Chương 26:
Trí túc hưởng lạc.
Báo cáo sơ bộ sự kiện bất thường Quy Xuyên biệt đô.
Các cá nhân bị ảnh hưởng, cùng vùng ảnh hưởng không biết.
Suy đoán có liên kết toạ độ ở phía Bắc của Minh Tỉnh quốc.
Nhiều cá nhân đã nói rằng bản thân đã nghe và biết về thành phố Quy Xuyên, thậm chí có thân nhân tại thành phố này, tuy nhiên ở trên toạ độ vào phía Bắc chỉ có 25 thành phố, và không nơi nào trong số này có miêu tả giống với Quy Xuyên.
Theo miêu tả, Quy Xuyên có diện tích ngang với Hải Nam, và là nơi có địa hình dựa núi, những thành phố gần Quy Xuyên bao gồm:
Hải Nam;
Tuyên Linh và Quảng Diên.
Những người có trí nhớ về Quy Xuyên có thể đi đến nơi này theo các phương pháp thông thường như đường bộ, đường tàu lửa và đường hàng không, tuy nhiên, dù các phương tiện di chuyển không có vấn đề gì mà chỉ chở họ đến các thành phố có thật gần đó, thế nhưng khi kiểm tra các đoạn ghi hình cho thấy các nhân sự sẽ biến mất một khi không được quan sát, sau đó họ sẽ ở Quy Xuyên.
Ghi nhận n-ạn nhân đầu tiên:
Vân Thị Thị, 27 tuổi, người Ức Đình.
Tự nhận là về ngoại ô Quy Xuyên để thăm một cá nhân tên là dì Vương.
Dì Vương theo như thông tin tra cứu đã làm việc ở hộ cư dân họ Lý vào mười năm trước, sau khi nghỉ việc thì đã về quê, xác nhận trên giấy tờ đúng là Quy Xuyên, thế nhưng không biết bằng cách nào lại có căn cước công dân ở trên hệ thống tra xét, đã tổ chức một cuộc kiểm tra diện rộng.
Xác định hiện ở các thành phố khác, có khoảng 32,094 người đến từ Quy Xuyên, chưa xác định con số ở du học sinh, lao động và định cư nước ngoài.
Một tình trạng cho thấy cứ mỗi khi cư dân Quy Xuyên xuất hiện, hệ thống nhận dạng công dân sẽ được tải lên căn cước công dân và xác định họ là cư dân hợp pháp.
Hiện đang tổ chức quản thúc các cá nhân này, các nhân cứu viên yêu cầu xếp loại họ là phụ phẩm dị thường và giam giữ để kiểm tra cùng nghiên cứu.
Yêu cầu đang được xem xét.
Quá trình phân cấp đang trong suy xét, tạm thời đưa Quy Xuyên vào dự bị dị thường cấp B.
Yêu cầu vô hiệu, một thành viên trong hội đồng viện bảo mật bất thường đã yêu cầu liệt Quy Xuyên vào cấp A.
Đã tổ chức cuộc điều tra và giải cứu cư dân Vân Thị Thi, bao gồm bốn đơn vị của thành phố Ức Đình, chủ yếu là đơn vị 7.
Phương pháp xâm nhập Quy Xuyên biệt đô yêu cầu một công.
dân có nhận biết về cư dân bản địa của Quy Xuyên.
Yêu cầu gặp phản đối mạnh mẽ từ
[phòng cách I]
Vì Quy Xuyên thuộc diện báo động đỏ, nghi ngờ có khả năng cải cách nhận thức và kí ức, th nên phản đối đã được vô hiệu.
Lý Trường Anh được yêu cầu tạm thời khôi phục thân phận cư dân để phục vụ quá trình xâm nhập Quy Xuyên.
Yêu cầu đã được đồng ý bởi nhiều cá nhân có thẩm quyền.
Thời hạn thực thi là ngay sau khi cư dân Lý Trường Anh tỉnh dậy.
PM Lý Trường Anh tỉnh đậy từ trong hôn mê.
Cách khoảng thời gian ở sự kiện Tịnh Táng đã qua bảy ngày.
Cậu bắt đầu lo sợ không biết bản thân có bị cái gì bệnh nền không, cứ mỗi lần là đều hôn mê như này.
Tất nhiên nhìn thẳng vào chân thân của thần khiến cơ thể cậu không chịu nổi.
“Cậu ổn chứ?
”
Một giọng nói từ bên cạnh cất lên làm cậu giật mình.
Nhìn lại là một người đàn ông trẻ tóc dài bạch kim, khuôn mặt tuấn mỹ được tôn lên bởi cặp kính gọng vàng, anh ta mang trên mình một cái áo trắng tà dài như các nhà khoa học trong phim viễn tưởng.
“Cậu thấy bây giờ thế nào?
Thấy Trường Anh sửng sốt, anh ta liền hỏi tiếp.
“À.
Tôi ổn, có hơi đói bụng, và khát nước”
“Ô?
Đây, cậu tạm uống chút súp này đi” Anh ta lôi ra một cái khay ở trên bàn, bên trên là một tô súp loãng, không biết làm từ gì.
Thấy Trường Anh không nhận, anh ta mỉm cười.
“Không sao, tôi là nghiên cứu viên tại cơ quan, cậu có thể goi tôi là Trần Toàn.
Tính ra tôi còr là đệ tử của cha cậu đó”
“Anh quen cha tôi?
Trường Anh từ từ thoát khỏi trạng thái ngơ ngẩn sau giấc ngủ dài.
“Ừm” Anh ta đặt tô súp vào lòng của Trường Anh để cậu tự ăn, còn cái khay trên tay được anh để lại chỗ cũ, rồi kéo cái học bàn ra một tập hổ sơ, tay còn lại của anh ta lấy ra cây bút từ túi áo, miệng.
tiếp tục trò chuyện:
“Tôi có vài câu hỏi dài cho cậu cùng với việc mong cậu hợp tác vài thứ với cơ quan”
“Ồ, dạ vâng” Trường Anh cầm muỗng khuấy khuấy bát súp một chút, rồi đưa lên miệng, vị thanh đạm, cũng khá ngon, hẳn là nước hầm từ gà, rất ít gia vị.
Chờ cậu nuốt xong vài ngụm, Trần Toàn mới tiếp tục cuộc đối thoại.
“Cậu có biết về Quy Xuyên không?
“Quy Xuyên?
Trường Anh cố nhớ lại “Có, tôi có người quen ở đó, sao vậy?
Người đàn ông gật đầu, viết vào báo cáo, không trả lời Trường Anh, anh ta tiếp tục hỏi.
“Tôi sẽ tóm gọn.
Cơ quan nghi ngờ cậu đang mang trên mình một dị thường nên đáng lẽ phải bị cách li, thế nhưng đang có một thảm hoạ dị thường cấp B xảy ra, nên cần cậu hợp tác trong sự kiện điểu tra sắp tới”
“Cách li?
Tôi ư?
Trường Anh không dám tin hỏi lại.
“Và lại tôi giúp được gì cơ chứ?
“Tuy cậu không phải nhân viên của AACI nhưng thành tích quản thúc một sự kiện dị thường cấp D, cùng thám hiểm dị thường cấp A của cậu quả thật vượt xa tưởng tượng đó.
“Vậy nên các anh nghi ngờ tôi cũng là dị thường?
Nhìn ánh mắt âm u của Trường Anh, Trần Toàn chỉ hững hờ nhún vai.
“Không.
” Anh ta nở nụ cười nhạt nhẽo “Cậu có lẽ không phải dị thường, mà là tồn tại ở đằng sau cậu.
Trường Anh cảm thấy bát súp không ngon lắm nữa.
Cậu biết đây là gì, đây chính là thẩm tra.
Những gì Trần Toàn nói rất đúng, bên cạnh cậu có một tồn tại dị thường gọi là Avasta, và cật còn có khả năng quay ngược cái chết, không bị nghi ngờ cũng khó.
Nghĩ tới đây, thái độ cậu bình thản lạ thường.
“Giả sử như có dị thường bên cạnh tôi, vậy tôi sẽ là gì?
Các anh chỉ muốn giam tôi lại thôi sao?
Người đàn ông nghiên cứu viên im lặng nhìn biến hoá không thay đổi của cậu, giống như suy nghĩ gì đó, anh ta cẩn thận lựa lòi.
“Tất nhiên, bất kì dị chủng nào cũng là đối tượng để được nghiên cứu và bị quản thúc.
“ Nói đến đây, anh ta nhìn ra phía góc phòng, nơi có một cái camera đang quan sát.
Rồi anh ta nhìn lại khuôn mặt của cậu thiếu niên trước mặt.
“Thế nhưng nếu cậu thể hiện tốt, cậu có thể được viện bảo mật thu nhận.
“Ổ?
Họ muốn biến tôi thành tân nhân loại?
Trường Anh khẽ cười.
“Không được đâu, vì tôi bị ung t-hư rồi phải không?
Các anh biết rõ tôi chỉ còn sống chưa tó một năm nữa” Nhân viên nghiên cứu gật đầu, bọn họ đã điều tra thông tin đầy đủ về Trường Anh, bao gồm hồ sơ bệnh án của cậu, từ việc cậu bị u-ng tthư não, và bị trầm cảm nặng.
“Chuyện đó chúng tôi xử lí được”
“Ý anh là khối u?
Trường Anh nghi ngờ nhìn anh ta “Nếu các anh làm được, tại sao không sử dụng rộng rãi?
“ Có thể chữa căn bệnh u-ng thư giai đoạn cuối, còn là loại ung thư não như thế kia, chẳng phải là bước tiến hoá của nền y học thế giới sao?
Hiển nhiên là cậu nghĩ quá nhiều, vì câu trả lời tiếp theo đã khiến cậu cảm thấy mình ngớ ngẩn.
“Vì đó không phải phương pháp con người có thể tiếp nhận.
” Người nhân viên nghiên cứu thành thật nói.
Nghĩ tới lời của đội trưởng Huý, phương pháp chữa u-ng trhư rất bảo mật, lại còn là phải đổi từ công huân ở nhiệm vụ.
Có nghữa là.
dị thường.
Hoặc ít nhất là vật phẩm dị thường để loại bỏ u-ng thư, mà nếu vậy thì không thể nào tuổn ra bên ngoài xã hội con người được, điểm này Trường Anh hiểu rất rõ tác phong của AACT.
“Được tồi, tôi cũng không muốn bị giam giữ, vậy sau nhiệm vụ này của các anh thì số phận tôi ra sao?
Nếu nhiệm vụ hoàn thành tốt, cậu sẽ được phép giữ thân phận cư dân của mình” Có nghĩa là nếu làm không tốt, cậu vẫn sẽ bị giam giữ- Trường Anh nghĩ thầm.
“Không phải các anh muốn giam tôi lại sao?
Sao lại bảo làm tốt thì không bị nhốt nữa?
Trường Anh nói xong, ghét bỏ húp sạch phần súp gà còn lại.
Người đàn ông suy nghĩ một hồi, vẫn là nói thật cho cậu nghe.
“Đúng là bọn tôi muốn cách li cậu, thế nhưng bên viện lại tỏ ra hứng thú với cậu.
“Hả?
Trường Anh nhướng mi “Không phải đều là AACT sao?
Trần Toàn lắc đầu khẽ.
“Không hẳn, cơ quan đúng là chi nhánh của AACI, nhưng vẫn có quyền tự chủ nhất định, không phải chuyện nào cũng nhượng bộ.
“Được tồi, chúng ta nói chuyện tới đây thôi, cậu sửa soạn chút TỔi ra ngoài, sẽ có người đón cậu đến địa điểm nhiệm vụ” Nói rồi anh ta tiện tay mang bát súp cùng cái khay bỏ đi.
Nhìn cánh cửa dần khép kín, Trường Anh mệt mỏi ngả người ra sau giường.
“Avasta, anh có ở đó không?
Trường Anh thầm kêu goi trong lòng.
“Kí chủ thân yêu, có chuyện gì sao?
Avasta từ hư không xuất hiện, vẫn bộ dạng hí hửng với khoé miệng cong cong đó mà chào hỏi Trường Anh.
“Tôi là nhân vật chính phải không?
Sao lúc nào cũng có chuyện xảy ra vậy?
Trường Anh thực sự rất mệt mỏi được không?
Chưa đầy hai tháng mà cậu đã bị cuốn vào ha sự kiện dị thường, bây giờ còn trong nguy cơ bị giam giữ như một dị chủng.
Đây cơ bản là đãi ngộ dành cho nhân vật chính mới có.
“Không nha” Avasta lắc đầu, thế nhưng rồi hắn lại gật đầu “Mà cũng gần đúng, chỉ có điều không phải do quy tắc thế giới này dàn dựng ra thôi”
“Khác nhau chỗ nào sao?
Trường Anh hỏi lại.
“Khác chứ” Avasta khoanh tay, bắt đầu giảng giải “Nhân vật chính do thế giới xây dựng là nhân vật chính có cốt truyện và kịch bản thật sự, còn cậu chỉ là trùng hợp bị quấn vào bởi tùm lum tuyến truyện mà thôi”
“Thế tóm lại là tôi xui xẻo chứ gì?
Mí mắt Trường Anh bắt đầu giật giật.
Avasta nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu.
Đến khi cậu không chịu nổi, mởi tỏ ra khó chịu.
“Nhìn gì vậy?
Người ta bắt đầu phát hiện ra anh rồi đó “À” Avasta mỉm cười “Tôi đang suy nghĩ nên thiết kế giao diện kiểu gì”
“Giao gì diện cơ?
Trường Anh thấy cả hai người không nói chuyện cùng một chủ để, hoặc là Avasta không hiểu tiếng người, hoặc là cậu bị dị thường ô nhiễm não rồi.
“Nhìn là biết nha” Avasta búng tay một cái.
Từ không trung, cách tầm nhìn của Trường Anh 30 centimet, một màn hình bán trong suốt màu tím xuất hiện.
“Đây là gì vậy?
Trường Anh ngồi dậy, màn hình theo đó điều chỉnh góc độ và khoảng cách, cậu thử quan sát một chút, thấy cái màn hình này có rất nhiều mục, đã số đều bị mờ và nằm sau một cái biểu tượng Ổ khoá, chỉ có hai cái mục rõ ràng và hiện ra.
Avasta tốt bụng ngồi bên cạnh giường, chỉ vào hai mục đó, bắt đầu giới thiệu như nhân viên đa cấp chuyên nghiệp.
“Kí chủ yêu thương, nhìn vào cái mục đầu tiên này, cậu thấy nó là cái gì?
Trường Anh nhìn qua, nhướng mày “Tập truyện?
Nghĩ như thế, cái mục này liền bật ra, hai cái bảng con xuất hiện, chúng nó lần lượt gọi là.
[Giáo Phái Tìm Thắt Cổ:
Tiến độ 4/10]
[Tĩnh Táng:
Tiến độ 2/10]
Sau đó còn là một cái hình hộp quà bên cạnh liên tục nhấp nháy, hiển thị có thể nhận thường Thấy Trường Anh mặt đầy dấu hỏi, Avasta tiếp tục công việc giới thiệu của mình, chẳng biết hắn lấy ra từ đâu một cặp kính to ngoại cỡ, và một cây thước, bắt đầu lung ta lung tung chỉ vào cái bảng.
“Đây là các tuyến truyện do thế giới mở ra, mỗi lần có một tuyến truyện như này sẽ có một đại phản diện và một nhân vật chính, nếu đại phản diện thắng thì thế giới sẽ phá sản, còn nhân vật chính thắng thì thế giới sẽ phát tài.
“ Vừa nói, một cái màn hình khác xuất hiện, chiếu ra một cái phim hoạt hình minh hoạ cho những gì Avasta đang giải thích.
“Nói như vậy, đại phản diện là thế lực dị thường, còn nhân vật chính là những người như anh tôi sao?
“Woa kí chủ thật thông minh” Avasta giả vờ tán thưởng một cái, khuôn mặt lại hí hửng tiếp lời “Thế nên kì thực tình huống cũng không hỏng bét đâu, theo phân tích của ta thì ít nhất r‹ cũng kéo dài hai mươi năm nữa thì các tuyến truyện mới đi vào hồi kết.
Vậy nên, để thời gian đó không buồn chán, ta đã quyết định tích hợp phương trình nguyên thuỷ trong dữ liệu của cậu để tạo ra cái bản hack này.
Mỗi lần cậu can thiệp vào một sự kiện nào đó, cậu có thể thu nhận được giá trị kịch bản, nếu cậu phá đủ nhiều thì giá trị cũng sẽ tăng lên, từ đó mở được phần thưởng và tỉnh tệ, cậu nhìn nè” Avasta mở lại cái bảng bán trong suốt kia, nhấn vào mục bên cạnh các tuyến truyện, đó là mục cửa hàng.
Bảng cửa hàng lớn hơn nhiều lắm, cũng chia làm nhiều mục con.
“Cậu có thể từ từ tìm hiểu, mỗi lần muốn mở bản hack cậu chỉ cần nghĩ thầm trong lòng là được, muốn đóng cũng tương tự.
Trong cửa hàng cậu có thể đổi nhiều chức năng hơn, hoặc đổi chỉ số, vật phẩm, tóm lại cửa hàng mới là thứ grian lận nhất của cậu” Trình bày xong, Avasta nháy mắt một cái, khuôn mặt như kiểu mau mau khen tôi đi.
Trường Anh kì thực cũng rất sửng sốt, cũng vô cùng ngạc nhiên.
Dù biết rõ Avasta rất hùng mạnh, vì là dị thường mà, thế nhưng tại vì bình thường do hắn không làm gì đặc biệt thể hiện nên cậu vô thức bỏ qua.
Nhìn vào vị thần ô nhiễm Địa Mẫu, hay cái thứ bào thai của thần mà giáo phái Tim Thắt Cổ tạo ra, cái nào không phải động tí huỷ diệt thế giới?
Bây giờ nhìn vào cái bảng này, cậu mới có chút nhận ra sự dị thường của Avasta.
“Tại sao can thiệp.
ừm, cốt truyện thì tôi sẽ được giá trị kịch bản vậy?
Có năng lượng hay cái gì đặc biệt giữa cuộc đo sức giữa thế giới và dị thường mà anh bòn rút được hay sao?
Trường Anh quyết định hỏi ra thắc mắc của mình.
Thậm chí, cậu cho rằng đây mới là mục đích thật sự của Avasta khi lấy mình làm vật chứa, vừa trốn được tầm nhìn của thế giới, lại dùng cậu để ngư ông đắc lợi gì đó.
Thế mà ngược lại đống suy nghĩ đó, Avasta lại mim cười, nhưng ánh mắt nhìn cậu như một thằng đần.
“Kí chủ đại nhân, cậu nghĩ nhiều quá a” Avasta lè lưỡi, tay chấp ra sau lưng, cả người cứ uốt éo qua lại.
“Tôi đâu cần mấy cái phần quyền năng đó.
“Quyền năng là phần thưởng trong cuộc chiến?
Trường Anh nắm bắt được từ ngữ quan trọng.
“Thế cái giá trị kịch bản này là gì?
“À” Avasta nói bâng quo.
“ Cái đó là mức độ giải trí á mà.
“ “Hả?
' Trường Anh ngớ người “Giải con mẹ gì trí cơ?
“Thì là cái đó đó.
Nếu cậu thể hiện xuất sắc, tạo nhiều ngã rẽ cốt truyện thì hẳn sẽ vui lắm, nếu tôi vui thì giá trị kịch bản sẽ tăng nè”
“Nói cách khác.
“ Trường Anh mí mắtlại giật điên cuồng, gân xanh nổi lên.
“.
nói cách khác cái đống trong cửa hàng này anh muốn cho tôi lúc nào cũng được, nhưng thay vì cho luôn thì anh lại bắt tôi đi làm việc?
Đã cho gian lận TỔi còn phải làm cật lực mới có gian Lận?
Đùa gì vậy.
“Cậu tức giận cái gì chứ?
Avasta bĩu môi, ghét bỏ nhìn cậu.
“Cái gì cậu cũng có thì còn gì thú vị nữa.
Nếu vậy ta huỷ diệt cái vũ trụ này luôn cho rồi” Được rồi, dù gì người ta cũng là cấp độ thần linh, cậu không quản được.
Cái này gọi là trí túc hưởng lạc (biết đủ thì luôn vui)
đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập