Chương 37: Thứ dơ bẩn

Chương 37:

Thứ dơ bẩn “Để ngăn chặn sự lan rộng của Thần Toạ, Toà Thánh đã cử một nửa Dòng Hoả Táng đến nơi này trấn giữ, cùng với đội xung phong địa phương, cả bộ phận AACI vẫn còn non trẻ.

Kết quả như mọi người thấy, chúng ta thành công phong toả Quy Xuyên, xoá bỏ nó khỏi nhận thức của mọi người “ Cô Hoan nhấp một ngụm trà, không mặn không nhạt tường thuật lại.

Mặc cho sự bối rối xen kẽ hoảng sợ trong ánh mắt mọi người.

Chỉ có Vân Thị Thi, người nằm ngoài những điều này, không hoảng sợ lắm mà chìm vào suy nghĩ.

“Vậy, Quy Xuyên thực sự từng là một phần của Minh Tinh?

Nếu nó đã bị phong toả, vậy sao cư dân còn có thể ra bên ngoài, và, tại sao chúng ta có thể đi vào?

Trung Việt nuốt nước bọt rõ to, rồi lắp bắp nói, vì tình huống trước mặt đoán chừng lại là một thảm hoạ dị thường cấp tận thế nữa, còn là loại họ không thể hiểu thấu mà ngăn chặn nổi.

Từ câu truyện của cô Hoan và theo cách lí giải của AACI, thì có lẽ dị thường kia đã lấy Thần Toạ làm Màn Chắn Nguyền Rủa và đã đáp ứng đủ điều kiện giáng lâm rồi, nhưng chỉ là bị các vị thần phong ấn lại bằng sức mạnh vượt xa phàm nhân thôi.

Làm không khéo, cái dị thường này có thể tuỳ thời cho toàn bộ bề mặt Trái Đất bốc hơi cũng không chừng.

Thế nhưng trái với vẻ lo lắng của đơn vị 7, Trường Anh có một thắc mắc khác nữa.

“Hư vô chủng là đám song trùng ngoài kia sao?

Chúng khác gì so với dị thường vậy?

Cô Hoan nghiêng đầu, và rồi mọi người cũng chú ý tới câu hỏi này Đúng, tại sao gọi là hư vô chủng mà không phải dị chủng, không phải chúng đều xuất phát từ dị thường sao?

Bên trong hồ sơ lưu lại của AACT thì việc dị thường lợi dụng dị thường cũng không phải ít, họ không mới lạ với việc có một dị thường ẩn sau dị thường khác, chỉ là bọn chúng không đồng thời tổn tại một chỗ được thôi.

Giống như cả hai có thể cùng tìm đường đến bến tàu, nhưng chỉ một kẻ được phép lên tàu vậy.

Cô Hoan lắc đầu “Hư vô chủng là sinh vật thuộc về vũ trụ này, mọi người cứ coi bọn chúng như người ngoài hành tinh là được.

Bọn chúng không bị ràng buộc bởi quy tắc mà giống như chúng ta có thể thoải mái sinh hoạt và phát triển, chỉ là bây giờ ở Quy Xuyên này đang bị Thần Toạ cùng một kẻ khác ảnh hưởng, nên chúng bị ô n·hiễm n·ặng nề mà thôi” Tuyệt.

Vậy là tất cả bí ẩn ở đây đều đã được giải quyết.

Không tốn thời gian rườm rà, không cần trải qua nguy hiểm gì đặc biệt, cứ thế đến đây là có thông tin.

Dù sao đây cũng là thực tế, không phải là một tiểu thuyết mạng, thường nó sẽ không có tình tiết ngăn cản nhân vật một cách khó khăn.

“À” Một giọng nói quen thuộc đầy vui vẻ.

“Thật ra thì” Hình ảnh Avasta từ trong hư không xuất hiện, nhìn vào Trường Anh, chăm chú.

“Có một nhân vật chính đang đến đây đó” Vụt Đầu tiên là sự phản ứng của cô Hoan, váy đen kéo trên đất, cô hoảng hốt đứng dậy, nhìn ra phía bên ngoài cửa lớn nhà thờ.

Ở đó, phía sau cái cửa kính đủ màu vốn dĩ phản chiếu ánh sáng rực rỡ, có một vết bẩn, hoặc là vết ố của thời gian, đang dần lan rộng.

Cộc cộc cộc.

Tiếng gõ cửa liên hồi.

Vụt.

Tiếp theo là Trung Việt rút ra cái máy đo dị thường, kim quay luôn ổn định phía trên bắt đầu quay điên cuồng.

Cuối cùng, nó hỏng.

Mức độ dị thường ngay lập tức tăng trưởng vượt mức đo lường, và cái đèn nhỏ nhấp nháy liên tục, báo hiệu thứ gì đó bất an.

“Màn Chắn Nguyền Rủa” Trung Việt hét lên.

Vụt.

Đèn phía khán đài nhà thờ tắt dần, chìm trong u tối.

Cô Hoan nhìn qua Trường Anh, gằn từng chữ một, đánh vào tâm can cậu.

“Ngươi đã mang thứ dơ bẩn gì vào nơi thiêng liêng này vậy?

Vụt vụt vụt.

Vụt vụt vụt vụt vụt.

Đèn bên trong khán phòng dùng để làm lễ đều đã tắt, cô Hoan dùng một sức bật phi lí trong bộ váy xinh đẹp đó, tiến tới cánh cửa ngăn cách giữa phòng khách và lễ phòng, đóng chặt nó lại.

Cộc cộc cộc cộc.

Đèn bên trong phòng khách bắt đầu lập loè, cô Hoan hít sâu một hơi, cuối cùng mở ra phòng nguyện.

Nhìn qua một lượt nhóm người, kể cả Trường Anh, cô cuối cùng vẫn là làm ra quyết định.

“Vào đi” Bọn họ chạy ùa vào bên trong, căn phòng không quá rộng, có một cái bệ cao đặt góc phòng, thường dùng để quỳ, còn những chỗ khác chỉ là được chiếu sáng bởi những ngọn nến.

Nến rất nhiều, nhưng có lẽ vì bóng tối quá nặng nề, ánh sáng không chiếu xa được.

Nhìn kĩ thì, toàn bộ những ngọn nến này dù có kích cỡ và chiều cao khác nhau, nhưng ánh lửa của chúng tĩnh lặng như ảnh chụp, chính là đặc tính của Nến Đơn Côi.

Vụt vụt vụt vụt.

Ánh đèn ngoài phòng khách đã tắt ngúm, cũng vừa lúc đó Nguyễn Huý kịp thời đóng lại cửa phòng nguyện.

“Nghe đây” Cô Hoan trầm trọng nói “Tiếp theo dù có chuyện gì cũng giữ im lặng, tôi sẽ rơi vào trạng thái cầu nguyện, bất kì ai cũng không được phát ra tiếng động”

“Được” Mọi người gật đầu.

Vân Thị Thi lo lắng dựa sát vào Trường Anh, trạng thái cô lại rơi vào bất an.

Từ khi nghe thấy tiếng gõ cửa đó, cô giống như bị khủng bố tinh thần, tim đập liên hồi, mồ hôi lạnh túa ra, Trường Anh chỉ có thể nhẹ trấn an cô qua mu bàn tay.

Cộc cộc cộc cộc.

Giờ đây tiếng gõ cửa lại đập vào phòng nguyện, nhưng ánh nến lại không thể bị tắt đi.

Dường như nhận ra sự đặc biệt của căn phòng này, thứ gì đó ở ngoài kia rơi vào trạng thái điên cuồng, nó dùng một sức mạnh tông vào cánh cửa gỗ đó.

Mà cánh cửa dù bị uốn cong bởi lực tác động, lại dùng một sức mạnh thần kì mà trụ vững.

Lúc mọi người lại có chút thở phào nhẹ nhõm trong lòng thì.

Vụt.

Ánh nến, dù chỉ trong khoảnh khắc, chưa tới mili trên giây, nhưng nó thực sự đã tắt.

Trường Anh cứ nghĩ mình nhìn nhầm.

Nên biết là Nến Đơn Côi, vật phẩm No.

0072 đã bảo vệ bọn họ ở dị thường Tịnh Táng rất lâu, dù ở trong khu vực của một vị thần ô nhiễm nó cũng chưa từng bị dập tắt.

Thậm chí trong căn phòng này còn có số lượng nến rất nhiều, trạng thái còn hoàn hảo hơn cái ngọn nến do đội trưởng Huý cắt xén kia.

Nó thật sự bị ảnh hưởng sao?

Âm thanh tấn c'ông vào cửa một cách khủng khiếp, dữ dội và dai dẳng.

Giống như những quả lựu đạn được pr-hát n-ổ ngay bên cạnh, làm cả mặt sàn căn phòng run bần bật, thế mà cánh cửa vẫn ngoan cố đứng yên ở đó.

Vụt vụt vụt.

Ánh nến tĩnh lặng bị lay động.

Trường Anh đã xác nhận, mình không có nhìn lầm.

Nến Đơn Côi, cái vật phẩm này thực sự đang bị dập tắt bởi bất kì thứ gì ở ngoài kia.

Tiếng lẩm bẩm cầu nguyện của cô Hoan vẫn đang phát ra cạnh bên, nhưng không l-.

àm tình hình dịu hon một chút nào.

Vì Trường Anh cảm giác được căn phòng đang dần chút một sáng hơn, thế nhưng đây không phải chuyện tốt.

Dựa vào trực giác của cậu, thứ bóng tối trong căn phòng này đang che giấu và bảo vệ mọi người.

Dù có sự kết hợp giữa cả nến, bóng tối và bản chất của nhà thờ, thì thứ kia vẫn đang t·ấn c·ông mạnh mẽ như vậy.

‘Avasta’ Trường Anh kêu gọi trong lòng.

“Vâng” Avasta, thân hình hắn như ảnh chiếu 2D, vẫn rõ ràng trong bóng tối căn phòng, cúi xuống nhìn vào cậu từ trên cao “Kí chủ đại nhân, cậu có gì muốn nhờ vả sao?

‘Anh đi ra ngoài xem thử cái gì ngoài kia vậy?

’ Trường Anh hất hất cằm, hướng về phía cửa đang bị một lực khủng bố ép lõm vào trong.

Avasta vui vẻ gật đầu, như một bóng ma đi ra bên ngoài, một lát sau, Trường Anh lại thấy hắn ta đi vào bên trong.

“À, các cậu xong đời rồi” Avasta cười hì hì.

‘Anh thấy cái gì vậy?

’ Trường Anh cố gắng hỏi.

Chợt, cậu dừng lại, rồi mở cửa hàng ra.

Avasta thấy vậy thì đi tới, ngồi xổm xuống, đầu nghiêng qua một bên.

“Sao, cậu không muốn biết à?

Vừa lướt danh mục cửa hàng, Trường Anh có chút khó chịu đáp lại:

“Không, tôi đang cố gắng tìm đường ra”

“Tôi thì không sao, nhưng không thể để mọi người bỏ mạng tại đây được, chắc hẳn phải có cách nào đó” Cậu tìm thấy một số vật phẩm có công năng khá mạnh, như dịch chuyển tức thời, hoặc một lần phá huỷ dị thường, tuy nhiên, nó lại nằm trong mục cửa hàng đang bị khoá.

Mà muốn mở khoá nó, cần phải sử dụng 50.

000 giá trị kịch bản.

Cậu nhìn xuống tổng số dư của mình, điểm giá trị kịch bản chỉ có 15.

000, còn kém rất xa.

Tặc lưỡi mấy cái, cậu nhìn qua Avasta, cố gắng thương lượng.

‘Hay là anh mở cho tôi lần này đi, lần sau tôi sẽ trả’ Đáp lại cậu, chỉ là cái lắc đầu cùng nụ cười vô thưởng vô phạt của đối phương.

“Không được nha.

“ ‘Tại sao?

’ “Không thích.

” ‘.

’ Trường Anh lại tiếp tục tìm kiếm, trong lúc đó, cuộc t·ấn c·ông bên ngoài lại càng dữ dội, mà ánh nến trong phòng lại càng không ổn định, khoảng cách giữa lần chớp tắt càng ngày càng kéo dài.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập