Chương 14: Cái tên không tồn tại

Chương 14:

Cái tên không tồn tại Chiếc xe van lao đi trên đường cao tốc hướng về thành phố Ức Đình, nơi chỉ một tháng trước đã diễn ra thảm kịch kinh hoàng.

Bầu không khí trong xe nặng trĩu.

Trường Anh ngồi yên lặng nghiền ngẫm những thông tin cơ bản có trên đường đi:

Dì Tiên đã mất trích, và một dị thường mới, cấp C, đang tấn công AACTI

"Dị thường này.

có liên quan gì đến những người chết không?

"

Trường Anh hỏi, tay vô thức siết chặt mặt dây chuyền thập tự giá bị vặn xoắn trong túi áo.

Cậu nhớ lại những gì đã đọc trong báo cáo mới được gửi đến đơn vị 7 gần đây:

'Đối tượng bị ô nhiễm liên tục gào thé rằng đã nghe thấy giọng thì thầm của một lượng lớn người.

Đó là tên của người c-hết.

' Nguyễn Huý gật đầu, khuôn mặt căng thẳng.

"Chúng tôi tạm gọi nó là 'Dị thường Tịnh Táng'.

Người có triệu chứng đầu tiên chính là dì Tiên, chúng tôi suy đoán có lẽ dị thường bắt đầu khi dì làm việc ở nhà tang Lễ Tịnh Táng Tuyết Mai giọng nói có hơi nức nở.

"Dì bị nhiễm sau ca trực ở nhà trang Lễ.

Bà ấy là người duy nhất ở lại đêm đó để chuẩn bị cho những trhi thể đã được nhận dạng ở thành phố Ức Đình.

"

Trường Anh chọt nhớ đến cảnh tượng trong báo cáo:

những người bị nhiễm nghe thấy tiếng thì thầm của n-gười c hết, và khi đèn tắt, dị thường mới xuất hiện.

"Nó cần bóng tối để hoạt động,"

Trường Anh kết luận.

"Nhân viên AACI bị nhiễm không có.

biểu hiện gì khi có ánh sáng.

Và nó tấn c-ông qua kênh liên lạc.

"

"Đúng vậy,"

Trung Việt gật gù,

"Máy móc của chúng tôi không.

thể phát hiện nó khi có ánh sáng, vì vậy dị thường này đã vượt qua mọi trạm kiểm soát.

Kênh liên lạc dường như là cổng vào của nó, nhưng tôi đoán nó nhắm vào tần số âm thanh.

"

Trường Anh nhắm mắt lại.

Âm thanh, bóng tối, và cái c:

hết.

"Nguyễn Huý,"

Trường Anh nói, giọng quả quyết,

"Tôi muốn đến nhà tang Lễ Tịnh Táng trước.

"

Cả ba thành viên đơn vị 7 đều nhìn cậu ngạc nhiên.

"Vì sao?

"

Nguyễn Huý hỏi.

"Chúng tôi đã phong toả nơi đó.

Dị thường đã Lây Lan từ đó đến cơ quan.

Hiện cơ quan mới nên là mục tiêu chính của chúng ta.

"

"Dị thường đã xuất hiện ở nhà trang Lễ, đó là nơi dì Tiên bị nhiễm,"

Trường Anh giải thích.

"Nếu nó lan tràn qua phương thức âm thanh thì có chút kì lạ, vì người cchết không thể nói chuyện, không thể nào dì Tiên bị ô nhiễm ở nhà tang Lễ lúc mà dì ấy đang làm việc một mình được.

Tôi cần biết nó đã làm gì với dì Tiên và cái tên cuối cùng dì ấy nghe thấy là gì.

"

Avasta xuất hiện bên cạnh Trường Anh, khuôn mặt tĩnh nghịch.

"Ôi sao mấy câu chuyện.

kinh dị luôn tập trung vào nhà xác ấy nhi?

"

Trường Anh phót lờ Avasta, quay sang.

Nguyễn Huý.

"À, lần này anh có mang theo No.

0844 không?

"

Nguyễn Huý lắc đầu, Ông suy nghĩ chút rồi mới nói sự thật “Bọn tôi để lại No.

0844 ở lại văn phòng, lúc ấy dì Tiên đã phát ra ô nhiễm tại đó.

Tôi sợ rằng việc này có liên quan tới No.

08447 Trường Anh nghe vậy thì giật mình.

“Chẳng lẽ nào dị thường này nhắm tới Di Sản từ đầu?

Tại sao, chẳng phải vật phẩm đó dùng để xua tan năng lượng từ dị thường sao?

“ “Lí thuyết là vậy “ Trung Việt khẽ nói “Thực thế thì No.

0844 sở dĩ xua tan được các trường năng lượng dị thường là bởi vì nó là một nguồn phát ra dị thường “ Mắt Trường Anh mở to, không khó để cậu hiểu ra vấn để.

No.

0844 không phải là một cái bút xóa, mà là nó chỉ đơn giản là một cái máy phát dị thường mạnh mẽ, đủ để đẩy các dị thường đó đi nơi khác.

“Điều tích cực là No.

0844 chưa từng để lại hậu quả tiêu cực nào khi sử dụng, chỉ sợ rằng lần này không phải như vậy rồi “ Trường Anh nghiêm túc gật đầu đồng ý với lời Trung Việt, thế rồi cậu suy nghĩ chút, quyết định nêu ra ý kiến của mình.

“Tạm thời bỏ qua No.

0844, chưa đề cập đến việc chúng ta không thể mạo hiểm đi vào văn phòng hiện tại, có lẽ chúng ta sẽ tìm chút manh mối ở nhà tang lễ.

Hơn hết là, chúng ta cần tìm hiểu cách thức trấn công của dị thường, thay vì nhảy vào chỗ dị thường mạnh mẽ nhất, chúng ta chỉ cần đến nơi nó đã rời đi là đủ rồi” Nguyễn Huý im lặng nhìn Trường Anh qua gương chiếu hậu.

Có gì đó ở cậu thiếu niên này khiến ông tin tưởng một cách vô điều kiện, một sự logic lạnh lùng và một trực giác sắc bén đến khó tin, rất giống Lý Ân Đức.

"Được tồi,"

Nguyễn Huý quyết định.

"Chúng ta sẽ đi đường vòng qua Tịnh Táng.

"

Chưa đầy hai mươi phút sau, chiếc xe van đã đến Nhà trang lễ Tịnh Táng.

Cánh cổng sắt đã bị đổ, nhưng kiến trúc của tòa nhà vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu của xúc tu mạch máu hay sự phá hủy vật lý nào.

Mặc dù vậy, một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy đang im lặng bao trùm cả khu vực.

Nguyễn Huý bước vào, theo sau là Trường Anh, Trung Việt và Tuyết Mai.

Nguyễn Huý trang bị khẩu súng ngắn dị thường, còn Trung Việt mang theo một cái máy dò gì đó có các kim quay và số.

Bên trong nhà tang Lễ, mọi thứ đều gon gàng, sạch sẽ, chỉ có một lớp bụi mỏng bay lên theo những cột ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ.

Trường Anh đi thẳng đến Phòng Bảo quản Thị thể.

Khi họ bước vào, một luồng không khí lạnh lẽo tỏa ra, và bốn người cảm thấy sống lưng lạn toát.

"Máy lọc dị thường đã ngừng hoạt động,"

Trung Việt nói, nhìn vào bảng điều khiển bị hỏng.

Trường Anh đi thẳng đến chiếc bàn trang điểm mà dì Tiên đã làm việc.

Cậu thấy chiếc remote điều khiển đèn đang nằm trên sàn nhà.

Cậu nhặt nó lên.

Avasta lơ lửng ngay gần đó.

"Có gì đó không đúng"

Trường Anh thì thẩm.

"Một sự cố đơn giản.

Vấp ngã, làm rơi remote.

Đèn tắt.

Xong rồi người đi đời luôn"

Avasta hí hửng bình luận.

"Mấy cái chỉ tiết thường được đem ra để tái chế nha, sử dụng những chỉ tiết nhỏ bé, tầm thường nhất.

"

Trường Anh tiến đến dãy tủ đông lạnh.

Mọi thi thể đã được niêm phong kỹ càng.

Cảm giác kì lạ cứ lớn dần bên trong cậu.

Đột nhiên, Trường Anh nghe thấy một tiếng động khẽ.

Xì xào.

Âm thanh phát ra từ những chiếc tủ đông kim loại.

Nguyễn Huý đanh mặt lại, chĩa súng vào cuối dãy tủ đông.

Trung Việt lập tức nhặt lên remote, mở ra hệ thống đèn, chiếu sáng cả căn phòng.

Không có ai.

Trường Anh chỉ tay vào một tủ đông ở cuối dãy.

Ô tủ 27.

"Tại sai cái tủ đó đã có người thân nhận nhưng lại không biết tên?

"

Trường Anh hỏi Nguyễn Huý.

Nguyễn Huý suy nghĩ, khuôn mặt ông cũng đầy khó hiểu, ông lắc đầu.

Tuyết Mai lúc này mới đứng ra, cô ở đó học một ít nghề từ dì Tiên, có lẽ biết một chút ít.

“Thông thường khi một thi t-hể đrược nhận thân thì thông tin họ sẽ được ghi lại trong hồ sơ thi thể, có lẽ ở phòng lưu trữ sẽ có gì đó.

“ “Có vài gia đình không muốn tiết lộ tên người c-hết “ Cô nói thêm.

Trung Việt lúc ấy vừa bước ra từ một căn phòng khác bên cạnh, khuôn mặt anh thoáng chút kì quái, anh không nói gì, chỉ đưa ra một tờ hồ sơ, ở bên trên là ảnh thẻ của một người, bên cạnh là hình chụp tử thi, ở dưới hai tấm hình là số 27, tương ứng với ô kim loại.

Tuyết Mai cầm lên, nhìn qua mục tên gọi, thì sửng sốt.

“K-Không có tên?

“ Nguyễn Huý cũng tò mò bước tới, nhìn qua tờ hồ sơ, mi ông nhướng lên.

“Mai, cái này cũng là bình thường sao?

Tuyết Mai điên cuồng lắc đầu, mắt cô liền liếc từ trên xuống dưới, tìm kiếm chỗ liên hệ thân nhân.

Trường Anh tất nhiên cũng chú ý đến điểm này, vậy nên cũng cùng một chỗnhìn qua tờ hồ sơ.

“Thân nhân tên gọi là.

Không đọc được “ Chỉ có một người thân duy nhất, là mẹ của tthi thể, thế nhưng tên của bà giống như bị chảy mực mà nhoè đi, chỉ để lại một hàng có lẽ chín kí tự, hoặc nhiều hơn, không ai rõ ràng.

Trường Anh nhìn vào ô 27.

Sự thôi thúc kỳ lạ trong lòng cậu mách bảo rằng có gì đó không.

đúng nằm ở nơi này.

Cậu bước tới, và trước khi Nguyễn Huý kịp ngăn cản, Trường Anh đã ấn vào nút mở khóa.

Cánh cửa tủ đông lạnh từ từ trượt ra, lộ ra bên trong là một cái cáng kim loại, thi thể đrưược bọc trong túi cao su đen.

Trường Anh mở túi ra, Thi thể của cô gái nằm đó.

Mái tóc đen dài, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng.

Nhưng điều đáng sợ là đôi mắt của tthi thể tuy được nhắm lại, nhưng có thể thấy nó liên tục chuyển động bên trong hốc mắt.

Đúng lúc này, Trường Anh bỗng có một thắc mắc.

“Này đội trưởng Huý “ Cậu quay đầu nhìn ông, đôi mắt thâm thuý làm ông có hơi hoảng hốt, giống như đang đối diện một cái xác chết.

“Tại sao ông chưa đề cập tới Màn Chắn Lời Nguyền của dị thường này vậy?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập