Chương 19:
Mạnh Bà Quán Thiên Nữ, có nghĩa là con gái của trời, trong thần thoại rất nhiều vị nữ thần có danh xưng này.
Thế nhưng, có một người trong Minh Tỉnh quốc đồng thời có danh hiệu là Thiên Nữ, lại có liên quan tới quỷ môn.
Đó là Địa Mẫu.
Mẹ của muôn loài, vị nữ thần bị đày đọa trong sự mục rữa và xấu xí, phán xét vạn linh trên cõi trần thế, và dùng sự bao dung của mình bảo vệ hết thảy sinh linh.
Trường Anh nhớ.
về thông tin mình từng đọc ở trên trường, sự lo lắng hiện trên khuôn mặt non nót của cậu.
Địa Mẫu, Tứ Phủ, tín ngưỡng của Minh Tĩnh quốc, tuy nhiên, trong các đền miếu tại Minh Tĩnh quốc, người ta không lập tượng thờ bà.
Đúng vậy.
Người dân tôn kính và lập đền miếu cho bà, nhưng không lập tượng, dù có việc cầu xin cũng chỉ tụng niệm tôn danh, vì trong truyền thuyết bà sinh ra đã có thân thể như xác c-hết, bởi sự mặc cảm ngoại hình nên bà mới rời thiên đình mà đi xuống trần gian.
Thế mà nhìn tượng thần trước mắt, đó là một vẻ đẹp linh thiêng thường thấy của thánh Mẫu không có chút gì liên hệ tới Địa Mẫu trong truyền thuyết cả.
Mổ hôi lạnh chảy xuống trên mặt cậu.
Quả nhiên, không bao lâu, dị biến xuất hiện, từ bức tượng làm từ ngọc lục không tì vết, một côánh sáng đỏ thẫm dâng trào ra, đôi mắt tượng giờ phút này không biết tại sao có phần quỷ dị, tham lam, giống như thể đang nhìn thấy con mồi trước mặt.
Ngoài sân, những âm thanh thì thầm kéo tới.
Vương Hải cũng biến sắc mặt, tay cầm chuông điên cuồng lắc lên, nhưng âm thanh không cách nào phát ra.
Toàn bộ mọi người kinh sọ.
“Có cửa phía sau tượng” Không biết ai hét lên, cả bọn không suy nghĩ gì mà nhào tới phía đó, ở đằng sau bức tượng đã mở lên một cái thông đạo, bên trong cũng tăm tối như vậy.
Vương Hải cắn răng, dẫn mọi người đi vào.
Cánh cửa nối với ngoài sân chẳng mấy chốc đã không chịu nổi, bị phá huỷ không còn mảnh gỗ, một vài người không kịp chui vào lối đi bị mắc kẹt ở ngoài, hét lên rồi nhanh chóng im lặng.
Những người đã vào không dám chẩn chừ, liền dùng cái cửa đá kéo xuống, cái người đó trước khi làm vậy, ánh mắt đã vô tình trông ra phía ngoài.
Thấy người đó đứng im nhìn ra ngoài, Văn Nam nhanh tay phóng tới, nhắm chặt mắt lại rồi kéo cái cửa xuống, chặn hết hỗn loạn ngoài kia.
Im lặng.
Không ai nói gì, chỉ có những tiếng thở.
Văn Nam ngồi phịch xuống, nhìn bên cạnh, thấy người đàn ông khi nãy nhìn bên ngoài đã quỳ xuống, mắt anh ta chảy máu, đỏ lòm.
Qua cầu chớ ngoảnh đầu.
Hoá ra là ý này.
Vì an toàn, Văn Nam tránh xa người đàn ông, lui về chỗ đơn vị 7, mà những người khác cũng không hẹn mà cùng suy nghĩ, tránh xa chỗ người đàn ông kia.
Vương Hải tặc lưỡi một tiếng, triệu hồi Ô Long Đao, một chém bay đầu người đàn ông.
Xác ông ta ngã xuống, nhưng máu không chảy ra, mà quỷ dị khô cạn trong chốc lát.
Chẳng ai ngăn cản, ai cũng biết người đàn ông đó đã khó cứu.
Vương Hải dẫn mọi người tiến lên, đường hầm tuy tối nhưng mọi người vẫn dùng đèn pin mang theo chiếu sáng, cuối cùng ở cuối hang động, một cái cửa xuất hiện.
Bên cạnh là bia đá lớn, trông rất giống ở chỗ quỷ môn thôn, Mà quả thật như vậy, vì nó cũng khắc đúng ba chữ.
[Quỷ Môn Quan]
Trường Anh đã tin chắc suy nghĩ của mình.
Không quản Màn Chắn Lời Nguyền này thực hư thế nào, nhưng Thiên Nữ, quỷ môn quan, quỷ môn thôn, sau cánh cửa này chính là âm phủ do Địa Mẫu cai quản.
“Khi rời khỏi thiên đình, Quảng Cung Công Chúa đã đào ra một cái động lớn, bà cắt cái bóng của mình thành vô số ma quỷ, rồi thu về lĩnh hồn, cai quản luân hồi, luận tội nghiệp quả.
“ Cậu giảng giải cho nhóm mình nghe, nhưng trong không gian hẹp, ai cũng nghe thấy lời cậu Vương Hải nhìn qua, có chút hứng thú quan sát cậu.
Mà những người dân khác, nghe tới phía sau cái cửa đá này là địa ngục, liền có chút chùn bước.
Nếu là âm phủ, dù thế nào cũng rất nguy hiểm.
Vương Hải suy nghĩ chút, thế là dẫn mọi người quay ngược lại, không ai ý kiến gì vì số đông đều không dám đi qua cái quỷ môn quan kia.
“An” Một người phụ nữ la lên, vì trước mặt bà ta không thấy cái cửa đá quay về miếu thờ đâu.
Bọn họ đã quay về địa điểm xuất phát, nhưng nơi đây chỉ có một cái tường đá, Vương Hải tiến lên gõ gõ vào chỗ cái tường vốn dĩ là cửa, thế nhưng chỉ có âm thanh đậm đặc phát ra, không phải rỗng.
“Mắc kẹt rồi “ Nguyễn Huý lẩm bẩm.
Một số người dân bắt đầu hoảng loạn, thế rồi, không biết là ai bị vấp té, người trẻ tuổi đó vừa rên rỉ vừa đứng dậy, tay cầm đèn pin lia xuống nhìn xem vấp phải cái gì.
Người đó chết lặng.
Đó là.
cái đầu của người đàn ông kia, hắn ta đang mở to đôi mắt bị đào khuyết, miệng mở to quỷ dị nhìn cậu.
Chưa kịp la hét, người trẻ tuổi chảy ra hai hàng lệ máu.
Âm thanh bên này đã thu hút chú ý mọi người, Vương Hải nhận ra không ổn, liền tiến lên, tay cầm chuông run một cái.
Người trẻ tuổi ngã xuống, ngã lên cái đầu kia.
“Ô nhiễm” Nguyễn Huý sợ hãi nói “Không chỉ nghe thấy, bây giờ nhìn cũng bị ô nhiễm” Văn Nam cảm thấy may mắn vì lúc đóng cửa đã nhắm mắt lại, nếu không giờ cũng như hai kẻ kia.
“Đi thôi” Vương Hải dẫn mọi người tới chỗ quỷ môn quan, bên trong là một mảnh âm trầm không nhìn thấy, như một cái miệng chờ chực xơi tái những con người ở đây.
PM “Ai nha, tín hiệu thật kém “ Avasta lơ lửng ở ngoại vi hư vô, nơi này so với bóng tối mà Trường Anh đối mặt còn lạnh lẽc hơn, vì nó đúng nghĩa không có gì.
Không có không gian, không có thời gian, không thể định nghĩa, đúng chính xác là không có gì.
Hư vô.
Thế nhưng Avasta nhờ vào hệ thống văn minh nhân loại có thể liên tục tái cấu trúc quy mô tồn tại ở đây, giống như một ngọn hải đăng rực rỡ trong đêm tối, dù là hư vô cũng không ch‹ lấp được.
Cậu trôi nổi như bơi lội, thông qua quan sát nhìn về thực tại của vũ trụ, nơi vật chứa của mình đang sống và hành động.
Từ nãy giờ, kể từ khi bước vào âm phủ, Avasta đã liên tục mất tín hiệu.
Không phải có kẻ đủ khả năng chặn tín hiệu của cậu, cho dù có, Avasta vẫn không ngại sửa chữa một lần.
Lí do điều này chỉ có thể là thứ gì đó đã griết c-.
hết Trường Anh nhiều lần.
Mỗi lần cậu chết thì kết nối sẽ bị ngắt, đó là vấn để của thiết bị bên kia không phải do Avaste yếu kém.
“Địa ngục sao?
“ Một danh từ rất đổi xa vời đối với Avasta, c:
ái c.
hết đối với nhân loại là không có ý nghĩa gì, thực tế thì, cho dù đám người của Avasta đã tự xóa sổ khỏi mọi nhân quả cùng thực tại, kể c¿ Avasta cũng không còn nhớ ra bọn họ, nhưng dữ liệu cốt lõi của họ vẫn nằm bên trong hệ thống văn minh.
Nhân loại của Avasta là một thể thống nhất, nhưng không phải theo kiểu tâm trí tổ ong (hive mind)
họ giống như nằm trên một bản giao hưởng hơn.
Mỗi người đều là nốt nhạc, tất cả là phổ nhạc, khi họ hoạt động đó sẽ là bản giao hưởng văn minh rực rỡ, nhưng khi họ từ bỏ, sẽ không còn âm thanh nào, nhưng phổ nhạc vẫn còn đó, tuỳ thời có thể vang lên.
Thế nên, cái c hết, chẳng qua là để hư vô nuốt chửng.
Nó cũng giống như việc họ lựa chọn sống tới ty tỷ năm, việc c-hết đi cũng chỉ là một lựa chọi để đối mặt với dịch b-ệnh nhàm chán.
Địa ngục?
Thiên đường?
Tất cả đều không có ý nghĩa, nó chỉ có ý nghĩa với những sinh vật nguyên thuỷ không thể tự quyết nhân quả.
Khi griết người là mang tội, khi cứu người là mang đức.
Vậy với Avasta, có thể cứu lẫn giết một sinh mạng thì gọi là gì?
Thậm chí cái sự liên kết nhân quả đó còn chẳng đáng một tĩnh t trước mặt cậu.
Hệ thống văn minh thông qua vật chủ bắt đầu quét xung quanh, sau đó, nó đưa ra một thông báo
[Xét thấy kết nối gián đoạn, có muốn nâng cấp thiết bị xuất đầu cuối không?
]
“Ừm, làm đi “ Nhận được sự đồng ý, hệ thống âm thầm cải tạo tế bào bên trong não của Trường Anh, vì vât phải đảm bảo tính tự chủ của vật chứa, nên hệ thống đã phải vừa nâng cấp, vừa thu nhỏ diệt tích của tế bào kí sinh, đảm bảo không gây tổn tại lên não bộ của đối phương.
“Như thế này kể cả khi Trường Anh chết, kết nối sẽ vẫn ổn định như cũ” Hài lòng gật đầu, Avasta bắt đầu quan sát tiếp cuộc hành trình của Trường Anh.
Kể từ khi bước qua quỷ môn quan, Trường Anh đã bị tách khỏi đoàn người, cậu xuất hiện ở một nơi khác trong địa ngục này.
Tuy bảo là địa ngục, nhưng trông nói không khác gì một cái hang động lớn, xung quanh ngoài đá ra thì chính là đá, đến mức không có một con côn trùng.
Cộng với không gian bị bao phủ trong bóng tối, Trường Anh chỉ có thể dựa vào lần mò mà đ tới.
Thấy vật chứa của mình chật vật như vậy, Avasta đành phải mở lên chế độ hồng ngoại cho vật chủ.
Trường Anh thoáng chút sửng sốt, liền thử hỏi Avasta, nhưng không thấy cậu trả lời, Trường Anh liền dứt khoát chấp nhận nâng cấp này.
Bóng tối giờ phút này đã có phần rõ ràng hơn cho Trường Anh, dù hắn không thể nhìn quá xa, nhưng ở gần thì vẫn quan sát tốt.
Chỉ là hắn không biết là cứ đi vài bước, hắn lại c.
hết đi, nhưng khi sống lại hắn vẫn trong tư thế cũ, nên Trường Anh lại không nhận ra.
Avasta thì biết.
Ở xung quanh Trường Anh, có vô số thứ đen xì ngọ nguậy, nó chỉ cần đi vào người Trường Anh là sẽ lấy mạng hắn.
Lúc ở ngoài quỷ môn thôn, đám người Trường Anh cũng bị những cái vật thể đen nghịt này đeo bám.
Chi là ở trong địa ngục, bọn chúng lại im lặng, không có chút nào là đang thầm thì mấy cái tên người chết.
Trường Anh đi vài bước là c-hết, xác cậu cứng lại một chút rồi bị quay ngược, ý thức trở về, tiếp tục bước đi.
Đến lần thứ hai mươi ba, Trường Anh mới nhận ra có gì đó không ổn.
Vì lúc này hắn mới phát hiện đã có sự liên kết với cái gì đó, mà trong tầm mắt hắn, như có như không.
mấy bóng hình ngọ nguậy.
x9066% Trường Anh không ngờ trong vô tri mà cậu đ:
ã c-hết nhiều đến mức phải nhận ra thủ phạm, chỉ là không biết đ-ã c.
hết bao nhiêu lần.
Cậu gọi năng lực của mình là Phản Lưu Lazarus.
Lazarus là một nhân vật được Chúa Jesus trong Kitô giáo phục sinh, phản lưu vì cậu tự mìnF quay trở lại mà không có sự can thiệp thần thánh.
Sau khi c hết vài lần nữa, cậu bị bỏ qua, những cái bóng đen giống như xem cậu là đồng bọn, trực tiếp ngó lơ cậu.
Không còn bị làm phiền bởi cái c-hết, nhưng cậu lại không thể bỏ đi đám bóng đen đang lượn lờ trong tầm mắt.
“Mình là tân nhân loại sao?
“ Cậu nhớ lại lời của Nguyễn Huý, dường như tân nhân loại có cơ chế bài trừ sự ô nhiễm, nếu không sao cậu không cảm thấy gì khi nhìn vào mấy cái bóng này.
Cuối cùng, khi đi một lúc, cậu cũng thoát khỏi mấy cái bóng đen kia, mà phía trước cậu đã thấy một căn chòi, bên cạnh là cái bia đá khắc tên.
[Mạnh Bà Quán]
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập