Chương 38: Hoa oải hương héo rũ.

Chương 38:

Hoa oải hương héo rũ.

Đùng đùng đùng.

Âm thanh ngoài cửa càng dữ dội.

Ánh mắt mọi người vì ánh sáng chớp tắt trong phòng mà trở nên có chút đau.

Tạm thời không ai chú ý tới Trường Anh bên này.

Cậu vừa lướt cửa hàng, vừa tập trung suy nghĩ.

Tại sao cô Hoan lại nói mình mang theo thứ dơ bẩn vào nhà thờ?

Là song trùng?

Không, cậu không có mở cửa ra cho tụi nó vào, cũng là nếu thực sự phạm phải quy tắc, hắn nó nên bắt đầu từ lúc đó.

Không, cũng có khả năng là quy tắc nào đó kích hoạt rồi, bây giờ mới phát ra mà thôi.

Bình tĩnh nào.

Trường Anh thầm an ủi trong lòng, cố gắng hít sâu.

Cậu lần lượt nhớ lại tất cả những thứ có thể xảy ra, xây dựng các giả thuyết rồi bác bỏ nó, cuối cùng, giống như nhận ra một góc trong trí nhớ của mình, cậu sững sò.

Phải rồi, có một thứ.

Cậu tắt cửa hàng, mở ra kho đổ, bên trong là hai món vật phẩm, một cái Kim Cức Linh cậu đã sử dụng, cái còn lại chính là.

Muôi canh Mạnh Bà.

Một cái giá gỗ không biết làm từ vật liệu gì, thoang thoảng hoa oải hương.

Lúc trước cậu lấy nó ra từ quan tài trong Mạnh Bà Quán vì cho rằng nó sẽ có tác dụng gì đó vào lúc ấy, sau khi thoát khỏi dị thường Tịnh Táng và b-ất trình, nó đã tự động được đưa vào kho đồ.

“Chính là nó Thứ mời gọi dơ bẩn.

Kho đồ là một á không gian được gán trực tiếp trong não cậu, nên hiển nhiên nó cũng là một phần trong cơ thể cậu theo cách nào đó.

Đến lúc này, cậu hiểu rồi.

Cái thứ ngoài kia, chính là dị thường Tịnh Táng, nếu không muốn nói là chính dị thường đó đã theo dấu đến thành phố này.

Cậu lấy Ta cái muôi canh, ngay lập tức, ánh mắt cô Hoan bắn qua phía cậu, đúng hơn là thứ trên tay của cậu.

Mọi người cũng nhìn thấy cái muôi từ hư không xuất hiện.

Trường Anh tính nói gì đó, nhưng cô Hoan chỉ đơn giản là đứng dậy khỏi bục quỳ, lao tới chộp lấy Tmmuôi canh Mạnh Bà, nhìn ngắm nó thật lâu.

“Quả nhiên.

“ Trong ánh mắt nghỉ hoặc của cả nhóm, cô Hoan quay lại bệ quỳ, đặt cái muôi canh lên phía trên phần kê tay, rồi lẩm nhẩm lời nguyện của mình.

Những ngôn ngữ tối nghĩa, khó hiểu được phát ra, ngoài việc đó thì không có hiệu ứng đặc biệt gì khác, vật phẩm cũng không có tiêu thất vào không trung.

Chỉ là, chẳng biết từ khi nào, âm thanh đập cửa dừng lại, và ánh nến ngừng chợp tắt.

Không khí bên ngoài im lặng như tờ, ngay cả dự cảm c:

hết chóc của Trường Anh cũng đột ngột dừng lại.

Một lúc sau, thấy cô Hoan vẫn ngồi cầu nguyện trên bệ thờ, Nguyễn Huý mới lại gần thử giao tiếp.

Thế mà không có tác dụng gì, cô Hoan cứ như một cái máy được lập trình sẵn, cứ ngồi đó thì thầm trong miệng.

Mọi người nhìn nhau, quyết định không xúc động ra ngoài điều tra, mà ở trong căn phòng này chờ đợi.

Cứ đợi như vậy mọi người cũng dần mệt mỏi rồi ngủ thriếp đi trên sàn gỗ, Trường Anh đỡ Thị Thi ngồi dựa vào góc cho thoải mái, rồi đứng dậy, quan sát xung quanh.

Cô Hoan vẫn đang cầu nguyện không ngừng nghỉ, cậu sẽ không làm phiền nghi thức gì đó.

Cậu đi một vòng quanh phòng, quả thật nó rất trống trải, ngoài nến ra cũng không có gì.

Trường Anh tới trước cửa, do dự một chút rồi vẫn mở ra, cậu rất cẩn thận, chỉ mở khẽ một cái để nhìn ra bên ngoài.

Đèn phòng khách vẫn sáng, không có gì bất thường, cậu mở hẳn ra, như thường lệ ánh sáng ngoài đó không tràn vào bên trong này, nếu không hẳn cũng sẽ đánh thức mọi người.

Ra phía ngoài rồi đóng cửa cẩn thận, cậu mon men đi tới chỗ thông ra nhà làm lễ, vẫn là phong cách kiến trúc cổ đó, vẫn là những cái đèn dầu đó, không có gì bất thường, dù là cái cửa kính nhiều màu cũng không còn vết ố.

“Có vẻ nguy cơ tạm thời rời đi rồi Trường Anh thở dài nặng nể.

Cậu không ngờ rằng cái thứ ô nhiễm Địa Mẫu có thể vì một cái muôi canh mà dí theo cậu đến tận đây, mà thậm chí còn không phải thế giới thực.

Là do bên trong các vùng bị dị thường ảnh hưởng thì dễ dàng xâm nhập hơn sao?

Còn các dị thường đang thống trị ở đây thì sao?

Logic hành vi đằng sau có lẽ khó tiếp xúc hon cậu nghĩ.

Việc cậu ra khỏi phòng ngoài việc xác nhận an toàn, chủ yếu hơn là phải đi xác nhận vài thứ.

Cậu không đi ra ngoài nhà thờ xem xét, vẫn còn khá nguy hiểm, mà mục đích cậu cũng không ở ngoài đó, ngược lại, cậu đi qua phòng khách, đến sân sau của nhà thờ.

Sân viện nhà thờ là một khu vườn trồng đủ loại thực vật, vì cậu không rành về chủng loại nên chỉ thấy chúng rất đa dạng và đẹp, các loại hoa được xếp theo tầng, và bên ngoài mỗi tầng là các hàng kim loại dựng thẳng, những loại dây leo bám trên nó.

Khu vườn cũng không.

nằm ngoài trời mà nằm trong một cái lồng kính lớn, có thể thấy bầu trời từ cái lồng kính này.

“Đẹp thật” Cậu khẽ nói.

Cậu đi về cuối khu vườn là một dãy phòng, nơi lồng kính được nối với hành lang của nó, dãy phòng chia làm hai tầng, không khó để thấy có một căn phòng lớn nhất.

Phòng của chủ nhà thờ.

Đây chính là mục đích cậu ở đây.

“Xin lỗi cô Hoan” Cậu vứt bỏ cảm giác xấu hổ rồi mạnh dạn tiến vào, thế nhưng, cửa phòng đã bị khoá.

Không có gì bất ngờ.

Cậu đã chuẩn bị cho điều này, khi nãy tìm kiếm trong cửa hàng, cậu đã nhìn thấy có một món vật phẩm bán với giá 100 tinh tệ.

Chìa khoá phòng vạn năng (mô tả:

có thể mở bất cứ căn phòng hiện đại nào một lần)

Số dư cậu còn 1.

400 tinh tệ.

Bên trong căn phòng của cô Hoan không khác gì một căn mini penthouse, với đầy đủ tiện nghĩ có hai tầng, phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn, phòng vệ sinh, còn có cả ban công nhìi thẳng xuống địa hình tầng một Quy Xuyên.

Dù bên trong dị thường, có vẻ cô Hoan vẫn sống rất xa hoa.

Cậu chưa có dự định đi vào phòng ngủ của chủ nhà thờ, vì cậu đã tìm thấy một không gian nhỏ, là nơi lưu trữ dữ liệu, bên trên là kệ sách, có thể nhìn thấy đủ quyển Kinh được dịch từ nhiều ngôn ngữ.

Cậu tìm một hồi, cuối cùng ở một ngăn phủ bụi ở sâu bên trong giá sách, cậu đã tìm thấy nó.

Tài liệu liên quan đến giáo phái Tim Thắt Cổ.

Đúng như cậu nghĩ, cô Hoan là người thuộc thế lực của nhà thờ, một trong những nhân sự của Dòng Hoả Táng.

Vào bảy mươi năm về trước, chính cô đã chủ trì sự hợp tác giữa đội tiên phong và AACI.

Nguyên mẫu đầu tiên của tân nhân loại, Thánh Tích sống, Nhật Hoan.

Điều đặc biệt hơn cả là mục đích ban đầu cô nhận nhiệm vụ từ Toà Thánh đến với AACTI là v một loại vật phẩm, Di Sản, chính là No.

0844, lúc này vẫn chưa được cơ quan định danh.

Nguồn gốc nó đến từ một trong các Thánh Tích bị thất lạc từ thời đại thần thánh, cũng là thú đội quân Mydeimos dùng để triệu goi Thần Toạ trong dự án “God' của chúng.

Mọi chuyện sau đó hệt như cô Hoan tường thuật.

Thần Toạ giáng lâm cùng với hư vô chủng, một loạt điện báo cầu cứu phát ra từ trung tâm thành phố, lan đần ra bên ngoài, hàng triệu con người bị nuốt chửng, cô Hoan đã thực hiện một nghi thức khủng khiếp hi sinh toàn bộ đội ngũ của Dòng Hoả Táng cùng các đội xung phong, mới thành lập được một kết giới phong toả Quy Xuyên.

[Vào đúng sáu giờ ngày 30 tháng 10 năm 1968, ghi nhận báo cáo từ đô thị Minh Tĩnh, Quy Xuyên, có số hiệu là B87.

Đã nhận báo động đen, cho phép bắt đầu quy trình phong toả thành phố.

Phong toả không gian:

Thành công.

Phong toả thời gian:

Thành công Phong toả nhận thức:

Thành công.

Ghi nhận thiệt hại dân thường:

1,029,350 người.

Ghi nhận thương v:

ong cấp đặc biệt:

Toàn bộ đội xung phong, các đặc vụ AACTI và Dòng Hoả Táng.

Lưu ý, vì nhân sự phụ trách dự án là Nhật Hoan đã qrua đrời trong thiệt hại này, đây là báo cáo cuối cùng sẽ được gửi tới từ viện bảo mật bất thường do tính chất phong tỏa của thành phố.

Bất kỳ ai nhận được báo cáo này, công sức của bạn sẽ không được ghi nhớ, nhưng nhớ rằng các bạn đã thành công cứu rỗi thế giới này.

Kí tên.

Viện trưởng Ethima Jonh ]

Trong tập tài liệu ở trên, rơi ra một cái báo cáo như vậy.

Trường Anh cất tài liệu liên quan tới giáo phái Tim Thắt Cổ vào kho đổ, rồi mới nhặt cái báo cáo này lên đọc qua một lượt.

Rồi cậu đọc lại một lần nữa.

“Nhân sự phụ trách dự án.

Nhật Hoan đã qrua đrời Đã qua đòi.

Nhật Hoan.

Chủ nhà thờ gọi là cô Hoan.

Vậy nên.

Cạch.

Tiếng cửa phòng mở ra từ phía sau.

“Hành vi này đúng là bất lịch sự” Giọng nói cuốn hút ấy vang lên đằng sau cậu, một bàn tay thon dài trắng bệch lướt qua gò má của Trường Anh, vươn tay chộp lấy tờ báo cáo đã cũ rách mà cậu đang giữ.

Cậu có thể thấy một viên kim cương màu đen được gia công thành nhẫn trên tay cô ấy.

Mùi hoa oải hương thoang thoảng.

Đúng vậy, hương hoa này y hệt cái mùi phát ra từ muôi canh của Mạnh Bà đó.

Hoa oải hương nở rộ khắp vùng trời trong tâm trí cậu.

“Sao vậy cậu nhóc, b:

ị bắt quả tang nên tính giả vờ ngu ngốc hay sao?

Cô Hoan mỉm cười bất đắc dĩ, rồi lật ra cái tờ báo cáo trên tay, nụ cười cô thoáng khựng lại.

“Cô Hoan” Trường Anh nhìn cô một cách nghiêm túc, rồi gật đầu “Tôi sẽ không tiết lộ với ai hết!

Hứa đó, cô đừng thủ tiêu gì nhé”

“Ô?

Cô Hoan biểu tình trở nên có chút dữ tợn, cô gằn từng chữ “Nếu không thì sao?

Trường Anh quả thật bị doạ, lùi ra sau một chút.

Hành động này làm cô Hoan bật cười khúc khích, rồi cô ném tờ báo cáo ra chỗ cũ, tay cô vẫy vẫy.

“Đừng 1o, không phải chuyện gì lớn đâu”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập