Chương 32: Kẻ song trùng tỉ ả (3)

Chương 32:

Kẻ song trùng tỉ ả (3)

Trường Anh cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Từng dòng máu như ngưng đọng trong mạch.

Năm người đứng trước mặt cậu, chính xác là Đơn vị 7, và Văn Nhân.

Tuyết Mai với gương mặt bầu bĩnh, Trung Việt với vẻ lầm lì khó chịu, Văn Nam kiệm lời, Nguyễn Huý trầm tĩnh, và Văn Nhân đang lẩm bẩm chửi rủa gì đó.

Họ hoàn toàn giống hệt những người đang đứng phía sau lưng cậu.

Nhưng những

"đồng đội"

phía sau cậu thì sao?

Cậu quay đầu lại.

Nguyễn Huý, đội trưởng của cậu, đang nhìn cậu với ánh mắt đờ đẫn.

Tuyết Mai đáng yêu, khuôn mặt giờ trắng bệch vô hồn.

Trung Việt, Văn Nam, và cả Văn Nhân — tất cả đều bất động, mắt dán chặt vào khoảng không.

Tư thế của họ vẫn y hệt như lúc vừa bước ra khỏi cánh cửa

[3ssi$t]

Nguyễn Huý và Văn Nam đứng cạnh nhau, Trung Việt ở giữa, Mai và Văn Nhân đứng ở mép.

"Kí chủ ơi kí chủ à, nếu cậu quay lưng lại thì có khi b:

ị điâm lén mất"

Avasta nhắc nhỏ với giọng điệu cọt nhả, như thể đang xem một vở kịch hài.

Trường Anh nhận ra sự thật kinh hoàng.

Không phải cậu và đồng đội đã bị đám song trùng thay thế trong lúc chạy, mà là đám song trùng đã sao chép họ ngay tại chỗ đó, ở tầng 3 siêu thị, ngay sau lưng họ.

'Anh thấy hết rồi, đúng không?

' Trường Anh nghiến răng hỏi.

"Ờ thì tự nhiên ta có tới hai cái màn hình, rồi ta thấy được hai luồng kết nối không gian ở đây.

Mà ta cũng không chắc cái nào là của ngươi, nên ta đi xem thử,"

Avasta nói, rồi chỉ tay về phía năm người đang đi tới.

"À, đám này là bản copy nhé.

Giống hệt cậu và đồng đội vừa nói chuyện xong.

"

Đúng như Avasta nói, đám song trùng đang đi tới đang nói lại chính xác lời thoại của họ.

"Sao cái chỗ này cứ bị lộn xôn câu cú vậy?

"

Giọng Văn Nhân phía trước lặp lại.

"Mày bị ngu đúng không, có cái dị thường nào bình thường không, dị thường, là dị thường đó, có cần đánh vần không?

"

Trung Việt phía trước đáp lại.

Trường Anh hít một hơi sâu.

Cậu hiểu ra.

Đây không phải là sự thay thế.

Đây là sự nhân đôi, hoặc tái hiện.

Và nó có độ trễ.

Cánh cửa

[3ssi$t]

mà họ vừa bước qua, hay bản thân tầng 3 siêu thị, có thể là một cơ chế sao chép theo thời gian hoặc không gian.

Mọi hành động, lời nói của họ, ngay sau khi được thực hiện, đều bị sao chép lại bởi một nhóm song trùng khác, và nhóm này đang đi theo dấu vết của ‘nhóm thật’.

'Vậy đám sau lưng tôi là sao?

' Trường Anh lạnh giọng hỏi.

'Lúc tôi nhìn lại, bọn họ đã đứng đờ như vậy rồi.

' Avasta nhún vai:

"Cũng là bản sao thôi.

Nhưng đám này thì có thể đi theo thiết lập nhân vật.

Còn đám kia thì đang chạy lại đoạn băng thôi.

"

Nghĩ đến đó, Trường Anh liền hiểu tại sao Avasta lại gặp

"vấn đề kĩ thuật".

Dường như, dị thường này đang cố gắng sao chép cả kết nối của Avasta với cậu.

Nhưng bản sao của cậu đang ở đâu?

Avasta cũng chưa đề cập tới Mà vấn đề cấp bách nhất bây giờ là:

Đồng đội thật của cậu ở đâu rồi?

Cậu rà xoát lại kí ức từ khi đi vào trong siêu thị, hoàn toàn không cảm nhận thấy bất cứ sai lệch nào, cho dù trực giác cũng không, nên tạm thời có thể vấn đề không nằm ở kí ức.

‘Là do khu vực tầng hai sao?

’ Trường Anh lắc đầu, quá ít dữ kiện để kết luận, điều cậu cần làm bây giờ là suy nghĩ cách thoát thân.

Nếu bây giờ cậu dẫn tổ đội sao chép thứ 1 chạy, nhóm sao chép phía trước có thể sẽ dừng lại.

Nhưng nếu nhóm sao chép phía trước tiếp tục đi, và họ vẫn đứng im, thì nhóm sao chép sẽ v·a c·hạm với họ.

'Nếu họ v·a c·hạm thì sao?

'

"Đoán xem?

"

Avasta cười bí ẩn.

‘Đoán?

’ Trường Anh b·iểu t·ình có chút c·hết lặng nhìn Avasta, cậu thấy được sâu trong ánh mắt đó một loại thái độ ăn dưa chờ kịch.

Trường Anh không muốn đoán.

Cậu cũng không thể để năm người ở phía trước chạm mặt năm người ở phía sau.

Nhanh như cắt, Trường Anh mở toang cánh cửa Exist và đập mạnh vào bức tường bên cạnh.

Rầm!

Âm thanh lớn vang vọng trong hành lang siêu thị, phá vỡ bầu không khí im lặng quỷ dị.

Đám song trùng phía trước đang lặp lại lời thoại đột ngột khựng lại, khuôn mặt vô hồn dán chặt vào Trường Anh.

Ngay lập tức, năm người bọn chúng bắt đầu di chuyển, nhưng không phải là chạy theo.

Chúng bắt đầu mô phỏng lại hành động của Trường Anh một giây trước:

Văn Nhân, Trung Việt, Mai, Huý, và Văn Nam giả lần lượt bước ra khỏi cửa.

Tên Văn Nhân giả nhìn về phía bức tường bị đập, rồi cũng đập mạnh cánh cửa vào tường.

Rầm!

Âm thanh thứ hai vang lên, nhưng Trường Anh không còn ở đó nữa.

Cậu đã nhanh chóng kéo Trung Việt và Tuyết Mai đang đờ đẫn chạy xuống cầu thang thoát hiểm.

"Chạy!

"

Trường Anh hét lớn.

Tổ độ sao chép thứ 1 giật mình thoát khỏi trạng thái sững sờ.

Đúng như cậu nghĩ, trong khi tổ đội sao chép thứ hai có quy luật lặp lại hành vi, thì tổ đội sao chép thứ nhất lại tuân theo một thiết lập kịch bản.

Giống như một nhân vật trong trò chơi, chỉ có thể nói những lời thoại được chuẩn bị, và hành động theo phân cảnh được code ra từ trước.

Nguyễn Huý như thường lệ, với kinh nghiệm dày dặn, không hỏi gì, lập tức kéo Văn Nam và Tuyết Mai chạy theo.

"Cái đ*t mẹ gì vậy!

"

Văn Nhân vừa chạy vừa lắp bắp, hắn đã thấy năm bản sao của họ đang đứng ở cửa.

"Im miệng!

"

Nguyễn Huý gầm lên.

"Chạy xuống tầng một!

Không quay đầu lại!

"

Ngay lúc này, Trường Anh nghe thấy giọng Avasta, ra vẻ ngạc nhiên:

"Ồ cậu chơi nhập vai à, đúng là phong cách của cậu nha"

Khi họ vừa chạy xuống một tầng lầu, Trường Anh quay lại kiểm tra tình hình, cậu thấy đám song trùng phía trên đã di chuyển với tốc độ nhanh hơn, chúng đang nhảy qua các bậc thang như thể đang tua một đoạn phim bị hỏng.

"Rẽ!

Rẽ vào khu vui chơi!

"

Trung Việt chỉ về một khu vực tối mờ ở tầng 1.

Nguyễn Huý không do dự, dẫn cả nhóm lao vào khu vui chơi trẻ em.

Nơi đây có các trò chơi cổ điển như ngựa gỗ, nhà banh, cùng một vài cái máy gắp thú bông.

Ánh đèn an ninh màu đỏ mờ mịt chiếu lên các con thú nhồi bông và đồ chơi, khiến khung cảnh trở nên kinh dị hơn.

Khi họ vừa trốn vào phía sau một khu vực trưng bày gấu bông lớn, tiếng chân rầm rầm đã vang lên từ cầu thang.

Nhưng rồi lại im bặt.

“Cậu không đi tìm người thật à?

Avasta hỏi, nhưng hắn vốn đã biết câu trả lời, chỉ là muốn Trường Anh nói ra thôi.

‘Ừm’ Trường Anh gật đầu ‘Có hai lí do chính’ ‘Thứ nhất là vấn đề an toàn, tôi đoán rằng đám song trùng này tuân theo một quy tắc nhất định trong việc sao chép, giống như phiên bản sao chép một sẽ bắt chước thiết lập tính cách và kí ức của một người, nếu như vậy khả năng chúng làm hại tôi sẽ là rất thấp.

Và anh không thấy sao, đám phiên bản hai sau khi bị loạn tiết tấu chúng đã tỏ ra khá kích động’ Avasta khoanh tay, làm vẻ mặt ‘ra là vậy’ như một học sinh đã hiểu bài giảng.

“Thế lí do thứ hai là gì?

‘.

Trực giác’ Thứ linh cảm điên rồ này đã trở nên mạnh mẽ hơn trong hai tháng qua, cứ như mỗi lần cậu vượt qua một đoạn trải nghiệm nguy hiểm nào đó thì giác quan thứ sáu của cậu sẽ nhận được tăng cường vậy.

Và Trường Anh không thể bỏ qua cảm giác này.

Cậu cảm thấy, nếu đi tìm những

"đồng đội thật"

đã m:

ất trích, cậu sẽ lạc vào một ngõ cụt.

Cả nhóm đang nấp sau đống gấu bông bốc mùi ẩm mốc.

Khu vui chơi im lặng đến rợn người, chỉ có ánh đèn an ninh đỏ rực hắt bóng lên những con ngựa gỗ méo mó.

"Chúng ta nên làm gì giờ?

"

Trung Việt sốt ruột hỏi.

Vì không thấy nhóm sao chép thứ hai, mà tổ đội song trùng một thì vẫn đang cho là bản thân chúng là người thật, nên ngoài Trường Anh ra, có vẻ chúng vẫn có ‘sự sợ hãi’ chỉ là không biết thật hay giả.

"Nó.

nó đang tìm gì vậy?

"

Tuyết Mai thật run rẩy, nép sát vào Trường Anh.

Trường Anh nhìn qua, vẫn là nhóm song trùng đó, chúng đang dạo quanh tầng một và nhìn ngắm xung quanh.

Cái cách di chuyển, lẫn âm thanh thì thầm to nhỏ, Trường Anh không mất mấy giây để nhận ra chúng đang mô phỏng lại lúc họ bước vào siêu thị.

‘Thì ra là vậy sao?

’ Trường Anh đã nắm bắt được một chút cách hoạt động của dị thường lần này.

Khi cả nhóm lên địa tầng hai của Quy Xuyên, bọn họ đã bị mô phỏng lần một, Trường Anh bị tách khỏi nhóm người thật và đi theo nhóm người giả, sau khi vào siêu thị, bọn họ lại bị mô phỏng lần nữa.

Song trùng của song trùng, nếu đây là quy tắc của Quy Xuyên, vậy có nghĩa là những song trùng được kích hoạt theo từng khu vực, những khu vực này có thể là vùng địa tầng, sau đó là công trình.

Có lẽ nó cũng phân chia theo từng địa tầng, vị dụ như ở tầng hai của Quy Xuyên sẽ là các song trùng ‘thông minh’ còn ở tầng một thì là ‘ngu ngốc’.

Nếu vậy tầng ba sẽ là gì?

Cậu từ nãy tới giờ vẫn chú ý tới nhóm song trùng hai, mặc dù bọn chúng đi cùng nhau và trò chuyện như người bình thường, nhưng đôi lúc bọn chúng là đang trò chuyện với người vô hình, mà chỗ trống trong cái đội hình đó cũng rất rõ ràng, chính là cậu.

Phiên bản song trùng của cậu.

không có?

“Đi thôi, rời khỏi siêu thị nhanh” Trường Anh nói với Nguyễn Huý, ông gật đầu.

Mọi người chờ khi đám song trùng kia giống như quá khứ mà đi lên tầng hai từ thang cuốn, bọn họ rón rén rời khỏi siêu thị.

Sau khi đi ra ngoài cửa siêu thị, Trường Anh thở phào nhẹ nhõm, cậu cứ sợ cái đám kia sẽ bắt đầu co giật chạy trở lại tầng một, may là không có gì xảy ra.

Cậu nhìn quanh, thấy đám song trùng phiên bản một vẫn đang hành động y hệt người thật, chợt có thắc mắc nảy sinh trong cậu.

‘Bọn chúng dựa vào cái gì để thiết định hành động nhỉ?

’ Cậu nhớ lại, có vẻ khi cậu được Avasta nhắc nhở mà quay lại cửa để xem đám song trùng hai, thì lúc ấy đám song trùng một liền trở nên ngẩn người ra.

Vậy mấu chốt là bọn chúng có thể dự đoán hành động của cậu và đi theo thiết lập đó, nhưng vì Avasta nằm ngoài những điều này, nên chúng bị ‘debug’ sao?

Có vẻ sự thật là vậy.

Cậu có chút lo lắng cho những người đơn vị 7 giờ không biết ở đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập