forest Elf chắn đường, để lại sau lưng những tiếng gào đau đớn.

Các người chơi gần đó trố mắt, như không tin vào cảnh tượng trước mắt.

“Lại.

lại xuất hiện một NPC mạnh như vậy sao?

Trước là cô gái kia, giờ đến anh chàng này.

“Khoan đã.

người chơi đang đi cùng NPC đó là ai vậy?

“Chưa từng thấy cậu ta bao giờ.

“Cậu ta giỏi thật.

Không chỉ ngang ngửa.

không, còn đang thắng!

“Nhưng.

rốt cuộc cậu ta thuộc phe nào chứ?

Những lời xì xào lẫn vào nhau, nhưng Ren và Aisen chẳng hề bận tâm.

Họ chỉ lướt qua, để lại đám người chơi còn ngơ ngác phía sau, mắt dõi theo hai bóng người tiến thẳng về phía con chim đang chao đảo trên cao.

Bất chợt, sinh vật kia gấp cánh, lao thẳng xuống trung tâm trại.

Gió quật mạnh từ đôi cánh khiến những tấm lều vải tung bay loạn xạ, ngọn lửa cháy rực bị thổi bùng dữ dội.

Tiếng va chạm vang dội khi nó lao vào một ai đó, hất người ấy văng ra xa, lăn dài trên mặt đất.

“Asuna!

” giọng Kizmel bật lên, vừa lo lắng vừa hoảng hốt.

Nhưng cô không thể phân tâm khi đối thủ đã áp sát ngay lập tức, thanh kiếm đưa lên chắn trước người, đỡ được đòn hiểm của kẻ thù.

Tiếng kim loại chát chúa vang vọng, từng tia lửa tóe ra giữa bóng tối.

Cũng vừa đúng lúc Aisen và Ren chạy tới, đối thủ của Kizmel lộ diện rõ ràng hơn, một tên Forest Elf với khuôn mặt gầy gò, đường xương gò má nhô cao khiến gương mặt càng thêm sắc lạnh.

Mái tóc dài rủ xuống che một bên mắt, đôi mắt còn lại híp lại như hai sợi chỉ mảnh, ánh lên sự tính toán lạnh lùng.

“Falconer.

” Aisen lẩm bẩm, giọng anh trầm xuống như thể đang gọi tên một cơn ác mộng cũ.

Ren lập tức nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Aisen, cơ thể anh ta căng cứng, ánh nhìn sắc như dao, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.

Không khí quanh họ như đặc quánh lại, nặng nề hơn cả mùi khói và lửa từ những căn lều đang cháy.

Đòn đánh của Falconer liên tục trút xuống, mỗi nhát kiếm chính xác đến mức gần như đoán trước mọi động tác của Kizmel.

Cô nàng kỵ sĩ Dark Elf không hề nao núng, nhưng rõ ràng phải dồn toàn lực mới kìm được hắn.

Cả hai giao chiến, kiếm khí va chạm tung tóe, từng bước chân giẫm nát nền đất, sức mạnh ngang ngửa đến mức khiến cả không gian như rung chuyển.

Ở phía bên kia, Asuna vẫn đang bị con chim khổng lồ cầm chân.

Tiếng vỗ cánh của nó rít lên từng hồi, hất tung bụi và mảnh vải rách khắp doanh trại.

Asuna nghiến răng, cố gắng tìm cơ hội phản công, nhưng con thú không hề để lộ sơ hở.

Ren thoáng siết chặt tay mình trên chuôi kiếm Windslash.

Cậu biết, tình thế này không đơn giản chỉ là một cuộc chạm trán bình thường nữa, sự xuất hiện của Falconer khiến mọi thứ thay đổi hoàn toàn.

“Tôi sẽ đi giúp Kỵ sĩ Kizmel, cậu lo cho người bạn của mình đi.

” Aisen siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên, rồi lao thẳng về phía Falconer.

Ren gật đầu dứt khoát.

Không cần thêm một lời nào nữa, cậu đổi hướng, mũi giày bật khỏi mặt đất, lao về phía Asuna.

Trước mắt cậu, cô gái đang chật vật vừa chống đỡ móng vuốt con chim khổng lồ, vừa bị mũi kiếm của những tên Forest Elf liên tục ép sát.

Mỗi nhịp tim của Ren hòa vào tiếng kim loại va chạm dồn dập, thôi thúc cậu phải nhanh hơn nữa.

Ở phía bên kia của khu trại, cách đó không xa, một khung cảnh trái ngược hẳn hiện ra.

Đám người chơi thuộc hai phe ALF và DKB chẳng còn lao vào chém giết nữa, mà thay vào đó, ngồi vòng tròn trên nền đất vương đầy tro bụi.

Khói lửa vẫn bập bùng sau lưng, ánh sáng đỏ hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng họ lại thực sự… ngồi đàm phán ngay giữa chiến trường.

“Tôi nghe nói rằng nhiệm vụ Elf sẽ tiết lộ thông tin về con Boss tiếp theo.

” Lind chống cả hai tay lên chuôi kiếm, giọng trầm xuống, ánh mắt dò xét từng người.

Chưa kịp để ai đáp lại, một tiếng cắt ngang bật lên đầy gay gắt, “Sai bét.

” Ago gằn giọng, đôi mắt lóe lên tia khó chịu.

Cả nhóm khựng lại, không ít kẻ tròn mắt.

Thấy vậy, Ago nhếch môi, nói tiếp, từng từ như muốn dập tắt tia hy vọng vừa lóe lên, “Đấy chắc chắn là tin vịt.

Không có bất cứ chi tiết nào như thế trong nhiệm vụ Elf cả, cả ở bản Beta, lẫn bản chính thức này.

Người chơi của cả hai Guild đồng loạt nhìn nhau, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn bối rối.

“Vậy… rốt cuộc chúng ta đang làm cái quái gì ở đây?

“Khốn kiếp!

Nếu không lãng phí thời gian cho cái nhiệm vụ chết tiệt này… có lẽ giờ chúng ta đã tiến lên tầng tiếp theo rồi!

“K-Không thể tin cô ta được.

”một người phản bác, giọng run nhưng vẫn gay gắt, “Lũ Beta Tester các người, toàn một lũ lừa đảo!

“Đúng thế!

Chính các người đã giấu thông tin về con boss ở tầng hai!

Ago khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi nặng nề.

“Những thay đổi so với bản Beta… vốn không phải lỗi của chúng tôi.

Cô ngẩng lên, đôi mắt bình thản nhưng giọng đã trở nên sắc lạnh, “Tôi đã nói tới mức này rồi.

Tin hay không… tùy các anh.

Cái im lặng căng như dây đàn bao trùm.

Ago quét ánh mắt qua hàng người chơi, dừng lại ở từng gương mặt đang chờ đợi.

Giọng cô chợt đanh lại, từng chữ như đâm thẳng, “Nhưng có một điều tôi không hiểu… Tại sao hai Guild các anh lại phải điên cuồng tàn sát lẫn nhau?

Nếu thực sự có kẻ nghĩ rằng tôi đang lừa gạt khách hàng của mình…” cô hít sâu, đôi vai khẽ run nhưng ánh nhìn không hề chùn lại, “…thì hãy bước ra đây.

Không khí như bị nén xuống.

Không ai cất lời.

Ai cũng rõ, Ago đã phải đánh đổi bao nhiêu để cung cấp thông tin chính xác, để giảm thiểu thương vong.

Chính cô đã cứu sống vô số mạng người… ngăn những cái chết vô nghĩa khỏi tái diễn.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập