Chương 39:
Thần Tái Nhọt.
“Ngồi đi” Cô Hoan để Trường Anh ngồi vào sô pha trong phòng khách, tất nhiên không phải trong cái phòng riêng tư của cổ.
Trên bàn vẫn còn đồ ăn chưa dọn, Trường Anh đành xếp gọn bát dĩa vào một bên, chờ khoảng chừng nếu Văn Nhân tỉnh thì kêu ông ta làm việc cũng được.
Còn hai tiếng nữa là đến năm giờ sáng, vừa hay sẽ đến bình minh, nếu không có gì bất thường thì ban ngày mọi thứ sẽ bình thường trở lại.
Tất nhiên, nếu không có gì đặc biệt.
Cô Hoan rót một ít trà đặt trên bàn, cái tách của cô cũng là hàng thủ công nhìn rất đắt tiền, hồi tham gia đấu giá do trường đại học tổ chức Trường Anh cũng có nhìn qua một hai món.
dao động từ 35-40 triệu một bộ như vậy.
“Cái này là tôi đặt online thôi” Thấy cậu quan sát chăm chú, cô Hoan thấy buồn cười nên phá bĩnh cậu.
Trường Anh ngước lên, khuôn mặt có chút ngại ngùng gãi gãi má.
“Có thể ạ?
”
Cậu hỏi.
Cô Hoan gật đầu.
“Tất nhiên là không rồi” Thấy khuôn mặt Trường Anh đanh lại, cô Hoan mới phất phất tay, cười hoà hoãn.
“Đùa cậu thôi, thấy cậu căng thẳng quá” Đến đây, cô lại thổi bề mặt trà, màu son môi màu hắc ín của cô làm cậu mất tập trung rất nhiều, rồi cậu nhìn cái bờ môi ấy nhấp lên miệng tách, cũng thực tao nhã.
“Như cậu thấy đó, chuyện bảy mươi năm trước đã c:
hôn vrùi hết thảy quá khứ vào trong thành phố này.
Kể cả tôi, mười hai người đồng đội đã đồng hành từ Toà Thánh, toàn bộ đội xung phong của Minh Tĩnh cùng ba mươi điệp viên từ AACT.
Tất cả đã chết.
“Nhưng cô vẫn còn ở đây mà?
Trường Anh dè đặt hỏi.
“Đúng là vậy” Cô Hoan dừng một chút, đặng lại tiếp tục trả lời:
“Chính xác mà nói thì không hắn, lĩnh hồn tôi đã biến mất rồi, giờ bảo tôi giống một cái xác biết đi thì đúng hơn” Thấy vẻ mặt trầm ngâm của cậu, cô Hoan hơi chần chừ, cô đang suy xét nên bắt đầu từ đâu để nói cho người từ AACT này có thể hiểu.
“Cậu có thể xem tôi như là.
nói sao nhi?
Một cỗ máy sinh học lưu giữ kí ức từ Nhật Hoan là được” ^À, ra vậy” Trường Anh không thực sự hứng thú nữa, nếu cô Hoan không phải mối đe doạ hay gì là được, tôn chỉ cậu là tránh xa mấy chuyện phiền phức hay bí mật gì đó.
Lí do cậu muốn làm thế là vì cái dây chuyển anh trai cố tình để lại cho cậu, cậu biết anh trai mình không phải người Công giáo, mà bảo một cái dây chuyển có thể ngăn cản sự tồn tại khủng bố đang giáng lâm thì.
quá nhiều điểm thắc mắc.
Cái c-hết năm đó của anh trai cậu, thực sự là tự s-át sao?
Mặc dù việc đi đến nhà thờ này và có được tài liệu vềbọn chúng có lẽ là thu hoạch lớn, nhưng phần nhiều cậu vẫn có chút hụt hãng, vì cậu biết anh trai mình, anh cậu không có điều kiện hay đặc điểm gì để có thể “sống' như cô Hoan.
Mục đích cậu là muốn đào sâu hơn về giáo phái Tim Thắt Cổ, nếu có thể truy dấu nó về bảy mươi năm trước thì có lẽ giữa chúng và nơi này có dây dưa gì đó.
Cậu không dự định trực tiếp hỏi cô Hoan về vấn đề này vì cậu nhận thấy, dù cô Hoan luôn giải bày toàn bộ thông tin mà họ muốn biết, nhưng cậu vẫn còn cảm giác cô ấy đang giấu giếm gì đó.
Nếu đã có ý đồ che giấu, hẳn không cần phải phô bày ý định thực của bản thân.
Dù sao ngày mai nhóm cậu cũng phải rời đi.
Cậu suy xét một chút, cho đến hiện tại thì dị thường lần này cũng không có vấn để nguy hiểm gì, ngoại trừ cảm giác bị truy đuổi bởi đám song trùng có chút đáng sợ, nhưng đúng, như cô Hoan nói, hư vô chủng chỉ là người ngoài hành tỉnh, mà đã là người thì không phải ai cũng ôm ác ý.
Cậu cứ có linh cảm rằng chỉ cần k:
hông k:
ích hoạt quy tắc thì đám này sẽ không gây hại gì.
Đúng lúc cậu đang suy nghĩ miên man thì ngoài nhà thờ lại có tiếng gõ cửa.
Vì lần này không phải giờ đọc kinh nên chủ nhà thờ là cô Hoan trực tiếp ra kiểm tra.
“Ô.
si” Cô Hoan khá dứt khoát mà mở cửa, giống như cô đã biết trước về khách viếng thăm vậy.
Bước vào đội ngũ mười người, bọn họ cảnh giác nhìn quanh nhà thờ, mà ba bốn người đi đầu thì rõ ràng Trường Anh nhớ rõ.
Chính là nhóm nhà nghiên cứu Uông Đương và hai tân nhân loại.
Vừa nhìn thấy cô Hoan, cái nữ tu kia liền sửng sốt, sau đó là khuôn mặt chuyển biến, trở nên vô cùng sùng kính.
“H-hoả chủng đại nhân” Cô ta lập tức quỳ xuống, tay làm dấu cầu nguyện chữ thập.
“Thoải mái đi, ta nghỉ hưu lâu rồi” Cô Hoan nâng người kia dậy, cũng đáp bằng tiếng Ý, tổi phủi phủi lớp bụi không tổn tại trên gấu váy nữ tu.
“E-em đã biết mà, biểu tượng đặc trưng của dòng hoả táng, nhà thờ này, em đoán trúng phó‹ rồi” Trường Anh tự động dịch đối thoại trong đầu, rồi quan sát cử chỉ kích động của nữ tu, thầm ghi nhớ những thông tin quan trọng.
Dòng Hoả Táng, hoả chủng.
Củng cố thêm thân phận của Nhật Hoa bên trong đầu cậu.
Tuy nhiên, xét về mức độ thực dụng của thông tin thì dường như.
chẳng liên quan gì đến Trường Anh.
Điều cậu cần xác định rất rõ ràng, phạm vi thông tin, mức độ ảnh hưởng của nó với cậu, thế giới này có rất nhiều bí ẩn, cũng như vô số cấm ky trong bóng tối, cậu không thể để tâm mỗi một trong số chúng.
Quán triệt tư tưởng này, cậu lần nữa nhìn lướt qua những kẻ kia.
Hiện tại, bản thân AACI rất có thể nắm nhiều thông tin hơn về giáo phái Tim Thắt Cổ, thậm chí, cậu còn chưa nắm bắt được anh trai mình đã điều tra đến đâu, trước khi c-hết anh ấy đã moi móc được gì từ đám tà giáo đó.
Mà nhân quả tất cả mọi chuyện bắt đầu từ cha mẹ cậu, những người cậu đã không còn nhớ TỐ.
Đối với nhóm Uông Đương, sự tồn tại của đơn vị 7 cũng như Trường Anh, cũng không phải gì đặc biệt.
Nếu không có gì xảy ra, duyên phận bọn họ có lẽ cũng chỉ hời họt như thế.
“Hùm, Avasta à” Avasta ảnh áo xuất hiện bên cạnh cậu, miệng hắn ta đang nhai nhai cái gì đó.
“Ó uyện ì á ký ủ đại ân” (Tiếng nhai nhầm nhèm)
Nhìn một bên má của hắn phồng lên, Trường Anh không khỏi muốn lấy ngón tay chọc chọc.
“Ùm, lúc kia anh bảo nhân vật chính gì đó đã tới nhi, người đó là ai vậy?
“Ủả âu ắc mắc uyện đó á?
“Dừng” Trường Anh chau mày liếc Avasta “Nuốt xong rồi hằng nói chuyện.
Avasta thật thà làm theo, ực một tiếng cho đồ ăn trôi tuột xuống cổ họng, rồi lặp lại lời nói lần nữa.
“Ý cậu là nhân vật chính của tuyến truyện thần tái nhọt hả, cô ấy ở đằng kia kìa” Trường Anh nhìn theo ngón tay của Avasta chỉ qua một bên trong nhà thờ, nơi những người trong đội nghiên cứu đang ngồi nghỉ ngơi.
Phương hướng ấy chỉ về hàng ghế, đang ngồi ba người, nhưng đó không phải nhóm Uông Đương hay hai tân nhân loại, mà chỉ là những nhân viên bình thường của cơ quan.
Nhìn họ rất chật vật, hai người đàn ông trẻ tuổi ngả cả lưng ra ghế đằng sau vì kiệt sức, còn người phụ nữ thì lạnh lùng nhìn hướng.
đằng trước, nơi nhóm Uông Đương đang ngồi.
Rồi, bỗng như cảm thấy có ánh mắt đang chăm chú quan sát mình, cô ấy từ từ quay lại.
Trường Anh bị đránh úp bởi cảm giác quen thuộc, giống như có ấn tượng rất mạnh, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Cô ta thì ngược lại, cô nhìn Trường Anh, nở một nụ cười.
Khuôn mặt đó tuy có xinh xắn, nhưng không phải quá mức đẹp đẽ, rất phổ thông, tóc đen dài rối Loạn, rất phù hợp với tình huống không dễ chịu lúc này.
Tuy nhiên, cái không khí đó, cái nụ cười đó, Trường Anh trực giác mách bảo rằng.
Đúng, chính là cô ta, không sai được.
Đôi mắt dù nhắm nghiền vẫn liên tục đảo theo vị trí của bọn họ, thứ khởi đầu cho tai nạn tại nhà tang lễ, sự kiện dị thường đầu tiên ở Tịnh Táng.
Thi thể thiếu nữ vô danh đó.
“Bing bong!
” Avasta nháy.
mắt “Chúc mừng cuộc đụng độ đầu tiên giữa cậu và con cưng của thiên đạo nha”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập