Chương 15:
Bóng tối không lối thoát Màn Chắn Lời Nguyền.
Khi một dị thường sắp giáng lâm, nó sẽ tạo ra một trường năng lượng để bảo vệ bản thân nó và tích luỹ nhiều năng lượng hơn.
Trường năng lượng này sẽ có thể xuất hiện dưới hình dạng vật lí, giống như vị thần của Tim Thắt Cổ, Màn Chắn Lời Nguyền của đị thường đó là một lục địa xúc tu máu.
“Nhưng cũng có trường hợp, Màn Chắn Lời Nguyền của một dị thường không trực tiếp hiệr thế ở trên cùng một toạ độ không gian với chúng ta “ Nguyễn Huý sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy xuống từ khuôn mặt ông, đến bộ râu dưới cằm và má.
“Điều đó không phải tốt hơn sao?
“ Trường Anh khó hiểu.
Lúc này Trung Việt gật đầu, nhưng rồi anh lắc đầu.
“Quả thật nếu nó không xuất hiện ở ngoài hiện thực thì sẽ giảm số lượng t:
hương v-ong, nhưng mà ngược lại chúng ta cũng không tiếp xúc đến nó.
Một khi Màn Chắn Lời Nguyền dạng này xuất hiện, có thể đảm bảo dị thường giáng lâm ở nơi chúng ta không thấy được “ Trường Anh có chút hiếu thấu, hoá ra cách thức giáng lâm của dị thường có chút khác biệt, có kẻ sẽ công khai nhảy xuống, tuy mạo hiểm nhưng nhanh chóng, có kẻ lại tiểu nhân hơn, âm thầm tích xúc, tuy lâu nhưng lại đảm bảo an toàn hơn.
Nghĩ đến đây Trường Anh có một thắc mắc, không biết Avasta là loại nào.
Trung Việt bước tới, tay anh chạm vào trhi thể cô gái rồi lật mắt cô ta lên.
Vừa tiếp xúc với ánh sáng, con mắt của cô ta liền dừng chuyển động.
Nhìn qua bên cạnh, Trung Việt áp tai vào các buồng kim loại, nhưng, TỔỒi anh nhanh chóng rú về.
“Có vẻ như Trường Anh nói đúng, căn nguyên vụ việc lần này nằm ở nhà xác, ở trong môi trường không ánh sáng, các dấu hiệu ô nhiễm vẫn đang hoạt động “ “Tại sao dị thường lần này lại sợ ánh sáng đến như vậy?
“ Tuyết Mai lúc này mới không nhịn được mà nói ra nghi vấn của mình “Không biết “ Trung Việt lắc đầu “Mỗi dị thường đều có những đặc tính cùng quy luật hoạt động khác biệt, cũng không phải tất cả đều giống nhau, sau này khi tiếp xúc nhiều hơn em s rõ “ Tuyết Mai lắc đầu, cô cũng không muốn tiếp xúc nhiều hon gì đó, quá nguy hiểm.
“Em mới vào đon vị được bao lâu chứ, một năm, mới một năm mà đã đụng độ hai lần sự kiện dị thường giáng lâm, em đúng là số khổ “ Nói rồi Tuyết Mai không chịu được muốn khóc lên.
Trung Việt nhẹ nhàng an ủi cô, mà một bên Trường Anh quan sát một lúc, rồi quyết định cần lên cái remote.
Cậu nhìn một lượt các nút bấm, quyết định nhấn vào cái nút màu đỏ.
Đinh định đinh.
Âm thanh kim loại được đẩy ra, toàn bộ các xác c-hết dần dần bại lộ trước ánh sáng.
“ Trường Anh, có chuyện gì sao?
”
Nguyễn Huý không ngăn cản cậu, nhưng ánh mắt có chút lo lắng.
Tuy bảo dị thường lần này sợ ánh sáng, nhưng cái gì cũng không chắc chắn được, nhỡ có dị biến xuất hiện e rằng cả đám phải bỏ mạng tại đây.
Tiếng xì xầm im bặt.
Toàn bộ xác c-hết được thả ra bên ngoài, những âm thanh thì thầm cũng theo đó tắt ngúm.
Quan sát bên ngoài không có điểm gì lạ, thế là Trường Anh tiến lên, nhìn qua các trhi thể, hầu hết đều đã được nhà mai táng trang điểm kĩ càng, có cái xác còn được lắp cái bộ phận.
silicon, trông rất giống người thật, có thể thấy kĩ năng người làm rất chuyên nghiệp.
“Không đúng” Trường Anh biến sắc.
Khi cả đội đầy mặt thắc mắc nhìn qua, cậu tiếp tục nói ra, cổ họng cậu nuốt nước bọt một cái “Cái xác kia “ Cậu chỉ vào trhi thể cô gái ban đầu “Tại sao lại không có trang điểm “ Tuyết Mai ngạc nhiên, thế là cũng nhìn qua.
“Đúng là không có trang điểm thật này “.
Cô kinh ngạc nói to, thế là quan sát kĩ, dường như cũng không có bất kì vết thương dữ tợn nào Thế nhưng mà, rõ ràng hồ sơ đã ghi là vùng bụng dưới thi thể đã bị prhá hoại nghiêm trọng mà?
Nhìn qua cũng không hề có dấu vết che giấu nào hết.
“Còn nữa “ Trường Anh chỉ về các thi thể bên cạnh “Mắt của bọn họ, không hề chuyển động Không giống với trhi thể cô gái, những tthi thể này bên trong hốc mắt đều không thấy có chuyển động.
Nhớ lại khi nãy, Trường Anh sắc mặt càng lúc càng trắng nhợt, vì cậu nhớ được đôi mắt ấy đã di chuyển thế nào bên trong hốc mắt.
Nó đang nhìn về bọn họ.
Mỗi lần ai đó nói chuyện, bên dưới mí mắt, con mắt đó sẽ nhìn về phía người đó.
Trung Việt cũng nhận ra điểm này, liền kéo Tuyết Mai đứng ra xa, gần với Nguyễn Huý hơn.
Tay họ giương súng ngắn lên, sẵn sàng khai nổ bất cứ lúc nào.
Hiển nhiên ai cũng nhận ra vấn đề nằm ở bộ tthi trhể kia.
Trường Anh cũng tránh xa tủ kim loại, cậu không dám phát ra tiếng động, vì rõ ràng đám trhi thể này có vẻ n:
hạy c.
ảm với âm thanh.
Bup.
Bóng đèn chớp tắt.
Rồi, ở giữa những nhịp điệu thay đổi giữa tối và sáng, t:
hi thể cô gái kia cứ thể thay đổi cử động.
Đèn tắt.
Bụp.
Sáng lại.
Cả đám giật mình.
Thi thể đã rơi xuống mặt sàn.
Mái tóc đen xoã ra che đi khuôn mặt của cô gái đó, nhưng Trường Anh cảm giác bên đưới mái tóc ấy, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Đèn tắt lần nữa.
Bụp bụp bụp.
Bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp.
“Chạy mau“ Không biết ai nói vậy, nhưng cả đám đã chạy thụt mạng về phía cửa ra.
Đằng sau, âm thanh trhi thể rơi xuống đất ngày càng nhiều, và rồi ở giữa những tiếng rơi, âm thanh thì thầm như thuỷ triều như kéo tới.
Khoảng cách đến cửa ra vào nhà mai táng không mất quá nhiều thời gian.
Trần Văn Ôn.
Nguyễn Thị Hương.
Ôn Văn Bá.
Nguyễn Hương Thuỷ Tiên.
Âm thanh của những cái tên được phát ra, đều đều như tụng niệm từ kinh văn ghê rọn nào đó.
Trường Anh bật flash điện thoại và tăng tối đa độ sáng màn hình rồi ném về phía sau.
Quả nhiên âm thanh truy đuổi đã bị chặn lại, nhưng nhanh chóng lại tiếp tục đuổi theo.
Thấy như vậy, ba người khác cũng.
bắt chước làm theo, họ lần lượt quăng ra những chiếc điện thoại đã được tăng độ sáng vào phía sau.
Nguyễn Huý rút ra một cái đèn tăng pha cầm tay, ông quay người lại, đặt cái đèn xuống đất rồi bật tối đa công suất.
Cả đám nghẹt thở đứng lại.
Phía sau bọn họ, trống trơn.
Không có cái xác nào đuổi theo, cũng không có gì đặc biệt.
Nhìn phía xa xa, chỉ thấy trung tâm bảo quản đã chìm trong bóng tối đặc quánh, có một cảm giác ghê sợ khi có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm từ trong bóng tối.
Đèn cầm tay bắt đầu yếu dần.
Bọn họ lập tức chạy tiếp sau khi lấy hơi lại.
Lần này đã thuận lợi ra khỏi nhà mai táng, Văn Nam ở bên ngoài trông thấy họ thì vội vàng đi tới.
“Có chuyện rồi sao” Anh ta hỏi, Trung Việt đứng một bên gật đầu.
“Đi thôi ” Nguyễn Huý âm trầm nói, rồi cùng cả bọn đi về phía xe van.
Xe đậu cách đó không xa, vì bên này thành phố Ức Đình chưa bị phá huỷ, những căn hộ xung quanh vẫn tương đối nguyên vẹn, mấy ngày trước còn đã có người dọn về.
Bước tới gần xe van, Nguyễn Huý tính mở cửa thì.
Cánh tay của Trường Anh giơ ra, chặn ông lại, Nguyễn Huý cũng theo đó dừng hẳn.
Trường Anh có hơi kì quái, dường như ông chú này có vẻ hơi nghe lời cậu quá nhi?
Thế nhưng, một cảm giác đáng sợ khác đang dâng trào trong cậu, cậu không chú ý tới ông chú nữa, mà nhìn vào cái xe van, chằm chằm, qua lớp kính cửa sổ đằng trước của xe.
Nó tối đen.
“Kính này một chiểu hả đội trưởng Huý” Trường Anh dò hỏi.
Nguyễn Huý lắc đầu, Ông cũng nhận ra vấn để, rốt cuộc ông làm nghề này đã lâu, giác quan có phần còn nhạy bén, thế là cùng cả nhóm tránh xa xe van.
Trường Anh nhìn xung quanh, những căn hộ tối đen, dù đang là ba giờ chiều, ánh mặt trời không có chút nào chiếu xuyên tới những cánh cửa sổ kia.
Cả bọn im lặng.
Tuyết Mai trông như sắp khóc, rõ ràng cô đã nhận ra có gì đó không đúng rồi.
“Trước hết chúng ta hãy đi bộ đi “ Nguyễn Huý đề nghị, cả bọn liền đồng ý.
Trước khi đi, ông nhìn về cái xe van, có hơi tiếc rẻ.
Bọn họ theo hướng quốc lộ, nơi có ít các căn nhà hơn, hướng về phía ngược lại, tới chỗ thành phố Hải Nam mà họ đã đi ra.
“Không ổn” Trường Anh nhìn đồng hổ, bọn họ đã đi bộ được một giờ, sắc trời có chút tối dần, vì trời đông đêm kéo tới rất nhanh, đến năm giờ có lẽ đã là hoàng hôn rồi.
Mà thành phố Hải Nam cách đây cũng vài dặm, họ không thể đến đó trước trời tối chỉ với việc đi bộ được.
“Bây giờ làm gì đây “ Văn Nam sắc mặt hơi đổi, hiển nhiên đã biết cả đội lâm vào thế khó.
Trường Anh nhìn xung quanh, trông vào cánh rừng xa xa, dưới những cái cây bạch dương cao v-út, một thứ đen tối đang tụ tập.
“Nó vẫn còn đang ở đây, là đuổi theo chúng ta, hay là.
“ Cậu không dám nghĩ tới khả năng tệ nhất.
Nếu cơ quan đã thất thủ và để dị thường lan tràn, đó sẽ là kết thúc tổi tệ cho cậu.
Nghĩ tới Vân Thị Thi, cậu cắn răng, quyết định nhờ cậy người mà cậu đã ngó lơ nãy giờ.
“Avasta, anh có đó không?
“ “Hì hì hì “ Avasta từ góc mù tầm nhìn của cậu mà xuất hiện, ánh mắt vui vẻ dõi qua tình hình “Gặp khó rồi hả?
Có phải hồi hộp, lo lắng, yếu đuối lắm không ta~ “ Mặc kệ lời lảm nhảm của Avasta, Trường Anh dùng suy nghĩ cầu cứu hướng về phía hắn.
“Ồ, được nha, kí chủ thân yêu muốn ta làm gì “ Avasta khoanh tay nhìn cậu.
Trường Anh khoé mắt giật giật.
“Cái này không phải nên hỏi anh sao?
Anh có cách gì không?
“ Avasta gật đầu, giống như không trêu chọc cậu nữa, hắn cúi đầu, nhìn về phía cái bóng tối kia.
“Đi vào cái đó đi “
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập