Chương 6:
Đột kích thành phố Trường Anh mê mang.
Chân tướng gần như đã bày ra ngay trước mặt cậu, nhưng cậu đang đứng giữa một ngã rẽ lựa chọn.
Cậu biết rõ, bản thân không thể tự mình báo thù, cũng, không thể để mặc mọi thứ tiếp tục xảy ra.
Cậu thiện lương, nhưng đối với bạo lực, lại vô cùng trung dung.
Suy nghĩ về sống c:
hết từ lâu đã bão hoà với cậu.
Cậu xem nhẹ cái c-hết của mình, của người khác, nhưng lại không chấp nhận sự hiện diện của họ mất đi.
Kể cả có cầm lên con dao đâm vào kẻ thù, vào giây phút chúng chết đi, Trường Anh chắc chắn biết rằng bản thân cũng theo đó chết đi.
Báo thù là một lò đốt động năng, một khi hết củi, thứ sót lại chỉ có tro tàn.
Con đường phía trước, quá vô định.
Cậu từng quyết tâm bừng bừng tìm ra chân tướng, muốn thấy được toàn diện vấn đề, nhưng khi đã biết rồi, cậu lại do dự.
Nguyễn Huý cùng những người khác kéo cậu tới đây, nói cho cậu tất cả chuyện này, không chỉ vì bàn giao cho cậu một câu trả lời, mà còn là sắp xếp của bên trên.
Tim Thắt Cổ nhắm vào những người liên quan tới AACI, chính cậu cũng đã nằm trong tầm ngắm đó.
Giờ cậu mới hiểu, cái bức thư đó bảo cậu đi ăn nội tạng, không phải để chữa u:
ng thư, bọn chúng không biết cậu bị ung thư não, bọn chúng muốn griết cậu.
Dùng lời nguyển, khiến cậu tự moi tim trự sát, nếu cậu ăn nội tạng, cậu sẽ trở thành một trong số chúng, tiến vào cơ quan và moi móc thông tin cho chúng.
Trường Anh không biết chúng làm bằng cách nào, chỉ là cảm giác như vậy.
Sau đó, Trường Anh trông thấy hình ảnh Avasta tiến lại gần, cái tồn tại cậu vô thức xem nhẹ này, thực sự chẳng liên quan gì đến Tim Thắt Cổ, nhưng lại có sự đáng sợ không thể diễn tả.
Hắn thì thầm với cậu, dù nhìn như là đang nói bên tai, nhưng những lời ấy chính là tiếng vọng trong não bộ của cậu, văng vắng, vang vọng.
Trường Anh, đã biết mình nên làm gì.
Trong ván cờ giữa tà giáo và AACI, cho dù là một con tốt, một quân cờ bị thí, thì cậu vẫn có cách nhảy ra khỏi bàn cờ, trở thành người đánh cò.
Vân Thị Thi đi tới cục cảnh sát để đón Trường Anh về.
Cô không hiểu rõ về AACTI, bề ngoài, AACT là một tập đoàn đa quốc gia chuyên nghiên cứu về y học, bản thân bệnh viện của cô cũng có rất nhiều hàng hoá do AACI bàn giao.
Thế nhưng liên hệ giữa họ và sở cảnh sát, giống như cô cũng không từng cân nhắc tới.
Lái con xe Porsche màu xám, cô mở cửa, để Trường Anh tiến vào.
“Chiều tà đẹp nhỉ?
“ Trường Anh bỗng nói một cầu khó hiểu như vậy.
Vân Thị Thi vốn có rất nhiều thứ muốn hỏi, nhưng nghe cậu nói một câu cảm thán, thì bản thân cô cũng trở nên bót nóng vội.
“Ừ” Cô đáp, lại giống như sợ bản thân hời hợt, suy nghĩ thêm vài lời “Chút nữa chị dẫnem đi ăn chút gì đó, bác sĩ Trương bảo kiêng cay mặn, nên ăn thanh đạm, ăn xong chị lại dẫn em đi tới trung tâm thương mại mua ít đồ dùng cá nhân”
“Dạ vâng” Thị Thi hơi kinh ngạc ghé mắt nhìn sang, thiếu niên vẫn briểu tình đạm bạc, ánh mắt u tối, nhưng có gì đó khang khác.
Cô mim cười, đạp chân ga rời đi.
Đã lâu rồi Trường Anh không từ chối đi cùng cô, trước đây cứ mỗi lần dẫn cậu ấy đến bệnh viện, là cô lại bị cậu ngó lơ, có lần còn bỏ trốn, cắt đứt liên lạc.
Nhìn thấy cậu bây giờ, có lẽ thực sự đã gỡ bỏ được khúc mắc.
Chỉ là.
Nghĩ tới căn bệnh ung thhư quái ác, cô vẫn không nhịn được nội tâm thở đài.
Năm giờ chiều.
Bọn họ đến trung tâm thương mại, ở bên ngoài là một màn hình quảng trường lớn, có các video quảng cáo đang chạy, ở phía dưới người ra vào nườm nượp.
Vân Thị Thi dẫn Trường Anh đến một cửa hàng thời trang, cô muốn mua cho cậu vài trang Phục mùa đông.
Vì thời tiết đã bắt đầu trở nên lạnh hơn, thếnên trong cửa hàng đã mở điều hoà, làm không khí trở nên khoang khoái, mát mẻ.
Trường Anh đứng ở một bên, tuỳ ý cho Thị Thi lựa chọn.
Nhân viên đi theo trò chuyện, trông có vẻ không phải lần đầu cô mua trang phục ở nơi này.
Nhìn thấy Avasta cũng tò mò ngắm nghía xung quanh, Trường Anh có chút buồn cười hỏi “Người ngoài hành tĩnh cũng không có mua quần áo bao giờ à?
“ Hình ảnh áo Avasta giống như không để ý, đôi mắt tím đỏ mở to, nhìn về một bên tủ kính được trưng bày riêng, đó là một trang phục trong bộ sưu tập thu đông của công ty nổi tiếng.
“Không phải ngoài hành tỉnh, mà là ngoài vũ trụ “ Avasta chọt chỉnh sửa lời nói của Trường Anh “Khái niệm phục trang đã là thứ xa vời với chúng ta, trang phục sinh ra là để bảo vệ và che giấu cơ thể cùng cảm xúc, nhưng với chúng ta, đó chỉ là thứ để giải trí “ Trường Anh hoàn toàn không hiểu Avasta đang nói cái gì, như thường lệ, chỉ lầm bầm trong lòng.
Avasta tất nhiên biết được sự bối rối của Trường Anh, cũng khẽ mim cười, đôi mắt cong cong của thiếu niên giống như một chú mèo con.
“Con người chúng ta cốt lõi nhất là dữ liệu (linh hồn)
thể xác vật lí chỉ là vật chứa đựng đơn giản mà thôi, bản thân nó đã là một loại trang phục rồi.
Hình đạng thiếu niên mà cậu nhìn thấy hiện tại, chính là thứ ta đã gìn giữ trong năm, sử dụng đã quen rồi, nên đã không thay đổi “ Trường Anh mỉm cười, không bàn luận thêm.
Cậu không hiểu cách suy nghĩ của đối phương, cũng không dám chắc đó toàn bộ đều là sự thật.
“Trường Anh, em thấy cái này ra sao?
“ Thị Thi mang một cái áo lông tiến tới, tuy nhìn cũng.
đẹp, nhưng Trường Anh không thích lắm, nên cậu khẽ lắc đầu.
Thị Thi cùng nhân viên lại phải tìm kiếm ở một bên khác.
Lúc này, một cảm giác bất an trấn công vào tâm trí của Trường Anh, cỗ đáng sợ giống như hàng vạn con nhện bò lên từ xương sống, mồ hôi lạnh túa ra.
Thứ gì đó đe doạ tính mạng, đang ở bên trong khu thương mại này.
Trong lúc cậu chưa phản ứng, bên ngoài cửa hàng, vô số tiếng động lớn phát ra, cùng tiếng I:
hét của con người đang va đập khắp nơi.
Cửa hàng quần áo nằm trên tầng bốn của khu thương mại, nhưng cấu trúc khu thương mại là một công trình xoắn ốc, ở giữa không có ngăn cách, có thể nhìn thẳng xuống địa phương dưới tầng một.
Trường Anh thoáng biến sắc mặt, không chờ Vân Thị Thi, cậu mở ra cửa kính cửa hàng, tiến tới ban công, nhìn xuống phía dưới.
Ngoài dòng người đang đổ xô tiến lên phía trên, cùng nhiều người ở trên tầng cao đang nhòm xuống phía dưới, thì có cái gì đó đang tụ tập ở tầng một khu thương mại.
Một nhóm người mang trang phục đỏ thẳm, có vết cắt chẳng chịt khắp người, mang lên mặt nạ bằng vàng pha kim loại đen, tạo thành hoa văn như cái trái tìm của người con người.
Cậu biết bọn chúng là ai, trang phục này cậu đã thấy trong cái file video kia.
Giáo hội Tim Thắt Cổ.
Một trong số chúng nhìn lên, tuy có rất nhiều người xung quanh, nhưng cậu như có cảm giát hắn đang nhìn thẳng vào mình, một đôi mắt điên cuồng pha lẫn hưng phấn.
Cậu nhìn sang chỗ khác, biết những người ở đây đang chạy trốn cái gì.
Lấy nhóm tà giáo, khoảng 12 người, làm trung tâm toả ra, những cái xúc tu máu xuất hiện tù hư không, lần lượt treo những con người bình thường xung quanh.
Nhìn kĩ hơn, mấy cái xúc tu máu này chui vào miệng nạn n:
hân, sau đó giống như quấn nát nrạn nkhân từ bên trong, rồi treo họ lên như một cái túi t-hi thể.
Máu, la hét, hỗn loạn, sự nguy hiểm.
Chờ Vân Thị Thi chạy ra, cậu đã nắm tay cô chạy vào một bên hành lang khác, dẫn tới lối thoát.
Cậu không dám vào thang máy, vì rõ ràng đang có rất nhiều người, lối thoát khẩn cấp cũng tương tự, thế nên cậu tỉnh táo hơn, tìm một cái khu vực nhân viên, cậu quyết định rời đi từ cầu thang khẩn cấp bên này, nơi ít người hơn.
Vân Thị Thi cũng biết đang có gì đó xảy ra, chỉ là vì cô không nhìn xuống tầng một, nên chưc phát hiện mấy cái xúc tu máu quỷ dị.
Vừa chạy, Trường Anh rút ra một cái bộ đàm khẩn cấp, đây là thứ mà Nguyễn Huý đã đưa cho cậu trước khi tiễn cậu rời đi.
Nhấn vào một cái nút bấm trên đó, Trường Anh đút nó về lại túi, cơ quan ngăn chặn thảm hoạ chắc sẽ có mặt trong mười phút nữa.
Trường Anh không.
chắc đám người Tim Thắt Cổ ở đây là vì cậu hay không, nhưng chắc hẳn bản thân rơi vào tay chúng cũng không có tác dụng gì.
Đi đến cửa khẩn cấp chưa được nhân viên mỏ ra, cậu không do dự tông vào mặc cho người khác ngăn cản, những người này vì ngồi trong văn phòng nên chưa biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
ĐÙNG.
Tiến nổ lớn phát ra sau lưng, ai đó đã dùng bình gas ném xuống phía dưới.
Vừa lúc ấy, Trường Anh đã mở được cánh cửa.
Nhưng bên ngoài, không phải là cảnh vật quen thuộc cậu nhìn thấy.
Vân Thị Thi nắm lấy tay cậu, vẫn luôn hoảng sợ, cũng c-hết lặng khi thấy bên ngoài.
“Không, không thể nào.
Là giả phải không” Bên ngoài, là một mảng màu đỏ âm trầm, một cái làn da mỏng màu đỏ kéo dài vài trăm cây số, bao phủ một nửa thành phố Ức Đình.
Vô số toà nhà bị những cái mạch máu kì lạ bám lên kể cả khu thương mại.
Trường Anh nháy mắt cho là bản thân đang mơ, cũng không tin tưởng cảnh tượng này.
“Thật thú vị nha “ Avasta cười khì khì.
Trường Anh mím môi, tiếp tục cùng Vân Thị Thi đi xuống cầu thang khẩn cấp, tiếng kim loại chịu đựng sức nặng của hai người mà phát ra tiếng trầm đục.
Dần dần, ở trên cầu thang khẩn cấp cũng càng có nhiều người hơn, đa số là nhân viên đã phát hiện ra sự việc.
Thế nhưng, khi họ tiếp cận tầng hai từ cầu thang.
“Ahhhhhhh “ Một cô gái hét lên, sau đó trong ánh mắt kinh hoàng của đám đông trên cầu thang, bị một cá mạch máu hóa thành xúc tu cuốn lấy, tiếng hét cũng bị xúc tu chui vào miệng mà biến thành tiếng ọc ọc.
Lúc trước ở xa nên không nghe thấy, nhưng Trường Anh cùng chị dâu khi ở gần đã nghe được âm thanh ghê rọn đó.
Tiếng xương gãy, tiếng nội tạng nổ đôm đốp, bị xúc tu chui vào từ miệng càn quấy, b-ạo lực treo lên cao, rồi đập vào tường.
Bọn họ không tiếp tục đi xuống.
Nhưng đi lên cũng không phải lựa chọn tốt.
Ởbên ngoài khu thương mại là quảng trường lớn, giờ phút này cũng.
hỗn loạn không chịu nổi, cảnh sát rút ra súng mà bắn vào các xúc tu máu, còn người dân thì chạy tán loạn, tìm những ngôi nhà chưa bị mạch máu xâm chiếm mà trú vào.
Nhìn xuống khoảng cách từ tầng hai xuống tầng một, khoảng chừng sáu mét, khá cao, nhưng có thể nhảy xuống, chỉ cần cẩn thận không để gãy xương là được.
Vân Thị Thi cũng biết được ý cậu, nhưng cô thông minh hon chút, kéo cậu qua bên kia cầu thang, vì ở đó khi nhìn xuống sẽ thấy một khu vực thùng rác, có rất nhiều bịch nỉ lông đen chất đầy, sẽ giảm được lực.
Cả hai chị em nhìn nhau gật đầu, không do dự leo qua lan can, trong sự nghi ngờ của mọi người, họ nhảy xuống bãi rác.
Độp.
Một cái xúc tu ở trên tường cố chộp tới, nhưng vụt qua Trường Anh, ngọ nguậy trong không trung.
Những người khác thấy vậy, cũng bắt đầu bắt chước, tìm cách nhảy theo.
Hai chị em vừa rơi xuống bãi rác, may mắn chỉ hơn ê ẩm, không có chút nào tổn thương, Trường Anh cùng chị chạy vụt qua một bên khác, họ không dám xuống tầng hầm để xe vì không biết có gì bên trong.
Nhìn lại, đã có nhiều người nhảy xuống theo, có người an toàn chạy thoát, nhưng cũng có vài người bị xúc tu bắt giữa không trung, biến thành một túi da vặn vẹo.
Mạch máu từ các công trình lan rộng ra làn đường, tràn ngập ở trên mặt đất, các mạch máu lớn biến thành xúc tu, tiếp tục thu thập n-ạn nhân để cung cấp năng lượng mở rộng.
Bầu trời đỏ thắm, vô số tấm da phập phồng trôi nổi, rủ xuống những cái mạch máu không khác gì lông người.
Khi đi vào nơi có vẻ an toàn hơn, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, Vân Thị Thi hoảng hốt gọi cho người nào đó, nhưng nhiều cuộc gọi vẫn không có ai bắt máy.
Tay trái cô nắm lấy Trường Anh, cả hai người thở hổn hển, tay nắm lại run rẩy không ngừng Không ai dám lên tiếng lúc này.
Một lúc lâu sau, Trường Anh thấy bên ngoài qruân đội đã có mặt, tiếng súng trường vang lên, rồi súng phun lửa, đạn pháo.
Âm thanh báo động quốc gia vang vọng cả thành phố Ức Đình.
Nó rít lên, trầm xuống, tổi lạ tít lên, khiến cả một vùng bị chấn động, âm thanh cường độ cao ầm ầm trong trái tim mỗi người.
Trường Anh cùng Thị Thi đi ra khỏi con hẻm, vừa đúng lúc thấy một cái xe van đen phi tới, xe van dừng trước mặt bọn họ, phía sau mở cửa ra, chính là bọn người Nguyễn Huý.
Nam với Việt dìu hai chị em bọn họ lên xe, tiếp tục chạy đi.
Đóng cửa lại, âm thanh ầm ĩ bên ngoài cũng dường như trở nên nhỏ đi, Thị Thi mới làm dịu trái tim như muốn rơi khỏi lòng ngực.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?
“ Không ai trả lời, Trường Anh nhìn về chỗ Nguyễn Huý đang lái xe, chỉ thấy ông quay đầu, miệng nghiêm túc mở lòi.
“Về cơ quan”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập