Ren quay trở lại Zumfut, khu định cư chính của tầng ba, nơi ánh nắng hiếm hoi mờ ảo hắt ra từ những tấm bảng hiệu gỗ cũ kỹ và tiếng bước chân rải rác vọng lên trên nền gỗ cứng ẩm ướt, kéo dài trên những thân cây Baobab khổng lồ.
Cậu đã hoàn thành gần như toàn bộ công việc với phe Dark Elf, thứ còn sót lại cũng chỉ là vài nhiệm vụ cơ bản lặt vặt.
Những nhiệm vụ ấy tuy đem về khá nhiều phần thưởng, tiền, kinh nghiệm, thỉnh thoảng là vài món trang bị tạm ổn, nhưng sau một ngày dài chém giết liên tục mà không có lấy một khoảng nghỉ, Ren cảm thấy cơ thể mình như muốn tan rã.
Nhất là khi đường trở về phải băng qua cả khu rừng dày đặc sương mù, nơi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng sống.
Hơn nữa, cậu hiểu rõ, những nhiệm vụ cơ bản đó chẳng còn giúp ích gì cho mối quan hệ với Dark Elf.
Đã đạt đến giới hạn thiện cảm hiện tại, làm thêm cũng chẳng tiến xa hơn.
Vậy nên tiếp tục nhận chỉ tổ tốn sức vô ích.
Vừa đặt chân vào khu định cư, Ren không suy nghĩ nhiều mà thuê ngay một phòng tắm trong nhà trọ lớn nhất Zumfut.
Khi hơi nước nóng bốc lên, bao trùm lấy không gian, cậu thả mình xuống bồn gỗ, tiếng nước vỗ nhẹ quanh người như xóa nhòa mọi căng thẳng tích tụ trong suốt những ngày qua.
Làn nước ấm áp tràn qua từng thớ cơ căng cứng, cuốn trôi cảm giác bẩn thỉu bám chặt trên da thịt từ hàng loạt trận chiến không hồi kết.
“Cuối cùng cũng được tắm.
” Ren nhắm mắt, để mặc cho hơi nóng len lỏi vào từng kẽ tóc.
Trong lúc cơ thể dần thả lỏng, cậu mở giao diện hệ thống, một động tác mà đã lâu rồi cậu chưa thực hiện nghiêm túc.
Bảng thông tin quen thuộc hiện lên trước mắt, ánh sáng lam nhạt phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi:
[Name:
Ren]
Level:
12 (2200 / 4150 EXP)
HP:
1, 200 / 1, 425
STR (Sức mạnh)
28 (+14)
VIT (Thể lực)
31
AGI (Nhanh nhẹn)
35 (+10)
[Free Stat Points:
3]
Ren chớp mắt, hơi nhổm người dậy, làn nước gợn sóng theo chuyển động.
“Mình lên cấp 12 từ bao giờ…?
Cậu không nghĩ rằng lượng EXP tích lũy lại khủng đến vậy, thanh kinh nghiệm đã lấp đầy hơn một nửa.
Có lẽ phần thưởng của chuỗi nhiệm vụ Elf vượt xa mong đợi, hoặc là vì tính chất nhiệm vụ tuyến tính khiến mỗi nhánh sau đều được cộng dồn theo một hệ số nào đó.
Cũng có thể, Ren thầm nghĩ, do những trận đấu với Forest Elf và đặc biệt là Fallen Elf, những kẻ đến từ tầng cao hơn, đã mang lại lượng kinh nghiệm vượt trội so với quái vật thông thường.
Ánh mắt Ren lướt xuống chỉ số HP.
Hơn một nghìn bốn trăm.
Một con số mà cậu chưa từng tưởng tượng sẽ đạt được nhanh đến vậy.
HP cơ bản trước đây chỉ ở mức tám trăm, nhưng giờ nhờ bộ giáp mới cộng thêm sáu trăm máu, con số đã vọt lên một cách điên rồ.
Khả năng phòng ngự cũng tăng mạnh mẽ, đến mức quái vật vật lý ở tầng này gần như không thể xuyên thủng lớp giáp.
Cậu nhếch môi, một thoáng tự mãn hiện lên rồi biến mất nhanh chóng, thay bằng sự tính toán quen thuộc, “Trang bị này đúng là một bước ngoặt.
Nhưng… vẫn chưa đủ.
Với ba điểm cộng còn trống, mình nên ưu tiên vào đâu đây…?
Ren nghiêng đầu, ánh sáng lam từ bảng thông tin hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị, phản chiếu trong đôi mắt đang chìm trong suy nghĩ.
Ngoài việc phân bổ chỉ số, cậu còn đang nghĩ đến con Boss ở tầng này, thứ đang chờ đợi những người chơi trong nhóm chinh phạt sau cánh cửa thép khổng lồ.
Hơi nước nóng vẫn cuộn lên, nhưng Ren cảm thấy thứ gì đó nặng trĩu trong lồng ngực.
Không phải là mệt mỏi, cũng không phải sợ hãi.
Chỉ là một thoáng bất an, như một đốm tàn lửa le lói trong bóng tối, nhưng Ren vẫn không ngăn được suy nghĩ về Kirito, Asuna và cả nhóm đột kích đang chuẩn bị đối mặt với Boss hôm nay.
Cậu lặng lẽ tựa đầu vào khung cửa sổ gỗ, để mặc hơi lạnh từ ngoài luồn qua khe hở chạm vào má.
Bên ngoài, gió quét qua những tầng cao chót vót, rít lên chát chúa như tiếng dây đàn bị ai đó bứt đứt giữa khoảng không vô tận.
Ren nhắm mắt trong giây lát, để tiếng gió nuốt chửng mọi suy tư.
rồi bật cười khẽ, một tiếng cười vừa mỉa mai, vừa nhẹ nhõm.
Với sức mạnh và cấp độ hiện tại của họ, sẽ chẳng có chuyện gì tồi tệ xảy ra đâu.
Sau cú sốc ở tầng hai, nơi cả đội tiên phong suýt bị xóa sổ vì sự bất cẩn, họ đã khôn ngoan hơn, thận trọng hơn gấp bội.
Nhưng càng nhớ lại, Ren càng thấy nực cười.
Khi tin đồn đầu tiên lan ra, cậu từng nghĩ đó chỉ là trò đùa nhảm nhí để dọa người mới.
Cho đến khi chính Kirito và Asuna xác nhận, và câu chuyện trở nên thật đến mức gai người.
Ai mà có thể tưởng tượng được, con quái vật khổng lồ mà cả đội vật lộn hàng giờ, thứ tưởng chừng là Boss cuối, lại chỉ là… tay sai của trùm thực sự?
Và cái quái gì khiến một con bò khổng lồ lại có khả năng bắn tia năng lượng từ cặp sừng cơ chứ?
Chỉ nghĩ lại thôi, Ren đã thấy rùng mình pha lẫn tức cười.
Thế giới này… đúng là chẳng bao giờ hết trò đùa tàn nhẫn.
‘Không biết Yuna và Nautilus giờ ra sao rồi nhỉ?
’ Ren khẽ nheo mắt nhìn xuống mặt nước còn bốc hơi ấm, ngón tay vô thức miết nhẹ lên đường vân gỗ sẫm màu của bồn tắm gỗ.
Đáng lẽ cậu nên hỏi Lind lúc còn cơ hội… nhưng trong cuộc đột kích vào doanh trại Forest Elf, cậu chẳng thấy bóng dáng của họ.
Ý nghĩ ấy kéo theo một chuỗi gương mặt khác hiện lên trong trí óc cậu:
Klein… và những người bạn cũ.
Họ giờ đang ở đâu?
Còn sống chứ?
Hay đã rời khỏi trò chơi này mãi mãi?
Thế giới Aincrad rộng lớn đến mức một lần lạc nhau có thể đồng nghĩa với chia ly vĩnh viễn.
Thời gian trôi qua lặng lẽ, như một dòng sông âm thầm cuốn đi mọi suy tưởng.
Ren để mặc mình bị cuốn trôi, không nhận ra những suy nghĩ vu vơ ấy đã giam giữ tâm trí bao lâu, cho đến khi một âm thanh khô khốc vang lên, tiếng thông báo lạnh lùng nhắc nhở rằng thời gian thuê phòng tắm của cậu đã hết.
Ren giật mình, thoát khỏi cơn mộng tưởng, hít một hơi dài.
Hơi ẩm còn bám trên tóc nhỏ xuống cổ, lạnh buốt nhưng cũng kéo cậu trở lại thực tại.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm đã rút lui nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám nhạt của rạng sáng.
Hệ thống hiển thị:
21 tháng 12.
Một ngày mới, một vòng quay khác trong mê cung thép khổng lồ này.
Cậu thoáng nghĩ đến đội tiên phong, Kirito, Asuna, và cả những người khác.
Với tình trạng hiện tại, có lẽ họ sẽ tạm hoãn cuộc tấn công.
Không ai muốn dấn thân vào địa ngục khi cơ thể và tinh thần chưa đạt trạng thái tốt nhất.
Ren khẽ thở ra, cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa xa cách kỳ lạ.
Và.
mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán của Ren.
Vào 13:
12 ngày 21 tháng 12, thông báo chấn động vang lên khắp các kênh hệ thống:
Nerius, the Evil Treant – trùm của tầng 3.
đã bị hạ gục.
Tin tức này lan nhanh như lửa gặp gió, chỉ vài chục phút sau đã trở thành câu chuyện được nhắc đến ở mọi góc phố ảo.
Một phần đội tiên phong quay về, mệt mỏi nhưng tràn đầy phấn khích.
Phần còn lại không nghỉ ngơi, họ lập tức hành quân thẳng lên tầng thứ 4 để mở cổng dịch chuyển.
Sẽ mất ít nhất ba mươi phút để leo hết cầu thang khổng lồ, rồi hàng giờ tiếp theo để băng qua khu vực mới cho đến khi chạm đến khu định cư chính.
May mắn thay, họ đã có bản đồ sơ bộ từ những người chơi Beta;
nếu không, việc tìm đường trong mê cung quái vật mới có thể kéo dài đến tận đêm.
Nhưng đó là câu chuyện của đội chinh phạt.
Còn ở khu định cư tầng 3 lúc này, không khí như bùng nổ.
Những con phố vốn đông đúc giờ biến thành lễ hội.
Tiếng reo hò, tiếng cười vang vọng khắp các quảng trường.
Người chơi bỏ lại mọi công việc, quẳng xuống gánh nặng của những ngày cày cấp, chỉ để cùng nhau ăn mừng chiến thắng.
Họ ôm nhau, đập tay, nâng cốc bia ảo trong quán trọ, như thể vừa được trao trả một phần tự do.
Cả thị trấn sáng rực lên bởi những thứ.
mọi thứ, bất cứ thứ gì có thể nổi trên không, bởi những đốm sáng từ hiệu ứng pháo hoa được bày bán trong cửa hàng vật phẩm.
Với nhiều người, đây không chỉ là một trận thắng.
Nó là bằng chứng rằng họ vẫn có thể tiến lên, vẫn còn hy vọng thoát khỏi nơi này.
Ren cũng hòa mình vào dòng người đang ăn mừng.
Tiếng hò reo vang lên khắp quảng trường, kéo theo những tràng pháo sáng ảo bùng nổ trên bầu trời xám nhạt của tầng ba.
Dù không phải là người trực tiếp hạ gục con trùm, cậu vẫn cảm nhận được niềm nhẹ nhõm lan tỏa trong không khí, như một làn sóng ấm áp cuốn trôi đi bao căng thẳng đè nặng suốt nhiều tuần qua.
Cổng dịch chuyển lên tầng bốn sẽ được kích hoạt… nhưng phải đợi.
Ba mươi phút để leo cầu thang, hàng giờ để dò đường và bảo đảm an toàn cho những người đi đầu.
Nghĩa là với những kẻ ở lại, sẽ còn rất lâu trước khi tin vui đó trở thành cơ hội thật sự.
“Vậy thì… giết thời gian thế nào đây?
Ren thầm nghĩ.
Cậu gia nhập nhóm ăn mừng, lắng nghe tiếng cười rộn ràng, vài câu chuyện khoác lác về những trận chiến vừa qua.
Một cốc bia ảo được ai đó nhét vào tay cậu, nhưng Ren nhanh chóng thay nó bằng nước ép hoặc nước ngọt tương tự.
Ren nâng ly, cụng cho có rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Chỉ một lúc sau, mí mắt bắt đầu nặng trĩu.
Tất cả những ngày dài cày nhiệm vụ, những giờ săn quái trong bóng tối rừng sương, mọi thứ bỗng ùa về đè nặng lên cơ thể.
Sự hân hoan xung quanh chẳng đủ sức níu cậu tỉnh táo.
Ren đặt nước ép xuống bàn gỗ, khẽ thở ra một hơi dài.
“Mình mệt quá rồi…” Cậu lặng lẽ rời khỏi nhóm, để mặc tiếng nhạc và tiếng hò reo lùi dần sau lưng.
Leo lên căn phòng trọ nhỏ bé, Ren thả mình xuống giường, nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc ấy, niềm vui chiến thắng như tan vào khoảng lặng.
Chỉ còn hơi thở chậm rãi và bóng tối mơ hồ vây quanh.
Rồi giấc ngủ kéo đến, nặng như đá.
Ren ngủ một mạch đến tận chiều muộn.
Khi mở mắt, ánh sáng êm dịu của buổi chiều lọt qua khung cửa, kéo theo một sự yên tĩnh lạ thường.
Tiếng ồn ào náo nhiệt đã lắng xuống, nhưng đâu đó vẫn còn vương lại âm hưởng của niềm hân hoan và hi vọng.
Chỉ ngủ chừng hai tiếng, vậy mà cơ thể như được hồi sức.
Cậu ngồi dậy, hít một hơi thật sâu rồi đứng bật dậy ngay lập tức.
Không chần chừ, Ren lao xuống cầu thang xoắn làm từ những tấm gỗ uốn cong ôm sát thân cây Baobab khổng lồ, cột trụ vững chãi của khu định cư này.
Giữa đường, một tiếng reo vang dưới quảng trường chạm đến tai cậu:
“Cổng dịch chuyển đã mở rồi!
Tim Ren khẽ giật.
Không suy nghĩ gì thêm, cậu phóng thật nhanh qua những bậc gỗ, hòa vào dòng người đang đổ dồn về quảng trường.
Ánh sáng xanh lam rực rỡ tỏa ra từ cánh cổng dịch chuyển, phản chiếu lên khuôn mặt ai cũng ngập tràn niềm vui và giải thoát.
Không dừng lại, Ren bước thẳng vào quầng sáng, để mặc mình bị cuốn đi cùng với ánh sáng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập