Chương 317: Ngọn Lửa Và Bóng Đêm

Trận chiến ở vòng ngoài nhanh chóng ngã ngũ.

Ánh sáng nhạt nhòa của những hiệu ứng chiến đấu tàn lụi dần, tan biến vào bóng đêm bao trùm khu trại.

Mùi khói bụi và kim loại cháy khét vẫn còn vương trong không khí, như muốn nhắc nhở về cuộc tàn sát vừa diễn ra.

Hầu hết chiến binh Forest Elf ở nơi này đã bị hai bang hội liên thủ quét sạch.

Những cơ thể mảnh khảnh của tộc Elf đổ gục trên nền đất ẩm lạnh, tan thành những mảnh vụn dữ liệu đỏ thẫm lẫn với bụi sáng bạc.

Ren thở dốc, mồ hôi hòa cùng bụi bẩn trên má, thanh kiếm trong tay vẫn còn run nhẹ vì những cú chém liên tiếp.

Cậu vừa giúp nhóm người chơi gần đó hạ gục vài kẻ còn sót lại, kết liễu chúng trước khi chúng kịp phản công tuyệt vọng.

Màn hình trước mắt hiển thị thông báo EXP tăng, nhưng Ren chẳng buồn để tâm.

Bởi giờ đây, mọi ánh nhìn đều bị hút vào một điểm duy nhất, trung tâm khu trại, nơi tiếng thép va chạm vẫn còn dội lên như sấm rền.

Nơi đó, mặt đất bị cày xới đến biến dạng.

Những cây trụ đá gãy nát, hố sâu do kiếm khí tạo thành chằng chịt khắp nơi, bụi mù cuộn lên dưới ánh trăng xám xịt.

Hai bóng hình va vào nhau như hai vì sao rực lửa, mỗi đòn đánh bắn tung tia sáng chói lòa, khiến cả bầu không khí như rung chuyển.

Một bên là Kỵ sĩ Forest Elf, áo giáp bạc rực sáng giữa đêm, đường kiếm mềm mại nhưng chứa đầy sát ý.

Đối diện là chiến binh Dark Elf, khoác bộ giáp đen ánh tím, mái tóc dài tung bay theo từng chuyển động mạnh mẽ, thanh kiếm khổng lồ trong tay như một mảnh bóng đêm muốn nuốt trọn tất cả.

Cuộc đối đầu của hai kẻ mạnh nhất, và cũng là hồi kết thật sự của cuộc chiến này, đang diễn ra ngay trước mắt.

Tại sao lại chỉ còn hai kẻ?

Aisen đã sớm rút khỏi trận chiến từ lâu, nhường lại toàn bộ ánh đèn của sân khấu đẫm máu cho Kizmel, người mà trong đôi mắt vẫn cháy bừng ngọn lửa báo thù không thể dập tắt.

Anh đứng nơi rìa chiến trường, dưới bóng những thân cây cháy sém, tay nắm chặt chuôi kiếm nhưng không bước vào.

Không phải vì sợ hãi, mà như thể anh hiểu đây là cuộc chiến chỉ thuộc về cô ấy.

Một cuộc chiến của danh dự, của món nợ không thể để ai khác trả thay.

Trước mặt, trận kịch chiến giữa nữ kỵ sĩ Dark Elf và đối thủ của cô đang dần đi đến hồi kết.

Cả hai thân ảnh như hai bóng đen rực lửa trong cơn bão kiếm khí, thân thể đầy rẫy những vết thương đan chằng chịt.

Máu, dù chỉ là những dải vụn pixel đỏ, vẫn như khắc lên nền đêm một bức tranh bi tráng.

Falconer, kỵ sĩ của Forest Elf đang dần bị áp đảo.

Bộ giáp hình cánh chim bằng kim loại sau lưng hắn đã mất đi ánh sáng lấp lánh, từng chiếc lông sang bóng vỡ nát rơi xuống, biến thành những mảnh thủy tinh li ti trước khi chạm đất.

Mỗi nhịp thở của hắn như kéo dài cả một thế kỷ, trong khi Kizmel, dù kiệt sức, vẫn siết chặt chuôi kiếm như thể dồn toàn bộ sinh mệnh vào lưỡi thép.

Cuối cùng, Kizmel dồn hết sức vào một đòn chém ngang.

Lưỡi kiếm của cô rực sáng, phủ trọn bởi một luồng hào quang tím đậm đặc đến mức như kéo theo bóng đêm đổ ập xuống.

Thanh kiếm vẽ một vòng cung lạnh lẽo, và ngay sau đó là tiếng rít ghê rợn của kim loại vỡ vụn.

Hai thứ bay thẳng lên không trung, cánh tay trái của Falconer, vẫn còn co giật trong khoảnh khắc cuối cùng, và lưỡi kiếm đã bị chém gãy làm đôi của hắn.

Những giọt máu đỏ nổ tung thành dải vụn pixel, lấp lánh trong ánh sáng lửa như những mảnh thủy tinh đẫm màu máu, rồi tan biến vào không trung.

Falconer khụy xuống, đôi chân run rẩy, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn.

Ánh mắt hắn mở to, hoang dại, không chớp, dán chặt vào mảnh lưỡi kiếm gãy rơi xuống đất trong tiếng leng keng chói tai, âm thanh nghe như tiếng chuông báo tử dành cho chính hắn.

Kizmel chậm rãi thở ra một hơi dài.

Nét mặt cô bình tĩnh đến lạnh lẽo, bóng dáng như một pho tượng chiến thần giữa biển lửa ngùn ngụt phía sau.

Cô xoay cổ tay một cách thanh nhã, đưa lưỡi kiếm nhuộm ánh hào quang tím đậm áp sát cổ họng đối thủ.

“Bây giờ…” giọng cô trầm xuống, lạnh lẽo như gió đêm quét qua chiến trường “ngươi còn điều gì muốn nói trước khi chết không?

Gã Forest Elf gù gục trên nền đất đẫm khói bụi, xung quanh là từng căn lều đang cháy rừng rực, lửa phản chiếu trong đôi mắt hắn như một thứ địa ngục riêng biệt.

Bàn tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm gãy, máu nhỏ giọt xuống mặt đất lạnh lẽo và khô cằn rồi vỡ tan như hoa thủy tinh.

“Không… không… không…” tiếng thì thào bật ra từ môi hắn, rồi biến thành một tràng gầm rú tuyệt vọng “Không thể nào!

Hàm răng nghiến chặt đến bật máu, gương mặt vốn xảo quyệt, lạnh lùng nay vặn vẹo, nhăn nhúm như một con thú bị dồn đến đường cùng.

“Ta… không thể nào… thua đám hạ đẳng như các ngươi được!

” hắn ngửa cổ, gào lên giữa bầu trời đỏ lửa, giọng khàn khàn, vỡ vụn, như thể một sinh vật đang chống lại số phận trong vô vọng.

“KHỐN KIẾP AHHHHHHH!

“Mà Kibaou này.

Đúng lúc đó, từ phía xa, những người chơi còn lại đã dồn về khu trại cháy dở.

Tất cả đều chứng kiến cảnh tượng Falconer gục ngã.

Lind bước lên trước, giọng anh trầm xuống.

“Anh có nghĩ là.

bọn Elf.

tất cả đều giống như họ không?

Kibaou đang ngồi bệt xuống nền đất, ngửa cổ nhìn bầu trời nhuốm khói.

Anh ta khẽ quay đầu liếc Lind, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi.

“Hử?

Giống.

thế nào cơ?

“Ý tôi là.

” Lind dừng một nhịp, ánh nhìn thoáng lạc đi, như thể bản thân cũng khó tin vào điều mình sắp nói.

“Những NPC này.

bọn chúng có trí thông minh thực sự?

Cảm xúc thực sự?

Anh không thấy sao?

Họ hành động.

quá giống con người.

Câu nói đó khiến một khoảng im lặng bao trùm.

Chỉ còn tiếng lửa lách tách và những mảnh gỗ cháy rơi xuống nền đất.

Kibaou nhíu mày, khẽ nhổ một bãi nước bọt xuống đất.

“Chúng chỉ là mã lệnh.

AI nâng cấp thì sao?

Cũng chỉ để đánh lừa chúng ta thôi.

“Đánh lừa ư?

lần này, giọng đáp trả không đến từ Lind, mà từ một người khác.

Ren

Cậu bước ra khỏi đám đông người chơi, đôi mắt màu lam bảo thạch phản chiếu ánh lửa.

Ánh mắt cậu quét qua Kibaou, rồi dừng lại ở Lind, nụ cười nhạt hiện trên môi, một nụ cười không rõ ý nghĩa.

“Vậy ra.

bây giờ anh mới nhận thấy điều đó sao?

Lind khẽ cau mày.

“Cậu có ý gì?

Ren nhún vai, giọng chậm rãi như đang nhấm nháp từng chữ.

“Có những thứ mà con người luôn coi là giả dối.

cho đến khi chúng bắt đầu đau.

giống như thật.

Ánh mắt Kibaou bỗng trùng xuống, còn Lind vẫn nhìn Ren, không nói thêm gì.

Phía xa, tiếng gió gào qua những tán cây cháy trụi, mang theo những đốm tàn tro xoáy lên bầu trời.

Trong khoảnh khắc đó, không ai chắc chắn được, đâu là người, đâu là nhân vật, đâu là thứ được gọi là ảo tưởng.

“Mà các anh cũng liều phết đấy.

” Ren lên tiếng, giọng nhạt như nước lã nhưng lại chứa đựng một chút mỉa mai.

Đôi mắt cậu lướt qua từng người một, chậm rãi như đang cân nhắc điều gì.

“Chủ động tấn công người chơi khác mà không thèm gửi lời thách đấu…”

Cậu nghiêng đầu, chỉ về phía những cái tên lơ lửng trên đầu họ.

“Nhìn đi.

Đẹp chưa?

Vàng chóe hết rồi.

May cho các anh là nó không ảnh hưởng nhiều, chỉ là một vài khu trong thị trấn sẽ đóng cửa với các anh thôi.

Khuôn mặt của những người còn lại đồng loạt khựng lại, như vừa bị ai tạt một gáo nước lạnh.

Mãi đến lúc này họ mới nhận ra dải màu vàng trên tên mình.

Cả hai thủ lĩnh cũng chỉ biết vỗ trán, thở ra một hơi đầy bất lực.

“Nhưng mà… cậu là ai vậy?

Lind cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt chăm chú dán vào Ren.

Trong thoáng chốc, anh ta cảm thấy một cảm giác khẽ quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó, nhưng càng cố nhớ thì càng trượt khỏi tầm tay.

Một vòng ánh mắt tò mò xoáy chặt lấy Ren.

Không khí có chút ngột ngạt.

“Thì là Ren chứ ai nữa.

Bộ mấy người mù hết rồi à?

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, khiến tất cả giật nảy mình.

Kirito không biết đã xuất hiện từ bao giờ.

Những ánh mắt nghi ngờ chuyển hướng qua lại giữa Kirito và Ren.

Một vài người bắt đầu thì thầm với nhau, vẻ như đang cố ghép nối những mảnh thông tin lộn xộn trong đầu.

Ren liếc nhìn tất cả, khóe môi nhếch lên một cách nhàn nhạt.

“Đừng nhìn tôi như kiểu vừa bắt gặp một con quái vật hiếm vậy chứ.

Những người khác còn định mở miệng nói thêm, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến.

Trong đầu họ vẫn lởn vởn một ấn tượng sai lệch, rằng Ren chắc hẳn phải là một người chơi với dáng vẻ uy nghi, mạnh mẽ, hoặc ít nhất cũng toát ra thứ khí chất lạnh lùng như những kẻ dày dạn kinh nghiệm.

Sau tất cả, cậu ta đã thể hiện kỹ năng quá mức hoàn hảo trong trận tử chiến với trùm tầng một.

Nhưng thực tế… lại chẳng giống chút nào với những gì họ tưởng tượng.

Và rồi.

“Câm ngay cái miệng hôi thối kinh tởm của ngươi lại.

Cả nhóm giật mình quay ngoắt sang bên.

Tên Falconer đã khuỵu hẳn gối xuống nền đá lạnh lẽo, toàn thân run rẩy.

Đầu của hắn chống xuống đất như bấu víu chút tàn hơi, cánh tay còn lại gồng lên, nâng con dao găm nhỏ cao quá đầu như một phản xạ tuyệt vọng.

Đối diện hắn, Kizmel vẫn đứng sừng sững, ánh mắt tối như mặt hồ mùa đông.

Mũi kiếm sắc lạnh của cô chĩa thẳng vào yết hầu đối phương, giọng trầm xuống, chứa đựng sự khinh miệt lạnh buốt:

“Sau tất cả những gì ngươi đã làm… ngươi vẫn còn dám mở miệng cầu xin tha mạng sao?

Ren đứng yên lặng, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của hai người.

Cậu không thật sự hiểu rõ phong tục hay quy tắc của tộc Elf.

Nhưng chỉ cần nhìn vào ánh lửa giận dữ cuộn trào trong đôi mắt tím thẫm của Kizmel, Ren cũng có thể đoán ra rằng hành động của tên Falconer không chỉ đơn thuần là cầu xin sự tha mạng.

Một lời đầu hàng, có lẽ, đối với họ không phải là sự sống sót.

mà là nỗi nhục còn tệ hơn cái chết.

Cậu thoáng liếc sang cánh tay còn lại đang run lên vì bị cơn đau gặm nhấm, lưỡi dao nhỏ chói ánh kim trong tay kẻ bại trận kia càng làm không khí thêm đặc quánh bởi sự tuyệt vọng.

Nhưng nhìn lại dáng đứng kiêu hãnh của Kizmel, Ren hiểu rằng kết cục này sẽ không đổi.

Bởi tên đàn ông đó không chỉ phản bội niềm tin.

hắn còn là kẻ đã đoạt đi sinh mạng của em gái cô, cùng biết bao chiến hữu trong hắc tộc.

Tha thứ cho hắn.

chẳng khác nào phản bội tất cả những người đã nằm xuống.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập