Chương 33:
Kẻ ngốc tuẫn đạo vì tình (4]
[Dưới đây là các quy tắc chúng tôi tổng hợp cho khách du lịch đến với thành phố dựa núi xinh đẹp Quy Xuyên.
Quy tắc một, không ở lại vào ban đêm trước 6 giờ tối (kể cả ở vùng ngoại ô)
khuyến nghị rời Quy Xuyên vào lúc bốn giờ chiều để có thể thoải mái nhất.
Quy tắc hai, nếu bạn gặp một người tương đồng với bạn, hãy chạy thật nhanh và trốn đi, đó không phải bạn, anh em sinh đôi của bạn, cũng không phải con người.
Quy tắc ba, nếu bạn cảm thấy không thể trốn thoát, hãy tìm cách lên địa hình tầng hai của Quy Xuyên, không vào bất cứ căn nhà nào, tiếp tục đi về hướng Tây.
Sau khu đất trống của đường Hàn Lãm có một nhà thờ, nơi đó có người sẽ tiếp nhận và bảo vệ bạn, tuy nhiên xin lưu ý, nếu thứ gì đó bám theo bạn ở phạm vi bạn có thể nhìn thấy, nhà thờ xin phép được từ chối thu nhận bạn.
Chúc bạn buổi tối tốt lành, sau đây là thông cáo phục vụ từ công ty du lịch Alter Worlds.
:
)
]
“.
”
“Có vẻ là nó đây nhỉ?
Trường Anh cùng đồng bọn rời mắt khỏi tờ rơi trên tay, nhìn về phía trước, một công trình kiểu pháp với đỉnh nóc nhọn, bên trong còn thấy có một chiếc chuông vàng lớn.
Nhà thờ này nhìn qua thì giống nhà thờ công giáo, nhưng biểu tượng qua cái khung cửa sổ đủ màu bên ngoài lại là hình tượng mà không ai từng thấy ở bất cứ đâu.
Nó giống như là cách điệu của Mặt Trời, nhưng phần đáng nhẽ là lửa của mặt trời, lại giống như những đôi cánh bị xé rách.
“Trên này nó bảo là không có đám song trùng trong phạm vi nhìn được nhỉ?
Tuyết Mai nói, rồi cô lo ngại nhìn xung quanh.
“Chắc là không có đâu” Tuyết Mai tự an ủi.
Ngược lại, Trường Anh đang lộ vẻ mặt u ám.
Chỉ là cậu cố gắng giấu nhẹm hết mức có thể, vì cậu đang ở trong tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Vài giờ trước, cậu cùng tổ độ giả m‹ạo này đã tìm thấy cái tờ rơi sau khi đi sâu vào trong thành phố, rút kinh nghiệm từ lần ở siêu thị, họ không dám điểu tra ở bất cứ căn hộ hay toà nhà nào, dù nó có sáng đèn hay không.
Thế nhưng vấn đề tới rồi.
Trường Anh không biết được là đám song trùng đang lẽo đẽo đi chung với cậu không nhận thức được tình trạng bản thân, hay chúng chỉ đang đùa giỡn với cậu, nhưng khi thấy nội dung tờ rơi, bọn họ nằn nặc muốn tới cái nhà thờ đó.
Tất nhiên Trường Anh cũng muốn tới, nhưng theo quy tắc được ghi trên tờ giấy này, nếu bị song trùng bám đuôi trong tầm nhìn, nhà thờ sẽ không mở cửa.
Nhìn lên cái nhà thờ sáng rực nhờ treo những dải băng neon như thể mùa giáng sinh của họ, Trường Anh thật sự đau khổ.
Cậu sợ rằng chỉ cần gõ cái cửa nhà thờ kia thôi, rồi bị từ chối, rồi đám song trùng xung quanh sẽ hiện nguyên hình và xé xác cậu tới c·hết.
Hửm?
Tại sao.
tại sao cậu lại s·ợ c·hết?
Trường Anh lắc lắc đầu, cố rũ bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Dù sao bây giờ cậu cũng không làm gì được, nếu cậu nói rằng:
‘trực giác tôi bảo thế’ để rời khỏi nơi này, thì cũng không còn chỗ nào để đi.
Được rồi, đánh cược vậy.
Nguyễn Huý (giả)
tiến lên và gõ vào cửa nhà thờ phía trước, âm thanh nặng nề ộp ộp vang vọng ở bên trong, theo bức tường chuyền lại một loại run rẩy ra bên ngoài.
“Ai đó?
Giọng người đàn ông bên kia cánh cửa hỏi.
Không hiểu sao cái tiếng này có chút thật quen biết.
“Chúng tôi là dân du lịch, tên tôi là Nguyễn Huý, bọn họ đi theo tôi” Nguyễn Huý nói- “Chúng tôi muốn tá túc một đêm tại nhà thờ, chúng tôi đã lang thang vài giờ rồi, thực sự rất mệt” Nguyễn Huý nói một tràng dài không ngắt quãng, giọng tuy khẩn thiết nhưng không run một chút nào, thể hiện sự trầm ổn của người trung niên.
Bên kia im lặng một lúc lâu “.
“ Trường Anh nín thở chờ đợi.
Cọt kẹt.
‘Tuyệt vời’ Theo âm hô vang vui mừng trong lòng Trường Anh, cái cửa gỗ được hàn kim loại của nhà thờ dần dần hé mở, mà Trường Anh, không hiểu sau từ tận trong trái tim lại có một cỗ hưng phấn không thể cản được, cứ như thể cậu đã chờ đợi được đi vào nơi này từ từ rất lâu rồi.
A, tìm thấy rồi.
Mở ra đi.
Mở ra đi, mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi mở ra đi.
Cộp.
Âm thanh cửa đang mở dừng lại đột ngột, rồi có một tiếng cười khẽ.
Ánh sáng vốn le lói từ khe cửa, ngay lúc này bị dập tắt trong tiếng trầm đục nặng nề.
Hả?
Không chờ những người bên ngoài phản ứng, từ bên trong, một âm giọng quen thuộc phá tan cái giấc mộng muốn xâm nhập lãnh địa thiêng liêng của những thứ nhơ nhuốc này.
“Đừng hòng Không, không phải nhơ nhuốc.
Trường Anh hoảng sợ.
Cái giọng đó, cái tiếng đó, cậu biết, hắn biết, nó biết rõ, a, nó biết rất rõ, nó biết rồi, nó biết rồi.
Ra là vậy.
Sự bắt chước bị phát hiện, vỏ bọc bị lột ra, sự thật đang phơi bày, giống như thể bọt nước vỡ vụn dưới đáy đại dương, chẳng có gì ngoài dối trá.
Không phải là Trường Anh bị bám theo bởi tổ độ g·iả m·ạo, Trường Anh— chính nó cũng là thứ g·iả m·ạo.
Và cái giọng ngăn cản bọn họ kia, đúng vậy, đó không phải giọng của ai xa lạ.
Đó là giọng của Trường Anh, Trường Anh thật sự.
“AVASTA AVASTA AVASTA” Thực thể song trùng đã bị cởi bỏ sự thật mà nó xây dựng, cơ thể nó bị ép nghịch chuyển về bản chất thật sự, mọi sự phản ảnh khái niệm vật lí bị ép gỡ bỏ, tâm trí cùng trí tuệ đang tan chảy, méo mó, nhưng nó đang báu víu, sự báu víu đến mức điên loạn.
Có thứ là thật sự, đó, đó là Avasta.
Nó đã nói chuyện với Avasta, nó đã thấy Avasta, Avasta chỉ có một, Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta Avasta .
Nhìn tôi, nói chuyện đi, hãy ban cho tôi sự thật đi.
AnhAvasta—Ngài, đấng hoàn hảo hoàn mỹ hoàn thiện—Xin Ngài, xin ngài.
Thế nhưng, trong cái tầm mắt đang dần bị tan chảy của nó, thứ ảnh ảo kia đang dần xa xăm, nó chỉ thấy bóng hình trắng đen hai màu đo bước từng bước về phía cửa, như thể không còn hứng thú với màn kịch tương tác nghỉ giữa giờ này.
Có lẽ Avasta đã từng thấy nó thú vị, nhưng bây giờ thì không rồi.
KHÔNG.
Không thể kết thúc tại đây.
Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, thực thể phủ định mọi bản ngã này đã làm một điều vượt trên mọi trường hợp khả dĩ.
“Hửm?
Ảnh ảo của Avasta dừng lại.
Hắn ta từ từ đưa khuôn mặt nhìn về cái thứ kia.
Avasta đã biết từ đầu.
Sau khi đơn vị 7 và Trường Anh đi vào đường hầm, trực giác mách bảo cho cậu có gì đó không đúng, nhờ vào nhìn những cái poster ở trong đường hầm, nơi những con chữ lộn xộn không đúng cú pháp, cùng những hình ảnh không theo quy luật.
Thế nhưng, đúng là chúng không theo quy luật, nhưng mục đích không thay đổi.
Quảng cáo.
Giới thiệu.
Các poster lập đi lập lại cùng một nội dung, chúng là thứ được in hàng loạt, áp vào trường hợp tại Quy Xuyên, không khó để liên kết được sự mơ hồ về sự nhân đôi và sao chép.
Trường Anh tự hỏi chúng có thể sao chép tới mức nào.
Và nếu có thứ gì thoát khỏi sự sao chép của chúng, cậu thà tin vào Avasta hơn là bản thân.
Thế nên cậu đã dùng vật phẩm bên trong kho đồ từ phần thưởng trong tuyến truyện Tim Thắt Cổ, một phúc lợi do Avasta trao tặng.
Vật phẩm No.
0102 Kim Cức Linh phiên bản cửa hàng, nó là một chiếc chuông nhỏ có bốn cánh xẻ được tách ra như hoa cúc, bên trong không có đồ gõ chuông, nhưng chỉ cần lắc lên, mọi dị thường sẽ tạm thời rơi vào trạng thái yên tĩnh.
Thứ này chính là bản cửa hàng của No.
0102 bản gốc, từng được dùng bởi Vương Hải trong sự kiện Tịnh Táng.
Thế nên dòng thời gian có thể nhìn như sau.
Vào khoảnh khắc Trường Anh nhìn thấy tấm poster, quy tắc dị thường đã kích hoạt và nhân bản Trường Anh cùng tổ đội, phiên bản g·iả m·ạo tiếp tục đi lên, còn Trường Anh thật thì cùng đơn vị 7 ở lại để sử dụng Kim Cức Linh.
Họ đã đi bộ lên phía trên, rồi tiến thẳng vào trong thành phố mà không vào siêu thị.
Sau đó họ nhìn thấy tờ rơi, rồi tiến vào nhà thờ trước.
Bọn họ đã đi chệch khỏi ‘kịch bản’ do dị thường Quy Xuyên dựng lên, nên không phải đám g·iả m·ạo ở siêu thị đang sao chép Trường Anh giả, mà là nó đang sao chép các hành động được dự đoán sẽ xảy ra.
“Ồ, ngươi đã thích nghi rồi sao?
Là tiến hoá?
Ta nghĩ việc ngươi có thể sao chép thiết bị mô phỏng nhân sinh ở trong đầu Trường Anh đã là tốt lắm rồi, bây giờ ngươi còn sao chép cả phương trình nguyên thuỷ bên trong dữ liệu của cậu ta rồi sao?
Avasta vui vẻ nhảy chân sáo xuống, quan sát thứ dị dạng ở phía trước trong khoảng cách gần.
Để chống lại việc sụp đổ và tái thiết lập của dị thường nơi đây, nó đã cắn nuốt những ‘đồng loại’ xung quanh, và điều này là gần như không thể.
Các thực thể này được gọi là hư vô chủng.
Sinh ra từ chân trời mờ mịt, sinh ra và bị mời gọi bởi âm thanh ồn ào đến từ vũ trụ thực tại.
Bọn chúng không có hình dạng, danh tính, nhân quả, hay bất kì cấu trúc nào của một sinh thể.
Chúng chỉ là tiếng vọng từ thế giới vật chất chạm tới cõi hư vô mà thôi.
Khi tới vũ trụ này, ai đó, hoặc thứ gì đó đã giam giữ chúng tại màn đêm thành phố này vĩnh viễn, rồi chia cắt bản chất của chúng thành các phần rồi chia theo khu vực, rồi dần dần bị dị thường ô nhiễm.
Những điều này Avasta hiểu rõ hơn bất cứ ai khác.
Số phận nhàm chán của bọn chúng đáng nhẽ nên kết thúc rồi, thế mà giờ đây nhờ có biến số là hắn cùng Trường Anh, nó đã có một thứ v·ũ k·hí để tạo ra kì tích.
Phương trình nguyên thuỷ:
Tình Yêu bên trong lõi dữ liệu của Trường Anh, thứ trước mặt đã sao chép được rồi, và nó đang lấy lại bản chất hư vô đích thực của mình.
“Nói gì đây nhỉ, ngươi đúng là kẻ ngốc mà, một kẻ ngốc tuẫn đạo vì tình yêu đó”
“Nếu ngươi đã khao khát chân lí như vậy, không bằng để ta giúp đi, Trường Anh còn thiếu một phản diện thiên địch trong câu truyện của cậu ta, ngươi sẽ lắp đầy vị trí đó nhé”
“Vậy thì, rất vui được gặp.
Tên ta là ▇▇”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập