Chương 318: Đêm Gãy Cánh

“Ngươi nghĩ.

ngươi còn đủ tư cách ngẩng đầu đối mặt với niềm tin mà chính ngươi từng thề nguyện hay sao?

Giọng Kizmel trầm xuống, từng từ như lưỡi dao lạnh lẽo, cắm sâu vào tâm trí hắn.

Không gian dường như đông cứng.

Cả gió cũng im lìm, chỉ còn lại tiếng vang dội trong khoảng trống của chiến trường tan hoang.

“Những chiến binh Elf đã ngã xuống để bảo vệ ngươi, cả dòng máu tổ tiên đang nằm lại nơi đất lạnh.

Ngươi sẽ trả lời họ thế nào?

Hay ngươi định trốn tránh mãi mãi?

Ngươi không cảm thấy.

một chút nhục nhã nào sao?

Ánh mắt Kizmel như hai lưỡi gươm lóe sáng dưới bóng chiều, đâm xuyên hắn không chút do dự.

Đôi vai nàng khẽ run, nhưng không phải vì sợ hãi.

“Chỉ vì tên khốn như ngươi.

” Giọng nàng nghẹn lại, như lửa cháy âm ỉ trong đá, “.

mà em gái ta.

và cả người chồng của nó.

phải bỏ mạng.

Ngón tay nàng Dark elf siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp tay trắng bệch, tiếng nghiến răng vang lên ken két.

Lưỡi kiếm từ từ nâng lên, ánh thép phản chiếu thứ ánh sáng tàn khốc.

Falconer cúi đầu, toàn thân run rẩy.

Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc tưởng như định mệnh đã định đoạt, Kizmel hạ thanh kiếm xuống.

Tiếng thép chạm nhẹ vào không khí, rơi xuống sự im lặng nặng nề.

“Ta hiểu rồi.

” Cô nhắm mắt một thoáng, rồi mở ra, lạnh hơn cả băng giá.

“Kỵ sĩ của vương quốc Lyusula.

không bao giờ lấy đầu kẻ khác chỉ để thỏa mãn cơn giận.

Bước một bước tới gần, cô thì thầm, giọng lạnh lẽo như một bản án:

“Giết ngươi sẽ làm bẩn thanh kiếm của ta.

Biến đi.

sống nốt phần đời của ngươi như một con chuột nhơ nhuốc.

Và để sự ô nhục gặm nhấm linh hồn ngươi cho đến khi chết.

Nói dứt lời, cô xoay người, áo choàng phất mạnh trong gió.

Thanh kiếm trở về vỏ, để lại sau lưng là một khoảng lặng chết chóc.

và một kẻ phản bội quỳ gục trong bóng tối của chính tội lỗi mình.

Bất ngờ, đúng vào khoảnh khắc đó, một chuyển động nhỏ nơi bờ cỏ đẫm máu khiến không khí trở nên căng như dây đàn.

Falconer.

Hắn bật dậy khỏi mặt đất như một con thú hoang vừa thoát khỏi nanh vuốt của tử thần, cơ thể run lên bởi một thứ động lực duy nhất:

thù hận.

Cánh tay duy nhất còn lại của hắn nắm chặt con dao tế lễ, lưỡi thép vẫn ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, như một mảnh nguyền rủa cuối cùng mà số phận ban cho.

Đôi mắt hắn bừng cháy điên loạn, méo mó bởi khoái cảm của kẻ sắp kéo đối phương xuống vực sâu cùng mình.

Hắn lao đi, thân hình rách nát đâm thẳng về phía lưng Kizmel.

Tốc độ không còn là của một kẻ hấp hối trên bờ vực của cái chết, mà như một con quái thú dồn hết tàn lực để tung cú cắn cuối cùng.

Khoảng cách thu hẹp, hơi thở nặng nhọc của hắn hòa trong mùi máu tanh đặc quánh.

Trong đôi đồng tử phản chiếu bóng lưng mảnh khảnh ấy, Falconer thấy chiến thắng, thấy sự trả thù ngọt ngào chỉ còn cách một nhát dao.

Nhưng Kizmel có biết điều đó không?

Cô biết.

Cô hoàn toàn đoán được.

Từ lúc hắn khẽ rung người, từ tiếng rít yếu ớt của lưỡi thép.

Nhưng Kizmel vẫn đứng yên, mái tóc dài màu tím khẽ lay động theo cơn gió nhẹ, như thể mọi thứ đang diễn ra quá chậm chạp so với nhịp đập bình thản của trái tim cô.

Cô không quay đầu lại.

Giọng cô trầm xuống, sắc lạnh như lưỡi gươm:

“Đúng vậy.

thứ như ngươi.

chỉ đáng làm thức ăn cho chó.

Ngay khi tiếng nói vừa tắt, một bóng đen vụt qua như tia chớp xé toạc không gian.

Một tiếng gầm trầm đục vang lên, nặng như nhát búa giáng vào tâm trí.

Lang Khuyển Sứ.

Con sói to lớn lao ra từ màn sương, bộ lông đen tuyền mượt mà của nó giờ dây dựng đứng như thép nhọn, đôi mắt hổ phách hóa đỏ rực rọi sáng như đốm lửa từ địa ngục.

Hàm răng trắng nhởn, bén như dao cạo, ngoạm chặt lấy cổ Falconer trong một nhịp duy nhất.

Tiếng xương gãy rắc rắc hòa vào tiếng gào nghẹn của hắn, tất cả bị nhấn chìm bởi sức mạnh điên cuồng của thú săn mồi.

Máu.

hay đúng hơn, những mảnh vụn pixel màu đỏ, phun tung tóe, rồi rơi xuống đất như mưa.

Falconer chết đứng trong khoảnh khắc, ánh mắt trợn trừng, bàng hoàng đến mức tưởng như thời gian ngừng lại.

Khoảnh khắc đó, hắn vẫn còn muốn hét lên, muốn nguyền rủa, nhưng tất cả chỉ còn là một tiếng thở dở dang bị xé vụn trong bóng tối.

Cơ thể hắn co giật lần cuối.

rồi nổ tung thành vô vàn mảnh vỡ, tan biến dưới hàm răng giận dữ của con sói.

Lang Khuyển Sứ gầm lên một lần nữa, tiếng gầm vang vọng khắp cánh rừng, như một lời phán quyết cuối cùng dành cho kẻ phản bội.

Kizmel vẫn không quay đầu lại.

Chỉ có bóng lưng cô, thẳng tắp như lưỡi gươm, và giọng nói khẽ vang lên, lạnh hơn cả cái chết:

“Đừng bao giờ quên điều đó.

ngay cả khi ngươi đã chết.

Kizmel chầm chậm bước về phía nhóm người chơi.

Trên khuôn mặt cô vẫn còn vương lại nét căng thẳng sau trận chiến, nhưng ánh mắt thì dịu đi, như thể gánh nặng suốt khoảng thời gian qua cuối cùng cũng được trút bỏ.

Không nói lời nào, cô quỳ xuống trước Asuna, đôi vai run nhẹ, rồi bất ngờ ôm chầm lấy cô gái tóc hạt dẻ.

Giọng Kizmel khẽ run, thủ thỉ trong hơi thở dồn dập:

“Mọi thứ.

kết thúc rồi.

Tinel.

em gái.

giờ em có thể yên nghỉ rồi.

Asuna thoáng sững lại, đôi mắt mở to, không ngờ đến sự thân mật đột ngột ấy.

Nhưng rồi, cô từ từ khép tay mình, siết lấy Kizmel như một lời đáp lại.

Hai bóng hình, một Dark Elf và một con người, đứng lặng giữa nền đêm đượm lửa và gió, tựa như hai linh hồn tìm thấy sự đồng cảm trong bi kịch.

Những tàn lửa nhỏ bay nghiêng trong không khí, phản chiếu trên làn nước mắt còn vương nơi khóe mắt Kizmel.

Ren khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Cuộc chiến này, sự hận thù này.

tất cả đều khép lại.

Cậu nhìn hai bóng người đang ôm nhau, trong lòng thoáng một cảm giác xa xăm khó tả.

Chúng ta chiến đấu vì điều gì?

Vì ai?

Rốt cuộc.

trong thế giới này, có lẽ chỉ tình cảm như vậy mới còn nguyên vẹn.

Ở phía xa, Ago nhăn mặt vì im lặng kéo dài quá lâu.

Cô giật giật tay áo của Kirito, hạ giọng nhưng vẫn đủ để Ren và vài người khác nghe thấy:

“Tôi biết mọi thứ kết thúc rồi nhưng mà.

kể tôi nghe chuyện trước đó được không?

Chuyện gì đã làm cô ấy xúc động đến vậy?

Kirito khoanh tay, ánh mắt vẫn dõi theo Kizmel và Asuna, thở nhẹ như người đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:

“Chuyện thì dài lắm.

nhưng tóm gọn là cô ấy vừa trả thù cho cái chết của em gái mình.

“Em gái của cô ấy.

” Ago nhíu mày, chớp mắt đầy tò mò, “Chắc cũng.

dễ thương lắm nhỉ?

Kirito khẽ nhún vai, giọng điệu bình thản như không muốn đào sâu thêm:

“Không, thực ra tôi cũng không biết rõ.

Cô ấy đã chết trước khi nhiệm vụ này bắt đầu.

Cậu ngừng lại một thoáng, đôi mắt thoáng ánh lên một tia suy tư, nhìn về phía hai người con gái vẫn lặng yên ôm nhau giữa khung cảnh rực sáng của tro tàn.

“Nhưng.

hình như.

” Kirito lẩm bẩm, giọng gần như chỉ để mình nghe thấy, “Trông khá giống Asuna đấy.

Ren nghe câu nói ấy, khẽ ngước mắt, nhưng rồi chẳng nói gì.

Chỉ có tiếng gió rít qua tàn cây và những đốm sáng li ti của hệ thống vẫn nhấp nháy trong không gian, như chứng kiến một bi kịch vừa khép lại.

nhưng để lại trong lòng mỗi người một dấu ấn không thể xóa nhòa.

Một cơn gió nhẹ của màn đêm lướt qua, cuốn theo những tàn tro còn sót lại từ khu doanh trại Forest Elf.

Giữa làn tro bụi mờ mịt ấy, một bóng dáng mảnh mai hiện ra, mong manh đến mức như chỉ cần gió mạnh hơn một chút là tan biến.

Người đó đứng ngay bên cạnh Kizmel, đôi môi khẽ cong thành một nụ cười thanh nhã, hiền hòa như chưa từng nhuốm màu hận thù.

Kirito khẽ dụi mắt, tim đập hụt một nhịp.

‘Hử.

mình nhìn nhầm à?

’.

Nhưng khi ngước lên lần nữa, thứ còn lại chỉ là khoảng không trống rỗng.

Ánh mắt cậu lướt sang Ren và sững lại.

Ren đứng đó, im lặng đến bất thường, môi mấp máy như đang nói gì đó, giọng khẽ đến mức chẳng ai nghe được.

‘Là ảo giác thôi.

phải không?

’ Kirito tự nhủ, nhưng cảm giác lạnh sống lưng vẫn không buông tha.

Ren khẽ cụp mi mắt, một hơi thở dài lẫn vào gió đêm.

“Hình như.

mình lại thấy ma rồi.

” cậu lẩm bẩm, tiếng nói như tan vào khoảng không, “.

hai lần trong ngày hôm nay.

“Ah, kỵ sĩ của chúng ta về rồi kìa!

” Ago reo lên, ánh mắt sáng bừng khi thấy bóng dáng Asuna và Kizmel hiện ra từ hành lang.

Bộ giáp của họ có nhiều vết xước, nhưng vẻ hiên ngang sau trận chiến khiến cả căn phòng như sáng lên.

“Thử tí nhỉ?

Một người chơi đứng bật dậy, vẻ mặt phấn khích như vừa nghĩ ra trò hay.

“Mấy người định làm trò đó thật hả?

Kirito nhướn mày, giọng pha chút bất lực.

“Ahahaha, sao lại không thử chứ?

Ago phá lên cười, tiếng cười vang vọng giữa cả khu đất trống.

Rồi cô quay sang nhìn Ren, như muốn kéo cậu vào cùng, “Đúng không, Ren?

Ren chỉ khẽ nhún vai, đôi môi nhếch nhẹ.

Một phần trong cậu thấy chuyện này thật ngớ ngẩn, nhưng phần khác.

lại cảm nhận một thứ gì đó khó gọi tên.

“Được rồi!

Xếp hàng nào!

” Ai đó hô lên, và cả nhóm lập tức nhấc kiếm quá đầu, xếp thành hai hàng song song.

Những thanh kiếm chạm vào nhau vang lên tiếng keng keng, ánh sáng đuốc phản chiếu trên thép, tạo thành một mái vòm bạc óng.

Asuna khựng lại trong giây lát, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên.

Kizmel cũng sững người, rồi khẽ bật cười, tiếng cười mềm mại mà pha chút bất lực, “Mấy nghi lễ của con người… thật là.

Ren đứng ở hàng cuối cùng của dãy kiếm, đôi mắt hướng lên qua vòm kim loại lấp lánh phản chiếu ánh lửa từ đống trại.

Những thanh kiếm chạm vào nhau kêu leng keng như tiếng chuông, tạo thành một mái vòm nghi thức đầy ngẫu hứng.

Trò trẻ con ư?

Có lẽ vậy.

Nhưng.

trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác quen thuộc len lỏi qua từng nhịp thở của cậu.

Tựa như một ký ức xa xăm bị đánh thức, thời mà cậu còn có ai đó ở bên cạnh, cùng cười đùa, gọi tên cậu giữa đám đông ồn ã.

Ngày tháng ấy đã bị chôn vùi từ lâu, vậy mà chỉ một nghi thức vụng về của đám người chơi cũng đủ làm tim cậu khẽ nhói.

Ren siết chặt bàn tay trên chuôi kiếm.

Một thoáng lặng yên len qua, hòa cùng tiếng hò reo phía trước như một nghịch lý.

Nhưng.

sao trong lòng vẫn dấy lên một khoảng trống không tên?

Cậu khẽ lắc đầu, tự dứt mình ra khỏi ý nghĩ ấy.

Đêm nay, tất cả đã kết thúc.

Sự báo thù của Kizmel, kỵ sĩ Dark Elf đã hoàn thành trọn vẹn.

Hai Guild từng đối đầu cuối cùng cũng buông tay, chấp nhận từ bỏ nhiệm vụ.

Không có máu đổ thêm, không có thù hằn kéo dài.

Ít nhất.

mọi thứ tạm lắng xuống trong một yên bình mong manh, như ngọn lửa trại chập chờn trong gió đêm.

(Note:

Vậy là gần xong tầng thứ 3 rồi, mình sẽ xin nghỉ vài ngày để hoàn thiện nội dung chính cho tầng thứ 4, cảm ơn mọi người.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập