Kibaou vuốt mái tóc dựng ngược như chỏm xương rồng, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
“Được rồi… Tôi hiểu.
” giọng anh ta vang vọng như muốn chắc chắn cho tất cả đều nghe thấy, “Cô tất nhiên sẽ không dại dột làm những điều khiến uy tín của mình sụp đổ.
Cái tên Ago mà mất niềm tin, thì toàn bộ người chơi Aincrad này sẽ quay lưng lại với cô ngay.
Một vài thành viên Guild của hắn gật gù, những lời xầm xì nhỏ to vang lên quanh chiến địa.
“Chúng tôi đều hiểu rõ điều đó.
” Lind cũng lên tiếng, chậm rãi như một nhát gươm cắm xuống đất, kết thúc mọi tranh luận.
Ago khẽ thở phào, vai cô giãn ra đôi chút, dù giọng vẫn giữ vẻ chắc nịch, “Tốt.
Nếu vậy thì tôi đề xuất thế này:
Nếu các anh còn muốn đi đường an toàn, tôi sẽ để nhóm của mình tiếp tục đảm nhiệm chuỗi nhiệm vụ Elf.
Còn tất cả những thông tin quan trọng có thể hữu ích trong việc đánh boss.
Cô ngừng lại, liếc quanh để chắc rằng từng ánh mắt đều dán vào mình, rồi nói chậm rãi, nhấn nhá, “.
Ago tôi đây sẽ chịu trách nhiệm, chia sẻ toàn bộ cho tất cả tổ đội tiên phong… miễn phí.
Hai từ cuối cùng cô gần như hạ giọng, nhưng ai nấy đều nghe rõ, và cả đám như đồng loạt mở to mắt.
Một món hời lớn, quá lớn để nghi ngờ.
Kibaou khoanh tay, nhếch mép, “Miễn phí, hả?
Nghe ngon lành đấy.
Thế thì trong lúc nhóm cô mải mê làm nhiệm vụ… bọn tôi sẽ có thời gian dọn sạch mê cung, chuẩn bị tấn công con trùm.
“Đúng thế.
Giao kèo này đâu phải tệ.
” Ago nở một nụ cười nhẹ, cố gắng tỏ ra tự tin.
Lind hừ khẽ, rồi đứng dậy, vung nhẹ thanh trường kiếm, ánh thép loé sáng phản chiếu đốm lửa từ trại Elf.
“Được rồi.
Vậy thì cho tới lúc đó, toàn bộ mê cung sẽ là sân tập của chúng tôi.
Sẽ không có một gã người chơi mặc đồ đen nào chiếm hết mọi thứ từ trước.
Nhưng anh ta chưa kịp bước đi, lại dừng chân, ánh mắt sắc bén quay sang Ago và Kibaou:
“Nhưng trước khi đến được lúc đó…” anh ta nâng kiếm lên ngang vai, giọng gằn xuống, “Ta phải dọn sạch chỗ này trước đã.
“Dọn sạch?
một số người chơi nhướn mày, chưa kịp hiểu.
Kibaou bật cười khô khốc, tiếng cười vang vọng trong không khí căng như dây đàn, “Phải làm cho nơi này náo nhiệt hơn chứ còn gì nữa.
Chỉ trong khoảnh khắc, cả hai Guild đồng loạt đứng dậy.
Tiếng giáp thép va chạm, tiếng giáp sắt rền vang.
Người thì siết chặt chuôi kiếm, kẻ dựng cao tấm khiên.
Tất cả cùng nhau, như thể đã có sự đồng thuận ngầm từ lâu, đứng thành hàng ngang, ánh mắt đồng loạt hướng về phía quân đội Forest Elf.
“Cái gì…?
” những Forest Elf hoảng hốt, không kịp che giấu vẻ kinh ngạc.
“Các ngươi… định làm gì vậy?
Một Forest Elf hét lên, giọng run rẩy nhưng vẫn còn tức giận.
Bọn họ vốn nghĩ con người sẽ cùng chiến tuyến.
Nhưng giờ đây, những thanh kiếm lấp lánh lại chĩa thẳng vào họ.
Không ai trong hai Guild lên tiếng giải thích.
Họ chỉ bước lên, từng bước đồng bộ, tản ra trên chiến trường.
Ánh thép lóe sáng, sát khí bốc lên, như thể sự im lặng của họ chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Những Forest Elf bắt đầu lùi lại trong hỗn loạn, giơ vũ khí lên phòng thủ.
Họ không hiểu tại sao những kẻ vốn là đồng minh lại quay lưng, nhưng chỉ có một sự thật hiển hiện:
Cuộc thảm sát sắp bắt đầu.
“Cứ tập trung lấy lại cuộn giấy.
bọn này, để tôi.
” Ren ném cho Asuna một cái nhìn đầy vững vàng, ánh mắt như một lời cam đoan không cần thốt ra.
Không cần thêm lời lẽ nào nữa, cả hai đều đã hiểu ý nhau.
Dù lần cuối cùng họ phối hợp ăn ý là trận chiến khốc liệt với con trùm tầng thứ nhất, dẫu vậy, nhịp điệu quen thuộc ấy vẫn chưa hề phai mờ.
Ren lao thẳng về phía tên lính Forest Elf gần nhất, thanh kiếm trong tay xé gió, vẽ nên những vòng cung rực sáng.
Lưỡi kiếm bằng thép chém ngang qua tư thế phòng thủ vụng về của đối thủ, để lại một vệt sáng đỏ loang trên người hắn.
“Chết tiệt!
” tên Elf còn chưa kịp lùi lại thì Ren đã xoay bước, chuyển động liền mạch như dòng nước, đường kiếm tiếp theo ép hắn phải buông vũ khí.
Nhưng chưa kịp kết thúc, ba bốn tên khác đã đồng loạt gào thét lao tới.
Kim loại chạm vào kim loại, tiếng vang choang choang như trống trận.
Ren nghiêng người, gạt thanh kiếm từ phía trước, rồi đột ngột lùi lại nửa bước.
Một lưỡi gươm khác quét tới từ phía sau, chỉ cách tóc cậu vài phân.
Cậu cúi thấp người, để mũi kiếm sượt qua trong gang tấc, rồi bật người xoay vòng, đẩy mạnh kẻ địch ra xa.
Ánh mắt Ren đảo khắp chiến trường, không thấy cung thủ nào, may mắn thay.
Nếu có, tình cảnh này sẽ còn tệ hơn gấp bội.
Nhưng may mắn ấy không đủ để che giấu sự thật:
cậu đang phải một mình giữ chân gần nửa tiểu đội Forest Elf.
Lưng áo dưới lớp giáp đen tuyền đã ướt sũng mồ hôi, từng nhịp thở gấp gáp hòa lẫn tiếng kim loại va chạm chan chát.
Mỗi nhát kiếm đối phương giáng xuống đều nặng nề như muốn nghiền nát sức chịu đựng còn sót lại của cậu.
Ren hiểu rõ hơn ai hết, chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, một bước chân hụt, cậu sẽ không bao giờ còn có cơ hội đứng dậy nữa.
Cậu nghiến chặt răng, xoay người, để rồi bất ngờ trút ra một kiếm kỹ sáng rực.
Lực chém dồn dập đẩy thẳng một tên Forest Elf tiên phong ngã dúi dụi vào căn lều vải phía sau.
Tấm bạt khổng lồ bung ra, che khuất tầm nhìn của những kẻ còn lại trong thoáng chốc.
Không bỏ lỡ cơ hội, Ren lao thẳng đến, vung kiếm xé ngang lớp vải còn bay lả tả.
Lưỡi kiếm lóe sáng, xuyên qua tấm bạt trước khi đối phương kịp phản ứng.
Gã lính đi đầu chỉ kịp mở to đôi mắt ngỡ ngàng, rồi cổ họng đã bị xuyên thủng, cơ thể hắn nổ tung thành những mảnh pixel đỏ vỡ vụn.
Ren giật mạnh thanh kiếm trở về, đường kiếm để lại một vệt máu ảo lấp lánh vẽ thành hình cung trên không.
Không dừng lại, cậu xoay người lao ra bên ngoài, đôi chân bật nhảy qua những kệ hàng chất đầy thùng gỗ và bao tải, mồ hôi hòa cùng hơi thở hổn hển tạo thành nhịp dồn dập không khác gì trống trận.
Cả cơ thể như bị đẩy đến giới hạn, nhưng ánh mắt Ren vẫn sáng quắc, không cho phép bản thân được yếu đi dù chỉ một nhịp.
Một tên đã ngã xuống, tan biến trong vệt sáng đỏ vỡ vụn.
Nhưng vòng vây vẫn không hề lỏng lẻo, ba kẻ còn lại đã thu hẹp khoảng cách, ánh mắt lóe lên tia sát ý, lưỡi kiếm siết chặt trong tay.
Ren xoay cổ tay, mũi kiếm rít lên khe khẽ trong không khí, hơi thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Chúng chuẩn bị lao vào.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất run lên bởi nhịp bước chân nặng nề.
Từ phía xa, tiếng kim loại va chạm xen lẫn tiếng quát tháo vọng lại, càng lúc càng gần.
Một nhóm người chơi khác đã xuất hiện, ánh sáng từ vũ khí họ phản chiếu qua kẽ rừng tối khiến lũ Forest Elf lập tức khựng lại.
Không khí căng như dây đàn sắp đứt.
Cậu ổn chứ?
một trong số họ cất tiếng, hơi thở dồn dập sau quãng chạy dài, trong khi những người còn lại nhanh chóng tản ra, dàn đội hình vững chắc để chặn đứng đám kẻ thù đang lăm le.
Thế cờ xoay chuyển chỉ trong khoảnh khắc, từ việc Ren bị vây chặt thành chính những kẻ kia phải dè chừng.
Ren khẽ gật đầu, kiếm được một hơi thở ngắn, mồ hôi thấm dần xuống trán.
Nhưng ngay lập tức, cậu ngẩng lên nhìn về phía xa, nơi Asuna vẫn đang đối đầu với con chim khổng lồ giữa khoảng trời mở.
Sinh vật ấy tung đôi cánh rộng như tấm màn che phủ cả một góc rừng, từng cú quạt gió tạo thành luồng xoáy khiến những người chơi bên dưới phải gồng mình giữ thăng bằng.
Với lợi thế bay lượn tự do, nó gần như áp đảo hoàn toàn.
Những chiếc móng vuốt ánh thép lóe lên, sắc bén chẳng khác nào những lưỡi dao được mài từ bão tố, liên tục chém xé khoảng không và ép Asuna phải vất vả xoay người né tránh.
Mỗi khi cô bật nhảy, mũi kiếm vạch thành vệt sáng bạc xuyên qua gió, nhưng con quái lại vút lên cao, để đòn tấn công vụt qua trong khoảng cách chỉ vài tấc.
Từ dưới nhìn lên, toàn bộ trận chiến trông chẳng khác nào vũ điệu giữa một lưỡi dao nhỏ bé và cơn bão cuồng nộ.
Ren siết chặt chuôi kiếm.
Cậu biết nếu tình thế này kéo dài, Asuna sẽ sớm kiệt sức.
Stap
Ren kích hoạt kiếm kỹ, lưỡi kiếm phát sáng trong màn đêm, xé gió lao thẳng vào khi con chim khổng lồ đang xà xuống.
Mũi kiếm của cậu đâm xuyên qua luồng khí xoáy, cắm vào lớp lông dày trên ngực con quái.
Một tiếng thét chói tai vang vọng khắp khu doanh trại, đôi cánh khổng lồ vung mạnh, luồng gió quét ngược khiến Ren mất thăng bằng.
Con chim hất móng vuốt, đẩy thanh kiếm bật ra khỏi cơ thể nó, rồi lại bay vút lên cao, đôi mắt rực sáng như hai đốm lửa nhìn xuống con mồi nhỏ bé.
Ren chưa kịp lấy lại tư thế thì Asuna đã xuất hiện bên cạnh, mồ hôi lấm tấm trên trán, tay nắm chặt liễu kiếm.
“Ren, cho tôi mượn vai một chút!
” giọng cô gấp gáp nhưng chắc nịch.
“Vai?
Cái gì cơ…?
Ren sững lại, chưa kịp hiểu thì ngay khoảnh khắc đó, Asuna lao lên, đặt chân mạnh xuống vai cậu.
Cả cơ thể Ren chấn động một nhịp, nhưng cậu lập tức gồng mình giữ vững thế đứng.
Bằng cú đạp ấy, Asuna bật thẳng lên trời.
Tưởng như cú nhảy đó không đủ, nhưng đôi mắt Ren mở to khi chứng kiến cô gái kia, bằng một động tác như giẫm lên khoảng không, lại tiếp tục lấy thêm đà.
Từng bước nhảy tưởng chừng phi lý, vậy mà cơ thể Asuna cứ thế bay cao hơn, nhẹ như chiếc lá cuốn theo gió.
Trong tích tắc, cô lộn người một vòng giữa không trung, ánh sáng kiếm kỹ phủ tràn trên thân liễu kiếm, bùng lên sắc lục chói lọi.
Đường kiếm vẽ một quỹ đạo sắc bén, chém thẳng vào đầu con chim khổng lồ đang gào thét.
Âm thanh va chạm vang lên như tiếng kim loại bị xé toạc.
Con quái thú rú lên, rồi cả thân thể khổng lồ của nó bị Asuna ghì xuống, rơi tự do từ độ cao.
ẦM
Cả hai đập mạnh xuống mặt đất, bụi đất tung mù mịt, cây cỏ xung quanh bị chấn động lay động rào rào.
Một cột khói trắng xám bốc lên, che khuất tầm nhìn trong vài giây.
Ren đưa tay lên che mặt, mắt không rời khỏi đám bụi mờ đặc.
Tim cậu đập loạn, vừa choáng váng trước sức mạnh của đòn tấn công ấy, vừa thấy kinh ngạc trước cách Asuna di chuyển, như thể vượt ngoài giới hạn vốn có của trò chơi này.
Asuna từ từ bước ra khỏi làn khói bụi mù mịt, từng bước chân của cô dẫm lên mặt đất loang lổ những vết nứt do cú rơi vừa rồi gây ra.
Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt cuộn giấy da đã bị phong ấn, ánh sáng mờ nhạt từ nó hắt ra, phản chiếu trên khuôn mặt vẫn còn phảng phất hơi thở gấp gáp của cô.
Phía sau, con chim khổng lồ giãy giụa trong tuyệt vọng lần cuối.
Đôi cánh khổng lồ đập loạn xạ, nhưng rồi sức lực nhanh chóng tan biến, cơ thể nó vỡ vụn từng mảng.
Những mảnh thủy tinh sắc màu lấp lánh văng tung tóe giữa màn đêm, tán xạ như những mảnh sao rơi xuống, rồi biến mất vào hư vô.
“Asuna… cậu…” Ren lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc xen lẫn nhẹ nhõm khi thấy cô vẫn đứng vững sau đòn tấn công mạo hiểm.
Asuna hít một hơi sâu, đôi mắt ánh lên sự quyết đoán.
“Tôi lấy được cuộn giấy rồi.
” cô khẽ nâng cao vật phẩm trong tay, giọng nói chắc nịch vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng còn sót lại sau trận chiến.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập