Một vài giờ sau trận chiến vào tối ngày hôm qua.
Sáng ngày 19 tháng 12, ánh sáng đầu ngày len qua tán lá rừng sương mù, chiếu lên những giọt sương đọng trên lá chầm chậm trượt xuống dưới nền đất lạnh.
Không gian nơi đây vẫn còn phảng phất mùi khói cháy và sắt thép, như một chứng tích nhắc nhở về cuộc đụng độ vừa diễn ra.
Toàn bộ lực lượng Forest Elf trong khu trại tiền tiêu đã bị quét sạch.
Những căn lều bị đốt trơ khung, những mũi tên gãy vụn nằm rải rác khắp mặt đất.
Thế nhưng, không phải tất cả đều kết thúc.
Một lượng không nhỏ kẻ địch đã tháo chạy trong hỗn loạn, tan biến vào những bóng cây dày đặc của rừng phía bắc.
Lệnh trinh sát và truy kích được ban hành ngay trong đêm.
Aisen cùng đội lính trinh sát dưới quyền chỉ huy được giao nhiệm vụ săn lùng và tiêu diệt toàn bộ tàn binh trước khi chúng kịp regroup, tránh nguy cơ bị phản công bất ngờ.
Anh ta nhận mệnh lệnh và rời đi gần như ngay lập tức, không hề chần chừ.
Còn Ren?
Aisen xử lý cậu một cách thẳng thừng và đầy vô trách nhiệm:
ném cậu cho Kizmel trông coi.
Cảm giác ấy hệt như quăng một đứa trẻ anh ta tình cờ nhặt được bên vệ đường vào một nhà trẻ xa lạ, không một lời giải thích, không một chút cân nhắc.
Thái độ của Aisen như nói rằng:
“Tôi bận, nhóc tự lo lấy.
Trong khi đó, ở một nơi khác, cả hai Guild lớn cũng không hề để thời gian trôi qua một cách uổng phí.
Họ đã bắt đầu đẩy mạnh việc khám phá những phần còn lại của mê cung dẫn tới phòng Boss.
Bầu không khí căng thẳng chẳng hề giảm sút sau trận chiến với Forest Elf, trái lại, cuộc đua tranh ngầm giữa hai Guild càng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.
Trong khi Aisen bận rộn với nhiệm vụ truy quét tàn quân, nhóm của Ren, cùng Kizmel, Kirito và Asuna vẫn tiếp tục chuỗi nhiệm vụ gian nan của mình.
“Không, không, không!
Đừng bắt tôi phải chiến đấu với cái thứ đó!
” Asuna nói gần như hét lên, hai tay nắm chặt thanh rapier đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cô lùi nhanh vài bước, cho đến khi lưng gần chạm vào một gốc cây phủ rêu.
Thứ đang chắn ngang đường họ… là một con bướm khổng lồ.
Sải cánh dài đến mức khi nó vỗ nhẹ một cái, cả khu vực xung quanh như rùng mình.
Ánh sáng từ những đốm hoa văn phát sáng trên cánh hắt lên gương mặt cả nhóm, khiến không khí vừa quái dị, vừa đẹp đến mức rợn người.
Theo lời Kizmel, đây là mục tiêu của nhiệm vụ
[Butterfly Collection]
một loại sinh vật do Forest Elf thả ra để trinh sát khu vực.
Nhưng nhìn nó, không ai cảm thấy giống một kẻ “trinh sát” cả.
Ren ngước mắt nhìn con quái vật, ánh sáng màu lam từ cánh bướm phản chiếu trong đôi mắt cậu.
Giác mút dài cuộn tròn của nó từ từ duỗi thẳng, khẽ rung động như đang “ngửi” sự hiện diện của những kẻ xâm nhập.
‘Kẻ quái dị nào nghĩ ra việc dùng thứ to tổ chảng thế này làm trinh sát chứ?
Nó còn nổi bật hơn cả một chiếc xe bán kẹm dạo ngoài đường.
’ Ren nhếch môi cười nhạt trong đầu, tay siết chặt chuôi kiếm.
“Đánh nhau với nhện khổng lồ thì không sao, nhưng chỉ riêng cái này thì… không được đâu!
” Asuna lắc đầu lia lịa, giọng lạc hẳn đi.
“Không phải đều là côn trùng à?
Có gì khác đâu?
Kirito đã vào sẵn tư thế chiến đấu, thanh kiếm sáng lên thứ ánh kim lạnh lẽo.
Cậu nghiêng đầu liếc Asuna, đôi mày nhướng lên khiêu khích.
“Khác chứ!
Nhìn cái giác hút của nó đi… và cái thứ lông mảnh kia nữa… chỉ tưởng tượng nó bám vào người tôi thôi cũng đủ khiến tôi.
” Asuna ngừng lại, rùng mình, rồi lùi sát sau lưng Kizmel như tìm chỗ trú.
Kizmel chớp mắt nhìn con bướm, đôi tai dài của cô khẽ rung theo từng nhịp cánh.
Một lúc sau, cô gật đầu đồng tình, giọng trầm thấp như cố kìm nén sự khó chịu, “Quả thật… Tôi cũng thấy nó hơi… ghê.
Ren quay sang nhìn hai người phụ nữ, một người chiến binh Dark Elf dày dạn trận mạc, một người kiếm sĩ con người mạnh mẽ, giờ đây cùng nép mình vì một con bướm.
Cậu khẽ thở dài, rồi đặt tay lên chuôi Windslash.
“Thế này thì chắc chúng ta phải làm thay phần của hai người rồi.
”.
cậu lẩm bẩm, bước về phía trước sanh vai cùng với Kirito.
Con bướm khổng lồ đập cánh mạnh một cái, thổi tung những chiếc lá quanh nó như một cơn gió xoáy, và lao thẳng về phía nhóm.
Cuộc chiến kì lạ chính thức bắt đầu.
Nhiệm vụ số 08 của chuỗi nhiệm vụ:
[The Eastern Spirit Tree]
(Cây Linh Hồn Phương Đông)
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thu thập bướm, tưởng chừng mọi thứ sẽ tạm yên, nhưng cơn ác mộng mới thực sự bắt đầu.
Doanh trại của Dark Elf liên tiếp hứng chịu những đợt tấn công điên cuồng từ Forest Elf.
Không còn tổ chức, không còn chỉ huy, chúng lao vào như bầy thú mất lý trí.
Giống như một tổ ong bị phá hủy, nhưng thay vì tan rã, những con ong không còn mục đích sống lại trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Trong bầu không khí hỗn loạn đó, chỉ huy phía Dark Elf đưa ra một quyết định mang tính sống còn:
phải chuyển Thánh Vật lên tầng cao hơn, càng sớm càng tốt, tốt nhất là đưa trở về vương đô Lyusula.
Giữ nó lại nơi đây chỉ khiến doanh trại trở thành miếng mồi ngon cho kẻ địch.
Nhưng hộ tống một Thánh Vật giữa chiến tranh chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Đoàn vận chuyển vừa rời khỏi rừng chưa được bao xa thì rơi vào phục kích.
Không phải của Forest Elf lần này, mà là một băng cướp vô danh, thứ cơ hội bẩn thỉu luôn xuất hiện vào lúc hỗn loạn nhất.
Chúng hành động nhanh, gọn, chính xác đến mức đoàn hộ tống gần như không kịp trở tay.
Kết quả?
Thánh Vật bị cướp mất ngay trước mắt tất cả mọi người.
Không khí sau đó giống như có một cơn bão giận dữ đang xoáy ngay trong trại Dark Elf, mà tâm bão, không ai khác, chính là Asuna.
“Lại bị trộm mất rồi?
Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi hả?
” giọng cô vang dội như sấm, tay chống nạnh, còn thanh rapier thì chỉ thẳng vào mặt những người trong đoàn, hết người này đến người khác.
Suốt hơn ba mươi phút, Asuna không ngừng mắng cả đội.
Từng câu từng chữ như lưỡi dao bén ngót, không ai dám ngẩng đầu.
Cả Kirito cũng im lặng, chỉ dám lùi một góc chịu trận.
Ren thì đứng chết trân, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Cậu cũng không thoát khỏi cơn thịnh nộ ấy dù chẳng có lỗi trực tiếp.
Chỉ là… bình thường trông Asuna hiền lành, nhẹ nhàng đến vậy… nhưng khi nổi giận, cô giống như hóa thành một sinh vật khác.
Ren thở dài trong đầu, tay khẽ che nửa gương mặt như thể việc đó có thể giúp giảm bớt áp lực, ‘Mong là sau này mình sẽ không lấy phải một người vợ như thế này…’
Kizmel đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát, đôi tai dài khẽ giật theo từng tiếng quát của Asuna.
Trông cô như vừa kinh ngạc, vừa… thích thú trước sự quyết liệt ấy.
May mắn thay, nhờ vào sự trợ giúp từ bên ngoài, cụ thể là một vài con buôn thông tin xuất hiện đúng lúc, nhóm Ren đã rút ngắn con đường gian nan phía trước.
Họ bỏ qua chương thứ chín đầy rắc rối và nhảy thẳng tới chương cuối cùng trong chuỗi nhiệm vụ tầng này:
[Retrieving the Key]
– Lấy lại Chìa Khóa.
Và tại đây, mọi thứ mới thực sự sáng tỏ.
Kẻ đứng sau những cuộc tập kích, những vụ phục kích bất ngờ, không chỉ đơn thuần là Forest Elf.
Đó là Fallen Elf, những kẻ phản bội.
Chúng từng là Dark Elf, từng là Forest Elf.
Nhưng vì tham vọng hoặc vì căm hận, chúng đã cắt bỏ cội nguồn, từ bỏ mọi ràng buộc và lập nên một tổ chức riêng, một nhóm hỗn loạn không trung thành với bất kỳ phe nào.
Với chúng, chỉ có một quy tắc:
“Lợi ích là tất cả.
Chúng là những kẻ buôn chiến tranh.
Và lần này, chúng đã tuồn thông tin về hướng di chuyển của Thánh Vật cho kẻ địch.
Tất cả những máu đổ, những thất bại trước đó… đều bắt nguồn từ sự phản bội này.
Khi Fallen Elf xuất hiện, cuộc chiến bỗng chuyển sang một sắc thái hoàn toàn khác.
Chúng không ồn ào, không mang quân đoàn đông đảo.
Nhưng từng bước di chuyển của chúng đều chính xác như lưỡi dao cắm vào khe hở của một bộ giáp, lạnh lẽo và hiểm độc.
Nhóm của Ren buộc phải lao vào một trận chiến sinh tử để đoạt lại Thánh Vật, chìa khóa ngọc-Jade Key, thứ mà giờ đây đã trở thành tâm điểm của tất cả sự hỗn loạn.
Những mũi kiếm va vào nhau dưới ánh sáng nhạt, tiếng kim loại dội lại như tiếng gầm của rừng sâu.
Và giữa màn đêm đó, khuôn mặt của những Fallen Elf hiện lên, nửa che trong bóng tối, nửa ánh lên sự mỉa mai lạnh lẽo.
Cuối cùng, bằng tất cả sức lực và sự phối hợp, nhóm đã giành lại được chìa khóa.
Nhưng chiến thắng ấy không hề ngọt ngào.
Bởi sự xuất hiện của Fallen Elf đã mở ra một câu hỏi lớn:
Liệu đây chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến khác, sâu hơn và tàn nhẫn hơn?
Thánh Vật sau cùng vẫn cần phải được đưa lên tầng cao hơn, nhờ vào Kizmel, người đảm nhận trọng trách này với đôi mắt không hề che giấu sự lo lắng.
Họ cuối cùng cũng đến được Cây Linh Hồn Phương Đông, một cái cây khổng lồ vươn lên giữa khu rừng mờ sương, thân cây xoắn như trụ đá cổ, tỏa ra ánh sáng nhạt từ những đường vân khắc dọc thân.
Lá cây tỏa xuống từng tầng như những màn lụa xanh, mỗi chiếc lá khẽ lay động trong gió, phát ra những âm thanh ngân nga như tiếng đàn cổ vọng từ xa xăm.
Kirito đứng lặng hồi lâu, đôi mắt dõi theo tán cây hùng vĩ ấy, như cảm nhận được thứ sức mạnh huyền bí đang tràn ngập trong từng nhịp rung động của nó.
Cậu khẽ thở dài, giọng trầm xuống.
“Chúng tôi thực sự rất muốn tiếp tục đi cùng cô… Nhưng không có cách nào khác.
Kizmel cụp mắt xuống, sự tiếc nuối hiện rõ trong ánh nhìn, “Tôi cũng vậy.
Nhưng… chỉ có người của Vương quốc Lyusula mới có thể di chuyển bằng Cây Linh Hồn.
Đây là quy tắc cổ xưa mà ngay cả nữ hoàng của chúng tôi cũng không thể phá bỏ.
Ren đứng tựa vào một gốc cây gần đó, ánh mắt đăm đăm nhìn cánh cổng ánh sáng đang mở ra giữa rễ cây khổng lồ, thứ dẫn lối đến vùng đất mà họ không thể chạm tới.
Một thoáng mơ màng lướt qua tâm trí cậu.
‘Giá mà đi qua được cánh cổng đó… có khi khỏi cần đánh Boss cũng tiến lên tầng trên được.
Kizmel siết chặt bàn tay đặt trên thanh kiếm bên hông, hơi thở cô dường như nặng trĩu.
“Tôi xin lỗi… Nhiệm vụ này quá quan trọng.
Tôi phải đưa Thánh Vật về đến Trụ Thiên Đàn, dù có phải đánh đổi mọi thứ… Nhưng.
” Cô cắn môi, tiếng thì thầm dường như nghẹn lại trong cổ:
“Tôi phải làm sao đây…?
Asuna gục mặt xuống, đôi vai run lên nhẹ, ánh mắt như muốn níu giữ điều gì đó mà tay không thể với.
Kirito khẽ đặt tay lên vai cô, rồi nhìn về phía Kizmel, gượng cười, “Thôi nào… không sao đâu.
Với cấp độ của bọn tôi, Boss tầng ba sẽ không thể ngăn nổi đâu.
Cô biết điều đó mà.
“Tôi biết chứ.
” Kizmel ngẩng đầu lên, ánh nhìn sắc như lưỡi kiếm, nhưng ẩn sau đó là một nỗi lo mơ hồ.
Cô bước đến gần Kirito và Asuna, bàn tay ấm áp đặt lên vai họ, giọng trầm tĩnh nhưng chất chứa bao nhiêu nặng nhọc.
“Đây không phải là lời khuyên… mà là yêu cầu từ tôi.
Kirito, Asuna… hai người hãy bảo vệ lẫn nhau.
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, và lần đầu tiên, giọng nói ấy mang theo một vết nứt yếu mềm.
“Kể từ ngày em gái tôi mất, tôi đã để thù hận dẫn lối… coi trả thù là lý do duy nhất để sống.
Nhưng… nhờ hai người, nhờ mối liên kết này, tôi đã tìm lại được ý nghĩa thật sự.
Tôi không muốn… phải mất đi ai nữa.
Asuna không thể kìm được nữa.
Nước mắt lấp lánh dưới ánh sáng xanh lục từ tán cây, cô nhào đến ôm chầm lấy Kizmel, ghì chặt như sợ chỉ cần buông tay là người ấy sẽ tan biến.
“Kizmel…” giọng cô run rẩy, vỡ tan trong gió.
Kirito thì đứng lặng, tay gãi đầu theo thói quen mỗi khi bối rối, ánh mắt cậu khẽ cụp xuống để giấu đi cảm xúc vừa dâng lên nơi đáy mắt.
Cuộc chia tay kết thúc bằng hình ảnh Kizmel bước vào cánh cổng ánh sáng.
Những đường hoa văn trên thân cây bừng sáng, tạo thành một luồng sáng xoáy cuộn, rồi khép lại khi bóng dáng cô dần nhạt nhòa sau màn sáng.
Chỉ còn tiếng ngân vọng của Cây Linh Hồn vang mãi trong rừng.
Asuna đứng nhìn thật lâu, thì thầm như nói với chính mình, “Cô ấy đi rồi… Mong là mình còn có thể gặp lại.
“Sẽ gặp lại thôi.
” Kirito đáp, nở một nụ cười nhẹ, như để trấn an cô… và cả bản thân.
Asuna siết chặt tay, lau nước mắt, “Vậy thì… mau tiêu diệt con Boss và tiến lên tầng tiếp theo.
Tớ muốn gặp lại cô ấy càng sớm càng tốt.
“Được.
” Kirito gật đầu.
Hai người cùng quay đi, nhưng rồi chợt nhận ra Ren vẫn còn đứng đó, tựa lưng vào thân cây, ánh mắt bình thản.
“Gì?
Ren nhíu mày khi thấy ánh nhìn của họ.
Rồi cậu nhún vai, một nụ cười nhạt thoáng hiện nơi khóe môi, “Chúc hai người may mắn.
Tôi sẽ đợi tin tốt… từ các cậu.
Gió từ tán cây khổng lồ khẽ thổi qua, cuốn theo tiếng ngân trầm buồn, như một khúc nhạc tiễn biệt.
(Xin lỗi mọi người, do dạo này mình ăn uống hơi cẩu thả, nhịn ăn nhiều ngày.
bởi lười nên là dạ dày đang hơi rối loạn, nên không thể xuất bản chương sớm hơn, hôm nay mình xin phép một chương, mai ba chương.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập